Trần Dục Trạch ẩn chứa tình cảm nhìn chằm chằm MộcHủy, ôm cô ngồi vào vị trí chủ nhân trên sô pha, tự mình rót trà cho mình, nhìnMộc Cẩn kéo lấy Mộc phu nhân ngồi ở bên tay trái mình, cố gắng không để bà tanói chuyện, Mộc tiên sinh ngồi ở một bên khác của cậu chủ Mộc, đối diện vớiTrần Dục Trạch, Trần Dục Trạch khẽ cười một tiếng, “Chỉ một câu thôi, sổ hộkhẩu là đưa hay là không đưa.”
“Đưa, đưa cái gì mà đưa, không đưa.” Bà Mộc chỉ vàoMộc Hủy, vẻ mặt ghét bỏ “Tôi nói cho mà biết, tôi mặc kệ cậu là ai, tôi nóikhông đưa sẽ không đưa, đồ rác rưởi này làm hại nhà chúng tôi thảm như vậy, dựavào cái gì có thể để nó được hạnh phúc chứ, tôi nói cho tên nhãi như cậu biết,cậu có biết xí nghiệp Mộc thị không, ha ha, chính là xí nghiệp của chúng tôiđấy, thế nào, sợ rồi chứ.”
Thổi nhẹ bọt trà, uống một ngụm, không tồi không tồi,là Thiết Quan Âm thượng hạng, ôm Mộc Hủy, nếu không có người ngoài thì đã xoaxoa đầu nhỏ của cô rồi, anh áp sát tai cô nhẹ giọng nói “Em yêu à, tuy rằng ởđây đã không còn lưu giữ em, nhưng dù sao em cũng lớn lên ở nơi này, có ký ứctuổi thơ của em, đi thăm một chút đi, sau này chúng ta sẽ không đến đây nữa.Hửm?
Hàilòng vì nhận được cái hôn của Mộc Hủy, nhìn cô gái kia một bước thành ba bướcmà chạy khỏi chiến trường này, nhìn Mộc Cẩn muốn đuổi theo lại không dám, tâmtình anh liền tốt lên, xoay xoay ly trà trong tay: “Mộc tiên sinh, Mộc phunhân, các người dùng một ít cổ phần các người sở hữu của xí nghiệp Mộc thị màbán ra, tôi nghĩ, hẳn là lỗ không ít nhỉ, còn nữa, cậu chủ Mộc, gần đây gầydựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, công ty Cẩn Vinh vừa mới cất bước, tôinghĩ, hẳn sẽ cần không ít tiền, trên đời này, chuyện có thể sử dụng tiền để đạtđược sẽ không còn là chuyện nữa, cứ nói đi, bao nhiêu tiền.”
Không ngoài dự đoán. Trần Dục Trạch giống như đang xemkịch, nhìn sắc mặt một nhà ba người liên tục thay đổi, tâm trạng vô cùng thíchthú. “Thực ra, có một chuyện vẫn chưa nói với các người, chủ tịch thật sự phíasau xí nghiệp Mộc thị này không phải họ Trần, mà là họ Mộc, cái không khéo ởđây chính là hình như tên Mộc Hủy thì phải.”
“Rốt, rốt cuộc cậu là ai.” Mộc tiên sinh rất lâu khôngnói cuối cùng cũng lên tiếng, nói cho cùng cũng là người đàn ông từng gặp quarất nhiều cục diện gay go, nhưng đối mặt với cục diện thế này có thể phục hồitinh thần nhanh như vậy thực sự là làm khó ông ta rồi.
“Ba mẹ, từ đầu con đã muốn nói nhưng các người cứ chặnngang, anh ta là Trần Dục Trạch.”
Buông chén trà trong tay, Trần Dục Trạch đứng lên,“Vẫn là cậu chủ Mộc có kiến thức, như vậy, hy vọng các người hiểu nên làm nhưthế nào, hộ khẩu của Mộc Hủy, hai nghìn vạn.”Nói xong, liền đi thẳng về hướngMộc Hủy rời khỏi lúc nãy.
