Polaroid
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Phía sau tình yêu là…nước mắt

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 20344
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Phía sau tình yêu là…nước mắt
“Chụp chung với anh tấm hình nhé!”
Tấm hình selfie đầu tiên của hai đứa khiến anh bật cười, nhìn mặt cô ngố không thể tả, có lẽ là do quá bất ngờ vì chưa biết chuyện gì đang xảy ra. Nhưng được cái là rất tự nhiên là có hồn. Rồi không hiểu sao anh đặt luôn tấm ảnh đó làm ảnh nền, có thể đó là thứ duy nhất cho anh động lực ở những ngày tiếp theo không có cô bên cạnh. Có lẽ anh đã biết mình nên làm gì sau chuyến đi này. Vì anh biết với cô anh chỉ là niềm đau…
Lên đến đỉnh núi, cả cô và anh đều thở hổn hển vì mệt, có lẽ đó giờ ít vận động nên đi bộ dường như là một cực hình với cả hai. Cả nhóm nhìn cô và anh bằng một ánh mắt cực kì thương hại nhưng biết làm sao hơn. Đỉnh Lang Biang không đẹp như trong tưởng tượng của cô vì chỉ toàn là khung cảnh nhân tạo nhưng thích nhất vẫn là cái cảm giác từ trên cao nhìn xuống phố núi thật tuyệt. Có một nét đẹp kì bí như kiểu vừa làm được thứ gì hay ho lắm. Hóa ra đi bộ lên đỉnh cũng là một quyết định đúng đắn vì có nhiều thứ những người đi xe chuyên dụng không bao giờ cảm nhận được đó chính là cảm giác khám phá, hòa nhập cùng thiên nhiên hoang sơ mà kì bí. Đang mãi suy nghĩ bâng quơ thì cô ngỡ ngàng nhìn vào chiếc điện thoại đang reo với dòng số lạ hoắc và dài ngoằn.
“A lô!”
“Biết ai không mà a lô ngọt sớt vậy em?”
“Anh Quốc hả? Phải anh Quốc không?”
Giọng nói quen thuộc qua điện thoại khiến cô dâng lên một niềm vui khó tả. Có lẽ vì mấy tháng nay Quốc cứ biệt tăm khiến cô vô cùng lo lắng nên hôm nay nghe được giọng anh khiến cô vui mừng khôn xiết.
“Ừ anh đây! Dạo này em thế nào rồi?”
“Em vẫn tốt! Còn anh? Ở Luân Đôn chắc thích lắm hả anh?”
“Cũng thường thôi em à! Chuyện xin học bổng Hà Lan của em tới đâu rồi?”
“Em nộp hồ sơ rồi! Đang đợi. Sao không liên lạc với em?”
“Muốn cho mình thời gian để suy nghĩ! Anh thật sự rất vui vì em đã đến sân bay, cái đó cũng như em cho anh một cơ hội để cố gắng…”
Mãi huyên thuyên với cuộc điện thoại, cô không thể nào che giấu nụ cười hạnh phúc trên môi, nụ cười đẹp hơn bao giờ hết. Và chắc cô cũng không bao giờ hay biết có một người đang lặng lẽ nhói đau, đứng bên cạnh cô mà hình như không còn nhịp thở. Sơn khẽ mĩm cười. Hóa ra thời gian hai năm ấy đã có quá nhiều chuyện đổi khác. Cô như trở thành một con người hoàn toàn mới mẻ, duyên dáng và cuốn hút hơn vạn lần nhưng cái điều cay đắng nhất ở đây là người có khả năng khiến cô thay đổi không còn là anh nữa. Anh chỉ khiến cô đau nhưng người kia lại giúp cô mĩm cười và đứng lên từ nỗi đau mà anh mang lại, vậy thì anh còn có thể lấy tư cách gì để tiếp tục ở bên cạnh cô? Vì một lí vô cùng đơn giản là tình yêu cô dành cho anh giờ đây đã không còn nguyên vẹn như hôm nào. Anh không trách cô nhưng anh chỉ trách bản thân mình hèn nhát, không dám đứng lên vì tình yêu thật sự của đời mình. Nhưng cũng có thể rằng lúc ấy anh còn quá trẻ, quá non nớt nên chưa dám khẳng định gì với cô… và kết cuộc là giờ đây anh phải ngậm ngùi nuối tiếc.
