CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Tình Yêu Học Trò

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 6237
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Tình Yêu Học Trò
Ôm nhau một hồi thì tôi đưa em đi chỗ khác để tránh trường hợp đáng tiếc xảy ra. Mọi người cũng tản dần và ra về. Tôi và em đã nói chuyện rất lâu ở trên lớp, trong khoảng thời gian đó, tôi đã nói rằng tôi rất nhớ em, thức sự là như vậy. Em chỉ lặng người , dựa vào tôi mà nghe những dòng tâm sự của tôi. Tôi đã nói một hồi mà không hề nghỉ, dường như lúc đó tôi không còn biết làm gì khác ngoài việc nói hết những suy nghĩ đã kìm nén trong tôi thời gian qua.
12h. Bảo vệ khóa cổng, chúng tôi mới rời khỏi trường. Tôi vẫn như thường lệ, đi cùng em về đến tận nhà rồi mới quay về.
Bữa cơm trưa hôm đó tôi ăn rất ngon miệng ( đúng là tâm trạng vui ăn gì cũng ngon ) . Ăn xong, tôi làm một giấc ngon lành đến tận 4h luôn. Mở mắt dậy thì thấy thằng anh của tôi đang ngồi trước máy tính từ lúc nào rồi. Tôi nhỏm dậy hỏi :
– Ơ. Anh về lúc nào thế?
– Lúc nãy khi mày đang ngủ đấy.
– Sao anh lại về?
– Thích thì anh về. Có làm sao đâu.
– Anh nói dối. Anh làm gì phải người như vậy.
– Haha. Đúng là không dối được thằng em anh. Anh về vì có chuyện muốn nói với bố mẹ.
– Chuyện gì thế ?
– Mày còn bé thì biết gì.
– Này , em 18 tuổi rồi đó anh biết không ?
– Anh biết, nhưng với anh mày vẫn chỉ là thằng em bé của anh thôi. Haha
– Em chịu, không cãi với anh nữa. Hôm nay tâm trạng đang vui nên em bỏ qua đó.
– Có chuyện gì mà vui? kể anh nghe.
– Tại sao em phải nói cho anh chứ. Anh có kể chuyện của anh cho em đâu.
– Nói đi, rồi anh kể cho..
– Đây này, anh nghe cho rõ nhé, em vừa làm vụ kinh điển xong đó.
Tôi kể lể một hồi với thằng anh, ổng lúc thì trầm ngâm suy nghĩ, lúc thì lại vỗ đùi cái đét mỗi khi tôi kể đến sự việc gay cấn nào đó. Blah…blah… cuối cùng thì tôi chốt một câu :
– Đó. Như vậy đó.
– Mày làm thế là đúng, nhưng liệu có mất tình bạn của mày không?
– Ý anh là em với thằng H á. Em muốn làm bạn với nó nhưng nó lại không muốn thì biết làm sao?
– Dù gì thì cũng là bạn cùng lớp. Mày làm gì cũng nên cẩn thận chút, nhớ chưa.
– Em biết rồi. Anh kể việc của anh đi.
Ổng bắt đầu lảng đi, giả vờ đứng lên ra ngoài có việc :
– À. Để tối anh kể cho. Giờ anh bận việc.
– Anh lại đánh trống lảng rồi.
Không để tôi nói hết câu, ổng đã đi ra ngoài. Tôi ngồi một mình trong phòng, cười một mình vì sự ngốc nghếch của tôi, đã bị ổng lừa bao nhiêu lần rồi mà vẫn chưa chừa.
Haha. Thôi không sao, anh em với nhau thì không nên tính toán. Tôi ngồi vào máy, làm vài trận dota cho niềm vui nhiều thêm nào….
Chap 37:
Ngày 24-12. Không khí Noel đã ở rất gần rồi. Tôi đang ngồi uống cafe cùng thằng anh thì điện thoại báo có tin nhắn của em : ” Tối nay anh đưa em đi chơi nhé “
Rep lại ngay : ” Anh biết rồi cưng , cứ ở nhà mà chờ anh “
Hí hửng tối nay đi chơi, về nhà làm hết mọi việc nhà để tối mẹ cho đi. Quét nhà, lau nhà , rửa bát…. Mẹ tôi thấy tôi hôm nay lạ lạ liền nói :
– Thằng này hôm nay bị dở à mà đi làm hết việc nhà thế.
