Đến nhà thờ thì vừa kịp lúc mọi người cầu nguyện, tôi dẫn em vào đại sảnh, 2 đứa chọn một chỗ trong đó và bắt đầu cầu nguyện như mọi người. Tiếng chuông vang lên, kèm theo đó là lời nói của Cha sứ. Tôi lẩm nhẩm cầu nguyện trong miệng, đại loại là cầu mong sức khỏe, tình yêu, học tập của tôi luôn luôn thuận lợi. Lúc tôi cầu xong, quay sang em thì thấy em vẫn đang nhắm mắt và lẩm nhẩm, chậc, không biết cầu gì mà lâu thế nhỉ. Rất tò mò nhưng tôi không muốn hỏi, vì tôi muốn để mỗi người có một sự lựa chọn riêng của mình, không phải ràng buộc lẫn nhau.
Đang đi ra ngoài cửa nhà thờ thì bắt gặp ngay mấy thằng bạn chí cốt đang đi chơi với gấu của mình. Thôi xong, tránh ngay bọn này mới được, nếu không thì lại bị xoáy mất. Chưa kịp đánh bài chuồn thì đã có thằng phát hiện ra tôi và nói :
– Ê. Tụi mày, thằng T kìa.
Thế là cả lũ chúng nó kéo đến cạnh tôi, mỗi thằng một câu nói vào tai tôi :
– Thế mà bảo là tối bận nhé.
– Đm, thằng T đánh lẻ hả.
– Thằng này không xử không xong rồi. Haha
Chết tiệt thật, lúc không cần chúng nó thì bọn nó lại nhào tới là sao? Làm sao đây? À , nghĩ ra cách rồi, tôi giả vờ vui vẻ nói với bọn nó :
– A , trùng hợp thế nhỉ, gặp nhau ở đây, anh em tụ tập đi chơi đi.
Biết ngay là đứa nào cũng định giành thời gian cho gấu mà, thằng nào thằng nấy chối đây đẩy.
– Ờ, xem nào, tý nữa tao bận rồi.
– Tao chuẩn bị về bây giờ.
– Tao bị lạnh rồi.
Bố khỉ chúng mày, chỉ giỏi ngụy biện thôi. Thế là chúng nó không ai bảo ai tự động tản đi hết, hay quá à.
Giải quyết xong mấy đứa đó, tôi và em hòa vào dòng người đông đúc đi về trung tâm thành phố, nơi mà những trò chơi, những bữa tiệc giáng sinh, những tiếng chuông, những ông già Noel với bộ đồ màu đỏ truyền thống đang chờ đợi….
Trên đường đi, tôi thấy em có vẻ lạnh, em nép sát vào người tôi và hơi run run. Có lẽ trời càng khuya càng lạnh hơn thì phải. Thấy phải giải quyết việc này ngay lập tức, tôi nói với em :
– Em lạnh không ?
– Dạ. Khônh lạnh đâu anh.
– Đừng có nói dối. Tay em lạnh cóng hết rồi kìa.
Nói rồi tôi đưa tay cầm lấy tay em.
– Mình vào đây ngồi một lúc nhé.
Dắt em vào quán trà sữa nóng bên đường. Tôi và em chọn một quán trong góc, vừa kín đáo vừa ấm áp.
2 ly trà sữa nóng được mang ra. 2 đứa ngồi nhâm nhi ly trà sữa của mình,
nó xua tan đi bầu không khí ảm đạm của mùa đông, sưởi ấm đôi tay giá lạnh, làm ấm lòng những người yêu thích trà sữa.( Bạn sẽ cảm nhận được hương vị ngọt ngào của trà sữa, cái dai dai của chân trâu, lúc đó tâm hồn ta cảm thấy thư thái hơn )
Như sực nhớ ra một điều, tôi nói :
– Quỳnh này. Anh muốn nói..
– Anh muốn nói gì nói đi.
Em vừa uống vừa nói với tôi.
– Sau khoảng thời gian vừa qua, cuộc sống của anh không có em thật tẻ nhạt và buồn chán. Hãy hứa là đừng xa anh nữa nhé, cho dù có chuyện gì xảy ra hãy cứ chia sẽ với nhau, đừng giấu một mình trong lòng để rồi càng đau khổ thêm. ANH YÊU EM
Em ngại ngùng cúi mặt xuống nhìn li trà sữa của mình.
– Hãy nhìn thẳng vào mắt anh này.
Em ngước lên, hướng đôi mắt long lanh, trong sáng nhìn tôi. Ôi, chỉ đôi mắt của em thôi mà đã khiến tôi như chết ngất rồi. Em nhìn tôi, tôi cũng nhìn em, buồn cười quá, cứ như là đấu mắt vậy. Nhìn một hồi lâu, em bất chợt nói :
– Em cũng thế, em cũng yêu anh.
Tôi cầm lấy 2 bàn tay em, nắm thật chặt như không muốn em đi mất. Chợt nhớ ra điều gì, tôi nói :
– À quên mất, anh có quà tặng em này.
Tôi lấy ra món quà đã chuẩn bị từ hôm trước đưa cho em.
