- Không phải, vấn đề không phải thế. Anh không biết bố em là người như thế nào đâu.
- Anh biết, và suy nghĩ kỹ rồi.
- Nếu như biết thì anh không nên thế này? Dưới trướng bố em sẽ không có kết quả tốt đẹp đâu. Tin em đi, anh phải rời khỏi ông khi còn có thể.
Lucky òa khóc. Nguyên điên thì cũng phải chọn chỗ chứ, có thể làm cho người khác được mà, sao cứ phải là bố nó? Để nó khóc chán, Nguyên im lặng đứng cạnh như mọi lần. Nhớ quá, sự im lặng của Nguyên. Bàn tay sắp bị vấy bẩn ấy lau nước mắt cho nó:
- Anh không thể.
- Tại sao?
- Vì anh có việc phải làm.
- Việc gì? Anh cần gì, em có thể cho anh, em sẽ làm cho anh, bất kể điều gì, miễn là...
- Em chẳng giúp được đâu – Nguyên vò đầu nó, cười khì – Phải tự anh làm.
- … Có việc gì quan trọng hơn tương lai của anh không hả? Giấc mơ vô địch quyền anh thì sao? Anh đã từng nói sẽ có ngày anh dành được nó mà? Nếu làm cho bố, không chỉ quyền anh, sẽ còn nhiều việc bẩn thỉu hơn mà anh phải nhúng tay vào.
- Anh chuẩn bị tinh thần rồi.
- Anh ngốc hả? Em đang nói tới việc cuộc đời anh sẽ bị hủy hoại trước khi đạt được giấc mơ của mình đấy.
- Việc này còn quan trọng hơn những thứ đó nhiều.
Con bé chợt thấy chùn lòng, vì điều gì? Ước mơ cháy trong đôi mắt mỗi khi Nguyên nhắc tới, cả mạng sống Nguyên vẫn luôn nói đáng quý hơn bất cứ điều gì, vậy mà Nguyên lại dễ dàng xếp chúng sau việc quan trọng đó sao? Việc đó là gì? Hay Nguyên cần tiền chữa bệnh cho cô gái đó? Không biết, nhưng trái tim nhói lên trước câu nói đó. Nó ước mình cũng quan trọng với Nguyên.
- Anh cần tiền đúng không?
- … Cũng có thể nói thế. Để thực hiện được nó thì anh cần tiền.
- Em sẽ đưa anh, em sẽ đưa, bao nhiêu cũng được.
- Nhưng anh không lấy. Mà em cũng đâu có gì để cho, đúng không?
- … Có thể cho em biết đó là việc gì không?
- Em không cần biết đâu.
Đúng! Nó không cần biết, nhưng nó có thể bỏ mặc cuộc đời Nguyên bị hủy hoại trong tay bố được sao?
- Đuổi… Em đuổi việc anh. Anh bị sa thải. Em không cho phép anh làm việc ở đây.
- Đây là quyết định của anh, anh không cần xin phép em, và chỉ có bố em mới có quyền đuổi việc anh.
- … Đồ ngốc! Kệ anh đấy. Chết chỗ nào cũng chẳng liên quan gì em hết.
Con bé giận dỗi, bỏ về nhà. Nhìn đôi mắt đó, nó biết là dù làm gì cũng không lay chuyển được Nguyên. Nó phải làm gì đây? Làm gì để kéo Nguyên khỏi tay bố? Nguyên là công cụ kiếm tiền, sớm muộn gì cũng sẽ dính vào những điều đen tối quanh bố, nó không thể để mọi việc như thế được. Nguyên còn cả tương lai phía trước, còn cô gái đó để chăm sóc, nó không thể để Nguyên thành quân cờ của bố. Nó phải đẩy được Nguyên ra khỏi vòng đen tối này, dù bằng cách nào đi nữa.
Chương 10:
- Con muốn quản lý Câu lạc bộ quyền anh.
- Sau thái độ không cần thiết ở bữa tiệc, giờ lại muốn gì nữa đây?
- Chẳng phải bố muốn con làm quen với công việc của gia đình mình sao?
- Bố tiếp nhận nó không phải để con quấn lấy nó.
- Con đề nghị không phải ở cương vị một con nhóc thiếu suy nghĩ mà là người thừa kế tập đoàn The King. Câu lạc bộ mới mở, có nhiều khó khăn để học hỏi, vì thế con muốn va chạm ở đó.
- … Được thôi. Ta và nó đã thỏa thuận, và chắc nó không ngu tới mức hất tay ta ra. Cứ tới đó và chạy theo nó đi.
- … Thỏa thuận? Bố lại ép người khác làm gì nữa đây?
- Không tham gia vào trò tình yêu ngu ngốc của con. Nhưng này, không mất nhiều thời gian để nó gật đầu, xem ra con gái bố không phải lúc nào cũng là số một nhỉ?
- … Con cũng chẳng rảnh rỗi để chơi trò đó. Từ mai con sẽ bắt đầu luôn công việc.
