Polly po-cket
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Phía sau tình yêu là…nước mắt

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 20329
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Phía sau tình yêu là…nước mắt
- Tới rồi đây!
Cô vừa dứt lời thì ánh đèn điện phụt tắt, bài hát Happy birthday vang lên kèm theo là một cái bánh kem do tụi bạn thân của Hoàng là Tùng, Hải và Phong đang từ từ tiến lại. Cô cảm động tới rưng rưng nước mắt. Cứ nghĩ là họ đã quên sinh nhật cô rồi nhưng không ngờ họ lại khiến cô bất ngờ tới vậy. Năm nay đúng là một năm thật đáng nhớ. Cô chấp tay cầu nguyện, nguyện cho những người quan tâm cô luôn vui vẻ và hạnh phúc. Và cô mong rằng Sơn sẽ tha thứ cho cô. Hóa ra cô gái ngồi đó chính là Bích Trâm, người mà cô muốn biết từ lâu. Trâm có khuôn mặt dễ thương, nói chuyện thì nho nhã và lịch sự. Hóa ra Trâm tuyệt hơn cô tưởng rất nhiều, có thể nói là đâu thua gì cô đâu.
Kể từ hôm đó, cô và Trâm nói chuyện rất nhiều. Họ trở nên thân thiết từ lúc nào không hay. Cô đã kể cho Trâm nghe hết nỗi lòng mình mà không chút che đậy. Nghe xong Trâm cũng an ủi và cho cô rất nhiều lời khuyên hữu ích.
Chap 5: SỰ THẬT HÉ MỞ
Cho đến một hôm, trong giờ ra chơi cô và Trâm đang ngồi nói chuyện thì bỗng Trâm nhận được một tin nhắn. Đọc xong Trâm không nói gì mà chỉ khóc nức nở. Đang lúc cô rất bối rối không biết phải làm sao để an ủi bạn mình thì Sơn xuất hiện. Anh kéo Trâm vào lòng an ủi. Cô choáng ngợp như không tin vào mắt mình. Cô không ngờ anh có thể ôm một người con gái khác trước mặt cô. Nhìn thấy cảnh đó, lòng cô đau như có ai dùng dao cắt từng khúc ruột nhưng lại không thể làm gì vì cô có là gì của Sơn đâu. Với lại cô biết rõ người anh yêu là Trâm chứ đâu phải cô. Dù biết vậy nhưng cô cũng không thể ngăn được dòng lệ đang trào trên khóe mắt. Tâm trạng bây giờ của cô chỉ còn lại tuyệt vọng và ngỗn ngang. Cô đứng phắt dậy định bước đi để giấu đi những giọt nước mắt của mình. Nhưng có ai đó đã nắm lấy bàn tay bé nhỏ của cô, là anh. Tự nhiên Bích Trâm bật cười. Cô bắt đầu không hiểu gì hết. Cô quay qua nhìn anh và cô bạn thân đầy nghi hoặc. Bấy giờ Bích Trâm mở lời:
- Nãy giờ hai đứa mình diễn cho Tâm coi á! Sơn là anh họ của mình. Chuyện Tâm lấy danh mình nói chuyện với ảnh ảnh biết lâu rồi. Tại ảnh muốn làm quen Tâm nên mới giả vờ vậy thôi.
Lời Bích Trâm như sét đánh ngang tai, cô nghẹn ngào nhìn Sơn:
- Có thật không?
- Tui xin lỗi! Tại tui muốn làm quen bạn mà không biết phải làm sao nên mới dùng cách này….
Chưa kịp nói dứt lời thì Sơn đã bị cô tát một cú đau điếng:
- Đồ giả dối! Uổng công tui tin tưởng bạn như vậy, tui còn sợ bạn sẽ không tha thứ khi biết rõ sự thật. Ai ngờ… bạn coi tui là một con ngốc.
Nói rồi cô bỏ chạy vào nhà vệ sinh khóc nức nở. Sơn chỉ biết đứng nhìn bóng cô khuất dần. Chẳng lẽ việc anh làm lại tổn thương cô nhiều đến vậy. Khi nghe Bích Trâm nói là cô cũng thích anh, anh đã rất vui mừng và quyết định hôm nay sẽ nói thật lòng mình với cô. Nhưng hôm nay, khi anh nhìn thấy những giọt lệ tuôn ra từ đôi mắt to tròn của cô anh mới biết mình đã sai rất nhiều. Cô đau anh cũng đau đâu thua gì cô… Thế rồi anh lấy điện thoại ra nhắn tin cho cô:
- Chiều nay tan học S đợi T tại ghế đá gốc bằng lăng. Không gặp không về! Xin lỗi vì tất cả!
