Teya Salat
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cân đo tình yêu

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 3734
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cân đo tình yêu



“Làm gì vậy, lại đang nghĩ ngợi lung tung à.” Trần DụcTrạch vừa lái xe, vừa ôm vai cô gái đang thất thần rõ rệt “Yên tâm đi, mẹ anhcũng không phải cọp, sẽ không ăn em đâu, huống hồ chúng ta về, để nói với bọnhọ chuyện chúng ta muốn kết hôn, không có việc gì đâu, mọi việc đều có ông xãđây mà.”



“Cái gì không phải cọp chứ, anh chính là một con cọp,ăn người ta đến không còn xương cốt, huống gì là mẹ anh?” Mộc Hủy lườm Trần DụcTrạch, trêu ghẹo nói.



“Phải phải phải, anh là cọp, nhưng mà anh cũng chỉ làcọp con, chuyên môn ăn tiểu yêu tinh như em thôi.” Nói xong, vươn tay phải nhéonhéo cái mũi nhỏ đáng yêu kia.



Đưa tay đẩy bàn tay không có ýtốt trên mũi ra, Mộc Hủy giọng hờn dỗi: “Đáng ghét”, sau đó quay đầu nhìn phongcảnh thành thị ngoài cửa sổ, có điều, nói thật, ở trong lòng Mộc Hủy, bị TrầnDục Trạch ồn ào như vậy, quả thực không còn khẩn trương như trước nữa.



—————————— Ta là đường phân cách vô sỉ————————



Nhà chính của họ Trần.



Từ lúc Trần Dục Trạch đưa mình vào tòa dinh thự cóphong cách như pháo đài này, Mộc Hủy liền cảm thấy toàn thân khó chịu, từ ngườiphụ nữ vừa rồi mở cửa gọi là má Ngô, đến rất nhiều tam cô lục dì bây giờ đangngồi trước mắt, còn có một đám các cô gái xinh đẹp đang dùng ánh mắt tìm tòinghiên cứu nhìn mình và Trần Dục Trạch, Mộc Hủy cúi đầu nhìn trang phục củamình, không tệ mà, váy liền áo hoa nhỏ màu trắng, thanh lịch, điềm đạm, khôngphải người lớn tuổi đều thích sao?



Trần Dục Trạch nắm tay Mộc Hủy, không đếm xỉa đến đámngười không liên quan xung quanh. Mặt không biểu cảm đi tới trước mặt một đôivợ chồng trang phục tráng lệ ngồi ở vị trí chủ nhân, giọng nói không hề nhấpnhô: “Dì Vương, ba, đây là con dâu của hai người, bọn con dự định sẽ kết hôn.Thời gian vẫn chưa định, khi nào tổ chức sẽ báo tin với hai người.”



Mà Mộc Hủy lại nhân cơ hội chăm chú quan sát ông Trần,bà Trần, Mộc Hủy luôn cảm thấy, bộ dạng Trần Dục Trạch không giống ông Trần,cũng không giống bà Trần, bà Trần vừa nhìn đã thấy là dạng phụ nữ mưu mô, cònông Trần, Mộc Hủy cảm thấy, có lẽ đã dốc sức trên thương trường rất lâu, giàrồi mà vẫn có hơi thở khôn khéo của thương nhân. Không giống như Trần DụcTrạch, đôi mắt có thần, cơ thể có sức lực.



“Con xem đi, con xem đi, con tìm cho nhà họ Trần chúngta loại phụ nữ gì vậy.” Ông Trần đột nhiên đứng dậy “Con xem đi, cô gái nàythấy người lớn bắt chuyện cũng không trả lời một câu, còn nhìn tới nhìn lui,nhìn cái gì chứ, có gì đẹp sao?”



“Bác. . .” Mộc Hủy vội vàng quay đầu lại, cẩn thậnnói.



