Sắp 1 giờ mà chẳng thấy Quốc đâu. Hồi sáng chưa kịp nói địa chỉ là đã tài lanh , giờ cô đâu có biết số điện thoại hắn đâu mà gọi. Chắc hôm nay làm biếng làm bài nên trốn đi chơi chứ gì… Đang mãi mê với những suy nghĩ không đâu bỗng có tiếng chuông cửa làm cô giật mình. Quốc tới! Mở của ra cô nói giọng trống không:
- Sao biết nhà hay vậy?
- Anh là Killer đó! Mà sao em nói chuyện với ai cũng dịu dàng trong khi em không nói được một câu ngọt ngào nào với anh vậy?
Quốc vừa nói bằng giọng ranh mãnh vừa dắt chiếc SH nặng nề vào sân. Cô gạt phắt:
- Thôi dẹp cái kiểu tán tỉnh đó đi! Tui đâu phải là những cô gái mê mẫn cái danh hiệu “ hot boy” của Killer đâu mà nói… vào nhà đi!
Mà hắn nói cũng đúng. Hắn được mệnh danh là “sát thủ tán gái” của trường mà chẳng lẽ lại không kiếm nỗi nhà cô sao. Dù hắn có đáng ghét thế nào thì cô cũng phải công nhận một điều là hắn rất giỏi. Làm việc chung nhóm với hắn cũng thú vị lắm chứ. Ít ra hôm nay hắn chịu tới đúng giờ là may lắm rồi.
- Hóa ra nhà em cũng rộng và đẹp quá nhỉ? Nhưng hình như em chỉ ở một mình thôi thì phải? Thôi để tối nay anh ở lại ngủ với em hén?
Hắn cười bằng cái giọng gian xảo khiến cô vô cùng bực bội:
- Vớ vẫn! Tập trung chuyên môn đi! Thứ sáu không có bài thuyết trình bây giờ.
- Trời! Còn tới ba ngày nữa mà lo gì. Anh mà chịu làm thì một ngày cũng xong. Thư giản chút đi cưng!
Cô cảm thấy ghét cái kiểu xưng hô “ kì cục kẹo” của hắn quá! Thiệt là chẳng coi ai ra gì cơ mà!
- Cha mẹ cưng đâu rồi?
- Mất rồi!
Cô trả lời bằng giọng cộc lốc.
- Mất hả? Sao mất?
Câu hỏi ấy như chọc sâu vào nỗi đau suốt mấy năm qua của cô. Cô cáo gắt:
- Tôi hại đó! Được chưa? Họ mất khi đi lấy bánh kem cho tôi lúc sinh nhật tôi. Mới 10 tuổi mà tôi đã hại chết cha mẹ mình đó! Được chưa? Vừa lòng chưa?
Thế là cô thấy khóe mặt mình cay cay, những giọt nước mặn nơi khóe mắt như sắp trào xuống đôi gò má xinh đẹp. Dù có cố gắng thế nào cô cũng không ngăn được nỗi đau trong lòng. Không khí như chùng xuống. Biết mình lỡ lời, hắn chợt đổi chủ đề ngay:
- Ngày mai mình làm bài ở nhà anh đi! Nếu không ba má anh lại nói là anh kiếm cớ đi chơi à!
- Ừ! Nhưng tui không biết nhà anh sao mà đi!
- Có gì đâu! Mai anh qua đón cưng là ok rồi!
- Mà cho tui số điện thoại để có gì còn biết đường mà kiếm…
Hắn đọc số điện thoại cho cô, lưu xong thì hai đứa lại tiếp tục làm bài thuyết trình. Mãi lo tập trung mà hai người quên cả thời gian. Đã 7 giờ còn gì. Những ánh đèn đường đã được bật tự khi nào, màn đêm đã bao phủ nhưng Sài Gòn vẫn tấp nập người và xe cộ qua lại. Cô bảo hắn:
- Ê! Tối rồi! Về đi mai làm tiếp!