– Hihi. Lại còn có quà nữa à, trong đó là gì thế anh?
– Mở ra thì biết. Hehe
Em mở ra, thấy cái khăn quàng cổ với đôi găng tay in hình Nấm Lùn thì reo lên khe khẽ :
– Ôi, đúng là món đồ mà em thích đây mà. Sao anh biết được thế?
– Anh đoán bừa ấy mà. Hehe ( Ngoại trừ việc đi hỏi mấy đứa bạn em xem em thích cái gì )
– Thế còn quà của anh đâu?
– Của anh á?
– Tất nhiên, em có quà thì anh cũng muốn có chứ.
– Muốn có thì đây nè……..
Chap 39:
” Chụt “, em nhoài người ra phía trước hôn tôi một cái , rất nhanh nhưng cũng đủ để tôi cảm nhận được sự ngọt ngào của nó. Tôi rất bất ngờ vì không ngờ em lại bạo dạn như vậy, chứ mấy lần trước toàn là tôi chủ động không à. Tôi ngẩn người ra một , thấy tôi như vậy nên em véo má tôi và nói :
– Ngốc này. Sao lại ngẩn người ra thế hả. Hihi.
– À. Bất ngờ quá mà. Hehe.
– Hứ. Người ta chỉ làm một lần thôi, rõ chưa.
– Thế thì những lần sau để anh làm hả.
– Ghét ghê cơ. Ai bảo anh thế chứ ? Hứ.
– Haha. Nhìn mặt em đỏ hết lên rồi kìa . Mà công nhận em đỏ mặt nhìn đáng yêu thật đấy.
Tôi vừa nói vừa ngắm nhìn khuôn mặt em, em theo bản năng của con gái, đỏ mặt thẹn thùng nhìn đi vu vơ. Thấy tôi cứ cầm tay mình mãi như vậy, em nói :
– Buông tay em ra đi anh, người ta nhìn kìa.
Xạo, xung quanh người ta bận việc của mình chứ hơi đâu mà để ý tới mình nữa. Tôi nói :
– Em xem có ai nhìn mình không?
Em quay sang nhìn, đúng là không có ai thật. Tuy nhiên em vẫn cố nói :
– Nhưng em cứ thấy kì kiểu gì ấy.
– Kì cục cái gì, mình yêu nhau cầm tay nhau thì có gì sai. Ngồi yên đi nhé cưng
Tôi và em đang trò truyện vui vẻ thì tôi thấy thằng H, nó đi ngang qua ngoài cửa nhìn vào chỗ chúng tôi. Tuy trời đã tối nhưng tôi vẫn nhìn thấy khá rõ ánh mắt của nó, nó nhìn tôi một cái nhìn lạnh ngắt. Ban đầu tôi cứ nghĩ là nó chỉ tình cờ đi qua, nhưng ai ngờ nó đã đi theo dõi tôi và em , rồi tôi thấy nó đi vào quán, tiến đến chỗ tôi và em ngồi. Nó bước đến gần và nói :
– T. Gặp tao một chút, tao có việc muốn nói với mày.
Tôi không biết thằng này định làm gì nữa, nhưng cũng muốn giải quyết nhanh nên tôi nói :
– Ok. Ra ngoài tao với mày nói chuyện.
Xong rồi tôi quay sang nói với em :
– Đợi anh một chút nhé, tý nữa anh quay lại.
Rồi tôi và thằng H bước ra khỏi quán. 2 thằng đi đến một ngõ hẻm, trời đã tối thì thôi mà chỗ này lại chả có đèn đường thắp sáng, chỉ có ánh đèn từ mấy nhà dân phát ra đủ để chúng tôi nhìn thấy mặt nhau. Tôi đứng dựa vào tường, chờ thằng H mở lời. Tuy nhiên, nó không hề vội vàng, nó cứ đứng im nhìn tôi với cái nhìn vẫn như lúc này, rồi nó cất lời nói :
– T. Mày có biết mày đã phá hỏng kế hoạch của tao không ?
Kế hoạch gì nhỉ??? À, đúng rồi, chắc là nó cay cú mình vụ mình ngăn không cho nó tỏ tình mấy hôm trước đây mà. Chậc, thù dai nhỉ? Tôi chép miệng nói lại :
– Tao không phá , chỉ là tao đang làm những gì mà tao nên làm thôi.
– Thế mày có biết là tao yêu Quỳnh không?
– Tao biết, tất nhiên là tao biết, nhưng mày phải hiểu là tao mới là người yêu của Quỳnh.
– Thế thì làm sao? Chả nhẽ tao lại không được quyền yêu em ấy.
– Đó là chuyện hiển nhiên. Quỳnh đã là của tao, mày không được phép động đến nó.
– Tao đéo quan tâm, tao yêu Quỳnh và tao sẽ giành được từ tay mày.
Nó nói rồi đấm một cú vào mặt tôi, tôi bị mất đà ngã ra đằng sau. Vội vàng đứng dậy, tôi lao về phía nó, giáng trả lại nó cú đòn lúc nãy và nói :
– Tao cũng yêu Quỳnh. Và mày phải biết là mày sẽ không bao giờ đạt được điều mày muốn, bởi vì mày chỉ là thằng đến sau.
