Teya Salat
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 9182
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

- Đừng khiến anh muốn hôn em ở chỗ đông người như vậy, đồ xảo trá.

Con bé đỏ bừng mặt, khẽ thụi Nguyên rồi cả hai cùng bật cười. Nó quên luôn cơn say rồi.

Xe dừng lại, nó bước theo Nguyên trên một con đường thơm sực mùi lúa. Mọi người vẫn đang tất bật gặt lúa ở cánh đồng hai bên đường trong cái nắng chói chang, có lẽ họ nhận ra hai đứa là người lạ trong làng nên dừng hết lại, đứng ngó hai đứa. Con bé nép sát vào Nguyên, trở nên rụt rè.

- Em rụng vuốt rồi à?

Con bé thụi Nguyên, nhưng vẫn dính vào anh:

- Chúng ta đang đi đâu vậy?

- Nhà vú nuôi của anh trước đây. Bà giống như người mẹ thứ hai của anh.

Một người phụ nữ có vẻ mặt nhân hậu. Bà chạy ra ôm Nguyên ngay khi nghe thấy tiếng anh vọng từ cổng vào. Vẻ mừng rỡ đó đủ để khẳng định bà yêu thương Nguyên nhiều lắm. Nguyên kéo con bé lại gần mình, cười hị hị:

- Vú, cô ấy đẹp không?

Con bé bối rối cúi chào người phụ nữ đó, bà mỉm cười hiền hậu nhìn nó:

- Đẹp lắm, rất đẹp. Dẫn người yêu về giới thiệu với vú à?

- Không phải là người yêu. – Nguyên choàng tay qua vai Lucky, dựa đầu vào đầu nó – Đây là người con sẽ lấy làm vợ đấy.

Cả vú, cả nó, hơi ngạc nhiên, rồi đột ngột khóc. Có lẽ người phụ nữ ấy hạnh phúc thay Nguyên, còn nó, nó hạnh phúc cho chính bản thân nó. Hai người cùng khóc khiến Nguyên luống cuống không hiểu gì, ra sức dỗ dành. Đúng rồi, một tên ngốc như Nguyên thì chẳng tinh ý gì hết, chỉ biết làm người khác hạnh phúc thôi.

Một bữa tối thanh đạm ngon lành nhưng thật khó nuốt khi nó cứ liên tục đặt đũa xuống chào khách tới. Gần như tất cả những người trong làng đều đến chào hỏi chỉ để ngó mặt hai đứa. Ít nhiều cả hai đều mang vẻ sáng lạn của người thành phố, hơn nữa, con bé có khí chất của một tiểu thư, lại mang dòng máu lai, nên nhà vú giống như một rạp xiếc, nô nức người vào người ra chiêm ngưỡng. Vú tức giận khóa cổng lại, bữa cơm mới xong xuôi được. Khác quê nội nó nhiều quá, dường như chẳng ai có hứng thú bước vào trong dinh thự kín cổng cao tường đặt giữa miền đồng quê đó.

Nguyên kể lại mọi chuyện cho vú, nó đã sợ khi biết nó là con gái của ai, người phụ nữ đó cũng tức giận như mẹ Nguyên, nhưng bà chỉ nhẹ nhàng vuốt nhẹ mái tóc nó:

- Nguyên là con trai, nó có thể chịu đựng được. Con gái như con, chắc đã vất vả nhiều lắm. Khổ cho con rồi.

Dịu dàng quá! Nó nhớ lại khuôn mặt mẹ, giống nụ cười hiền hậu này, mẹ cũng hay mỉm cười vuốt tóc nó mà vỗ về như thế. Con bé bật khóc trong vòng tay bà, dù mới chỉ gặp lần đầu, nhưng nó thực sự biết ơn vì bà đã ủng hộ tình yêu của hai đứa.

