Nhìn bốn phía xung quanh, Mộc Hủy trông thấy đây làmột căn biệt thự cạnh biển, trời xanh, mây trắng, xung quanh biệt thự trồng rấtnhiều lan dạ hương, một cơn gió thổi qua, Mộc Hủy nhìn thấy mà lòng tràn đầyvui vẻ, đây là loài hoa cô thích nhất, rời khỏi vòng ôm của Trần Dục Trạch, tựanhư một chú bướm nhỏ mà đi ngắt hoa, Trần Dục Trạch nhìn Mộc Hủy nghĩ thầm, sớmbiết thế đã trồng nhiều lan dạ hương hơn một chút, để Mộc Hủy ngắt thỏa thích.
Khi hoàng hôn, Mộc Hủy và Trần Dục Trạch dắt tay nhauđi chân trần bước chậm trên bãi cát, hạt cát mịn cùng nước biển lành lạnh khiếnchân hai người vô cùng thoải mái, hai người không nói gì, cứ như vậy mà đithẳng đến phía trước.
“Trần Dục Trạch, anh nhìn xem, đó là cái gì vậy.”Buông tay Trần Dục Trạch ra, Mộc Hủy tràn đầy sức sống chạy đi nhặt một lọ thủytinh ở phía xa xa, cầm lên chơi đùa. Trần Dục Trạch cười cười, nắm chặt điệnthoại trong tay, xoay người rời đi.
“Đây là cái gì nhỉ.” Mộc Hủy thì thào tự nói, mở nắplọ ra, dùng ngón út khều lấy miếng giấy trong lọ, chỉ thấy trên đó viết: “Emyêu, anh là Trần Dục Trạch, là ông xã tương lai của em, chuyện tới hôm nay, cóvài lời anh cũng không thể không nói ra.” Mộc Hủy quay đầu lại nhìn Trần DụcTrạch vừa mới đứng ở chỗ kia, giờ đã không thấy bóng dáng, cô cũng ngồi bệtxuống đất, từ từ xem thư “Em yêu, lần đầu gặp em, em như một luồng ánh sáng, cứnhư vậy mà chiếu rọi tâm hồn u tối của anh, mặc dù có lúc, chúng ta vì một chútmâu thuẫn mà cãi nhau, mặc dù có lúc, chúng ta có chút xích mích, mặc dù có rấtnhiều mặc dù, nhưng mà, Mộc Hủy, em là của anh, cũng chỉ có thể là của anh, chỉcần em thích, bất luận nghèo khổ hay phú quý, Trần Dục Trạch anh lên trời xuốngđất cũng sẵn lòng làm mọi việc vì em, chỉ cần em bằng lòng, dù phía trước có lànúi đao biển lửa, Trần Dục Trạch anh cũng vẫn tiến về, dù có bò hay lăn cũng sẽđi về phía em, thật ra, Mộc Hủy em có biết không, ở trong mắt em, có lẽ anh làmột ác ma, một ác ma cướp đi tình yêu của em, tự do của em, nhưng mà, em yêu,anh yêu em, không có em có lẽ anh sẽ chết mất, vào ngày thứ hai sau khi em rờikhỏi nhà họ Mộc, em không ăn cơm, anh cũng không ăn cùng em, em biết vì sao vàosau khi có em, bỗng một hôm anh lại đột nhiên nỗi hứng, đổi tên công ty của anhlại thành YH Time không, vì Y là Dục trong tên anh, còn H là Hủy trong tên em,đương nhiên, cũng có nghĩa là ‘dục huy’(hào quang chói lọi), có Trần Dục Trạchanh, mới có thể phát ra hào quang chói lọi, mới có thể cho bảo bối nhỏ của anh,cả đời không lo cơm áo, Phật dạy: ‘Kiếp trước năm trăm lần ngoái đầu nhìn lại,mới đổi được kiếp này một lần gặp thoáng qua’ Mộc Hủy, may mắn kiếp trước anhngoái đầu nhìn lại đã không dừng ở năm trăm lần, mới đổi được mình cùng emtrong kiếp này, Mộc Hủy, nói thật, em không phải rất đẹp, không phải rất đángyêu, tính tình cũng không được tốt lắm, nhưng mà làm sao bây giờ, anh chính làthích em như vậy, em yêu, em từng nói em hy vọng có một ngày, bạch mã hoàng tửcủa em sẽ từ trên trời giáng xuống, em yêu, anh chính là bạch mã hoàng tử ấy,còn nữa, Trần Dục Trạch mãi mãi yêu Mộc Hủy, à chưa hết, phía dưới còn có mộttrái tim màu hồng có mũi tên xuyên qua nữa.”