– Con không bị dở đâu, con làm hết để tối nay đi chơi đấy.
– Mày là mày gian lắm đấy. ( Mẹ nhìn tôi rồi cười ).
Hì hục hì hục cả buổi cũng làm hết việc. 3 tầng nhà sạch sẽ, bát được rửa hết…
Phù, mệt thật. Làm xong thì cũng buổi trưa rồi, mẹ gọi tôi xuống ăn cơm.
Bữa cơm hôm đó cả gia đình tụ họp đầy đủ nên rất vui. Hóa ra chuyện mà anh tôi muốn nói với bố mẹ tôi là anh chuẩn bị lập gia đình, muốn về bàn bạc với bố mẹ. Tôi nói chen :
– Anh cưới xong rồi dẫn chị dâu về đây ở cùng cho vui nhé.
– Thằng này, chỉ được cái nói lung tung ( Bố tôi nói ).
– Đâu. Con nói thật lòng mà.
– Được rồi. Để khi nào anh cưới thì anh đưa chị dâu về ở cùng mày, được chưa. ( Ổng nói đùa đấy mà ).
– Thế con đã xem xét gia đình nhà đó chưa ?
– Dạ. Con tìm hiểu 3 năm nay rồi ạ. Cô ấy rất dịu dàng, đảm đang, con gái nhà lành nên bố mẹ yên tâm đi.
– Việc hôn nhân là chuyện đại sự nên phải tính thật kĩ nghe con. Chuyện này để bố mẹ xem xét bàn bạc rồi quyết định sau.
– Dạ. Vâng. ( Lớn rồi mà ngoan thế nhỉ, ngoan hơn cả mình )
– Cả nhà ăn đi, nhanh không con ăn hết thức ăn bây giờ.
– Haha. Mày mà ăn hết được chỗ thức ăn này thì anh cũng mừng lắm, người gì mà gầy tong teo như con tép vậy.
– Em có biết đâu. Ăn nhiều mà nó không béo được.
– Mày phải chăm tập thể dục đi, suốt ngày chúi đầu vào điện tử thì làm sao mà béo được.
– Chịu, em lười tập lắm. Lạnh.
– Thế thì mày còn nói làm gì nữa. Còi ráng chịu đi.
– Xì. Em không cần anh giúp, rồi sẽ có ngày em béo hơn anh cho coi.
– Anh đang mong ngày đấy đây. Haha
Tôi và anh tôi cùng bố mẹ nói chuyện không biết chán. Bữa cơm trưa tàn, mỗi người lại quay về chỗ của mình. Bố tôi thì ngồi xem TV, mẹ tôi thì sang nhà bá tôi tán phét, tôi thì tót lên phòng chơi điện tử, ông anh thì ăn xong không biết lại chuồn đâu rồi.
Đang mải chơi game thì chợt nhớ ra là tối nay là tối Noel. Chậc, tý nữa thì quên. Xem nào, Noel năm nay đã không còn FA, vậy nên tặng quà gì đây nhỉ?.Đau cả đầu, có khi cứ như mấy năm trước Noel toàn một mình không bị suy nghĩ mua
quà nào có khi lại hay.
À, nhớ ra rồi. Tôi nhớ có lần em bảo thích bộ găng tay – khăn quàng cổ in hình Nấm Lùn mà em yêu thích, được, mình sẽ mua tặng em món quà đó, đảm bảo là em sẽ rất thích đây.
Lò dò ra mấy tiệm quần áo thời trang gần nhà.Đi một vòng mà mãi chẳng thấy mấy món đồ mà tôi cần, chả nhẽ lại có người mua rồi sao? Đảo mắt khắp cửa hàng, cuối cùng tôi cũng nhìn thấy thứ mình cần. Một đôi găng tay – khăn quàng rất đẹp đang được bày ở tủ kính phía gần cửa ra vào. Chạy vội đến đó hỏi chị bán hàng :
– Chị ở. Cái găng tay với khăn quàng này bao nhiêu thế chị.
– 2 cái đó 300k đó em. Em mua đi, rất đẹp đấy.
Tôi lục ví, xem nào, may quá, còn tận 500k lận. Thế là tôi bảo chị ấy :
– Chị gói 2 cái đấy vào hộp cho em. Dán xung quanh đẹp đẹp vào nhé chị.
