XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Phía sau tình yêu là…nước mắt

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 20336
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Phía sau tình yêu là…nước mắt
****
Thời gian trôi qua nhanh thật, mới đó mà đã gần hai tháng rồi. Cuộc sống của cô đang thật sự bị xáo trộn đến mức cô không thể nào tin nổi. Tham gia khóa học Ielts ngắn hạn và trãi qua quá trình học tập cật lực cô mới biết trình độ mình kém cỏi biết bao. Vậy mà từ trước đến giờ cô lại quá xem thường và thờ ơ với việc học của mình. Nói ra thì có hơi buồn thật nhưng cô tự cảm thấy bản thân mình còn quá yếu và không có đủ trình độ để đậu kì thi này chứ đừng nói chi đến việc nhận học bổng của chính phủ Hà Lan.
Lần này Bích Trâm không tham gia, chỉ có mình cô lạc lõng, bon chen với những cá thể xuất sắc đến chóng mặt. Năm nay quả là một năm học đáng nhớ với biết bao kỉ niệm về sự nổ lực không mệt mỏi. Có lẽ vì lời nói ngày ấy đã khiến tâm hồn cô trở nên vấy bẩn và mất đi cái vẻ vô tư ngày nào. Dù đã gần nữa năm kể từ cái ngày đau đớn ấy, nhưng những lời nói hôm nào vẫn còn in đậm trong tâm trí của cô. Có lẽ người ta giàu có và quyền lực nhưng người ta không có quyền xỉ nhục những con người nhỏ bé và không ngừng cố gắng như cô. Nhưng chắc có lẽ cô đâu biết rằng còn có một người đau khổ hơn cô rất nhiều lần. Một người đứng giữa chỉ biết nhìn cô dần dần chìm vào bóng tối trong vô vọng và xót xa. Đôi lúc muốn chạy đến bên cô và xoa dịu những tổn thương trong trái tim cô nhưng lại không thể làm gì ngoài việc mỏi mòn chờ đợi. Ngày mai, Quốc lên máy bay đến Luân Đôn, một nơi xa lạ và hào nhoáng. Nhưng đối với anh, nó lại cô độc và trống trãi biết bao. Anh biết cô đang rất cố gắng để dành học bổng của Hà Lan. Anh vui vì cô đã có thái độ nghiêm túc và chính chắn hơn. Cô đã không còn vô tư như đứa con nít thích cãi nhau với anh nữa rồi. Hơn ai hết, anh biết rõ tại sao cô lại trở nên như thế. Nó đồng nghĩa với việc cô gái mà anh thật lòng yêu thương đang dần mất đi sự trong sáng mà thay vào đó là một trái tim tổn thương và lòng tự trọng bị vùi dập. Mà người gây ra điều ấy lại chính là mẹ anh, người đã sinh ra và nuôi dưỡng anh trong suốt 20 năm qua.
Ngày mai anh đi! Anh muốn gặp cô và nói cho cô nghe những suy nghĩ trong lòng anh. Nhưng anh làm sao có đủ dũng khí để gọi cho cô khi mà nửa năm nay anh chỉ nhận được sự lạnh lùng vô cảm của cô. Vào lớp gặp nhau cứ như hai người xa lạ. Cô đâu biết rằng anh đau, đau đến nhường nào. “Baby tells me how…” – tiếng chuông điện thoại vang lên làm tim anh thắt lại. Tiếng chuông mà anh chờ đợi gần nửa năm nay, bài hát dành cho riếng mỗi mình cô “Love to be loved by you”. Anh vội vàng nghe máy, một giọng nói quen thuộc, vẫn cọc cằn cho mỗi mình anh nhưng lại khiến anh không khỏi xuyến xao trong lòng:
- Còn nhớ ai không?
- Anh không nằm mơ chứ? Em gọi anh có gì không?
- Mai đi rồi hả?
