CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 9181
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

Nguyên ôm nó chặt hơn nữa, bờ vai run rẩy và tiếng sụt sịt khe khẽ. Nguyên đang khóc, và không để nó trông thấy, nó thật có lỗi khi thấy ấm lòng vì điều đó. Ừ, nếu như Nguyên không thể cho nó nụ cười rạng rỡ đó, thì nó không cần nữa, những giọt nước mắt lặng lẽ của Nguyên ngấm vào trái tim nó, thế là nó có nhiều hơn một nụ cười rồi.

Giá cứ mãi như thế này thì tốt biết mấy, nếu như có thể, nó sẵn sàng đánh đổi tất cả hạnh phúc và khổ đau để được ở trong vòng tay Nguyên. Giá như thế…

Cửa phòng bật mở, tên trùm bước vào:

- Tiểu thư à, có vẻ giá trị của cô cần phải cân đong đo đếm đấy!

- Bố tôi từ chối?

- Chiều mai sẽ trả lời – Hắn ta cười khẩy – Chắc đang cộng xem mạng của con gái và bạn nó đáng giá bao nhiêu. Đáng thương cho cô thật đấy!

Thế đấy! Nó không ngạc nhiên chút nào, cũng chẳng tức giận, vì bố nó là thế. Cứ lần nào giá chuộc không chỉ là tiền thì bố lại dùng phương án để cả tiền và mạng nó đều giữ được, nó bị dí súng vào đầu, hay gãy mấy cái xương cũng được, miễn là còn sống. Nguyên nhìn nó vừa bàng hoàng, vừa thương xót, nó ghét như thế, ai cũng được, nhưng Nguyên đừng nhìn nó bằng ánh mắt ấy, nó sẽ thấy mình đáng thương hại lắm!

- Chúng ta sang phòng khác được chứ?

Tên cướp nhìn nó rồi nhìn Nguyên một lúc, dường như hiểu ra sự việc, khẽ gật đầu đồng ý. Sao ngay lúc này nó lại cảm thấy tôn trọng tên đó hơn bố nó chứ? Nguyên nắm chặt tay nó:

- Anh đi cùng em.

- Đừng lo! Em có tiền bảo vệ rồi mà.

- … Cẩn thận!

- Chuyện này thì em kinh nghiệm hơn anh đấy.

Rồi nó rời đi. Nó không muốn Nguyên biết nó rẻ mạt thế nào, lần cuối, nó cũng nên để lại chút giá trị nào đó trong lòng Nguyên chứ.

- Người yêu à? – Tên trùm hỏi bâng quơ.

- … Bạn.

- Chà! Tuổi trẻ.

- Ông sẽ không phá bỏ giao kèo giữa chúng ta chứ?

- Một con nhãi không tiếc mạng sống vì người khác đã khiến ta không thể nuốt lời được. Yên tâm đi!

- Cám ơn!

Cay đắng thật! Giờ thì nó đang cám ơn từ tận đáy lòng kẻ dùng mạng nó để đổi lấy tiền. Nhưng lúc này thì ông ta tỏ ra mình có một chút đáng tôn trọng, nên nó cần phải tôn trọng ông ta.

- Các ông nên chuyển địa điểm trong đêm nay.

- Hả?

- Bố tôi trì hoãn nghĩa là không ngoan ngoãn trao đổi. Các ông sẽ bị tóm trước chiều mai.

- Ha ha ha. Cô đánh giá bố mình hơi cao rồi đấy!

- Còn ông đang đánh giá quá thấp người đã tự mình leo lên đỉnh cao đấy. Dường như ông biết bố tôi, đó có phải người dễ dàng nhả những thứ trong tay mình không?

- Rồi sao? Ta đang giữ người thừa kế độc nhất của ông ta.

Con bé phá lên cười:

- Ông nghĩ tôi đắt giá thế sao? Phải, tôi có một cái giá nhất định, nhưng nếu vượt quá, sẽ chẳng có vụ trao đổi nào hết. Nếu các ông muốn vụ này thành công, tốt nhất nên nghe tôi.

