Old school Swatch Watches
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 9184
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

- Nhiều tiền chưa hẳn đã tốt, nhỉ?

Nguyên mở lời khiến nó sực nhớ mình đang lãng phí những phút cuối cùng bên Nguyên vào đống rắc rối những con số.

- Việc gì cũng có cái giá của nó thôi.

Con bé nhìn xa xăm vào màn đêm trước mặt:

- … Thiên kim tiểu thư… thứ chức danh xa hoa cho kẻ bần tiện. Toàn bộ những thứ em có, của cải, danh tiếng, quan hệ, thậm chí cuộc đời, cũng là của bố mẹ, rốt cuộc chỉ là con rối chẳng nổi một xu dính túi.

Khẽ giật mình nhận ra nó lại đang trải lòng với Nguyên. Cứ ở bên là nó lại dễ dàng để những điều thầm kín nhất trôi tuột qua đầu lưỡi, một thứ tin tưởng kì lạ mà Nguyên chẳng mất chút sức nào giành giật. Nguyên im lặng, ừ, lúc nào cũng thế, như con đường một chiều, mọi thứ bị cuốn vào bên trong rồi khóa chặt chúng lại. Nguyên phức tạp, trái ngược Lucky đơn giản, có phải vì thế mà trái tim con bé vướng phải mê thuật? Chớm nở mà mãnh liệt kì lạ?

- Anh không biết mình nên làm gì nữa. – Nguyên thở dài, nhìn lên bầu trời đầy sao.

- Nên làm gì, lúc nào anh cũng thế. Chiều chuộng bản thân chút đi! Sao không tự hỏi mình muốn làm gì ấy?

Nó không biết Nguyên đang băn khoăn điều gì nữa, nhưng cũng sắp xa nhau rồi, nó nên gửi những lời khuyên đúng đắn cho trọn yêu thương trong lòng.

- Anh muốn làm điều gì thì anh cứ làm thôi, đừng cân nhắc, đắn đo thế nào là tốt, vì đó là lẽ tự nhiên, chẳng có gì sai hay không xứng đáng cả. Giống như trong tình cảm, hãy cho mọi người cơ hội quan tâm anh cũng là cách anh yêu thương họ, bởi vì thứ tình cảm đau khổ nhất là tình cảm một chiều.

Lucky thấy đắng lòng, sao cứ như nó nói chính mình vậy, thứ tình cảm một chiều ấy đang ngấm dần vào từng ngóc ngách trái tim mà không cách nào ngăn cản. Nguyên nhìn nó, rồi lại ngước lên những vì sao:

- Nên thế sao?

- … Nếu anh muốn.

Hai đứa tựa lưng vào tường, im lặng nghe tiếng côn trùng, cùng ngắm bầu trời đầy sao, yên bình như mọi chuyện vừa qua chỉ là cái chớp mắt. Cám ơn nhé, khoảnh khắc này là đủ để nó mang trong tim rồi, không cần phải suy nghĩ hay lựa chọn về nó nữa đâu Nguyên ạ!

Người của nó đã tới, lão thư ký đưa nó và Nguyên tới bệnh viện để kiểm tra tình trạng rồi đưa Nguyên về tới đầu ngõ. Nhà của Nguyên cũng không xa quảng trường là mấy, vậy mà ngày nào Nguyên cũng lặn lội ra tận ngoại ô thăm cô gái đó, còn nó thì lúc nào cũng phải đuổi theo Nguyên. Rõ là nó thua rồi còn gì!

- Xin lỗi, chắc ba lô của anh mất rồi. Em sẽ gửi cái khác.

- Không cần đâu! Cũng cũ rồi.

- … Vậy em về… Xin lỗi và cám ơn anh về tất cả mọi chuyện.

Nguyên chỉ im lặng nhìn nó, thực ra có nói gì lúc này cũng chỉ làm nó yếu lòng thêm thôi.

- Anh này! Hứa với em là sẽ hạnh phúc nhé!