Trên gác xép nhà họ Mộc, cuối cùng Trần Dục Trạch cũngtìm được Mộc Hủy, lúc này Mộc Hủy đang kinh ngạc đứng trước một đống đồ lặtvặt, nghe thấy tiếng bước chân, cô xoay người “Dục Trạch, anh đã lên rồi sao,anh biết không, đây đã từng là phòng của em, anh xem, hiện giờ đã biến thànhnơi để đồ lặt vặt, Dục Trạch, nhìn nơi này em thực sự không còn gì đáng lưuluyến nữa.”
Trần Dục Trạch nhìn quanh bốn phía, ánh sáng yếu ớt,bụi vờn bay, nhỏ bé, ẩm thấp, anh đi lên trước, từ phía sau ôm lấy Mộc Hủy, đặtcằm trên vai mềm mại “Không sao cả, em còn có anh.”
Mộc Hủy bỗng như nhớ tới cái gì đó, xoay người, nắmlấy cổ áo anh, “Dục Trạch, nếu không lấy được hộ khẩu, em đã nói với anh từtrước rồi đấy, không có giấy chứng nhận kết hôn em sẽ không kết hôn, không kếthôn, nếu như kết hôn anh sẽ lấy cớ để không cần em, không cần con của em, ở bênngoài tìm tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ, tiểu lục…”
Trần Dục Trạch không nói gì, nhìn cái miệng nhỏ nhắnđang lải nhải, cúi người ngăn chặn cô, chấm dứt lời lải nhải không có khả năngtrở thành sự thật kia.
Ai cũng không phát hiện, ở trên cầu thang của gác xép,Mộc Cẩn đang đứng ở đó, nắm chặt hai đấm, trong đó có một bàn tay còn đang cầmhộ khẩu của Mộc Hủy, trong nháy mắt, anh ta còn có xúc động muốn xé nát tranggiấy đó, nhưng mà, anh ta không dám, không dám, Mộc Cẩn nghĩ thầm, có lẽ, đờinày, mình thật sự đã vuột mất cô ấy rồi.
Chương 9 : Ngược tiểu tam
Nằmsấp trên giường, hai móng vuốt nhỏ đang chống khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, MộcHủy lật xem tờ tạp chí thời thượng trước mặt, nhưng lại không yên lòng, TrầnDục Trạch chết tiệt này, cô đã, ừm, nghĩ một chút, phải rồi, đã năm ngày côchưa gặp anh, là ý gì đây, theo như trên TV nói, khi một người đàn ông theođuổi một người phụ nữ thì người phụ nữ ấy chính là một vật báu, đến sau khitheo đuổi được rồi thì người phụ nữ kia liền biến thành một ngọn cỏ. Thôi đượcthôi được, Mộc Hủy thừa nhận không phải Trần Dục Trạch không về nhà, thực ra làbuổi tối khi Trần Dục Trạch về nhà thì cô đã đi ngủ rồi, sáng sớm ngày hôm saukhi anh đi cô vẫn còn đang ngủ, không được không được, dùng tay chỉnh lại tócmình một chút, thay giày cao gót, lộp cộp lộp cộp ra ngoài tìm Trần Dục Trạch,bởi vì, bỗng dưng, trong cơ thể Mộc Hủy có một loại hạt giống gọi là nhớ nhungđang nảy mầm lên.
Lúc này Trần Dục Trạch đang ở trong văn phòng tổng tàiYH Time xa hoa, điên cuồng làm việc, dùng lời của Vương tiên sinh và Đỗ Tần mànói chính là, TMD, quả thực không phải là cuộc sống của người, mấy ngày nay,bọn họ ở chỗ này ngày tiếp nối đêm làm việc, làm việc, làm việc đến mức khiếncho lợi nhuận của công ty bắt đầu sang trang sử mới luôn rồi, cũng không có aiđến cứu bọn họ, thật không để cho người ta sống, không để cho người ta sống mà,Đỗ Tần phẫn nộ, ánh mắt nhìn Trần Dục Trạch soàn soạt soàn soạt đến nỗi sắpnhìn cho Trần Dục Trạch thành cái sàng rồi, mà trợ lý Vương kém hơn một bậc,không dám phẫn nộ, cũng không dám nói gì, nhưng trong lòng thì oán hận Trần DụcTrạch muốn chết, phúc hắc, thật sự là TMD quá phúc hắc.