Nghe cô nói, hắn nhìn lên đồng hồ trên tường và cười gian xảo:
- Ái chà! Mới 7 giờ mà trễ gì. Với anh thì 1, 2 giờ sáng là chuyện bình thường…
Sao mà càng lúc cô càng thấy hắn đáng ghét thế không biết. Cô hằng học:
- Vậy thì kệ mấy người! Có liên quan gì tới tui đâu. Vớ vẫn!
Hắn nhìn cô hồi lâu rồi tự nhiên thấy lòng mình xao xuyến lạ lùng. Có lẽ cô là người con gái đầu tiên đối xử lạnh lùng với hắn như thế. Rồi không hiểu sao hắn lại muốn rủ cô đi đâu đó để thay đổi cái bầu không khí ngột ngạt đang bao trùm:
- Đi cà phê với anh nha cưng? ở nhà làm gì buồn lắm! Thay đồ đi anh đợi…
Vừa nói hắn vừa cúi xuống nhìn chầm chầm vào cái Vaio để save lại cái bài powerpoint khi nãy. Tuy cô rất ghét cái kiểu áp đặt của hắn nhưng cô cũng cảm thấy mật mỏi và muốn ra ngoài đi dạo:
- Không uống cà phê được hong? Tui chỉ muốn đi dạo vòng vòng thôi…
Hình như hơi bị bất ngờ với câu trả lời của cô nên hắn phải ngước mặt lên nhìn cô và ngoan ngoãn gật đầu đồng ý. Có lẽ hắn đã quen với nhiều cô gái. Ai cũng thích đua đòi, ăn chơi, thích ngồi xe SH đi vào các quán cà phê sang trọng chứ ai đời lại đòi đi dạo vòng vòng như cô. Mà thôi kệ vào vũ trường riết rồi cũng chán, lâu lâu đổi không khí vậy… nghĩ thế hắn tự cười thầm trong bụng. Lát sau, cô bước xuống câu thang với bộ đầm công chúa màu xanh ngọc thật duyên dáng và nữ tính làm hắn không khỏi ngỡ ngàng:
- Woaaaaaa ! hôm nay em đẹp quá!
- Sao thích chọc tui chửi hoài vậy? Muốn chọc gái thì kiếm người khác đi! Tui không có rãnh đâu mà chơi trò đó…
Cô vẫn không có chút gì là thay đổi, vẫn cọc cằn và ngang bướng với hắn. Nhưng chắc có lẽ cô chẳng thể nào ngờ chính vẻ lạnh lùng ấy đã làm cho hắn thấy vô cùng thú vị.
Cả hai người lặng lẽ đi bên nhau mà không ai nói với ai một lời. Trời đêm của Sài Gòn lúc nào cũng mang theo cái vị ồn ào và tấp nập. Cơn gió nhẹ nhẹ thổi qua khiến cô cảm nhận được vẻ lạnh buốt của đêm. Nhìn bộ dạng công tử của hắn làm cô mắc cười quá. Vừa đi vừa thở hỗn hển nhưng anh chàng “hot boy” lại không hề than vãn dù chỉ là một lời. Mà cũng phải thôi, hắn toàn chạy xe tai ga nếu không thì ngồi xe có tài xế đưa đón nên có bao giờ đi bộ thế này đâu. Vẻ mặt bi hài của hắn làm cô thấy tội nghiệp nên đành rẽ vào công viên gần đó. Cô thấy lòng trống vắng lạ kì. Những đóa hoa sứ trắng đang rơi lã chã trên hàng ghế đá, mang theo cái hương thơm nhẹ dịu khiến tâm hồn con người được thư giãn và quên đi cái vẻ mệt mỏi vốn có. Sao hôm nay công viên vắng lặng quá! Mọi khi nơi này rất đông nhưng hôm nay chỉ có hai người giữa một không gian rộng lớn thế này. Cô nhìn Quốc giọng nhẹ nhàng:
- Quốc có bao giờ yêu ai chưa? Yêu thật lòng á!