“Bác cái gì mà bác, không phải cô rất lợi hại sao, thếnào, câm điếc rồi à.” Bà Trần cũng đứng dậy, nhìn Mộc Hủy mắng, lại nhìn thấyTrần Dục Trạch giống như gà mẹ mà giấu Mộc Hủy ở phía sau bảo vệ, càng tức giậnhơn “Trốn cái gì chứ, con hồ ly tinh như cô không phải rất lợi hại sao, khôngcho Dục Trạch ăn canh ta bảo Vũ Linh mang đến, thế nào, câm điếc rồi à.”



Mà lúc này Trần Dục Trạch không giận ngược lại cười:“Hồ ly tinh, dì Vương à, ai là hồ ly tinh chứ, nếu không phải vì một con hồ lytinh nào đó, mẹ tôi sẽ chết sao? A? Không phải vì một con hồ ly tinh nào đó bịbáo ứng sinh non, không thể sinh con được nữa thì tôi sẽ có thành tựu như ngàyhôm nay sao? Ha ha, hồ ly tinh, buồn cười, thực sự là quá buồn cười.” Trên mặtbà Trần bởi vì không nhịn được mà mặt mũi đỏ bừng, giơ một tay lên, muốn đánhTrần Dục Trạch, lại bị tay người này chặn lại ở không trung: “Đánh tôi, dì cóquyền gì mà đánh tôi chứ, dì —— Vương —— ”



“Chát.” Khuôn mặt ông Trần đỏ bừng, tát Trần Dục Trạchmột cái, nhìn Trần Dục Trạch mà giận dữ hét “Bà ấy không có quyền, ta sẽ cóchứ.” Cuối cùng, những tam cô, lục dì, cùng những tiểu thư xinh đẹp kia cũng cóchỗ để phát huy tác dụng rồi, đàn ông thì vuốt vuốt ngực ông Trần cho nguôigiận, phụ nữ thì không ngừng xoa dịu bà Trần, gọi mẹ Trần, dì Trần, bà Trần ỷcó người về phe mình, người đông thế mạnh nên lúc này cũng giống như bị rấtnhiều uất ức, ra sức khóc lóc om sòm, ầm ĩ: “Mệnh của tôi thật khổ mà, mọingười xem tôi đã nuôi cái loại súc sinh gì đây chứ.”



Mà bên này, cũng chỉ còn một mình Mộc Hủy cầm khăn đálạnh má Ngô đưa tới, nhón chân, hai mắt đẫm lệ chườm đá lên má bị đánh của TrầnDục Trạch, Trần Dục Trạch hôn nhẹ lên trán bảo bối bé nhỏ, xem như an ủi, nhìnnhững người đang lên tiếng an ủi trước mặt, có chút đau đầu sờ trán, sau đógiọng nói trầm thấp rõ ràng vang lên: “Ngoại trừ má Ngô ra, toàn bộ những ngườikhông có quan hệ huyết thống với Trần Dục Trạch tôi mau cút hết cho tôi, TrầnDục Trạch tôi không phải nhà từ thiện, cũng không phải hoàng đế, những ngườimuốn được tôi tài trợ, những người muốn gả con gái cho tôi, tôi không cần biếtcác người là ai, nếu hiện giờ không cút cho tôi, tôi sẽ khiến công ty các ngườingay ngày mai liền phá sản, khiến con gái các người ngày mai liền đầu với thânnằm hai chỗ, bây giờ tôi đếm ba tiếng, lúc tôi ngẩng đầu lên còn thấy ai vẫn ởđây, vậy thì xin lỗi.” Trần Dục Trạch giơ tay phải lên, cúi đầu dịu dàng nhìnMộc Hủy “1″ Mộc Hủy liền thấy những người vốn đang an ủi ông bà Trần lập tứcđứng dậy, “2″ từng đợt gió thổi qua tai Mộc Hủy “3″ Trần Dục Trạch ngẩng đầunhìn thấy không gian xung quanh rõ ràng trống trơn, cười thầm, biết nghe lờivậy mới tốt chứ.