Chiều về, nắng vẫn còn vương vãi thật dịu nhẹ trên khuôn viên trường. Những đám mây lững lờ trôi để lại sau lưng một mãng trời mênh mông, vô tận. Trong không gian thơ mộng ấy có một cậu con trai đang ngồi trên băng ghế đá chờ đợi một người. Dù không nhận được bất kì tin nhăn hồi âm nào nhưng Sơn vẫn đợi. Vì anh biết nếu anh bỏ về thì anh sẽ mất cô mãi mãi. Về phần cô, cô cũng suy nghĩ rất nhiều, cuối cùng cô lấy hết can đảm bước lại phía anh. Chiều hè, những cánh phượng nở đỏ rực mang theo tâm trạng bồi hồi khó tả. Chỉ còn một ngày nữa thôi là tất cả sẽ đi vào quỹ đạo, đặt dấu chấm hết cho một năm cuối cấp. Phải chăng qua khỏi ngày hôm nay cô sẽ không còn được bên anh nữa. Rồi như một cái xác vô hồn, cô ngồi xuống cạnh anh. Cả hai cùng im lặng không nói một lời. Cái không khí yên bình đến ngạt thở đang xuất hiện trong một buổi chiều thơ mộng. Thỉnh thoảng xen vào cái tĩnh lặng ấy là một làn gió nhẹ nhàng làm lay động những tán cây khiến những chiếc lá vàng rơi lộp độp,… tất cả tạo nên một âm điệu du dương của trời chiều.
- Tui xin lỗi…
Sơn cất giọng phá tan đi bầu không khí im lặng.
- Có gì đâu mà xin lỗi! Chính tui là người đã bắt đầu trò chơi này thì giờ tui phải chịu…
- Bạn đừng nói vậy được không? Nhìn bạn như vậy tui đau lắm. Tui không ngờ mình lại làm bạn tổn thương đến vậy….
- ….
- Dù bạn có tin hay không thì tình cảm mà tui dành cho bạn là thật sự. Đó giờ chưa có người con gái nào có thể khiến tui yêu nhiều như bạn. Khi nói chuyện với bạn tui cảm thấy rất yên bình và vui vẻ. Tui hi vọng bạn hãy tin tui…
- ….
- Sao bạn không nói gì hết vậy Băng Tâm? Bạn đừng làm tui lo lắng mà…
- Cho tui thời gian. Tui sẽ cho bạn một câu trả lời. Tui về đây.
Nói rồi cô đứng dậy bước đi thật nhanh. Bầu không khí ảm đạm ấy vẫn cứ kéo dài trong buổi trời chiều tuyệt đẹp khi hai tâm hồn đang mãi chìm đắm trong những nỗi đau riêng…
Tối hôm ấy, cô ngồi thao thức mãi mà không sao ngủ được. Rồi không hiểu sao cô lại mở cửa phòng ra vườn đi dạo. Vừa đi cô vừa suy nghĩ rất nhiều. Đêm nay trời đày sao nhưng cô chẳng còn tâm trí nào thưởng thức. Tiếng gió nhẹ vi vu, lành lạnh pha lẫn tiếng côn trùng làm cô thấy thanh thản hơn.
Kì thi tốt nghiệp trôi qua thật nhanh. Dù đôi khi làm bài không tốt lắm nhưng cô vẫn tự tin là sẽ đậu. Cũng hơn một tuần rồi cô không liên lạc gì với Sơn nhưng nghe Trâm nói anh làm bài thi cũng tốt nên cô cũng yên tâm. Cô nhớ anh quá! Nhớ cái kỉ niệm trước đây nhưng sao cô vẫn không sao quên được chuyện cũ. Nó là một hồi ức đau lòng với cô. Đang miên man với những dòng suy nghĩ của mình, cô nhận được tin nhắn của anh:
- I miss you! Mình gặp nhau được không? Ngày mai tui phải lên Thủ Đức ôn thi rồi!