Mộc Hủy vốn đang xem thư đến nước mắt giàn giụa, saukhi nhìn thấy trái tim có mũi tên xuyên qua xấu xí kia,“Phụt” một tiếng bậtcười, lau thứ nước lạnh lẽo trên mặt, đứng lên, phủi phủi cát trên người, hétlớn: “Trần Dục Trạch, anh ra đây cho bà, đi ra, Trần Dục Trạch đi ra ngay.”
Đoàng… đoàng… đoàng… Bờ biển đêm bình yên đột nhiênbừng lên pháo hoa, còn ghép lại thành chữ “I LOVE U”, chỉ một thoáng nhưng xinhđẹp đến cực điểm, đứt đoạn ở hòn đảo nhỏ phía xa, những đám mây phía chân trờibiến thành bức màn sân khấu, phát ra rất nhiều ảnh chụp của Mộc Hủy, có tấm làlúc còn nhỏ, có tấm là Trần Dục Trạch ôm cô, có tấm Trần Dục Trạch đút cô ăn gìđó, có tấm cô ngủ như con mèo nhỏ, còn có rất nhiều rất nhiều mà chính bản thânMộc Hủy cũng không biết chụp khi nào, mỗi tấm hình đều ngọt ngào như vậy.
Trên bầu trời bỗng nhiên rơi xuống mưa cánh hoa, làcánh hoa lan dạ hương mà Mộc Hủy thích nhất, hứng lấy đầy tay cánh hoa, nhìnảnh chụp vẫn đang được chiếu cùng pháo hoa, Mộc Hủy ngây người, sững sờ nhìntất cả những thứ này, nhưng mà, cô lại nhìn thấy ở phía chân trời cách đó khôngxa, một luồng ánh sáng mạnh lóe lên ở đó, Trần Dục Trạch mặc một bộ âu phục màutrắng, lưng đeo dù, bay về phía Mộc Hủy, Mộc Hủy cho tới bây giờ cũng không ngờrằng, chỉ một câu nói vui đùa như vậy, Trần Dục Trạch lại cho là thật, thật sựbiến thành một bạch mã hoàng tử từ trên trời giáng xuống, trong nháy mắt, điđến trước mặt Mộc Hủy, cởi dù bay vướng víu ra, quỳ một gối xuống, lấy từ trongtúi ra một chiếc nhẫn cầu hôn 5 ca-ra đặt làm ở Tiffany, tạo hình đơn giản lấychữ C trong Trần Dục Trạch, còn chiếc của Trần Dục Trạc thì lấy chữ H trong MộcHủy, “Mộc Hủy, anh yêu em, có trời đất làm chứng, có biển rộng làm tin, em bằnglòng cùng anh đến đầu bạc răng long, bằng lòng để anh nắm tay em trong cuộcsống sau này chứ?”
Mộc Hủy nhìn Trần Dục Trạch, bỗng ném cánh hoa lan dạhương trong tay đi, bổ nhào vào người Trần Dục Trạch, áp sát vào anh, tựa vàotrong ngực Trần Dục Trạch, khóc một phen nước mắt, một phen nước mũi nói: “Aicần anh lãng phí nhiều tiền như vậy chứ, anh không biết bây giờ đang khủnghoảng kinh tế sao, anh tiêu hết tiền rồi thì em từ nay về sau đi theo anh uốnggió Tây Bắc à, nhẫn này cho em, ít nhất sau này không có cơm ăn còn có thể bánnó.”