Nguyên dẫn Lucky lên triền đê gần nhà. Nguyên nói cũng từng nhìn thấy đom đóm rợp trời như nó cho Nguyên xem ở nơi đây, nhưng đợi dài cổ mà chẳng có con đom đóm nào hết. Bất cứ lúc nào Nguyên chuẩn bị cho sự lãng mạn là lại có thiếu sót, con bé cười khì trước sự ngốc nghếch dễ thương ấy. Chắc Nguyên đang thất vọng về bản thân lắm. Lucky nằm dài ra bãi cỏ:

- Đom đóm bay cao thật!

Nguyên quay lại nhướn một bên lông mày nhìn nó. Con bé kéo anh nằm xuống thảm cỏ, chỉ lên bầu trời. Trời đêm ở vùng quê không bị thứ ánh sáng đô thị át đi luôn tuyệt vời một cách nguyên vẹn.

- Gì chứ? Là sao mà? – Nguyên không hài lòng.

- Đó là những con đom đóm cố gắng bay cao để đuổi theo ánh trăng. Anh nghĩ thế chẳng phải tuyệt hơn sao?

Nguyên không cự nự nữa, im lặng ngắm trời đêm cùng nó. Màn đen ngập những viên ánh sáng lấp lánh, bàn tay Nguyên rón rén tìm đến, đan vào những ngón tay bé xíu của nó. Sự im lặng ồn ào lại trở về giữa hai đứa, trái tim nó xao xuyến như ngày mới yêu.

- Mẹ anh và Linh thì sao?

- … Mai anh sẽ gọi điện sang đó, nhờ người quen đưa hai người về.

- Nhưng con bé chưa chấm dứt đợt điều trị.

- Không sao. Nó cũng khỏe lại nhiều rồi, có thể về được.

- … Lẽ ra anh đã sống yên ổn bên đó, chỉ vì em…

- Anh chưa từng nghĩ mình sẽ ở lại Mỹ – Nguyên siết chặt tay – Em đang cầm hạnh phúc của anh, nên anh phải về đòi lại chứ.

- Anh luôn hi sinh mọi thứ vì em…

Nguyên ngồi dậy, hướng mắt ra dòng sông lấp lánh ánh trăng:

- Hi sinh mọi thứ vì em ư? Anh không vĩ đại thế đâu. Con nhóc ghê gớm đắt giá lắm, nên anh bắt buộc phải trả một cái giá để được yêu. Không phải vì em, anh đang làm cho anh thì đúng hơn.

- … Thật khéo rót mật vào tai người khác – Con bé dụi đầu vào cánh tay anh – Vậy em cũng phải trả giá cho gã ngốc nghếch này rồi.

- Vậy thì… có hai điểu khoản trong mức giá em phải trả. Điều thứ nhất, nói yêu anh đi!

- Cái giá rẻ thế thôi à?

- Thế mà anh còn tưởng mình hét giá cao quá!

- Còn điều thứ hai?

- Anh sẽ cho em biết sau.

Phải rồi, ngẫm lại, chưa bao giờ nó cho anh nghe tiếng yêu. Chắc anh đã phải chờ đợi nhiều lắm. Thật ngu ngốc, đã tới lúc nó kết thúc trò trốn tìm của mình rồi!

- Em yêu anh.

Nguyên im lặng. Con bé đợi, nhưng chẳng thấy anh nói gì. Nó ngước lên nhìn anh, nước mắt lăn dài trên má Nguyên. Nó thấy tội lỗi, tại sao nó không để anh nghe câu đó sớm hơn, tại sao nó khư khư giữ chặt tình yêu cho riêng mình? Nguyên à, chắc anh đã chịu đựng nhiều lắm, xin lỗi, từ giờ em sẽ chỉ cho anh hạnh phúc thôi. Con bé lại dựa vào vai Nguyên, khẽ mỉm cười trong nước mắt. Cả hai thật dễ khóc vì những điều bình thường.

- Em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh, em yêu anh…

Nó nói tới mệt nhoài tiếng yêu ấy, bị chôn giấu quá lâu rồi.