Sao một hồi đắng đo suy nghĩ, cô trả lời anh:
- Ừ! Ở đâu?
- Tui đang ở trước cửa nhà bạn. Ra đi! Tui chở bạn đi!
Sơn đưa cô ra một góc bờ sông. Một khung cảnh thơ mộng, yên tĩnh và tuyệt đẹp. Cô không hiểu tại sao một người ham chơi như anh lại có thể tìm ra một nơi lí tưởng thế này.
- Bạn định thi ngành gì Băng Tâm?
- Tui thi vào đại học ngoại thương. Nhưng rớt là chắc. Còn bạn chắc thi công an hả?
- Ừ! Biết sao được. Cha mẹ bắt vậy mà. Khối A thi công an, khối B thi công nghệ sinh. Tui chỉ thích khối B thôi!
- Ừ! Tui thì chỉ thi một khối đại học. Thêm bộ hồ sơ của cao đẳng công thương nữa.
- Vậy thì cố lên. Chắc đậu mà.
- Ừ tui cũng mong là vậy
Hai người ngồi nói chuyện thi cử học hành xong rồi lại tiếp tục im lặng nhìn ngắm khung cảnh xung quanh. Tự nhiên Sơn mở lời:
- Băng Tâm nè!
- Gì?
Không đợi cô nói gì, anh nắm lấy tay cô rồi kéo cô vào lòng mình. Cô cũng không nói gì mà chỉ im lặng nhìn ra dòng sông đang cuồn cuộn chảy…
- Tâm nè! Tình cảm mà tui dành cho bạn là không bao giờ thay đổi. Hi vọng một ngày bạn sẽ hiểu…
Khung cảnh thật vắng lặng, một bãi cỏ xanh mênh mông cạnh bờ sông với những đám lục bình trôi bập bềnh trên sóng nước. Những áng liễu phất phơ trước gió chiều vi vu… tất cả tạo nên một không gian vô cùng lãng mạn. Trời tối dần nên hoàng hôn dần bao phủ cảnh vật xung quanh. Hoàng hôn đẹp nhưng thật u sầu…
Chap 6: CÓ NHỮNG THỨ GỌI LÀ NỖI ĐAU
Đang ngồi thơ thẩn ngắm mưa hè và hối tiếc vì kì thi đại học thất bại, cô khẽ giật mình khi nghe chuông điện thoại reo vang. Là Bích Trâm. T
Từ lúc thi xong tới giờ, đây là lần đầu tiên nó nhận được điện thoại của cô bạn thân này:
- Tao nghe nè nhỏ!
- Tâm ơi! Có kết quả thi đại học rồi!
- Có hồi nào? Kết quả sao?
- Hồi sáng! Tao với Hoàng mới đi coi nè. Tao với mày đều rớt hết. Năm nay ngoại thương lấy điểm cao quá!
- Bao nhiêu mà cao?
- 19. Mày mà gắng chút nữa là đậu rồi. Rồi giờ sao mày?
- Đợi điểm cao đẳng thôi chứ biết sao. Nếu không thì xét nguyện vọng 2 qua nhân văn. Tao nghe nói bên nhân văn lấy điểm thấp hơn á!
- Ừ để tao coi! Có gì tao alo mày!
- À quên! Còn mấy đứa kia thì sao?
- Hoàng đậu đại học công nghiệp, Tùng với Hải đậu bên nông lâm, anh Sơn thì đậu công an rồi. Cả nhóm chỉ có tao, mày và Phong là rớt á. Nản!
- Thôi kệ đi mày ơi. Có gì alo tao!
Cô cố trấn an Trâm nhưng lòng cô thì đau nhói, nếu nghe được tin này chắc chị Tuyền buồn lắm. Vừa cúp máy xong, cô gục ngay xuống nền gạch, 2 hàng nước mắt tuông tuông. Chị Tuyền đã đặt biết bao niềm tin vào cô vậy mà cô lại thế này. Không khí xung quanh như nặng trĩu đến cực độ. Cô cố vịn vào cái ghế sô-fa để đứng lên. Sơn đậu đại học rồi, cô là một đứa thất bại và nhục nhã, làm sao cô có thể đối mặt với Sơn. Cô lặng lẽ bước vào phòng một cách vô thức…
Hôm nay, khi về nhà, chị Tuyền không nói gì với cô. Chị đã biết mọi chuyện ở trường. Chị đưa cho cô tờ giấy báo điểm với con số 16.5 ở khu vực 1. Đó không phải là một số điểm thấp nhưng vì trường cô chọn quá cao nên mới như vậy. Lúc này chị nghẹn ngào:
- Thôi đừng buồn nữa! Rớt đại học thì học cao đẳng nếu không thì xét nguyện vọng 2. Chị thấy cưng học Anh văn tốt xét qua học biên phiên dịch sẽ có tương lai đâu thua gì ngoại thương.