- Ừ! Mai anh đi, mà sao em biết…
- Thiên hạ đồn ầm. Rãnh không, 6 giờ cà phê Mộc?…
- Ừ, rãnh chứ! Em mời anh uống cà phê là vinh dự của anh mà. Không đi chắc chẳng bao giờ còn cơ hội…
- Ừ! Vậy đi….
Tút… tút… tút…
Cô vẫn thế, không cho anh nói thêm lời nào nhưng lại khiến anh vui mừng biết bao. Cô bé anh yêu dù không còn vô tư như trước nhưng vẫn khiến anh không khỏi bồi hồi. Tối nay, gia đình anh làm tiệc tại khách sạn New World để tiễn anh đi. Và hôm nay cũng là lần đầu tiên cô hẹn anh gặp mặt. Anh thật sự không biết phải làm sao cho vẹn toàn trong khi trái tim anh thì đang lên tiếng “Dù thế nào thì anh cũng phải gặp cô”. Bỏ qua mọi suy nghĩ rối ren trong lòng, anh chuẩn bị thật nhanh rồi ra khỏi nhà. Cà phê Mộc là quán mà anh chưa từng đến. Bởi với anh, nó quá yên lặng và trầm lắng. Anh chỉ thích ồn ào vì anh sợ cô đơn. Ở một nơi như thế này anh thấy lòng mình trống trãi và cô độc biết bao. Mới 5 giờ là anh đã yên vị ở góc cuối quán. Anh không muốn cô chờ đợi anh nên anh chấp nhận sự cô quạnh của Mộc.
CHAP 12: HẠNH PHÚC NGẮN NGỦI
Chiều hôm nay, một màn mưa dày đặt kéo đến. Từng hạt, từng hạt nặng trĩu rơi xuống va vào ô của kính, thật nhạt nhòa. Không hiểu tại sao hôm nay trời lại mưa như thế? Khung cảnh buồn u ám cùng vẻ cô đơn vốn có của Mộc lại kèm theo một trận mưa buồn da diết thế này thì làm sao anh chịu nỗi. Ngồi ngắm những giọt mưa cùng với nỗi cô đơn đang dần gậm nhấm con tim, chưa bao giờ Quốc sợ đến thế này. Có khi nào Tâm không đến?
Ly cà phê đắng ngắt đang tan chảy thành những giọt nước đọng long lanh. Thẫn thờ! Đó là tâm trạng duy nhất khi anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn của cô gái lạnh lùng nhưng lại chiếm một vị trí vô cùng quan trọng trong lòng Quốc. Liệu đây có phải là lần cuối cùng anh gặp người con gái anh yêu?
Tâm xuất hiện trước mặt Quốc với bộ mặt tái mét vì lạnh, dù ngồi trên taxi nhưng khi chạy từ ngoài vào đây cô vẫn không thể tránh khỏi những tàn tích của cơn mưa lớn. Thật sự ngay giờ phút này đây, anh chỉ muốn chạy lại ôm lấy cô vào lòng với mong muốn truyền cho cô chút hơi ấm nhưng anh không thể. Anh có tư cách gì mà chạm vào người cô vì anh thừa biết rằng trong tim cô không có chút vị trí nào dành cho anh hay có đi chăng nữa thì cũng là thù hận vì những gì mẹ anh đã gây ra cho cô. Nhiều lúc anh hận bản thân mình vì tại sao anh không thể như bao nhiêu người khác, được đến bên cạnh cô bằng một tình yêu đơn thuần không nhuộm màu vật chất nhưng điều ước đó thật quá xa vời. Rồi ngày mai đây thôi khoảng trời Luân Đôn đang rộng mở trước mắt anh, có lẽ đó là một tương lai mới – một tương lai không bao giờ có cô!
“Quốc tới lâu chưa?”
Giọng nói nhẹ nhàng mà thân thuộc vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ triền miên của anh. Sao hôm nay cô lại dịu dàng với anh như thế!
“Từ hồi 5 giờ chiều tới giờ!”
“Sao hôm nay thích đến nơi trầm lắng này sớm vậy? Đổi tính rồi hả?”
