XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cân đo tình yêu

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3728
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cân đo tình yêu



Ban đầu Mộc Hủy vào vốn là muốn giải thích nhưng ngheanh nói xong, lửa giận uất ức đã cao ngàn trượng, cố gắng kiềm nước mắt trongvành mắt lại, ngẩng đầu, cầm ly nước trên bàn sách hất lên quần áo Trần DụcTrạch: “Ly nước này là trả lại anh vừa rồi làm dơ dép Doraemon của em, bây giờem làm dơ quần áo của anh lại, coi như chúng ta hòa nhau. Còn nữa” Mộc Hủy dùngtay ra sức chọc vào Trần Dục Trạch vài cái: “Anh có biết không, thứ không chiếmđược sẽ luôn tồn tại khúc mắc, người được yêu thương hơn cũng như có chỗ dựanên không sợ gì, xin lỗi, hai điều ấy em đều có rồi, vì vậy” Mộc Hủy nhìn chằmchằm vào đôi mắt Trần Dục Trạch, trịnh trọng nghiêm túc nói: “Trần Dục Trạch,em có hai điều ấy, cũng là anh cho em, Trần Dục Trạch, có lẽ đời này em phảicảm ơn anh, nếu không có anh, em bây giờ cũng không biết đang ở đâu, mặc kệ lúctrước như thế nào, Trần Dục Trạch, ít nhất hiện giờ em chỉ có anh, có lẽ từ nayvề sau cũng chỉ có anh.Kể từ lúc Mộc Cẩn vứt bỏ em mà ra đi, thì anh ta đã chỉlà anh trai, chỉ là anh trai thôi, Trần Dục Trạch, mong anh đừng quên, bất kểnhư thế nào em chí ít vẫn còn họ Mộc, trên danh nghĩa vẫn là con nuôi của Mộcgia.” Mộc Hủy lại dùng ngón tay, chọc vài cái vào ngực Trần Dục Trạch, nhưngkhông giống với khi nãy nữa, lúc này còn có một chút hơi hơi làm nũng, hơi hơiuất ức: “Trần Dục Trạch, em không phải một cô gái tùy tiện, em cũng có sự kiêuhãnh của mình, lúc trước nhà Mộc Cẩn bọn họ bảo em đi, em đã đi, bây giờ MộcCẩn lại bảo em trở về, xin lỗi, em đã đi xa rồi, Trần Dục Trạch, thôi được.”Mộc Hủy hít hít mũi: “Anh bảo em đi, vậy thì em sẽ đi.” Nói xong, Mộc Hủy quayđầu chạy ra ngoài.



“TMD.” Trần Dục Trạch thầm mắng chính mình một tiếng,liền vội vội vàng vàng đuổi theo.



Mộc Hủy trốn ở sau cổng lớn để nhìn Trần Dục Trạchđuổi theo ra, nhưng anh lại chỉ thong thả đi ra “Trần Dục Trạch, anh đuổi theo,đuổi theo đi, sao anh không đuổi theo vậy, Trần Dục Trạch, anh là tên khốnkiếp.” Nói xong, rất nhanh chạy đến trước mặt Trần Dục Trạch, ôm chặt lấy anh,nước mắt, nước mũi nhẫn nhịn rất lâu rốt cục cũng vỡ đê, bất chấp quần áo ẩmướt thế nào, bất chấp không thoải mái thế nào, cũng đem nước mắt, nước mũi chùilên bên trên, càng không ngừng run rẩy nói: “Trần Dục Trạch, anh là tên khốnkiếp… khốn kiếp…”



Mà Trần Dục Trạch cũng không hề nói gì, chỉ là ôm côgái trong lòng thật chặt.



Vì vậy, hai người cứ như vậy mà ngây ngốc đứng ở trướccửa, rất lâu… rất lâu…

Chương 6 : Quên

Khụ, có vài câu hơi 15+ chút



Thế giới này thật hết thuốc chữa rồi, chuyện cẩuhuyết* nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi……



*Cẩu huyết: chỉ những tình tiết khoa trương, khó tinnhưng lại xảy ra, hoặc tình tiết lặp đi lặp lại trong phim hoặc truyện.



Mộc Hủy vừa mới cùng Trần tổng tài của chúng ta kissgoodbye xong, xoay người rời khỏi YH Time đi dạo phố, chỉ là, mới bước xuốngtaxi, trong lúc xoay người, đã nhìn thấy bạn học Mộc Cẩn, chỉ thấy bạn học MộcCẩn mặc một bộ áo lông màu xám cực kỳ hợp với dáng người, quần màu trắng thoảimái đứng cách cô không xa, mà Mộc Cẩn cũng nhìn thấy Mộc Hủy, anh ta dường nhưkhông ngờ sẽ gặp được Mộc Hủy nhanh như vậy, có chút giật mình, nhưng trongnháy mắt liền khôi phục lại bình thường, mỉm cười nhìn Mộc Hủy.