- Sao? … yêu…
Câu hỏi của cô khiến hắn vô cùng lúng túng. “Yêu ai hả?”. Hắn được mệnh danh là “sát thủ tán gái” cơ mà. Hắn đã quen với không biết bao nhiêu là cô gái nhưng nghĩ lại thì thật là hổ thẹn. Hắn chưa từng biết cái gì gọi là yêu huống chi là yêu thật lòng. Nhà hắn vừa giàu có vừa uy tín, hắn lại đẹp trai và chịu chơi nên có thiếu gì cô gái xinh đẹp phải quỳ phục trước hắn, hi vọng hắn ngó tới. Nhưng với hắn, con gái chỉ như một món đồ chơi, chơi lâu rồi cũng chán, quen chưa bao lâu thì đá. Quen bạn gái với hắn họa chăng chỉ là một trò chơi chinh phục. Khi có ai mới nổi lên làm “hot girl” thì hắn tán để lên mặt với bạn bè. Chỉ có vậy thôi chứ yêu làm gì. Mãi hồi lâu hắn mới lấy lại được cái dũng khí nói thật lòng mình:
- Chưa!
Cô nhìn hắn bằng ánh mắt ngạc nhiên. Câu trả lời ngoài sức tưởng tượng của cô. Hình như hiểu được cô đang nghĩ gì, hắn vội vàng giải thích:
- Chưa ai làm Quốc phải rung động hết. Đơn giản vì họ chỉ yêu tiền bạc và danh vọng của gia đình Quốc. Nếu một ngày Quốc trắng tay, thử hỏi những đứa con gái đua đòi, ăn chơi, suốt ngày chỉ biết vô bar hay những quán cà phê sang trọng kia có để ý gì tới Quốc. Quốc không cần một người bạn gái sành điệu, ham tiền hay máu mặt vì những cái đó Quốc chưa từng thiếu. Quốc chỉ cần một người con gái giản dị, có thể bên Quốc mỗi khi cô đơn, buồn chán và lạc lỏng nhất. Quan trọng hơn hết là yêu Quốc thật lòng và không nhìn vào tài sản nhà Quốc. Thế thôi…
Hắn nói rất nhiều nhưng không phải là không có lí. Đúng là nhà giàu quá cũng khổ. Biết khi nào mới tìm được tình yêu thật sự của mình. Đó là lần đầu tiên cô thấy hắn không phách lối. Tự nhiên cô thấy hắn dễ thương hơn rất nhiều. Hóa ra anh chàng “hot boy” lại cô đơn đến vậy. Cô thở dài an ủi:
- Ừ cũng khổ nhưng thôi Quốc đừng buồn nữa. Yêu cũng có được gì đâu. Chỉ tội chuốt khổ vào thân thôi. Tâm sẽ không yêu ai nữa hết! Vì tình yêu chỉ đem lại cho người ta nỗi buồn, thất vọng và những giọt nước mắt mà thôi!
Hắn nhìn cô bằng vẻ thông cảm và trìu mến. Hắn đã từng nghe người ta nói về mối tình đầu của cô. Chỉ vì một người con trai phản bội mà cô phải buồn bã và tuyệt vọng. Hắn thấy chua xót thay cô và coi thường cái thằng con trai ấy nhưng nghĩ kĩ lại thì hắn có hơn gì thằng kia khi hắn đã từng làm tổn thương biết bao nhiêu cô gái. Và càng tồi tệ hơn khi lúc đầu hắn đã định sẽ cưa đỗ cô để ra oai với bạn bè. Nhưng giờ đây, hắn thấy mình thật hèn hạ và đáng ghét. Tiếp xúc nhiều với cô, hắn phát hiện ra cô thật đáng yêu và hắn thấy có một cảm giác thật kì lạ. Không biết phải diễn tả cảm giác này như thế nào nhưng hắn có thể khẳng định là hắn không hề muốn cô bị tổn thương, hắn rất muốn bảo vệ và quan tâm cô. Hắn càng nghĩ càng thấy khó hiểu. Trước mặt cô, hắn cứ như một kẻ ngốc, không thể nào lấy cái vẻ hống hách vốn có ra đối xử với cô. Rồi không hiều sao hắn kéo cô vào lòng và an ủi:
- Đừng bi quan thế! Tại Tâm chưa tìm được người yêu Tâm thật lòng đó thôi. Bởi dù phía sau tình yêu là nước mắt đi nữa thì những giọt nước mắt cũng mang hai tâm trạng khác nhau mà…
Hơi bị bất ngờ trước hành động và lời nói của hắn nhưng cô lại không kịp phản ứng gì ngoài ngẫn người ra nhìn hắn, hắn khẽ bảo:
- Nước mắt của đau khổ và hạnh phúc đó! Muốn khóc thì khóc đi, đừng để trong lòng…
Cô lặng lẽ không nói gì và cũng không muốn đẩy hắn ra, chỉ lặng lẽ đưa cái ánh nhìn xa xăm về đường phố Sài Gòn, thật đông, thật đông…
CHAP 10: THÊM MỘT LẦN ĐAU
Hôm sau, đúng 1 giờ, cái nắng gay gắt hắt lên khiến mọi người ngán ngại ra đường. Thế mà hắn vẫn đến để chở cô tới nhà hắn làm bài thuyết trình. Nhà hắn to và đẹp ghê! Không gian thoáng mát khiến cô dễ chịu vô cùng. Nhưng khi thật sự bước vào thì cô mới thật sự ngỡ ngàng. Mọi người nhìn cô bằng cái ánh mắt sắt lạnh. Dù vậy cô vẫn cố làm ra vẻ tự nhiên mà chào hỏi lễ phép. Đáp lại vẻ mặt rạng rỡ nhưng thật ra đang chứa đầy căng thẳng của cô là câu nói khinh khỉnh của mẹ Quốc:
- Ai vậy Quốc? Bạn gái mới à? Quen được mấy tháng đây?
- Mẹ! Sao mẹ lại….
Hắn chưa kịp nói gì thì cô đã nhanh chóng ngắt lời bằng những lời lẽ vô cùng kiên định nhưng lại không hề thiếu lễ phép:
- Có lẽ bác đã hiểu lầm. Con không phải là bạn gái của con trai bác! Chúng con chỉ đơn giản là bạn học cùng lớp. Hôm nay con đến nhà bác cũng không có ý gì ngoài việc làm bài tập nhóm. Nên con xin bác hãy tôn trọng con.
Nghe những lời nói sắc xảo ấy, không chỉ hắn và mẹ hắn mở to mắt ngạc nhiên nhìn cô. Ba hắn đang ngồi làm việc với cái lap cũng không khỏi bất ngờ mà ngẫng mặt lên nhìn. Nhưng mẹ hắn vẫn không chịu bỏ cuộc:
- Thì bây giờ lấy danh là bạn học rồi từ từ tiếp cận con trai tôi. Tôi đâu lạ gì những đứa con gái không biết con cái nhà ai cố tình giả vờ ngây thơ nhưng lại luôn nhắm nhầm vào tài sản nhà người khác..
Nghe nói đến đây cô thực sự hết chịu nỗi. Dù cha mẹ mất sớm nhưng cô vẫn luôn nhớ những gì họ dạy dỗ, luôn cố gắng sống thật tốt để có thể ngẫng cao đầu và sống không hỗ thẹn với lương tâm. Nhưng hôm nay, lại có người coi thường nhân phẩm của cô. Cô không thể tiếp tục nhẫn nhịn được nữa. Đặc biệt là khi có người đụng chạm đến cha mẹ cô. Cô cất giọng lạnh lùng:
- Con đã thật sự rất tôn trọng bác nhưng bác đã làm con cực kì thất vọng. Nhà con tuy không giàu có như nhà bác nhưng từ khi cha mẹ con qua đời, con chưa từng làm việc gì hỗ thẹn với lương tâm. Cha mẹ con cũng không làm gì có lỗi nên con không cho phép bác sĩ nhục cha mẹ con. Nếu giàu có, địa vị cao mà mở miệng ra là coi thường người khác thì thật không đáng tôn trọng. Tạm biệt hai bác, con về…
Nói rồi cô bỏ đi một mạch, bỏ lại sau lưng là vẻ mặt tức tối của mẹ hắn và sự kinh ngạc của ba hắn. Có lẽ đây là lần đầu tiên có người dám nói với mẹ hắn những lời như vậy mà càng tệ hại hơn khi người đó chỉ là một con nhóc....

Phone: 01657595739 