Tối đó, cả hai nhìn lại những gì đã đi qua, về quảng trường lộng gió, về câu lạc bộ, về con nhóc chỉ biết trốn và một thằng nhóc mải đi tìm. Thời gian trôi nhanh quá, nó và Nguyên đã bỏ lỡ thật nhiều điều, nhưng rồi cả hai vẫn yêu nhau.

Dưới ánh trăng rực sáng một vùng trời, Lucky đang hạnh phúc và nó sẽ không từ bỏ anh thêm một lần nào nữa.

Nguyên đột ngột ôm con bé từ phía sau khi nó đang chuẩn bị bữa sáng cùng vú. Khuôn mặt hãy còn ngái ngủ, cả miệng và mắt thành một đường thẳng. Lần đầu tiên nó được trông thấy điệu bộ này của anh, đáng yêu quá!

Thấy vú nhìn, con bé đỏ bừng mặt, bối rối đẩy Nguyên ra.

- Anh đi đánh răng đi.

- Em đang làm bữa sáng à? Lạ nha! – Nguyên vẫn ôm ghì lấy nó.

- Em đang trả giá theo cách của em. – Con bé ghé vào tai Nguyên thì thầm để vú không nghe thấy rồi cười tít mắt vào.

Điều đó thôi đủ để xấu hổ với vú rồi, nhưng Nguyên còn làm điều kinh khủng hơn. Anh hôn nó ngay trước mặt vú, chẳng ngần ngại và cũng chẳng để nó kịp chạy trốn, rồi anh cười khì chạy mất. Vú chỉ tủm tỉm rồi tiếp tục làm bữa sáng, còn nó thì ngượng chín mặt không dám nói gì. Chẳng giống Nguyên thường ngày chút nào, trẻ con hơn, bất cần hơn, bạo dạn hơn. Con bé phát hiện ra một khía cạnh hoàn toàn mới ở Nguyên, mong là ngày mai, ngày kia cũng thế, nó sẽ khám phá hơn nhiều điều về anh, từng chút một.

Cả hai theo vú ra đồng gặt lúa. Ban đầu con bé khá thích thú với công việc đồng áng, gặt liên hồi. Nhưng nó chỉ là một tiểu thư thôi, nắng gắt khiến cơ thể nhanh mất sức rồi nó choáng váng lả đi. Nguyên nhanh chóng chạy lại đỡ khi con bé lảo đảo. Anh đặt nó dựa lưng vào gốc cây gần đó nghỉ ngơi.

- Em nghỉ đi. Anh lấy nước nhé.

Con bé cầm lấy cốc nước Nguyên đưa, nhìn chăm chăm vào đó:

- Xin lỗi, em thật vô dụng.

Nguyên thở dài:

- Đáng lẽ anh không nên để em vất vả thế này. Anh mới phải xin lỗi, anh mới vô dụng, chẳng có gì cho em ngoài tình yêu.

- Anh luôn gặp vấn đề trong cách sử dụng từ đấy. – Lucky mân mê cốc nước – Phải nói là anh cho em mọi thứ ngoại trừ tiền ra chứ?

- Mỉa mai thật, nhưng đúng là anh chỉ được thế thôi.

- Xui xẻo cho anh là em thích tất cả những thứ không phải tiền Lucky làm bộ mặt dữ tợn, véo má Nguyên - Nên đừng mơ tới chuyện thoát khỏi em lần nữa nhé.

Con bé ngồi nghỉ một lúc cho bớt choáng rồi ra gặt tiếp, Nguyên can ngăn, nhưng nó cười khì:

- Chúng ta cùng cố gắng, nhé!

Ừ, hôm nay nó làm một ít, ngày mai sẽ nhiều hơn, ngày kia nhiều hơn nữa, dần dần hạnh phúc sẽ đong đầy trong cuộc sống của hai đứa thôi.

Buổi chiều, Nguyên bỏ đi đâu đó, chắc là gọi điện sang bên Mỹ. Chờ mãi không thấy Nguyên về, con bé dần lo lắng hơn. Thấy vậy, vú kéo tay nó:

- Vú đưa con đi tham quan làng trước khi Nguyên về nhé!