Người này liền dắt tay Mộc Hủy, “Nếu đổng sự Trần đãđánh tôi, như vậy hai chúng ta liền không thiếu nợ gì nhau nữa, tôi đến cũngkhông phải để hỏi ý kiến gì các người, chỉ là làm tròn nghĩa vụ nói với cácngười, cô ấy, Trần Mộc Hủy, là người vợ duy nhất trong kiếp này của Trần DụcTrạch tôi, còn có, chuyện cũ trước kia, các người không muốn nghe, tôi cũngvậy, cho nên, chúng ta cũng đừng nói ra nữa.” Tay kia chỉ vào người lớn tuổiđứng cách đó không xa “Về phần má Ngô, là mẹ tôi mang đến, là người đối xử tốtvới tôi, hiện giờ mẹ tôi đã đi rồi, tôi cũng đã trưởng thành, má Ngô, tôi dĩnhiên phải dẫn đi.” Ngay sau đó liền mỉm cười quay đầu “Má Ngô, má đi thu dọnđồ đạc của mình một chút, chỉ mang những thứ có ý nghĩa quan trọng với mình làđược rồi, còn quần áo gì đó cũng không cần, con sẽ mua cho.”



“Dạ, cậu chủ.”



“Dựa vào cái gì chứ.” Dì Vương còn cố gắng giữ mặt mũicủa mình.



“Dì Vương, xin lỗi, đây cũng chỉ là thông báo, khôngphải hỏi ý kiến, còn nữa, đổng sự Trần, nghe nói gần đây công ty các người nảysinh nguy cơ nợ nần, ha ha.” Trần Dục Trạch tự giễu cười cười “Chỉ e đó cũng lànguyên nhân các người bảo Trương Vũ Linh tới tìm tôi đúng chứ, đây là chi phiếumột nghìn vạn, coi như là tôi làm tròn chút lòng hiếu thảo với ba.” Nói xongliền đưa chi phiếu cho ông Trần, sau đó mang theo má Ngô đã thu dọn xong từ lâucùng Mộc Hủy đi ra cửa.

Chương 12 : Hồi tưởng

Trong khách sạn, đôi mắt to đen láy của Mộc Hủy xoaytròn, tràn ngập hiếu kỳ, khó hiểu, dọc theo đường đi, cô thấy có thêm má Ngô ởđó, mới đè nén rồi lại đè nén sự hiếu kỳ khôn cùng của mình, mà sau khi về đếnkhách sạn, người đàn ông kia có vẻ như tâm tình rất tốt còn đi tắm rửa, điềunày làm cho Mộc Hủy khó hiểu, vô cùng khó hiểu, nói thật, hiện giờ cô vẫn cònchưa thoát khỏi cảm giác khi cái tát kia đánh trên người Dục Trạch mà như đau ởtrong lòng mình, lẽ nào người đàn ông kia một chút cũng không có cảm giác vềcái tát hôm nay sao?



Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc, Mộc Hủy một tay cầm túichườm đá lớn, một tay gõ cửa phòng tắm “Trần Dục Trạch, anh ra đây cho em, TrầnDục Trạch, Trần Dục Trạch.”



Cửa phòng tắm đột nhiên mở, Mộc Hủy còn chưa thấy rõtình huống đã bị Trần Dục Trạch kéo vào phòng tắm, một nụ hôn bất ngờ tập kíchMộc Hủy, Mộc Hủy cũng nỗ lực đáp lại nụ hôn của Trần Dục Trạch, dần dần thíchứng hoàn cảnh xung quanh, Mộc Hủy suýt chút nữa đã chảy máu mũi ra, trong phòngtắm hơi nước lượn lờ, Trần tiên sinh trần như nhộng, thứ ở giữa tam giác ngượckia, cứng cứng rắn chắc, còn có gương mặt làm cho phụ nữ ao ước, đàn ông đố kịkia nữa…



“Em yêu, em đang nhìn cái gì vậy, hửm?” Người đàn ôngáp sát lại, nhẹ nhàng hỏi.