Trần Dục Trạch đẩy Mộc Hủy ra một chút, cầm tay phảiMộc Hủy đeo vào ngón áp út của cô, mỉm cười nói: “Nếu có một ngày chúng takhông còn cơm để ăn, anh có bán máu cũng sẽ nuôi em thật tốt.”
Vì vậy, Trần Dục Trạch cứ như thế mà danh chính ngônthuận ôm mỹ nhân về nhà.
Cũng vì vậy, Đỗ Tần của chúng ta bi thảm rồi, bởi vìanh vào lúc Trần đại thần đang ở thời điểm mấu chốt nhất mà gọi điện thoại hỏiảnh chụp có cần chiếu tiếp không, thế là bị trừ ngày nghỉ trong ba tháng, trôngthấy Đỗ Tần như vậy trợ lý Vương mừng thầm, may quá may quá, anh không gọi điệnhỏi. Nhưng mà đúng lúc này, Trần Dục Trạch ở đầu bên kia điện thoại bỗng bay ramột câu, trợ lý Vương không ngăn cậu lại, liền phạt ba tháng tiền thưởng sắp tới của cậu ta luôn. Lúc này,đến phiên Đỗ Tần nở nụ cười, mà Trần Dục Trạch ở đầu bên kia điện thoại cũngtháo pin điện thoại ra, đi tìm bảo bối nhỏ của mình……
Chương 8 : Sổ hộ khẩu
Mặt trời mọc, gió biển mằn mặn thổi vào căn phòng lộnxộn, chiếu lên khuôn mặt hài hoà của Trần Dục Trạch, ánh nắng chói mắt khiếnTrần Dục Trạch không thể không tỉnh giấc, ôm cô gái trần trụi trong lòng, taycuốn tóc thật dài của cô gái thành từng vòng từng vòng, nhìn mọi thứ hỗn loạnxung quanh, đột nhiên thỏa mãn nở nụ cười.
Cúi người hôn bờ môi hơi sưng kia, nhìn cô gái nhỏtrong lòng bởi vì hít thở không thông mà rên rỉ, Trần Dục Trạch thỏa mãn, từ bờmôi kia một đường hôn qua cằm, cổ, vai, xương quai xanh, mút khối mềm mại xinhđẹp kia, lại đi xuống phía dưới một đường liếm qua rốn, liếm qua mảnh rừng rậmrạp, cuối cùng đến gần khe núi kia, dùng sức vừa mút, vừa liếm.
Người dù có buồn ngủ đến đâu cũng sẽ bị khiêu khíchnhư vậy làm tỉnh, Mộc Hủy cũng không nhịn được nữa, líu ríu một tiếng, khôngnén được mà chửi ầm lên: “Trần Dục Trạch, anh TMD muốn cũng nhanh lên một chút,đừng tra tấn em nữa!” Trần Dục Trạch cười cầm thương ra trận, em cứ nói thô tụcđi, em cứ nói thô tục nữa đi, cho nên, vài giây sau liền biến thành “Trần DụcTrạch, cầu xin anh, em sai rồi, sai rồi, Trần Dục Trạch, cho em, huhu ~~~~(>_<)~~~~,cho em, cho em.”
Tục ngữ nói rất đúng, yêu đương không lấy kết hôn làmmục đích thì đều là đùa giỡn qua đường, huống chi, con vịt luộc chính vẫn sợ sẽbay mất, vì vậy, Trần Dục Trạch cùng Mộc Hủy ở biệt thự bên bờ biển chơi khoảngmột tuần sau, anh liền dùng cách đóng gói mà khiêng bạn nhỏ Mộc Hủy không muốnvề nhà lên xe, Trần Dục Trạch một đường vừa lái xe, vừa dỗ bạn nhỏ Mộc Hủy làmnũng nước mắt đầy mặt trở về thành phốC.