- … Tại sao ta phải tin một con nhãi xảo quyệt?

- Ông chơi đẹp, thì tôi cũng sẽ chơi đẹp. Số tiền đó ông sẽ có, chỉ cần đảm bảo an toàn cho người bị bắt cùng tôi.

- Thằng nhóc đó quan trọng lắm à? Hơn cả tiền à?

- Đừng gộp tôi chung với các người. Tiền chưa bao giờ quan trọng với tôi.

Tất cả rời đi ngay sau đó. Bọn chúng bịt mắt để hai đứa không xác định được vị trí. Thực tình nó muốn điều kiện trao đổi là chúng thả Nguyên ngay lập tức, nhưng với tính cách của Nguyên, có được thả cũng sẽ chẳng ở yên một chỗ, chi bằng để Nguyên ở bên tới lúc cả hai được an toàn. Xin lỗi, thực sự rất xin lỗi Nguyên.

- … Tự dưng ngoan ngoãn vậy?

- Chúng cần tiền, ta cần sống. Đơn giản thế thôi mà!

- … Anh xin lỗi vì đã nói em có cuộc sống sung sướng.

- Hì, ở một khía cạnh nào đó thì sung sướng… Cuộc sống của anh cũng thế, có nỗi đau và cả hạnh phúc mà em không biết được.

- Anh xin lỗi… vì bảo em vất chiếc vòng đi.

- Kể cả anh nói thế, em cũng không vất đi đâu.

- … Liệu anh có đúng khi trút lên một người chẳng biết gì?

- Là sao?

Nguyên im lặng. Nó muốn hỏi, nhưng đã quyết định bỏ cuộc thì đừng thêm một vương vấn nào vào lòng. Ngay cả việc tại sao Nguyên lại xua đuổi nó cũng không còn quan trọng nữa rồi, cứ coi đây là một cơ hội tốt để nó không biến thành một điều không hạnh phúc trong cuộc đời Nguyên.

- Bố cô thua cô rồi. Đêm nay sẽ trao đổi.

- Chẳng phải đã nói các ông nên tin tôi sao?

Nguyên nhìn nó ngỡ ngàng:

- Em hợp tác với chúng?

- Không. Trao đổi thôi.

- Đổi lấy gì?

- Một thứ giá trị hơn tiền nhiều.

- … Có phải vì anh không?

- Hừ - Con bé gượng gạo cười khẩy – Anh đánh giá mình cao quá rồi đấy.

- Em có biết thói quen gãi tai khi nói dối của mình không?

- Làm gì có!

- Em lại vừa gãi… Đừng lo. Anh có thể tự lo cho mình.

- Bằng cách đấm thủng tường và bay ra khỏi đây?

- Em lo cho mình là được rồi. Không cần em phải làm vậy.

- Em rất cần phải làm thế đấy. Cái mạng của anh không quan trọng với anh, nhưng quan trọng với em.

- … Anh không muốn nợ em.

Ừ, để có thể rời bỏ nó trong thanh thản đúng không? Nó cũng thế, nên mới muốn trả hết lại cho Nguyên.

- Anh không nợ gì hết, em chỉ trả lại vòng tay anh tặng. Sau lần này, chúng ta sẽ chẳng ai nợ ai hết, sẽ dễ dàng hơn khi…

Con bé không thể nói hết câu. Nó cố kìm nước mắt thành những tiếng nấc khẽ. Từ bỏ người mình yêu thật đau đớn.

- Lát nữa, khi tới chỗ trao đổi, nếu có nổ súng thì tìm chỗ nấp gần nhất, anh cứ ở yên đó tới khi xong chuyện.

- Em thì sao?

- Đừng lo lắng thừa thế, em chuyên nghiệp rồi… Yên tâm! Anh sẽ được an toàn. Em đảm bảo đó.