Quốc gượng cười. Ừ thì trong mắt cô anh chẳng qua chỉ là một thằng con trai chẳng ra gì. Không vào bar thì cũng tụ tập ăn chơi chứ làm gì chịu bỏ thời gian để thưởng thức cái im lặng của những quán cà phê như Mộc.
“Muốn đổi chút không khí vậy mà! Sao hôm nay em lại hẹn gặp anh? Anh nghĩ em phải hận anh lắm chứ!”
“Tại sao phải hận? Mà thôi, chuyện đó không quan trọng. Tâm còn nợ Quốc một lần vì không chú tâm vào bài thuyết trình nên muốn trả cho xong. Vì biết đâu đây sẽ là lần gặp mặt cuối cùng…”
Những lời nói vô tình của cô như hàng ngàn nhát dao đâm vào tim anh. Không phải những gì cô nói không đúng, chỉ là vì đó là sự thật anh không bao giờ muốn nghĩ đến.
“Có gì đâu, chuyện đó anh quên lâu rồi. Em không cần khách sáo với anh như thế!”
“Không được! Tâm không muốn nợ ai điều gì hết. Thế nên… nếu Quốc muốn Tâm làm điều gì cứ nói!”
Anh lại cười, nụ cười mang màu đau khổ tràn ngập. Nhưng không hiểu sao anh lại nhẹ nhàng lên tiếng:
“Em có thể bên cạnh anh buổi tối nay được không? Không làm gì hết, chỉ đi bên cạnh anh với tư cách là một người bạn gái. Chỉ một buổi tối nay thôi, được không em?”
Những lời nói của Quốc khiến Tâm giật cả mình.Cô như không tin vào chính những gì mình nghe được. Anh muốn cô làm bạn gái anh ư? Thật buồn cười! Vói những lời nói chua chat của mẹ anh mà có thể yêu cầu cô đồng ý làm chuyện như vậy ư? Rồi người ta sẽ lại tiếp tục coi thường cô là một người hám của hay sẽ lại nói những lời xúc phạm đến cha mẹ cô? Nhưng đây là cơ hội duy nhất để cô trả nợ ân tình cho anh, cô phải làm thế nào đây? Chỉ cần chấp nhận rồi qua ngày hôm nay sẽ không còn ai nợ ai trong cái dòng đời đầy phù phiếm hay sẽ kiên quyết từ chối chỉ vì cái sĩ diện của bản thân mình? Đúng là một quyết định khó khăn…
Cả hai ngồi im lặng nhìn nhau. Cô nhẹ nhàng khuấy ly lipton nóng của mình, khẽ nhấp một ngụm cho vơi đi cái lạnh. Rồi không hiểu sao cô lại gật đầu:
“Thôi được rồi! Cứ coi như đây là tất cả những ân tình Tâm còn nợ Quốc. Qua khỏi ngày hôm nay, hi vọng Quốc tìm được một tương lai mới ở chân trời Luân Đôn!”
Niềm vui vừa mới vụt qua giờ đây lại vội vàng tan biến trong mắt anh. Người con gái anh yêu ngay trước mặt anh chỉ muốn anh vĩnh viễn biến mất trong cuộc đời cô vậy sao? Anh nghẹn ngào nuốt nước mắt vào tim vì anh là một thằng con trai. Anh không có quyền biến bản thân mình trở nên hèn yếu trước mặt cô. Anh muốn để lại trong cô một hình ảnh đẹp nhất về anh. Rồi không hiểu sao anh đưa tay vào túi tắt nguồn điện thoại. Anh không muốn có bất kì ai xen vào niềm vui cuối cùng trong cuộc đời anh khi được ở bên cô.