Mộc Hủy là đứa con nhà họ Mộc nhặt được thì không sai,Mộc Hủy bị nhà họ Mộc từ bỏ cũng không sai, nhưng mà, nơi này là Trung Quốc vĩđại, thế nên, cho đến nay, trong sổ hộ khẩu nhà họ Mộc vẫn có một trang viếttên Mộc Hủy. Vì để mình được danh chính ngôn thuận, vậy khẳng định là phải kếthôn, mà kết hôn thì khẳng định là cần mang cuốn sổ hộ khẩu nhỏ màu đỏ kia đếnCục Dân Chính, tuy rằng Trần Dục Trạch có bản lĩnh không cần sổ hộ khẩu cũng cóthể lấy được giấy chứng nhận kết hôn, nhưng mà, nếu như sau này sinh một đứacon v.v… thì sao, nói tóm lại chính là, nếu hộ khẩu đã ở trong tay Trần DụcTrạch, anh có thể yên tâm, mặc cho Mộc Hủy có nhảy nhót thế nào cũng không nhảyra khỏi ngũ chỉ sơn của Trần Dục Trạch anh được, mà như vậy, cũng nhân tiện cóthể chấm dứt quan hệ giữa Mộc Hủy và người nhà họ Mộc, thực ra, lúc làm lại hộkhẩu có cần sửa tên Mộc Hủy lại thành Trần Hủy không nhỉ, Trần Dục Trạch nghĩthầm.
Nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh, lại nhìn ngườiđàn ông bên cạnh chằm chằm, tuy rằng không khuất phục trước quyền thế, nhưng mànhìn ánh mắt người đàn ông bên cạnh này, vẫn phải nuốt nước miếng, bang bangbang, tiếng gõ cổng chính nhà họ Mộc.
Thật ra mục đích Trần Dục Trạch mang Mộc Hủy tới nhàhọ Mộc lần này rất đơn giản, chỉ để lấy sổ hộ khẩu của Mộc Hủy, cửa trước mắtmở ra, người mở cửa là Mộc Cẩn, Mộc Cẩn nhìn cô gái trước mắt mặc chiếc váy màuxanh lá mạ, ánh mắt sáng ngời, liền cứ như thế mà ngơ ngác nhìn cô gái ấy:“Hủy. . . Hủy. . . , em đã trở về.“
Kéo kéo góc áo người bên cạnh, lại kéo kéo góc áongười bên cạnh, nhưng nhìn thấy bộ dáng Trần Dục Trạch thờ ơ như đang xem kịchvui, Mộc Hủy thở dài một hơi, kính cẩn lễ phép gọi một tiếng “Anh.”
“Ai vậy, ai vậy, ai tới đấy.” Còn chưa thấy bóng ngườiđã nghe thấy tiếng trước, Trần Dục Trạch một tay ôm lấy Mộc Hủy, tuyên cáoquyền sở hữu, nhìn Mộc Cẩn bị Mộc phu nhân kéo lại, ánh mắt nhìn Mộc Hủy từ vuivẻ, khiếp sợ, khó hiểu, tức giận, cuối cùng là phát điên mà gào to, “Cái conhèn mọn kia, mày còn không biết xấu hổ mà trở về sao, mày còn sợ mày làm hạinhà họ Mộc chúng tao chưa đủ à, mày cút đi, cút đi…”
Trần Dục Trạch ôm cô gái trong vòng tay, cứ như vậy,không coi ai ra gì mà vòng qua bà Mộc và Mộc Cẩn, đi vào trong biệt thự nhà họMộc, nhìn Mộc tiên sinh đang đi xuống lầu, anh lớn tiếng nói to, phong độ đườngđường, tràn ngập tự hào cùng khí phách vương giả, “Tôi tới nơi này cũng chỉ cómột mục đích, tôi muốn kết hôn với Mộc Hủy, tôi cần sổ hộ khẩu của cô ấy.”
“Cáigì vậy, tôi không nghe lầm chứ.” Bà Mộc giả vờ lấy làm kinh ngạc, vòng ra trướcmặt Trần Dục Trạch, chậc chậc lên tiếng: “Cậu là tên nhóc ngang tàng từ đâunhảy ra vậy, dám cưới con hồ ly này, chậc chậc, tôi nói cho cậu biết, nhặt đượcthì chỉ là nhặt được thôi, còn muốn hộ khẩu gì chứ, hừ hừ, thật là chuyện nực cười,quá nực cười mà.”...

Phone: 01657595739 