– Ừ. Chị biết rồi. Mà em mua tặng bạn gái phải không ( Chị vừa nói vừa cười nhìn tôi ).
Tôi đỏ mặt, ậm ừ nói cho qua.
– Có việc gì phải ngại đâu, cứ nói ra, bạn trai tặng bạn gái mình là chuyện bình thường mà. Haha
Trong lúc chờ đợi chị bán hàng gói quà, tôi nói chuyện với chị và cảm thấy chị là người rất vui tính và dễ gần, chị còn bảo cho tôi mấy câu nên nói khi đi với bạn gái nữa,tuyệt vơi… Bọc xong gói quà, chị đưa cho tôi , tôi đưa chị tờ 500k, chị bù lại tôi 200k. Khi tôi cầm quà ra khỏi chị còn nói với theo :
– Giáng sinh vui vẻ nhé em.
Tôi quay lại cười và nói :
– Chị cũng thế nhé.
Đúng là người tốt, không biết bây giờ còn bao nhiêu người được như chị bán hàng ấy nữa. Cuộc sống giờ thay đổi nhanh quá làm bản chất con người cũng bị cuốn theo, không còn được thuần khiết như xưa…
Thôi, suy nghĩ lung tung thế là đủ rồi. Cầm món quà trong tay, tôi vui mừng suy nghĩ đến một buổi tối Noel lãng mạn, thứ mà bao lâu nay tôi chỉ thấy trong trí tưởng tượng của mình. Sau 17 năm giá lạnh đêm Noel, cuối cùng ông trời cũng ban phước cho con, để con được đón đêm Noel thứ 18 trong hạnh phúc và ấm áp.
Trên đường về nhà, tiếng chuông giáng sinh vang lên khắp nơi. Trẻ con thi nhau đội những chiếc mũ của ông già Noel, tay cầm những viên kẹo mút đủ màu.. Đâu đó là những đôi trai gái đang tình tứ đi cùng nhau mua đồ đón Noel, kìa, ông già Noel đang phát quà kìa….
Không khí ngoài trời giá lạnh nhưng trong lòng tôi đang rất ấm áp. Bởi vì tôi biết, năm nay tôi sẽ không cô đơn một mình, tôi biết rằng em sẽ luôn bên tôi, chỉ vì một lẽ duy nhất : TÔI YÊU EM và EM CŨNG YÊU TÔI.
Chap 38:
8h tối, tôi có mặt ở trước nhà em , như thói quen thường lệ, tôi gọi vọng vào :
– Quỳnh ơi đi thôi.
– Chờ em một tý.
Chậc, con gái mà bảo chờ một tý thì lâu lắm à. Đang định lấy con điện thoại cùi bắp ra chơi game trong lúc chờ đợi thì giọng bố em vang lên :
– T đấy à cháu. Sao lại đứng ngoài thế, vào nhà đi.
Hị hi, mừng quá, được bố em gọi vào . Chớp thời cơ tôi tót vào trong luôn chứ dại gì đứng ngoài cho lạnh. Vừa mới ngồi vào chỗ thì bố em đã hỏi tôi :
– Lại rủ Quỳnh đi chơi hả. ( Haha, đúng là cùng là nam giới với nhau nên hiểu nhau ghê )
Tôi cười hì hì trả lời :
– Dạ vâng ạ.
– Đi chơi bác không cấm, nhưng đi phải về trước 10h , nghe chưa.
– Vâng ạ. Về chuyện đó thì cháu đảm bảo với bác luôn.
2 bác cháu ngồi nói đủ mọi thứ, mà cũng may có bác trò truyện với tôi, chứ nếu không ngồi một mình ngoài đó chơi game chờ em thì chắc là mốc cả mặt lên ấy chứ ( mình đùa tý thôi, chứ chờ em thì mình chờ bao lâu cũng được ). Đang bốc phét hăng với bố em thì em xuống :
– Hihi. Bốc phét vừa thôi ông tướng. Đi thôi.
Tôi đứng dậy chào bố em rồi cùng em đi ra. Ra khỏi cổng, tôi giả vờ dỗi :
– Bảo người ta chờ một tý mà gần 30′ rồi nè.
– Ngoan nào, tại em muốn đi cùng anh phải xinh đẹp hơn thường ngày một tý.