Ba ngày ở Đà Lạt là ba ngày mang những kỉ niệm không thể nào quên. Nhiều lúc nghĩ cuộc đời này thật lạ. Ừ thì yêu là yêu đấy! Mọi tình cảm dành cho nhau không bao giờ là lừa dối, vậy mà tại sao khi có một người khác xuất hiện lúc mình cô đơn nhất, sụp đổ nhất thì trái tim lại dành cho ai đó một tình cảm tương tự. Càng nghĩ cô càng cảm thấy không hiểu nổi bản thân mình. Cô biết rõ mình chưa bao giờ hết yêu Sơn nhưng lại không thể nào chối bỏ tình cảm dành cho Quốc. Vậy thật ra những tình cảm kia là gì? Thật mơ hồ và khó đoán. Những ngày qua Sơn luôn bên cạnh cô, khiến cô tươi cười. Cô thừa hiểu tình cảm anh dành cho cô cũng không khác gì ngày xưa. Vậy thì tại sao ngày đó anh lại cố tình làm thế? Và còn Mỹ Dung nữa, tình cảm của Sơn dành cho Mỹ Dung là gì? Nhưng những điều ấy vẫn không có ý nghĩa gì với cô vì thật ra cô chỉ muốn biết ý định của Sơn. Đôi lúc anh tiếp cận cô như muốn hai đứa trở về như ngày xưa, nhưng đôi lúc cô lại thấy anh cố tình tránh xa cô ra vậy. Thật mâu thuẫn, một mâu thuẫn nội tại thật phức tạp mà có lẽ chắc mình anh mới biết được câu trả lời là gì…
Chap 18: THÙ HẬN
Trở về Sài Gòn sau những ngày vui chơi thỏa thích cùng bạn bè, Tâm cảm thấy tâm hồn mình gột rửa. Mọi suy tư và căng thẳng trước kia như bị vùi lấp vào quá khứ. Thế mà lại hay vì ít ra cô cũng có thể tiếp tục cố gắng. Hành trang phía trước còn rất dài, nếu dừng lại cô sẽ bị tụt phía sau. Thôi thì qua hôm nay “thân ai nấy lo, hồn ai nấy giữ” vậy. Tình cảm là chuyện không thể miễn cưỡng nên cứ để thời gian đưa ra quyết định cuối cùng. Cô sẽ chuyên tâm vào chuyện học tập và mong chờ cơ hội sang Hà Lan, dù biết là mỏng manh nhưng không có nghĩa là không còn hi vọng.
Sơn cũng thế! Trở về Sài Gòn là trở về với sự thật phủ phàng trước mắt. Anh lại tiếp tục cái cuộc sống của một cậu sinh viên của học viện Cảnh sát nhân dân. Đến nơi này thì mọi thứ lại phải trở về một nề nếp vốn có của nó. Mọi thứ nơi này mang lại cho anh một cảm giác cô độc và thiếu tự do. Những lúc buồn và nhớ đến cô thì anh lại lấy tấm ảnh nơi xứ sở sương mù ra xem rồi hàng loạt kí ức lại hiện về trong tâm trí. Tình yêu với anh sẽ là một nỗi đau khó lòng nguôi ngoai theo thời gian. Nhưng ai vẫn luôn hi vọng một ngày anh và cô sẽ cùng chung bước. Dù quyết định của anh là sẽ rời xa cô nhưng anh vẫn mãi luôn dõi theo bước chân cô. Còn riêng Mỹ Dung, anh sẽ phải một lần thật sự nghiêm túc với người con gái đã trao trọn tình yêu cho anh. Anh sẽ phải nói thật lòng mình để Dung thôi hi vọng vào tình cảm của hai người. Cuối tuần, Sơn nhắn tin hẹn Dung ra gặp mặt. Có lẽ hôm nay sẽ là ngày cuối cùng anh tìm gặp Dung.