Mưa tạnh! Phải chăng ông trời cũng đang đứng về phía anh? Muốn cho anh những giây phút trọn vẹn. Anh gọi phục vụ tính tiền. Phải! Anh phải tranh thủ thời gian dù là ngắn ngủi nhất để bên cạnh cô. Anh chở cô đi trên những con đường quen thuộc của thành phố Sài Gòn. Không gì hết! Chỉ đơn giản là ngắm cái vẻ đẹp ngắn ngủi về đêm trên những con đường còn đong đầy vết tích của cơn mưa lớn. Không khí lạnh ngắt khiến anh khẽ rùng mình. Đã lâu lắm rồi mới có dịp bình yên như thế này. Rồi tự dưng một bàn tay ấm áp luồng qua người anh và ôm anh thật chặt. Anh bất ngờ, nhưng đó là một bất ngờ đầy hạnh phúc. Như hiểu những gì anh đang nghĩ trong đầu. Cô nhẹ nhàng lên tiếng:
“Cứ coi như đây là việc mà một người bạn gái đang làm, không cần khẩn trương đến vậy!”
Anh cười! Lần đầu tiên anh cảm thấy mình có một nụ cười thực thụ. Anh rẽ xe vào công viên gần nhà cô, cái công viên mà lần đầu tiên hai người ngồi bên nhau. Cũng cái ghế đá dưới vòm sứ trắng phản phất một mùi hương quyến rũ, chỉ khác mỗi một điều là hôm nay anh và cô mang hai tâm trạng ngỗn ngang khác nhau. Và hình như ông trời cũng đang than khóc cho một mối tình đơn phương trong vô vọng của anh nên mới khiến mọi thứ xung quanh chỉ mang một màu ẩm uớt của mưa như thế này.
Cô khẽ rút trong túi xách một gói khăn giấy và cắm cúi lao sạch nước trên ghế. Những cử chỉ thật nhẹ nhàng nhưng lại khiến con tim anh loạn nhịp. Hóa ra cái cảm giác này là tình yêu, vừa hạnh phúc, vừa đau khổ vô ngần. Nhưng anh không bao giờ hối hận vì đã yêu cô bằng một con tim chân thành mà anh chỉ hối hận vì mình sinh ra trong một gia đình không được như mong muốn.
“Xong rồi! Ngồi xuống đi!”
Cái giọng nói nhẹ nhàng như kéo anh về với thực tại. Anh bước xuống xe ngồi lên chiếc ghế đá quen thuộc hôm nào.
“Sao mai được đi du học mà hôm nay buồn thế Quốc?”
“Có gì đâu mà vui, nơi đó có khác gì cái nhà tù!”
Câu nói của anh khiến cô ngỡ ngàng. Anh là đất nước mơ ước của biết bao nhiêu người. Vậy mà tại sao anh lại có thể hình dung nó như một cái nhà tù? Đúng là suy nghĩ của những người giàu có thật khác xa với những con người bình dị như cô!
“Nhà giàu nói chuyện khó nghe quá!”
Đau thật! Lời cô nói thật khiến anh quá đổi đau lòng. Sao cô có thể không hiểu cho anh như thế! Anh gượng cười:
“Sao ai cũng nhìn vào cái vẻ ngoài giàu có của gia đình anh hết vậy? Anh cứ nghĩ là em khác nhưng hóa ra, anh lầm…”
Nhìn thấy vẻ mặt đau đớn của anh, cô thấy lòng mình có một cảm giác gì đó rất lạ. Không phải hả hê hay gì đó, chỉ đơn giản là hơi buồn và cô thấy mình nói năng quá lố!
“Xin lỗi, em…”
Không hiểu sao cô lại xưng em. Đúng là nhiều lúc cô vẫn không hiểu nổi bản thân mình nghĩ gì.
“Không có gì! Anh hiểu mà! Nhưng sao nay xưng em vậy? Thấy không giống em tí nào?”
Câu hỏi của anh làm cô ngớ người, nhưng cũng may là cô kịp nghĩ ra câu trả lời lém lĩnh:
“Bạn gái xưng em không được à? Đừng quên hôm nay em là bạn gái anh đấy nhé! Có ngon thì chọc con nào đi!”...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin? phần 2
» Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em
» Chỉ là đau khổ vì yêu anh – Phần 1
» Chỉ là đau khổ vì yêu anh – Phần 2
» Chỉ là đau khổ vì yêu anh – Phần cuối
12345»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