XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Phía sau tình yêu là…nước mắt

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 20333
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Phía sau tình yêu là…nước mắt
Chap 3: NÓI CHUNG LÀ YÊU ĐÓ
Sáng sớm, khi những ngọn cỏ non vẫn còn oằn mình với những hạt sương đêm vương vãi sau một đêm dài. Cô cố gắng thức dậy khi nghe tiếng chuông báo thức quen thuộc. Nếu là thường ngày cô đã nằm “nướng” thêm tí nữa nhưng hôm nay cô còn phải làm một việc quan trọng nên cô không cho phép mình làm thế. Đầu óc cô quay cuồng, trống rỗng sau một đêm thiếu ngủ. Sau khi xong mọi thứ, cô xếp cẩn thận cái áo khoác của hắn cho vào cặp rồi lặng lẽ đạp xe đến trường. Hôm nay, cô đi học sớm hơn mọi khi vì còn phải ghé qua lớp của hắn nữa. Lúc bước vào lớp 12a7, cô liếc mắt một vòng rôi đi xăm xăm về phía hắn, tay cầm chiếc áo khoác đen rồi nhẹ nhàng cất giọng:
- Cho tui trả bạn cái áo! Cảm ơn nghen. Đừng nghĩ rằng Băng Tâm này vô ơn. Coi như tui nợ bạn một ân tình. Khi nào cần giúp gì cứ nói để tui còn trả nợ nữa!
- Hỏng có gì! Tui hỏng cần gì sự giúp đỡ của hoa khôi đâu. Bớt chảnh đi là được rồi. Đừng lạnh lùng như cái tên bạn nữa!
- Ừ! Tui đã nói là sẽ giữ lời. Nếu bạn muốn vậy tui sẽ làm. Coi như là không ai nợ ai.
Không hiểu tại sao khi nghe hắn nói vậy mà cô lại không tức giận như mọi khi và vẫn có thể bình tĩnh trả lời đến vậy. Đó cũng là điều khiến cho ai ai cũng phải ngạc nhiên. Nói rồi cô bước đi thật nhanh để tránh cái nhìn đáng sợ nhưng đầy tình cảm của Sơn dành cho cô. Cô đâu biết tại sao Sơn lại nhìn cô như thế. Về đến lớp rồi mà cô vẫn không sao quên được những gì đã xảy ra lúc nãy, đặc biệt là ánh mắt của hắn. Phải chăng cô đã thật sự mến hắn rôi? “Thôi đi! Nghĩ tào lao hoài. Làm gì có chuyện con nhỏ Băng Tâm này lại thích một người đáng ghét thế kia. Nhưng hồi nãy đã lỡ hứa với hắn rồi thì bây giờ về sao không được lạnh lùng như trước nữa. Mình đã nói thì phải cố gắng làm thôi!” – cô tự nhủ, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác nhẹ nhàng, khó tả.
Kể từ hôm đó, cô bé Băng Tâm lạnh lùng, kiêu ngạo ngày nào của lớp 12a3 bỗng trở nên hòa nhã và thân thiện lạ lùng. Nhưng chính cái sự thay đổi đó lại làm cho mọi người càng yêu mến cô hơn và hình như là hắn cũng thân thiết với cô hơn. Nhưng nghĩ cũng buồn cười thật, ban ngày thì lấy thân phận Băng Tâm nói chuyện và đùa giỡn với Sơn như đôi bạn thân thiết tự bao giờ, ban đêm thì lại dùng danh nghĩa của Bích Trâm mà nhắn tin để tìm hiểu rất nhiều về Sơn. Có lẽ Hoàng đã rất hối hận khi lúc đầu đã đưa số điện thoại của Sơn cho cô. Càng nghĩ càng thấy anh chàng ấy thật đáng thương.