- … Anh không biết… liệu có đủ can đảm đuổi theo hạnh phúc?

- Anh có. Anh sẽ hạnh phúc vì anh dũng cảm hơn anh nghĩ đấy!

Rồi nó đi. Nguyên cũng đi. Ừ, đây là điều tốt nhất mà nó có thể làm cho Nguyên, cho bố, cho tất cả mọi người. Thở dài một cái, trở về làm con gái bố thôi.

- Có thật là con chưa xem tập hồ sơ đó chứ?

- Có gì mờ ám mà bố cứ dò xét mãi thế? Bố còn chưa cám ơn vì con đã mang chúng về cho bố đâu.

- À vâng, cám ơn cô con gái thừa thãi sự tài giỏi tới mức chia sẻ cho bọn bắt cóc.

- Con chỉ tự cứu mình thôi. Không phải lần đầu lão hói đó bất cẩn với cái mạng của con, nếu không tìm được chỗ nấp thì người đã có vài lỗ rồi. Thay vì cằn nhằn con, bố nên chỉnh đốn thuộc hạ của mình đi đã.

- Tự chui vào họng súng còn trách ai?

- Thế bố nghĩ con chỉ cần quát một câu là bọn chúng sẽ để lại tập tài liệu đó chắc? Con và tập tài liệu trở về, giá đó còn rẻ chán nên bố bớt cằn nhằn đi.

- Được rồi, được rồi. Từ hôm về tới giờ, động tí là phát nổ ngay được. Tâm trạng không tốt? Bố gọi Andrew tới đưa con đi chơi nhé.

- Thôi khỏi, cám ơn!

Con bé hét tướng rồi chạy thẳng lên phòng, đóng sầm cửa lại. Bố thì lúc nào cũng cằn nhằn, không cần bố phải bồi, nó cũng đủ stress rồi. Nhưng bố có bao giờ giấu nó giấy tờ gì đâu? Điều bí ẩn nào nấp sau những con số đó?

- Dạo này mày không tới quảng trường thật chứ?

- Tao thề.

- Rồi. Không gãi tai nghĩa là không nói dối.

Con bé giật mình, cái thói quen này cả Nguyên cũng biết.

- Này! Mày điều tra về doanh nghiệp TS Town giúp tao nhé!

- TS Town? Chưa nghe bao giờ.

- Có khả năng phá sản từ 16 năm trước rồi. Nếu tao cho người điều tra, bố biết ngay.

- Sao phải giấu bố? Mà tự dưng hứng thú với một doanh nghiệp phá sản từ 16 năm trước làm gì?

Lucky suy nghĩ một lúc, rồi kể hết cho An, dù gì nó cũng chẳng giấu được trước cái kiểu hỏi cung của An. An xoa cằm, rồi lẩm bẩm:

- Tên đó… liên quan không nhỉ?

- Ai cơ?

- … Không. Khi nào có kết quả, tao sẽ báo mày.

- Dạo này mày lạ lạ thế nào ấy? Sao thế?

- … Sớm nhất tháng tới, tao mới về. Tao phải vào chi nhánh phía Nam giải quyết một số việc cùng bố, tiện ở lại nhà ngoại chơi và tìm hiểu chút chuyện luôn.

- Chuyện gì?

- Ngu như mày biết chỉ mệt óc, TS Town cứ để cho tao, lo mà bồi bổ trái tim đi. À, trong thời gian tao vắng, không tìm gặp Nguyên và cẩn thận với Trí. Nhớ chưa?

Rồi rồi, lại nữa. Từ sau cái chết của mẹ, An lúc nào cũng thế. Chuyện gì qua thì cũng đã qua rồi, có cần thiết phải gánh trách nhiệm thay mẹ nó không? Biết là phải thế thì An mới bớt mặc cảm, nhưng thấy An như thế, nó cũng đâu vui vẻ gì?