Mộc Hủy của chúng ta cũng không có vẻ gì, có lẽ ở cùngTrần Dục Trạch lâu ngày, da mặt cũng dày hơn, đột nhiên cảm thấy, hiện giờ đốimặt với Mộc Cẩn, lòng cũng đã không còn đau nữa, có lẽ cô đã thật sự buôngxuống, cũng giống như mối tình đầu của mỗi người nhất định là tốt đẹp nhất,khắc sâu nhất vậy, thế nhưng cũng có một số người vẫn có thể cùng mối tình đầucủa mình làm bạn hết quãng đời còn lại, trên đời này, yêu đương cũng cần cókinh nghiệm, cho nên mới có từ ‘yêu lần nữa’, có lẽ, đối với Mộc Hủy mà nói,Mộc Cẩn chính là mối tình đầu, còn Trần Dục Trạch là người có thể cùng cô làmbạn cả đời, mỉm cười, Mộc Hủy đi đến trước mặt Mộc Cẩn, giữ một khoảng cáchthích hợp, nói rằng: “Anh, đã lâu không gặp.”



Trong quán cà phê Đại Điểu, ở một góc không làm ngườita chú ý, Mộc Cẩn và Mộc Hủy đang ngồi ở đó, Mộc Hủy cảm thấy có mấy lời vẫnnên nói rõ, mà Mộc Cẩn lúc này lại có chút không yên lòng, quán cà phê Đại Điểunày, là anh dẫn cô tới, ở đây cũng là nơi bắt đầu của bọn họ, Mộc Cẩn còn nhớrõ, hôm ấy là lễ Giáng Sinh, khi đó Mộc Hủy mới 16 tuổi, đó là độ tuổi đẹp đẽbiết bao, ngày đó, mẹ dẫn theo Mộc Hủy đến mua quần áo cho anh, chú ý, là dẫntheo, mục đích chủ yếu là mua quần áo cho Mộc Cẩn, Mộc Hủy nhiều nhất chỉ làmột người hầu giúp cầm quần áo, chính là, lễ Giáng Sinh rất nhiều người, khắpnơi đều là người, trong nháy mắt, Mộc Hủy cứ như vậy mà bị lạc mất. Lần đó, làanh tìm được cô. Cô bé mặc quần áo màu lam nhạt đã đứng trước cửa quán cà phêĐại Điểu này, cúi cái đầu nhỏ, có vẻ rất buồn, là anh tìm được cô, Mộc Cẩn điqua nắm tay cô, nhận lấy những túi mua sắm cô cầm trong tay, thừa dịp Mộc Hủycòn đang giật mình kinh ngạc, nhanh chóng hôn lên môi cô, trời biết, khi anhphát hiện Mộc Hủy không thấy đâu thì tâm trạng đã như thế nào, bỏ lại quần áocòn đang mua với mẹ, cứ như vậy mà tìm, bây giờ, Mộc Cẩn vẫn còn cảm thấy timmình như đang treo giữa không trung. [NV: thích chị ấy mà chả thấy bênh vực gìđể chị ấy bị bắt nạt thế ~~~">



“Anh, đã lâu không gặp.” Giọng nói trong trẻo của MộcHủy chậm rãi truyền đến, cứ như vậy làm xáo trộn hồi ức của Mộc Cẩn.



“Hủy Hủy, anh rất nhớ em, anh tới đón em về nhà……” MộcCẩn nhìn Mộc Hủy không chớp mắt, chậm rãi nói ra câu này.



Thấy người đàn ông trước mặt đang nhìn mình sắp mềmđến chảy nước, Mộc Hủy đảo cặp mắt trắng dã, đã biết sẽ như bây giờ, trước kiasao lại làm vậy, không phải lòng dạ Mộc Hủy quá độc ác, cô rất không tán thànhvới những nữ nhân vật chính dưới ngòi bút của Quỳnh Dao, vì một người đàn ôngmà đòi sống đòi chết. Lúc trước cô bị đói bụng cả ngày trời thì anh đang ở đâu,có lẽ đang trên máy bay ăn no mặc ấm, lúc trước cô bị mẹ Mộc ức hiếp, thì anhđang ở đâu, có lẽ đang ở trong một quán bar nào đó say khướt. “Anh à, thật sựkhông phải là em đả kích anh, nhưng chẳng lẽ anh không biết ư, chúng ta bây giờđã không thể trở lại lúc trước nữa, anh, những lời khác chúng ta không bàn đến,hiện giờ, anh chỉ là anh trai em, sau này anh cũng sẽ chỉ là cậu của con em,xin lỗi, anh, anh đã vứt bỏ em, lúc trước các người bảo em đi, em đã đi, bâygiờ anh muốn em trở về, xin lỗi, em đã đi xa rồi.” Nói xong, cô cũng không để ýMộc Cẩn, cầm lấy điện thoại trong tay, nện giày cao gót, cộp cộp cộp cộp bỏ đi.



Mộc Cẩn cứ như vậy nhìn bóng lưng Mộc Hủy, từng bướcmột cách mình càng lúc càng xa, Mộc Hủy trước kia nhìn anh đi có phải lòng cũngđau đớn như anh lúc này không, mãi đến khi chứng kiến Mộc Hủy đi ra cửa, laovào vòng ôm của người đàn ông khác, nhìn thấy ánh mắt sủng nịch Mộc Hủy củangười đàn ông kia. Anh biết mình đã không còn hi vọng, vả lại, người đàn ôngkia lại còn là tổng tài YH Time oai phong một cõi của thành phố C — Trần DụcTrạch.