Cứ thế thời gian dần trôi qua thật nhanh, cái kế hoạch dường như vô cùng vững chắc của cô lại vô tình rẽ sang hướng khác với vô vàng những vấn đề. Thời điểm gần cuối năm 12 đã đến. Những nhành hoa phượng đỏ rực đã bắt đầu xuất hiện trên những tán lá xanh rờn và những tiếng ve đầu tiên báo hiệu một mùa hè lại đến đang ngân vang khắp nơi. Hè năm nào mà chẳng thế, nhưng hè năm nay đâu còn như xưa nữa. Đó là cột mốc đánh dấu 12 năm nổ lực với sách vở, thầy cô, bạn bè, trường lớp. Nó khép lại những kỉ niệm đẹp thời học sinh để mở ra những con đường dài và rộng khác. Có lé đó là lí do khiến cô thấy trong lòng dâng lên một cảm giác kì lạ và lưu luyến khó tả. Có lẽ không chỉ riêng cô mà đối với tất cả các bạn khác cũng vậy, ai cũng muốn lưu lại những phút giây đáng nhớ nhất đời mình. Sau một thời gian dài nói chuyện với Sơn, cô bắt đầu thích Sơn rõ rệt. Bắt đầu là một kế hoạch trả thù công phu nhưng đến phút cuối lại yêu kẻ thù của mình lúc nào không hay. Giờ đây lòng cô đang rối như tơ vò vì hình như là Sơn đang rất mến cô mà nói cho đúng hơn là mến người bạn “tâm đầu ý hợp” Bích Trâm do cô giả dạng. Cô cảm nhận rất rõ thái độ nói chuyện của Sơn khi hai người nhắn tin nên giờ cô đang rất sợ, sợ một ngày nào đó Sơn biết tất cả mọi chuyện xảy ra thì Sơn sẽ nghĩ sao về cô? Có thể sẽ giận, thậm chí là câm ghét hoặc là không thèm nói chuyện với cô nữa. Ôi trời! Trò chơi này càng ngày càng phức tạp và giờ đây, cả cô cũng không thể nào khống chế trò chơi của mình nữa. Cô rất muốn nói rõ mọi chuyện với Sơn nhưng không dám. Nghĩ cũng khổ thật, tình yêu là thứ gì đó thật kì dịu, nó đến bất ngờ không ai có thể ngăn cản được hết.
Tối nay, cũng như mọi khi, bầu trời đêm thật lung linh, huyền ảo. Khu vườn xanh tươi náo động kia lại chìm vào giấc ngủ miên man. Không gian thật là tĩnh mịch, cô lại ngồi nhắn tin với Sơn. Nỗi lo lắng trong lòng cô như bùng lên mạnh mẽ khi đọc được những dòng tin nhắn đầy ẩn ý:
- S đã yêu một người con gái nhưng không biết có nên bày tỏ cho người ấy biết không nữa!
Khi đọc được dòng tin nhắn này cô như chết lặng “Giờ phải làm sao đây? Người Sơn nói chắc là Bích Trâm rồi, nếu mình kêu Sơn hãy mạnh dạn lên thì sự thật sẽ đổ vỡ. Với lại mình sẽ ra sao khi Sơn và Bích Trâm…”. Cô đang rất hối hận vì trò chơi ngu ngốc ấy. Giờ đây cô hoa khôi của 12a3 lại không bằng một Bích Trâm của 12a6 là sao? Nếu là cô của ngày trước thì chắc đã thù ghét Bích Trâm dữ lắm nhưng giờ đây khi đã bị Sơn thay đổi thì đâu còn chuyện thù ghét gì nữa chứ. Ngược lại, cô thấy khâm phục và ngưỡng mộ bởi Trâm có thể có một lối sống bình dị, không cần phải lo nghĩ nhiều, làm gì cũng hỏng sợ ai để ý tới… Suy nghĩ một hồi lâu tự dưng cô nhớ đến tin nhắn của Sơn. Cô cố tình khuyên Sơn:
- T nghĩ S không nên vội. Hãy từ từ thăm dò tâm ý của người ta rồi hãy nói để không thôi sau này phải hối hận đó!
Tuy rằng nhắn vậy nhưng trong dạ cô rối bời. Sơn đâu có biết rằng cô đã thích anh như thế nào. Cô rất muốn nói tâm sự của cô cho anh biết nhưng cô sợ phải mất đi cái tình bạn mà cô đã cố gắng xây đắp bấy lâu nay. Giờ cô phải làm sao để trọn vẹn cả đôi đường?