Nó bỏ lên phòng, vì không thể bật khóc trước mặt bố. Đau… hiện tại trái tim nó đang đau lắm, cứ như ai dùng tay bóp nghẹt. Nó không còn trông mong gì với Nguyên, nhưng giao kèo đó đang dập tắt nốt chút mơ mộng ngọt ngào còn sót lại. Nguyên dễ dàng đồng ý vì Nguyên sẽ không yêu nó, đúng không? Giá như đừng hỏi về thỏa thuận thì tốt rồi, chí ít nó còn có thể tự huyễn hoặc mình là chút gì đó trong Nguyên.
- Từ hôm nay, tôi sẽ quản lý Câu lạc bộ này. Mong mọi người giúp đỡ.
Nó mở lời chào trước tiếng xì xầm của mọi người và sự ngạc nhiên của Nguyên. Cũng phải, một con bé mặt mũi non choẹt mà điều hành những cơ bắp lực lưỡng này, ít nhiều có người không hài lòng, và Nguyên chắc là một trong số đó. Nguyên kéo Lucky ra ngoài:
- Em làm trò gì thế?
- Làm ơn chú ý giọng điệu khi nói chuyện với sếp.
- Ha ha – Nguyên bật cười, có gì đáng cười đâu cơ chứ? – Thế sếp đang chơi trò gì nữa đây?
- Đừng nghĩ ai cũng rảnh rỗi để chơi trò trẻ con. Tôi chỉ làm tròn bổn phận mình.
- Chà! Sợ quá nhỉ?
- Nhắc trước, tôi sẽ khiến anh phải nghỉ việc nên không cần cố gắng làm gì.
- À, ra thế. Nhưng đây là điều anh muốn làm. Chính em đã khuyến khích anh chiều chuộng bản thân còn gì?
Điều anh muốn làm ư? Nó có thể hoàn toàn ủng hộ mà không cần biết điều đó là gì, đúng hay sai, nhưng không phải theo cách này, không phải con đường này. Cánh cửa Nguyên mở dẫn đến mê cung rối rắm mà đích đến chỉ là một ngõ cụt, nên dù có phải xấu xa tới mức nào, nó cũng không để anh bước tiếp đâu.
- Này! Cháu đang bỏ dở lời chào đấy!
Một giọng nói vang lên, cắt ngang cuộc trò chuyện của hai đứa. Là chú Tuấn, à phải, hôm trước bố có nói phải mời mãi, chú mới chịu về làm huấn luyện viên. Người từng khiến nó có hứng thú với quyền anh, người đã đặt lạc quan vào tính cách nó, nhớ chú quá. Con bé chạy ào tới ôm chú:
- Chú! Chú về từ bao giờ vậy?
- Mới thôi. – Chú nhấc bổng nó lên – Chẳng cao lên mấy nhỉ?
- He he… chú thì già đi nhiều rồi.
8 năm không gặp, chú không khác mấy, cảm giác yêu thương khi ôm nó vẫn còn đó.
- Bỏ chú ra!
- Không! Nhớ chú lắm. – Con bé ôm rịt lấy chú, đung đưa – Chú kiếm được cô vợ Nhật nào chưa?
- Chưa, chẳng phải có con nhóc bảo sẽ trở thành cô dâu của chú sao?
Con bé khịt mũi, cười hì hì. Là nó chứ còn ai! Trước đây nó thần tượng chú lắm, chỉ mong sau này lấy được người chồng như chú. Giờ vẫn thế, nhưng chú xếp thứ 2 rồi, sau Nguyên.
- Xin lỗi thầy, em vào trước. – Nguyên khẽ cúi chào, rồi đi thẳng một mạch vào trong.
- Hình như chú xuất hiện không đúng lúc nhỉ?
- Không có đâu.
- Chậc, vừa về đã bị coi là địch thủ rồi.
- Sao ạ?
- Thằng nhóc đó… mà thôi – Chú gãi đầu – Liên quan gì mình đâu.
- Gì cơ? – An hét toáng lên trong điện thoại – Mày quản lý thật á?
- Có cần phải hét to thế không?
- Không thể. Không được. Tao không cho phép.
- Không cho phép thì cũng xảy ra rồi.
- Mày nghĩ gì thế hả con kia? Đã bảo không dính dáng gì nữa cơ mà?
- Ngay trước mặt mà mày bảo tao ngơ được à? Tao sẽ không để bố làm gì Nguyên đâu.
- Chuyện đó không quan trọng. Tao lo là lo cho mày kìa, cứ thế này càng ngày mày càng không dứt ra được.
- Yên tâm. Giờ tao không còn hứng thú yêu đương rồi.
- Không được. Gần như thế, sớm muộn gì mày cũng biết…
An dừng lời đột ngột, cứ như vô tình phun ra điều không nên ấy.
- Biết cái gì?
- Không có gì.
- Mày giấu tao chuyện gì, đúng không?
- Làm gì có!
- …
- Thế mày định sao?
- Tất nhiên là tống cổ ông ý càng sớm càng tốt.
- Mày nghĩ thế thật chứ?... Không muốn giữ Nguyên ở bên?