Mộc Hủy vừa bị hỏi như thế, trên mặt đã đỏ lên “chánghét” liền cầm túi chườm nước đá trong tay ra sức đặt lên mặt bị thương củangười kia, không để ý tiếng hít vào vì đau của người đàn ông, trong miệng cònlý lẽ hùng hồn nói: “Má Ngô nói, phải chườm đá nhiều chút, nếu không, máu bầmkhông tan sẽ không đẹp.”



Trần Dục Trạch một tay đoạt lấy túi chườm nước đá, mộttay giữ lấy Mộc Hủy, cởi quần áo của cô, cầm lấy quả anh đào nhỏ trên cái bánhbao trắng kia, đổ túi chườm nước đá ra, lấy một viên đá từ bên trong, cho vàomiệng Mộc Hủy đang bị anh làm cho lửa dục đốt người: “Em yêu, chúng ta nghetheo lời má Ngô, bà hiểu nhiều biết rộng, chúng ta dùng miệng chườm đá đi.” Nóixong, liền ngồi xuống, ôm Mộc Hủy ngồi trên đùi mình, dùng số đá còn lại, khôngngừng kích thích giải đất mẫn cảm của cô gái. Mà cô gái cũng động tình, vặn vẹothân thể, ngồi ở trong lòng Trần Dục Trạch, dùng miệng ngậm viên đá, lần lượtchà trên má Trần Dục Trạch, một lần lại một lần, một viên lại một viên.



Tình cảm mãnh liệt qua đi, Trần Dục Trạch nửa nằm ởtrên giường, nghịch tóc Mộc Hủy, “Thế nào, tiểu yêu tinh em mệt rồi sao, khônghiếu kỳ nữa à?”



“Làm gì có, làm gì có, không phải anh không nói sao,như vậy em sẽ không hỏi.” Mộc Hủy tựa trên ngực Trần Dục Trạch, vẽ từng vòng từngvòng trên đó.



“Cái đồ nghĩ một đằng nói một nẻo.” Trần Dục Trạchngồi dậy, uống một ngụm nước. “Dì Vương không phải mẹ anh.”



“Sao lại vậy.”



“Suỵt, nghe anh nói.” Trần Dục Trạch véo véo tay MộcHủy “Thật ra, dòng họ anh không giàu có như vậy, ông ngoại anh là một giáo sư,vào lúc đó ông ấy vốn khinh thường ba anh, nhưng mẹ anh vẫn khăng khăng cốchấp, bỏ nhà trốn đi, mang theo tất cả tiền dành dụm của mình để giúp ba anh đibiển kiếm tiền. Cũng giống như tất cả những người làm ăn, lúc đầu cũng khôngthuận lợi, hai người mở một quán nhỏ từng bị quản lý đô thị thu phí, bị xã hộiđen bắt nộp phí bảo kê, bị những tên lừa đảo gạt, thế nhưng, mẹ cũng chưa từngcó bất cứ một câu oán hận nào, cuối cùng cũng có một ngày, ba sáng lập ra xínghiệp Trần thị, đặt chân vào ngành công nghiệp thực phẩm trong thành phố này,lên như diều gặp gió, mẹ trong lòng tràn đầy hổ thẹn dẫn theo anh với lòng hiếuthảo về quê nhà, nhưng đón tiếp bà lại chỉ là một ngôi nhà cũ nát cùng phần mộcủa ông ngoại. Thực sự là ‘Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn báo hiếumà cha không đợi’.”



“Dục Trạch” Vòng ôm của Trần Dục Trạch siết chặt.
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Cân đo tình yêu
» CHỈ LÀ ĐỂ YÊU
» Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc
» Thứ Gì Anh Cho Là Hạnh Phúc Nhất?
» Truyện Ba tháng làm người yêu Cave
1234...242526»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