Cũng tốt, ít nhất điều đó hữu dụng hơn ngồi một chỗ lo lắng thế này. Quả thực, nó yêu vẻ đẹp dân dã và giản dị của làng này, mọi người trong làng cũng rất quan tâm nhau, ban sáng khi ra đồng, nó phải chào tới gãy lưỡi từ đầu làng tới cuối làng. Nếu nó và Nguyên có thể sống ở đây thì thật tuyệt.

Vú dẫn nó đến nhà thờ của làng, đây là công trình cao nhất ngôi làng, đứng ở đâu trong ngôi làng nhỏ bé này đều có thể nhìn thấy nhà thờ. Giống như trung tâm kết nối cả làng lại với nhau, nó chợt nhớ đến bố, ở một vị trí cao chót vót, mọi người đều ngưỡng mộ, đều mơ ước, nhưng thực ra lại rất cô độc. Nước mắt khẽ ứa ra, xin lỗi bố, nó chẳng thể viết cho trọn chữ hiếu thảo, một đứa con gái hư.

- Vào trong xem nhé! - Vú nói với nó.

Con bé khẽ dạ, rồi đẩy cánh cửa vào. Nó hơi giật mình vì rất nhiều người ngồi trong giáo đường, còn thắp nến dọc đường đi nữa, họ đang làm lễ à? Vào xế chiều sao? Nó đưa mắt đảo một lượt giáo đường, rồi bối rối cúi đầu xin lỗi. Thật kì lạ, cả vú, cả những người đó đều đang nhìn nó với một nụ cười. Chợt, Nguyên bước ra từ sau chiếc cột ở một bên giáo đường, anh mặc lễ phục, tiến lại gần nó, thật chậm. Mọi thứ trong đầu con bé nhảy lên nhau thành một đống hỗn độn, nó cứ há hốc miệng ra nhìn Nguyên. Nhịp tim con bé nhanh hơn bao giờ hết, mạch máu như muốn nổ tung, thậm chí một bên thái dương của nó đang giật giật. Nguyên lại gần cơ thể đứng phỗng ra như tượng ấy, quỳ xuống và đưa hộp nhẫn lên, giọng anh run run:

- Điều khoản thứ hai, lấy anh nhé!

Hạnh phúc vỡ òa trong tiếng khóc, con bé cúi xuống ôm lấy anh, gật đầu lia lịa:

- Vâng.

Tiếng vỗ tay vang lên, mọi người đều tươi cười chúc mừng. Vú và vài cô gái đưa Lucky đi thay váy cưới. Vú rơi nước mắt khi đang gắn mạng che lên cho nó:

- Nguyên là một thằng bé tốt, nhờ con chăm sóc cho nó.

- Chúng con sẽ hạnh phúc – Lucky nắm lấy bàn tay gầy guộc – Con hứa.

Nó bước vào trong tiếng trầm trồ và hoan hô của mọi người. Ngày quan trọng nhất cuộc đời nó, chẳng có một khách mời quen thuộc, hay người thân trong gia đình, chỉ là những gương mặt chưa thấy bao giờ, nhưng những nụ cười đó lại khác xa thế giới mà nó từng sống. Thật chân thành, dường như họ thành tâm chúc mừng cho Nguyên và nó. Giữa sự chúc tụng của những con người xa lạ ấy, nó hạnh phúc hơn bao giờ hết. Cả hai đọc lời tuyên thệ, và trao nhẫn cho nhau theo hướng dẫn của cha. Nguyên luống cuống tới mức đọc sai lời tuyên thệ khiến mọi người cười rộ lên, lúc trao nhẫn, tay anh cũng run bần bật, chưa bao giờ nó thấy anh lóng ngóng tới mức ấy. Con bé mỉm cười nghĩ thầm: “Em cũng yêu anh nhiều lắm”. Anh hôn nó trong tiếng hân hoan của mọi người, cả hai đều đang lăn dài những giọt nước mắt hạnh phúc khi nhìn nhau
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