- … Muốn chứ, muốn hơn bất cứ điều gì. Nhưng nếu làm thế, tao sẽ hạnh phúc được bao lâu? Cuộc đời Nguyên có nhiều thứ tốt đẹp hơn việc ở bên tao nhiều.
- Mày có hỏi vì sao Nguyên lại làm thế không?
- Có hỏi, nhưng không trả lời… Này… từ lúc gặp lại… đôi lúc tao lại nghĩ Nguyên làm vậy để ở bên tao, vì tao chẳng tìm được lí do nào khác. Chắc tao hoang tưởng rồi.
- Mong rằng mọi việc chỉ đơn thuần như thế.
- Đơn thuần? Còn nguyên nhân phức tạp nào khác à?
- Không, tao buột miệng thôi. Mày bớt bới móc từng câu từng chữ một thế đi. Mà cần tao giúp gì trong chuyện này thì cứ nói.
Đó, lại lạ nữa rồi. Việc An tối kị nhất là xen vào chuyện tình cảm của người khác cũng đã bị phá bỏ, bảo sao nó không nghi ngờ? Rõ ràng An đang muốn xua Nguyên khỏi nó càng sớm càng tốt, sự đề phòng dành cho Trí giờ chuyển hoàn toàn sang Nguyên.
Nó đì Nguyên hết mức có thể. Việc gì cũng bắt Nguyên làm, từ cọ toa lét, cho tới tập chạy giữa trưa nắng, hay dừng trận đấu chỉ để mua cho nó chai nước cam… cứ ở trong tầm mắt nó thì câu đầu tiên Nguyên nghe thấy sẽ là sai khiến. Cách nói chuyện của nó cũng thay đổi, những từ ngữ thậm tệ nhất, đay nghiến nhất đều được dùng. Nhưng đáp lại thái độ của nó chỉ là tất cả các loại cười, im lặng làm theo với ánh mắt như muốn nói: “Anh biết em thực sự nghĩ gì”, “Không chấp trẻ con”, “Dù em làm gì cũng chả thay đổi được anh đâu”... Theo cách An nói, thì nó thua. Lần đầu tiên nó nhận ra mình thua mà không phản kháng, không tức tối. Lần gặp lại này ở trong hoàn cảnh nó không mong chờ, một vở độc diễn dở tệ không có người hưởng ứng, tuy thế, ngày nào cũng được nhìn thấy Nguyên, dù bất lực, dù đau đớn, vẫn là một loại hạnh phúc.
Nắng quá, nó vừa đi dọc hành lang vừa tu chai nước, liền bị chú tóm cổ:
- Gọi Nguyên về cho chú.
- Sao lại là cháu? Cháu là sếp của chú đấy nha.
- Đi ngay! Chỉ có cháu là rảnh rỗi ở đây thôi.
- … Thế con người đó đi đâu rồi ạ?
- Sao biết. Tự tìm đi!
Hứ, thế thì tìm bằng niềm tin à? Mà tại sao lại phải là nó? Bậm bịch nhưng con bé vẫn tìm khắp nơi, lần mò bụi cây, gọi toáng ngoài cửa nhà vệ sinh, chui vào phòng y tế… đi đâu được nhỉ? Chỉ còn sau khu nhà là chưa tìm, nó đi tới cánh cửa dẫn ra phía sau thì nghe thấy tiếng to nhỏ, không rõ lắm, nhưng chả liên quan, cứ mở cửa thôi. Rồi, nó trợn tròn mắt lên khi thấy chủ nhân của tiếng xì xào đó là An và Nguyên, hai con người chẳng bao giờ nói chuyện với nhau. Làm gì mà phải ra tận đằng sau nói chuyện? Hai người quen thân nhau như vậy từ lúc nào? Nhìn hai cái bản mặt ngạc nhiên khi thấy nó kìa, làm chuyện gì không đúng rồi bị nó bắt gặp à?
- Sao thế? Có phải ma đâu mà hai người sợ vậy? – Con bé gằn giọng.
- Mày… mày… có chuyện gì không?
- Huấn luyện viên đang tìm anh đấy. – Con bé hất mặt với Nguyên.
Nguyên quay sang nói với An:
- Dù gì tôi cũng không thay đổi quyết định đâu.
Rồi Nguyên đi thẳng. Còn lại nó với An, nó không biết nên bộc lộ trạng thái nào ra nữa. Nghi ngờ có, giận dỗi có, bực mình cũng có. Hai người có chuyện gì vậy? Trao đổi với nhau điều nó không được biết? Hay giữa hai người họ… Không, con bé tự dừng suy nghĩ lại, vì nó rõ An hơn ai hết mà, nếu An có tình cảm với Nguyên, nó đã nhận ra rồi.
- Tao không biết là mày tới đây đấy. Hình như không phải để tìm tao nhỉ?
- Ừ, tao tới để tìm Nguyên.
- Làm gì? Bọn mày có bao giờ nói chuyện với nhau đâu?
...

Phone: 01657595739 