An – người duy nhất ngăn nó làm điều không nên làm vừa đi, con bé lại sống theo bản năng như trước đây nó luôn thế. Hôm nay là lần thứ 5 nó hòa lẫn trong đám đông ở quảng trường, lặng lẽ ngắm nhìn Nguyên. Khá đông người tới, rồi lại bỏ về, Nguyên thông báo nghỉ hai ngày với khuôn mặt bầm dập, và đầy vết băng bó. Đứng từ xa nhìn, con bé rơi nước mắt, rồi vội lau đi vì biết mình không có tư cách khóc cho Nguyên. Nó giận dữ bỏ về, Nguyên không phải kiểu gây thù chuốc oán với ai để bị đánh như thế, ngứa mắt Nguyên tới vậy, đánh Nguyên tới mức đó, chỉ có một người thôi.

Con bé đẩy rầm cửa phòng đọc sách:

- Bố lại làm cái gì vậy?

- Chỉ nhắc nhở con đừng đi quá giới hạn.

- Con đâu còn gặp Nguyên nữa. Tại sao bố còn làm thế? Bố không thấy mình quá đáng sao?

- Con mới là người không biết điểm dừng. Bố chuộc cả nó không phải để con tiếp tục trò yêu đương nhăng nhít đó.

- Con đã nói con không nói chuyện với anh ta nữa mà.

- Thì sao? Con chịu được bao lâu việc chỉ nhìn nó thôi?

- … Vậy bố nói đi. Điều kiện để bố không động vào Nguyên là gì?

- Không dính dáng gì tới nó nữa, và ngoan ngoãn vun đắp quan hệ với Andrew đi.

- Được rồi, con sẽ làm. Tối nay con sẽ gặp anh ta lần cuối.

- Liệu mà kết thúc trò chơi của con cho dứt khoát.

- Con từ bỏ trò chơi đó từ lâu rồi. Con gặp anh ta chỉ để xin lỗi về sai trái của bố mình thôi.

Nó đứng ở đầu ngõ hôm trước chia tay Nguyên. Chẳng biết bao lâu nữa Nguyên mới từ bệnh viện về, nó chỉ còn cách đợi, vì cũng đâu biết nhà Nguyên. Lucky tựa vào tường, nhìn những dòng xe chạy ngang qua trước mắt. Gió thổi những tán cây xào xạc, không xa đây là quảng trường, nơi nó tìm thấy tình yêu đầu tiên của đời mình. Nhanh thật, con bé quen Nguyên khi còn những cơn gió se khẽ rùng mình, giờ đã bắt đầu chớm hè rồi. Khoảng thời gian nó sẽ phải bỏ lại trong ngăn kỉ niệm thực sự rất hạnh phúc. Loạn nhịp trái tim, mong chờ một ánh mắt, tủm tỉm với những cái xoa đầu, nghĩ về một người trong mỗi hơi thở… những điều Nguyên đã cho nó, cám ơn Nguyên nhiều lắm. Dù nó có là gì với Nguyên không, dù tình cảm Nguyên dành cho chỉ là dối trá, dù là tồi tệ hơn thế, nó vẫn xin lỗi, vì đã không làm được gì cho Nguyên khi mà Nguyên đã cho nó nhiều hạnh phúc tới vậy.

- Em chờ ai vậy? – Nguyên đứng trước mặt nó, một nụ cười nửa miệng gượng gạo.

- Anh bị sao thế?

- Hả? À, anh đánh nhau.

- Với ai?

- Với bọn côn đồ gặp trên đường.

- Tại sao?

- Anh thích làm siêu nhân thôi.

- Anh nói dối còn dở hơn em – Con bé khẽ đấm vào mũi Nguyên, rồi chìa túi thuốc và bông băng ra – Chẳng giúp được gì nhưng là tất cả những gì em có thể làm.

Con bé cúi gập người xuống, nói to:

- Em xin lỗi, rất xin lỗi về những gì bố em và em gây ra cho anh.

Nguyên bối rối đỡ nó thẳng người lên:

- Em làm cái gì vậy?