Chap 4: BẤT NGỜ NƠI ANH
Ngày lại ngày trôi qua, thế là cũng sắp đến ngày sinh nhật cô, ngày 24/5 đáng ghét, cái ngày mà 8 năm trước cha mẹ đã vĩnh viễn bỏ rơi cô mà đi về một nơi thật xa xôi. Năm nào tới ngày này cô cũng khóc, khóc trong ngẹn ngào và hối tiếc. Phải chi hồi đó cha mẹ không đi lấy bánh kem cho cô thì họ sẽ không bao giờ ra đi vĩnh viễn và cô đã không phải là một đứa trẻ mồ côi. Giá như hồi đó cô cố giữ họ lại thì mọi chuyện sẽ không như vậy. Ôi trời! Giá như… Giá như… Mỗi năm cứ đến sinh nhật mình thì trong đầu cô lại hiện ra vô vàng những giá như… và hình như là năm nay cũng thế. Hôm ấy là một ngày đẹp trời. Những ánh nắng vàng đầu tiên đang chiếu rọi qua từng tán cây, kẻ lá. Năm nay tính theo âm lịch thì vẫn chưa tới dỗ cha mẹ cô nên cô vẫn đi học bình thường. Vừa đạp xe cô vừa nghĩ bâng quơ “Không biết hôm nay có ai nhớ tới ngày sinh nhật của mình không nữa?”. Cô rất mong nhận được một lời chúc mừng sinh nhật từ Sơn nhưng có lẽ đó chỉ là mơ ước bởi anh làm gì biết hôm nay là sinh nhật của cô. Càng nghĩ cô càng thấy buồn rười rượi. Mà cũng có sao đâu vì ngày này năm nào cô chẳng buồn.
Một buổi học dài trôi qua mà không một lời chúc mừng sinh nhật, chẳng lẽ Hoàng cũng không nhớ sinh nhật cô sao? Mà nghĩ cũng đúng. Cô đối xử với Hoàng tệ quá làm sao Hoàng quan tâm cô hoài được. Hôm nay lớp cô học nguyên ngày, hay nói cho đúng hơn là cả khối 12 đều vậy, bởi gần tới thi tốt nghiệp rồi nên ai cũng phải phấn đấu hết mình. Chiều tan học, cô không muốn về tí nào. Thế là cô lại ngồi lặng lẽ một mình trên hàng ghế đá dưới gốc bằng lăng quen thuộc trước lớp. Ngồi một mình giữa trời chiều ảm đạm, mọi người đã về hết. Trong cái không khí vắng vẻ, cô cảm thấy cô độc lạ lùng. Màu bằng lăng tím quyện với màu xanh của lá sao mà đẹp thế. Gió chiều vi vu thổi làm những cánh hoa rơi lã chã. Nhìn vào chiếc điện thoại chẳng một dòng tin nhắn , cô thấy tủi thân vô cùng. Hóa ra cuộc đời cô đã được định trước là sau cái ngày quyết định đó cô sẽ không bao giờ có được một ngày sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc.
- Ê hoa khôi! Sao ngồi một mình thơ thẫn vậy. Hỏng về nhà sao? Chiều rồi còn gì?
Vẫn giọng nói quen thuộc, vẫn cái cách đùa nghịch hay gọi cô là hoa khôi, là Sơn. Cô quay lại cười buồn:
- Ai bảo thế! Tui đang ngồi ngắm cảnh thôi chứ thơ thẩn gì?
- Thôi đi! Nhìn là biết rồi! Bạn mà cười gượng xấu chết được. Buồn gì nói nghe đi!
- Đã nói là không rồi mà, sao Sơn nhiều chuyện vậy…
Nói rồi cô đứng phắt dậy định đi ngay nhưng lại bị một bàn tay ấm áp kéo lại:
- Có coi tui là bạn không? Nếu có thì nói ra đi, tui không muốn bạn buồn!
Tự dưng nghe Sơn nói vậy hai hàng nước mắt cô rơi rơi. Anh càng làm thế thì cô càng đau hơn nữa. Chắc anh phải bất ngờ lắm vì lúc nào anh cũng nghĩ cô là cô bé lạnh lùng, cứng cỏi ai ngờ anh đã lầm. Dù thế nào cô cũng là một cô gái, vẫn yếu đuối và vẫn cần lắm một bờ vai mỗi lúc buồn. Anh vỗ vai cô an ủi:
- Muốn khóc thì cứ khóc đi, đừng cố nén nỗi đau trong lòng. Làm vậy khó chịu lắm!