Cô không nói gì chỉ biết gật đầu. Cô nghĩ chị sẽ mắng cho cô 1 trận như thế cô sẽ nhẹ nhõm hơn. Nào ngờ đâu chị lại dịu dàng như thế. Cô thấy mình thật có lỗi. Từ ngày ba mẹ mất tới giờ chị Tuyền lúc nào cũng lo lắng cho cô, vậy mà… Chỉ vì cô mà chị chẳng dám tìm đến hạnh phúc riêng cho mình. Năm nay nữa là chị đã 28 tuổi rồi, cái tuổi mà ít người con gái nào chưa phải lấy chồng. Chị vừa xinh đẹp lại dễ thương có khối gì người theo đuổi nhưng vì cô chị chẳng chấp nhận một ai. Cô cảm thấy mình là gánh nặng lớn lao của chị:
- Chị 2 ơi! Sao chị không chịu lấy chồng đi! Em thấy thầy Long tốt với chị lắm đó!
- Hôm nay cưng bị sao vậy? Chị chỉ lấy chồng khi nào cưng học xong đại học thôi!
- Tới đó chị già mất rồi! Ai mà chịu lấy?
Lời nói ngây thơ của cô làm chị hơi nhói. Chị sắp 28 tuổi, cái thời son trẻ cũng sắp qua đi. Mãi lo cho nó nên chị đã từ chối biết bao người. Chị quen với Long, người đồng nghiệp dạy toán cũng lâu rồi. Từ hồi những năm cùng ngồi trên ghế đại học, Long đã rất tốt với chị. Anh hứa sẽ chờ đến khi nào chị đồng ý làm vợ anh. Nhưng vì nghĩ đến cô nên chị không thể cho phép mình tìm đến hạnh phúc. Long quê ở thành phố nhưng vì chị anh đã chuyển công tác về đây. Chị thật sự có lỗi với anh. Rồi không hiểu sao chị ôm cô khóc nức nở:
- Cưng ngốc quá! Chị muốn lo cho cưng…
- Chị đừng lo cho en nữa, hãy tìm hạnh phúc của chị đi! Với số tiên còn lại trong ngân hàng của cha và mẹ thì em có dư khả năng học 4 năm đại học. Em sẽ về thành phố, nhà cửa giao lại cho cậu Út, dù sao cậu cũng tính về đây lâu rồi. Chị với thầy Long đám cưới xong chuyển công tác về thành phố rồi sẵn lâu lâu ghé thăm em luôn.
Chị Tuyền nhìn cô nghẹn ngào, đôi mắt giờ đây đã đẫm lệ…
Cái tin chị Tuyền sắp đám cưới lan nhanh khắp trường khiến cho ai cũng vui mừng. Cô và Bích Trâm cùng xét nguyện vọng 2 vào học biên phiên dịch ở đại học khoa học xã hội và nhân văn, bây giờ chỉ cần chờ kết quả là xong. Ừ cũng nhanh thật! Ngày mai Sơn phải khăn gói lên Thủ Đức nhập học rồi còn gì. Cả tuần nay cô thấy buồn Sơn thật. Anh có thể gọi điện thông báo cho tất cả mọi người rằng anh đậu đại học nhưng cô thì không. Ngay cả ăn mừng cũng không hề rủ cô. Chắc anh cảm thấy nhục nhã khi có một người bạn thi rớt như cô. Càng nghĩ cô càng thấy buồn…...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Gia đình hắt hủi… Say nắng cô nàng lớp 12
» Chồng ơi! Bắt máy đi. Vợ sắp phải đi rồi !
» Cho anh “Tán tỉnh” em từ giây phút này nhé ?
» Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin? phần 2
123»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