“Reng reng reng…” Điện thoại vang lên, vào tai Đỗ Tầnlại giống như âm thanh giải cứu anh vậy, còn hơn cả con cún đang đói rã rờinhìn thấy phía trước có một miếng thịt vô cùng nhiều xương nữa, ba bước cũngthành hai bước, giành lấy điện thoại “Khụ khụ, alô, đây là văn phòng của YHTime, tôi là Đỗ Tần, ừ… được…. cứ như vậy… để cô ấy lên đi”. Buông điện thoại,nhìn Trần Dục Trạch, cười nói “Trợ lý Vương, chúng ta đi thôi, chủ nhân nhà họTrần sai người mang canh gà tới cho tổng tài rồi, không có phần của chúng tađâu, đi thôi, chúng ta ra ngoài ăn thôi.” Nói xong, vù một tiếng, kéo trợ lýVương chuồn ra khỏi cửa, NND, bố đây cuối cùng cũng được giải phóng rồi.
Trần Dục Trạch nhìn tài liệu rơi ở trước cửa, cười kếtnối điện thoại với bộ phận tài vụ “Tôi là tổng tài, phó tổng tài và trợ lýVương trong giờ làm việc lại trốn đi ăn cơm, cô cắt bớt tiền thưởng tháng nàycủa bọn họ đi, cứ như vậy nhé.”
Một bàn tay xuất hiện ở trước mắt Trần Dục Trạch, ấntắt điện thoại của anh, tay kia cầm tài liệu rơi ở cạnh cửa đặt lên trên bàn:“Anh Dục Trạch, làm gì mà nghiêm túc như vậy, anh xem, bác gái quan tâm đến anhthế nào này, bác đặc biệt bảo em làm canh gà cho anh đây, anh nếm thử xem cóngon không?” Nói xong, Trương Vũ Linh cầm lấy canh gà đặt bên chân, đưa lên choTrần Dục Trạch.
Trần Dục Trạch lạnh lùng nhìn người phụ nữ trang phụcxinh đẹp trước mắt, trong lòng cười nhạt, thật đúng là lòng dạ Tư Mã Chiêu,người qua đường cũng biết, người phụ nữ này thật ra rất đẹp, chỉ là lòng dạ quáđộc ác, đối với người lớn ở trước mặt thì một kiểu, sau lưng lại là một kiểukhác, còn nhớ rõ năm ấy anh trở về nhà chính của Trần gia vừa vặn nhìn thấyngười phụ nữ này cùng mẹ anh đang ngắm hoa, đúng lúc có một con cún đi qua, lúcđó mẹ anh vô cùng vui vẻ, cho rằng chó vào nhà là phú quý, Trương Vũ Linh lúcđó còn nói con cún rất đáng yêu này nọ, thế mà khi mẹ Trần xoay đi gọi ngườiđến mang con cún ấy vào, người phụ nữ hung ác này lại một cước đá văng con cúnra rồi đuổi theo mẹ Trần, ừm, vẫn là Hủy Hủy bé nhỏ của anh tốt nhất.
“Anh Dục Trạch, anh Dục Trạch, anh đang nghĩ cái gìvậy, húp canh đi”, Trương Vũ Linh triệt để bị phong độ của Trần Dục Trạch chinhphục, cách vài ngày mẹ Trần lại bảo cô ta mang canh đến cho anh Dục Trạch, côta đương nhiên vui muốn chết, đặc biệt mặc một bộ trang phục nửa kín nửa hở,đàn ông ấy, nếu liếc mắt một cái đã nhìn thấy hết trái lại không thể gợi lênđược bản chất đàn ông của họ, đàn ông, ha ha, còn ai hiểu rõ hơn mình được, chỉcần câu được người đàn ông trước mắt này, về sau hàng hiệu trang sức, bao nhiêucũng không thiếu.