Nguyên cười nửa miệng với đôi mắt nhìn nó thật sâu, với cái vẻ hiền hiền Nguyên hay dành cho nó:

- Những lời này con trai nên nói chứ nhỉ? Em đang khiến anh không biết mình phải làm sao đấy.

- Thì cứ nấp thôi!

- Không phải chuyện đó…

Rồi Nguyên lại im lặng. Nó không muốn thắc mắc nữa, vì đang mải phân vân. Nó biết rõ, rồi bọn bắt cóc sẽ chẳng lấy được đồng nào, nhưng dù gì, ông ta cũng đã hai lần khiến nó muốn cám ơn. Nó có nên để bố dồn ông ta tới đường cùng? Hay nó nên làm điều nó cảm thấy đúng? Phải làm gì mới tốt?



Chương 8:

Bọn chúng đưa hai đứa tới một bến cảng bỏ hoang cách đó khá xa.

- Tốt nhất là ông ở gần tôi một chút.

- Rất hân hạnh thưa tiểu thư!

Con bé nháy mắt ra hiệu với Nguyên, nhưng đáp lại chỉ là một ánh nhìn lo lắng. Đừng lo lắng cho nữa, nó sống dai lắm!

Bố nó không tới, chắc chắn rồi! Là thư ký của bố, ông ta gian xảo cũng chỉ kém bố thôi. Bọn chúng rà soát vũ khí, kiểm tra kỹ lưỡng hai va li rồi đẩy Nguyên và con bé sang. Bất chợt, một nhóm phục kích sẵn từ những góc khuất ùa ra. Biết ngay mà, nhanh như cắt, con bé lao về phía tên trùm bắt cóc, thì thào:

- B!

Tên bắt cóc nhanh chóng dí súng vào thái dương nó. Cũng may nó đã chọn điều nó cho là đúng nên bàn kế hoạch dự phòng rồi. Khoảng 20 tên cầm súng và gậy đang lao tới thì dừng lại đột ngột khi nó bị bắt làm con tin. Cả bọn bắt cóc cũng giương súng lên, nếu nó không chạy ngay sang thì sẽ nổ súng mất, rồi Nguyên có thể sẽ bị bắn trúng. Tên trùm làm căng lên, tỏ ra giận dữ:

- Đứng im nếu không muốn con bé này chết.

Một con tàu từ phía sau bến cảng tiến lại gần, bọn bắt cóc nhanh chóng nhảy lên, tên trùm kéo nó lên thuyền, súng vẫn sát đầu nó nên người của nó không thể làm gì. Con tàu dần dần ra xa bờ, tất nhiên là nó biết kế hoạch này, nhưng Nguyên thì không, và nó đã không tính được chuyện Nguyên liều lĩnh lao lên khi con tàu đang rời bến. Nguyên bị trói nên lăn mấy vòng trên tàu, thân người đập vào kiện hàng và dừng lại. Con bé không tin nổi vào mắt mình nữa, nó lao tới chỗ Nguyên. Trong đầu chỉ còn sự lo lắng cho Nguyên, con bé đã bất cẩn rời khỏi tên trùm, nên cuộc nổ súng diễn ra. Bằng tất cả sức lực, nó nhanh chóng kéo Nguyên vào sau những kiện hàng để tránh đạn.

- Bị ngốc hả? Làm cái gì thế không biết.

- Anh thích làm siêu nhân mà.

- … Đau lắm không? Đau chỗ nào? Đưa em xem.

- Không sao. Định tranh thủ xem những chỗ không cần xem đấy à?

Lucky thụi vào bụng Nguyên đau điếng, lúc này mà còn đùa được.

Cũng may là con thuyền đã rời bến, nên bọn chúng thoát được, dù có vài tên trúng đạn. Thật là! Biết thế này nó nên nói trước cho Nguyên về kế hoạch. Bọn bắt cóc băng bó cho nhau, con bé thì hì hụi cắt dây trói khiến Nguyên hốt hoảng:

- Dừng lại! Em muốn bị chúng đánh à?