Thằng H nó to hơn tôi nên ăn mấy đấm của tôi mà nó vẫn còn sung sức lắm, còn tôi thì người như cái que củi ấy, làm sao mà địch lại được nó chứ. Híc, chính vì thế mà sau khi đánh nó được vài cú thì tôi bị nó tẩn cho tơi tả, môi tôi bị nó đấm cho rách tóe cả máu, cả máu mũi cũng hòa chung luôn. Tình cảnh lúc đấy thật bi thảm cho tôi. Thằng H đang trong cơn giận giữ, nó như con thú cuồng đấm đá tôi túi bụi, tôi dựa vào tường cố gắng tránh những cú đánh của nó. Tưởng chừng như tôi sẽ bị ăn đòn tơi bời thì có tiếng nói vang lên :
– Dừng lại.
Tôi quay về phía phát ra tiếng nói , Quỳnh. Em đứng đó, chứng kiến cảnh tượng này, chắc hẳn em sẽ rất bất ngờ. Hóa ra khi thấy tôi đi ra cùng thằng H, em thấy không yên tâm nên đi theo tôi. Tôi nói với em :
– Tránh ra đi Quỳnh, em đừng can thiệp vào.
Em không thèm đếm xỉa đến lời tôi nói, chạy vào đỡ lấy tôi, lúc này máu của tôi chảy khá nhiều, em vừa lấy khăn thấm máu cho tôi vừa nói :
– Sao lại xảy ra sự việc này? Tại sao? Anh nói cho em biết đi.
Thằng H đứng đó, nó không ngờ Quỳnh lại xuất hiện vào đúng lúc này. Tôi vội nói :
– Chỉ là chút xích mích giữa bọn anh thôi, em đừng quan tâm.
– Một chút mà anh bị đánh đến mức này sao? Anh đừng dối em.
Em nói giọng lạc hẳn đi, chắc em đang xúc động mạnh. Thằng H cuối cùng cũng lên tiếng :
– Quỳnh. Sao em lại có mặt ở đây?
– Em muốn biết 2 anh làm gì nên em lén bám theo, không ngờ lại xảy ra sự việc này.
– Em có biết thằng T nó là thằng tồi không? Nó không xứng với em.
– Anh đừng nói gì cả. Em không muốn nghe anh nói.
– Nhưng mà Quỳnh, nghe anh, anh yêu em..
– Em đã nói với anh rồi, em không yêu anh. Lâu nay em vẫn luôn coi anh như người anh đáng mến, nhưng sự việc tối nay đã làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của em về anh.
– Từ từ , Quỳnh , hãy nghe anh giải thích…
Không chờ cho thằng H nói hết câu, em dìu tôi đi ra khỏi con ngõ hẻm tối tăm đó, bỏ mặc thằng H đứng trơ trọi một mình phía sau….
Đỡ tôi về quán trà sữa cũ, em nhẹ nhàng hỏi tôi :
– Sao anh lại đánh nhau với anh H thế ?
– Anh bảo rồi, do xích mích nhỏ thôi mà.
– Nhỏ mà anh bị đánh đến mức này hả? Đừng có nói dối em, nói thật đi.
Thấy thái độ của em nghiêm túc như vậy, tôi cũng đành phải nói ra hết . Tôi kể lể một hồi , nào là thằng H nó thích em, nào là nó định tỏ tình thì bị tôi ngăn chặn, xong rồi đến vụ tối nay, nó thấy tôi cùng em đi chơi với nhau, nó ghen tị nên muốn đánh tôi một trận cho đỡ tức. Nhưng nó không ngờ rằng làm như thế càng làm Quỳng ghét nó hơn thôi chứ chả giải quyết được vấn đề gì, còn tôi , bị đánh như này có khi lại hay vì chiếm được tình cảm của em. Hí hí, chịu đau tý nhưng mà mình là người được lợi , còn nếu muốn trả thù thì tính sau
Em nghe một hồi thì cũng vỡ lẽ mọi chuyện, vừa sờ mặt tôi em vừa nói :
– Khổ chưa. Chỉ vì em mà anh thành ra như này.
– Vì em thì anh làm gì cũng được hết à. Hehe.
– Gớm, bị đánh cho như thế rồi mà còn nói vậy được.
Em lại nhéo má tôi.
– Á đau anh.
– Ấy chết, em xin lỗi. Anh có đau không?
Em vội vàng dùng tay xoa xoa mặt tôi, hị hị, được làm nũng như này cũng hay quá à nha.
– Lớn rồi mà toàn làm nũng em hoài à.
– Hehe. Có người yêu thì phải làm nũng chứ, chả nhẽ để không à.
– Em không nói nổi anh luôn đó. Hứ.
Tối đó, chở em về mà em vừa đi vừa ôm chặt lấy tôi, vẫn là em chủ động ôm chứ không phải tôi nói à.
– Sao hôm nay em lạ thế ?
– Lạ gì ?
– Tự nhiên chủ động ôm anh à . Hehe
– Thế chủ động ôm là không được hả? Đã thế người ta ứ thèm ôm nữa....

Phone: 01657595739 