>
Trần Dục Trạch bừng tỉnh, nhìn canh gà đưa đến trướcmắt, lại nhìn người đang cười ngốc nghếch trước mặt, Trần Dục Trạch nuốt ngụmnước miếng, bỏ đi, để đuổi được người phụ nữ này, chết thì chết, liền nhắm mắt,mở miệng ra, ừng ực uống bát canh kia.
“Trần Dục Trạch, canh ngon không?” Mộc Hủy dựa cửa,cười như không cười hỏi Trần Dục Trạch, lúc này cô đang trong cơn giận dữ,những ai có mắt cũng đều nhìn ra người phụ nữ này có ý nghĩ không an phận vớingười đàn ông kia, thế mà Trần Dục Trạch lại còn ngang nhiên uống canh củangười phụ nữ ấy, thật là tức chết cô mà.
Phụt… Trần Dục Trạch nhìn cô gái ởcửa đã khiến anh mong nhớ năm ngày trời, giống như mơ vậy, cứ thế mà xuất hiệntrước mắt anh, mỗi ngày về nhà chỉ có thể nhìn thấy khuôn mặt lúc ngủ của cô,thực sự là, rất nhớ, rất nhớ.
Mộc Hủy từng bước một đi về phía Trần Dục Trạch, lướtqua Trương Vũ Linh, đi tới trước mặt Trần Dục Trạch, khom người xuống, kề sátngười anh, lấy khăn giấy, từng chút từng chút lau canh Trần Dục Trạch đã phunra: “Nhìn xem, người lớn như vậy rồi, còn là một tổng tài, sao lại làm mìnhthảm hại thành thế này, thực sự là mất mặt quá đi.” Tàn bạo vứt khăn giấy, nhìnTrần Dục Trạch làm một cái mặt quỷ, ưu nhã xoay người, nhìn người phụ nữ trướcmắt đang quan sát cô, môi đỏ mọng khẽ mở: “Còn dì gì ơi, dì tới đây có chuyệngì sao.”
Dì, dì cái gì chứ, tôi có già như vậy sao. Trương VũLinh nghĩ thầm, người này hẳn chính là cô gái mà mẹ Trương nói, nhìn cũng chẳngcó gì đặc biệt, cố gắng đè nén không vui trong lòng xuống, từng bước õng ẹo đitới bên cạnh Trần Dục Trạch, ngồi xổm xuống, hơi dựa vào người nào đó, ngườiphụ nữ này trong mắt Mộc Hủy thực sự đẹp làm cho cô cũng phát cuồng, chỗ nênlồi thì lồi, chỗ nên lõm thì lõm, vừa ngồi xổm xuống, váy vừa vặn bọc lấy cáimông tròn tròn kia, vả lại, theo quan sát của cô, chỉ cần Trần Dục Trạch cúiđầu một chút, nhất định có thể nhìn thấy đôi bánh bao lớn trắng trẻo kia, đanglúc quan sát, Trương Vũ Linh đột nhiên thốt ra một câu “Anh Dục Trạch, cô gáinày là ai vậy”, Mộc Hủy cảm thấy cơn tức của mình đã hoàn toàn dâng lên, anhDục Trạch, anh Dục Trạch, Trần Dục Trạch cũng nhìn ra Mộc Hủy tức giận rồi,nhưng anh cũng không nóng nảy, hiếm khi được nhìn thấy Mộc Hủy vì anh mà nổighen, bây giờ trong lòng anh lại rất vui mừng nha, bày ra một bộ dáng xem kịchvui, kịch qua rồi, lại lấy lòng cô bé luôn giày vò người ta kia nhiều một chútlà được rồi....

Phone: 01657595739 