- Ngồi yên! Anh đúng là đồ ngốc mà.

Nguyên ú ớ vẫn chưa hiểu ra sự việc, nhìn vẻ mặt đó, nó vừa muốn trách, vừa muốn ôm chặt lấy Nguyên. Tên trùm vẫy con bé, nó chạy tới nhờ bọn chúng chăm sóc Nguyên rồi vào buồng lái. Nó muốn lo cho Nguyên lắm, nhưng hiện giờ không có thời gian.

- Hai va li ổn chứ?

- Còn! Thực sự ta phải cám ơn nhóc con đấy.

- Tôi không hoàn thành trọn vẹn giao kèo, khiến người của ông bị thương, vì vậy, hãy giữ lời cám ơn lại đi.

- Ha ha ha – Tên trùm lại cười phá lên –Xuống ở bến tới và cầm hai va li về nhé.

- Hả?

- Nhóc con cho ta nhiều hơn một giao kèo đấy.

- … Nhưng… các ông sẽ ổn chứ?

- Bọn ta là dân chuyên nghiệp mà.

Con bé suy nghĩ một lúc, rồi xòe tay ra, cười tươi rói:

- Hơi muộn, nhưng chúng ta làm bạn nhé chú!

- … Được thôi! – Không phải nụ cười khoái chí của một kẻ hám tiền nữa, ông ta cười nụ cười hiền lành của một người đàn ông, và con bé biết mình đã bớt đi một kẻ thù.

Bọn nó được thả xuống bến gần đó. Khi tàu đang rời bến, con bé ném va li tiền lên, rồi vẫy vẫy tập tài liệu:

- The King chỉ cần thứ này thôi.

- Ta sẽ không quên món nợ này đâu. – Tên cướp vẫy tay đáp trả.

Nguyên cứ nghệt mặt ra nhìn nó, như vừa không hiểu, vừa không tin.

- Em làm cái gì vậy?

- Cái va li đó nặng quá.

- Anh không hiểu nổi em nữa.

Con bé chỉ cười trừ. Cuộc sống của nó chẳng có gì ngoài tiền, nên nó ngán tiền tới tận cổ rồi. Và, tập tài liệu mới thực sự là quan trọng, nó chỉ cần cầm thứ đó về là được rồi. Sau một hồi lần mò đường, con bé gọi nhờ điện thoại của nhà dân gần đó. Nó tranh thủ xem tập hồ sơ đó trước khi lão thư ký tới đón, toàn bộ là giấy tờ liên quan tới việc khai khống thuế và nhập lậu hàng của TS Town. Nhìn số liệu thì đây không phải một doanh nghiệp nhỏ, nhưng nó không nhớ hiện nay có doanh nghiệp lớn nào mang tên TS Town, giấy tờ cũng chỉ từ 16 năm trở về trước, chẳng lẽ doanh nghiệp này đã phá sản? Vậy kẻ đứng đằng sau vụ bắt cóc cần gì ở đống giấy tờ gần như phế liệu này? Bố có thói quen giữ lại toàn bộ giấy tờ, nhưng thứ này đâu phải của The King mà bố lại giữ gìn cẩn thận, va li tiền đó cũng chưa tới mức bố liều lĩnh với cái mạng của nó, chứng tỏ xấp giấy tờ này thực sự rất quan trọng. Con bé vội lật lại lần nữa, nhưng không hề tìm được bất cứ dấu hiệu nào của bố như chữ ký, tên họ. Rốt cuộc 16 năm trước đã xảy ra việc gì mà bố lo sợ tới vậy?...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
» Thứ Gì Anh Cho Là Hạnh Phúc Nhất?
» Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc
» Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc
» Gia đình hắt hủi… Say nắng cô nàng lớp 12
123»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Snack's 1967