Lòng cô bỗng dâng lên một niềm hạnh phúc khó tả. Cô ngồi xuống ghế đá, nghẹn ngào kể cho Sơn nghe về cái chết của cha mẹ cô. Nghe xong, anh bỗng thấy buồn buồn:
- Hóa ra vẻ lạnh lùng của bạn chỉ là một lớp vỏ bọc để che giấu những gì mà bạn đang phải chịu đựng. Xin lỗi vì những lời nói làm tổn thương bạn trước đây! À quên! Nãy giờ lo nói chuyện mà quên chúc mừng sinh nhật hoa khôi…
Vừa nói anh vừa rút trong cặp ra một món quà được gói thật xinh.
- Tặng bạn nè! Sinh nhật vui vẻ! Sinh nhật là phải vui chứ không phải ủ ê như vậy. Tui tin là cha mẹ của bạn cũng không muốn bạn buồn đâu…
- Cảm ơn Sơn! Sao bạn biết hôm nay là sinh nhật tui mà chuẩn bị quà hay vậy?
- Tui mà! Cái gì mà hỏng biết… Hi vọng là bạn sẽ thích nó.
- Chắc chắn rồi! Đây là món quà sinh nhật ý nghĩa nhất mà tui nhận được…
Nhận món quà trong tay anh mà lòng cô vừa vui vừa đau. Vui vì anh vẫn biết ngày sinh nhật nó. Đau vì nó sợ anh quan tâm cô nhiều quá, nếu lỡ một ngày mất anh, không biết cô phải làm sao. Đang ngồi ngẫn ngơ thì tiếng chuông điện thoại ngắt ngang dòng suy nghĩ của cô, là Hoàng:
- Alo! Băng Tâm đang ở đâu vậy nè?
- Đang ngồi ngắm cảnh hoàng hôn thôi! Có gì không Hoàng?
- Qua “Lặng” đi! Hoàng mời Tâm uống cà phê.
- Mà có gì không Hoàng?
- Bí mật. Qua liền nha! Hoàng đợi…
Chưa đợi cô nói gì thì Hoàng đã tắt máy. Không biết lại đang giở trò gì nữa đây. Cô quay sang Sơn rồi nói:
- Xin lỗi Sơn nha! Giờ tui có chuyện rồi!
- Ừ! Đâu gì đâu à. Bạn đi đi! Có cần tui đưa hong?
- Không cần đâu. Để tui tự đi được rồi…
Nói rồi cô đứng dậy ra nhà xe lấy xe để Sơn ngồi lại một mình. Hôm nay có lẽ là ngày sinh nhật mà cô nhớ nhất từ khi ba mẹ cô mất tới giờ, cái ngày cô đã mong chờ từ lâu. Chính Sơn đã đem đến cái ánh sáng ấm áp cho cuộc đời cô. Chạy xe trên con đường quen thuộc nhưng cô lại thấy xúc động bồi hồi. Con đường quê đã bắt đầu tối dần nên không khí cũng trở nên lạnh hơn nhưng với cô, giờ đây chỉ còn sự ấm áp khi được quan tâm. Nhưng cô cũng đang rất sợ. Sợ một ngày nào đó khi anh phát hiện ra rằng cô đang lừa gạt anh thì anh sẽ nghĩ sao? Liệu anh có khinh ghét những hành động thiếu suy nghĩ này của cô? Chỉ vì một phút nông nỗi vì bị chạm lòng tự ái của mình mà cô đã nghĩ ra một kế hoạch trả thù hết sức ngu ngốc để rồi khi phát hiện ra rằng mình rất yêu anh thì đã quá muộn màng. Sự hối hận của cô đã không thể nào cứu vãn được gì bởi thời gian qua không bao giờ quay trở lại dù chỉ một lần…
Thế là đến “Lặng”, quán cà phê quen thuộc mà cô và Hoàng hay tới. Khung cảnh thơ mộng và yên tĩnh y như tên goi của quán đã khiến cô vô cùng thích thú. Vẫn cái bàn quen thuộc ở góc cuối cùng, Hoàng đang ngồi đó và kế bên là một cô gái. Vì cô gái ấy ngồi quay lưng lại phía cô nên cô không tài nào nhận ra. Bước lại gần, cô phá tan bầu không khí im lặng:...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Cân đo tình yêu
» Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc
» Truyện Ba tháng làm người yêu Cave
» Em biết lỗi rồi mà, đừng rời xa em, anh nhé!
» Em yêu anh, là em nói thật
1234...141516»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