“Em yêu…….” Có lẽ thế giới này cái gì cũng không ngăncản được tinh trùng khắp người của Trần Dục Trạch tiên sinh lúc này, Trần DụcTrạch cảm động. Khi anh nghe tất cả những điều Mộc Hủy nói với Mộc Cẩn ở đầubên kia điện thoại, anh đã cảm động, Trần Dục Trạch đối với mối tình của anh vàMộc Hủy cho tới bây giờ cũng không có tự tin, nghe những lời cô nói với Mộc Cẩnkia, có phải chứng tỏ anh có hy vọng hay không, ít nhất hiện giờ Mộc Hủy là củaanh, chỉ có anh mới có thể bảo vệ tốt cho Mộc Hủy, như vậy, Mộc Cẩn có phải khôngcòn cơ hội nữa không, Mộc Hủy cuối cùng cũng sẽ là của anh, như vậy tốt quá,như vậy anh nhất định phải thừa dịp còn nóng mà tiến tới. Về đến nhà, sau khibế Mộc Hủy vào phòng ngủ, phịch một tiếng đóng cửa phòng lại, ném Mộc Hủy lêntrên giường, sau đó nhanh chóng xé rách quần áo trên người Mộc Hủy và mình, hôncũng tự nhiên diễn ra, ngón tay giống như đánh đàn dương cầm mà quạt gió châmlửa trên người Mộc Hủy, kéo tay Mộc Hủy đến vật dục vọng của mình, Trần DụcTrạch cảm thấy thật dễ chịu, cảm giác như vậy thật là tốt.



“Dục Trạch, ưm, khó chịu, muốn……” Môi đỏ mọng hé ra,Mộc Hủy khó nhịn rên rỉ.



“Ngoan, em yêu, gọi ông xã đi, gọi ông xã rồi sẽ choem.” Trần Dục Trạch dùng vật dục vọng cọ xát cửa hang của Mộc Hủy, nhẹ giọngdỗ.



“Ừm. Ông xã, muốn.”



Trong chớp mắt, hai người rốt cục cũng dung hợp, gắnbó chặt chẽ, làm một vận động tốt đẹp nhất, nguyên thủy nhất. Chương 7 : Cầu hôn

Một người đàn ông phải như thế nào, một người đàn ôngchính là phải không để cho người phụ nữ của mình bị tổn thương, không để chongười phụ nữ của mình chịu uất ức, có lẽ những việc của mấy hôm trước đã mangđến cho Trần Dục Trạch lòng tin, mấy ngày nay mỗi ngày anh đều quấn quít lấyMộc Hủy bắt gọi mình là ông xã, giọng nói ngọt ngào, Trần Dục Trạch nghe thấymà lòng cũng ngọt ngào, so với ăn mật ong còn ngọt ngào hơn, yêu Mộc Hủy làviệc hạnh phúc nhất cuộc đời này của Trần Dục Trạch, cho nên, bây giờ anh choMộc Hủy một danh phận chính thức, kẻ thứ ba, nhân tình gì đó trong mắt Trần DụcTrạch anh đều là mây bay, dù thêm gì nữa cũng đều là mây bay.



Cầm điện thoại lên, lái xe, Trần Dục Trạch ngang nhiêntrốn việc lúc này đang lái xe đưa Mộc Hủy chạy băng băng trên con đường nhỏ ởvùng ngoại ô, lúc này Mộc Hủy đang ngồi ở ghế phụ, có vẻ uể oải, tối hôm qua bịTrần Dục Trạch làm mệt cả đêm, buổi sáng còn chưa tỉnh ngủ đã bị Trần Dục Trạchlôi dậy, thay quần áo, hầu hạ cô ăn điểm tâm xong, sau đó bế lên xe.



Mộc Hủy ngáp một cái, “Trần Dục Trạch, chúng ta sẽ điđâu vậy.”



“Ngoan, đến rồi sẽ biết.” Trần Dục Trạch trộm hươngtrên môi Mộc Hủy một cái, cười đến hào quang vạn trượng, Mộc Hủy thấy vậy nghĩthầm trong lòng, anh ấy cười như vậy, chắc hẳn không có chuyện tốt, liềnnghiêng đầu tựa vào trên ghế ngủ.



Đến lúc xe ngừng, Mộc Hủy liền tỉnh lại, mở mắt, thìtrông thấy Trần Dục Trạch định đưa tay ôm cô đang vô cùng xấu hổ, Mộc Hủy nở nụcười, lộ ra tám cái răng, hướng lên mặt Trần Dục Trạch hôn cái “chụt”, cười hìhì nhào vào lòng Trần Dục Trạch....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ai Giả Vờ Nói Thích Tớ Đi Tớ Đồng Ý Liền
» Ẩn số tình yêu
» Anh biết làm gì với nỗi buồn của em?
» Anh chị từng yêu nhau đến thế, sao lại... nhầm?
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin? phần 2
1234...192021»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