– Bình thường em xinh sẵn rồi mà. Hehe. ( Lại giở giọng nịnh nọt )
– Hứ. Anh chỉ được cái nịnh hót là giỏi thôi à. Em phải làm thế để khi đi đường anh không nhìn người con gái khác, biết chưa hả.
Nói rồi em nhéo lưng tôi một cái rõ đau.
– Ái đau, anh biết rồi mà.
Bây giờ tôi mới để ý, tối nay em đeo chiếc nơ con bướm màu đỏ trông thật đẹp, nó rất hợp với áo khoác cùng màu của em. Chưa hết, mùi nước hoa tỏa ra từ em thật quyến rũ, tôi cứ hít hoài như con mèo ngửi thấy mùi cá rán vậy.
Bỗng ” cốc “, em gõ nhẹ vào đầu tôi và nói :
– Làm gì mà anh ngửi dữ vậy.
– Tại mùi nó hấp dẫn quá à.
– Hì. Hấp dẫn thì cũng đừng làm như thế nữa nghe chưa, không người ta lại tưởng anh bị sao đó.
– Haha. Anh biết rồi.
– Mình đi thôi anh.
Em vừa quay đi thì tôi cầm tay em kéo lại, em bị mất đà nên ngã về phía tôi. Chậc, tình cảnh lúc này đúng là mặt đối mặt à, môi tôi cách môi em chỉ một khoảng ngắn tí ti. Đúng lúc chuẩn bị đến đoạn cao trào , nước sôi lửa bỏng thì
” cạch “, có tiếng mở cửa, bố em bước ra ngoài sân để đổ ấm chè đã nguội, thấy chúng tôi trong tư thế đó, bố em hình như cũng hiểu ra phần nào, nhưng cùng là nam giới nên bố em chắc cũng hiểu nên chỉ nói nhẹ nhàng :
– Sao còn chưa đi chơi mà còn đứng đấy ôm nhau hả.
Cả tôi lẫn em đều ngại ngùng về điều đó, tôi nhanh miệng nói :
– Dạ. Chúng cháu đi bây giờ ạ, lúc nãy đường đông quá nên phải chờ đến tầm này đi nó mới đỡ bị tắc đường.
Không biết bố em nghĩ như nào nhưng tôi chỉ thấy bố em cười mỉm rồi quay trở vào nhà, chắc là mỉm cười vì cái lí do củ chuối của tôi.
– Thót tim quá, híc.
– Tại anh ý, cứ tùy tiện hành động thôi à.
– Thôi mình đi nào em.
Đưa em qua các con phố, qua những hàng quán ban đêm. Không khí Noel đang tràn ngập khắp mọi nơi. Tôi đưa em đến nhà thờ để cùng nhau cầu nguyện ( cũng đú theo người ta tý ). Loay hoay mãi tôi cùng tìm được chỗ để xe, híc, giờ này đông người quá nên tìm được một chỗ trống cũng khó.
Tôi và em cùng bước bộ lên nhà thờ, nhìn quanh thấy đâu đâu cùng toàn các cặp đôi vừa đi vừa nắm tay nhau, chả nhẽ mình có gấu lại không nắm, thế thì khác gì thằng ngu? Tôi nghĩ thế rồi đưa tay của mình xuống cầm lấy bàn tay nhỏ nhắn của em. Em giật mình nhưng rồi cũng để yên cho tôi cầm , vì tôi biết rằng em thích thế. Bàn tay em không quá ấm nhưng cũng đủ để tay tôi không cảm thấy giá lạnh như những năm trước, một cảm giác ấm áp mà tay em đã truyền cho tôi, nó ấm áp hơn tất cả túi sưởi hay lò sưởi mà tôi đã từng biết. Phải chăng đây là cảm giác mà con người khi yêu thường trải qua? Tôi không thể giải thích được, chỉ biết rằng khi cầm tay em, tôi không nói nên lời, nhưng tôi biết rằng cả em và tôi đều chung mạch suy nghĩ với nhau…...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Xin lỗi, anh yêu em (Truyện voz)
» Và vì yêu anh, em sẽ trở về
» Truyện ngắn: EM YÊU CHỊ RỒI
» Tình yêu tuổi học trò (Chắc ai đó sẽ sớm quay lại thôi)
» Tình Yêu Học Trò
12»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Insane