- Hì hì – Con bé nghếch mặt cười – Lần cuối làm phiền anh. Hứa đấy! Thôi, em về đây. Bye!

Lucky chạy vèo ra ô tô, trước khi nước mắt rơi. Nguyên không hề gọi nó, nhưng kể cả có gọi, nó cũng sẽ phải bỏ chạy thôi. Ở bên Nguyên, nó sẽ cho Nguyên thêm bao nhiêu vết thương nữa đây.

Xe chuyển bánh, con bé ghì chặt vào tay nắm cửa, mắt nhắm nghiền để cố không quay lại nhìn, vì nếu nhìn Nguyên thêm một lần nữa thôi, nó sẽ không thể buông tay Nguyên ra được mất.

Ích kỉ như thế là đủ rồi, nó nên để mọi chuyện trở về đúng quỹ đạo. Nó và Nguyên, hai đường thẳng cắt nhau tại một điểm hạnh phúc ngắn ngủi. Thế là thừa để nó sống qua ngày!

Tạm biệt nhé, tình yêu đầu đời.



Chương 9:

- An vẫn chưa về cơ à?

- Nhớ rồi à?

- Em ghen à?

- Thế thì vinh dự cho tôi quá. Cho anh biết là bố tôi ghét nhất loại ăn cây táo rào cây sung.

- Chỉ là anh thấy cô bé đó có vẻ đề phòng người khác hơi quá mức thôi.

- Tùy loại người. Với loại nhân cách thiếu sót thì cũng nên thế.

- Xem ra anh phải cố gắng hoàn hảo để em hài lòng rồi.

Anh ta cười, lúc nào cũng cười. Thật khó chịu. Nếu là Nguyên, sẽ hầm hè: “Tôi chỉ thế, không thích thì đừng lại gần” cho xem. Tim nó lại thắt lại, sao chuyện gì cũng khiến nó nghĩ tới Nguyên chứ? Bao nhiêu ngày rồi nó không thấy Nguyên? Thậm chí còn không dám đếm những ngày trôi qua, sợ rằng nỗi nhớ sẽ tăng gấp vạn lần nếu cho thêm thời gian vào. Ngốc thật! Đã quyết định quên Nguyên thì đừng hành động như một đứa trẻ bướng bỉnh nữa.

An trở về rồi sang Pháp luôn vì hội thảo nghệ thuật gì gì đấy mà nó say mê, rồi trong một phút hứng khởi, nó đăng ký khóa học 6 tháng trong hội thảo và ở rịt bên đó luôn. Mọi thứ nhanh và chóng vánh tới mức nó không gặp mặt nổi con bé trước khi đi. Đôi lúc nó cũng chả hiểu con bạn nối khố của mình chứa cái gì trong đầu nữa. Chuyện TS Town cũng vì thế mà gác lại, dù gì thì đó cũng chỉ là một trong hàng đống điều bố giấu nó thôi. Quan tâm làm gì nhiều.

An đi gần 3 tháng rồi. Mọi việc chẳng có gì thay đổi, cả bố, cả việc học, cả những con ruồi bâu xâu quanh chiếc bánh The King. Chỉ có nỗi nhớ là thay đổi theo từng phút, cứ tưởng không gặp Nguyên, nó sẽ chóng quên. Nhưng lạ lắm, sự da diết cứ lớn dần, lớn dần… liệu con bé còn phải căng phình cõi lòng tới mức nào để chứa đây?

- Có một thằng nhóc mới vào lồng. Tuy còn trẻ nhưng thực sự là đứa có tài, nhờ nó mà có rất nhiều người tham gia cá cược đấy.

- Đừng nhắc tới thứ bạo lực đó trước mặt con....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Tìm được nhau khó thế nào
» Người yêu đầu tiên
» Yêu chị, hàng xóm à!!!
» XIN LỖI ! VÌ NÓ QUÁ YÊU AI ĐÓ
» Hạnh phúc xa tầm tay với…Vợ bé nhỏ! Anh mất em thật rồi
1234...161718»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