“Hì sao hôm nay rãnh hẹn em ra đây thế?”
“Tại anh có chuyện cần nói với em. Mà em uống gì?”
“Một ly Latte kem như cũ…”
Ấn Tượng vẫn thế, vẫn yên ả như mọi ngày. Nhìn cảnh dòng nước dập dìu làm Sơn nhớ về nơi xưa. Nơi bờ sông tuyệt đẹp mà anh cùng Tâm ngồi ngắm hoàng hôn. Thật đẹp và thanh bình…
“Anh muốn nói gì thì nói đi!”
“Dung à..” – Tự dưng giọng Sơn nghẹn ngào – “Thật ra anh chỉ xem em là em gái, nên anh mong em hãy tìm người khác hợp hơn với em đi!”
“Latte hôm nay không ngon anh nhỉ? Quán này riết rồi chẳng ra gì nữa…” – Bàn tay Dung run run nhẹ khuấy ly Latte quen thuộc. Có một cái cảm giác gì đó rất đau đớn từ sau lời nói của Sơn…
“Em đừng đánh trống lãng nữa! Thật ra ngày đó chúng ta chưa từng có bắt đầu. Anh chưa từng yêu em vì trong tim anh luôn có người con gái khác…”
“Em không hiểu! Em có thua gì nhỏ đó đâu? Tại sao trước nay anh vẫn không chịu cho em cơ hội?”
Giọng Dung nghẹn ngào và đặc quánh! Từng giọt nước mắt khẽ lăn xuống gò má đỏ nhòe cả lớp phấn trang điểm.
“Anh xin lỗi! Với anh cô ấy rất tuyệt, em sẽ không bao giờ hiểu được tình cảm của anh dành cho cô ấy nhiều thế nào đâu!”
“Nhưng người ta có còn yêu anh đâu? Nó đang tìm vui bên hạnh phúc mới đó thôi!”
Dường như không thể nào chịu đựng thêm được nữa, Dung quát lên bằng nỗi bực dọc của mình. Vì thật ra Dung đã tìm Tâm rất lâu nên cô thừa biết chuyện tình cảm của Tâm và Quốc. Chỉ có mỗi mình Sơn là ngây ngô dành trọn tình yêu cho một người không xứng đáng…
“Anh biết! Nhưng anh yêu cô ấy! Anh sẽ luôn bên cạnh dõi theo bước đi của người con gái anh yêu! Anh không cho phép em nói Tâm như vậy!”
“Anh thật hết thuốc chữa rồi. Em thật không hiểu nổi anh. Người yêu anh chân thành thì anh không thèm để ý, người làm anh đau khổ anh cứ mãi chạy theo…”
“Anh xin lỗi!”
“Đừng có xin lỗi em vì người anh nên xin lỗi là chính bản thân mình. Chắc chắn một ngày anh sẽ hối hận vì lựa chọn của mình hôm nay! Em thề đấy!”
Nói rồi Dung đứng phắt dậy, lao hai hàng nước mắt bước đi. Chưa bao giờ có người con trai nào dám đối xử với cô như thế! Cô sẽ không bao giờ bỏ qua chuyện này vì những gì Mỹ Dung này không có được thì kẻ khác đừng mong chạm vào. Nhìn bóng dáng Mỹ Dung khuất dần sau cánh cửa, Sơn khẽ thở dài nhìn ly cà phê đắng chát trước mặt. Cuộc đời này đúng là nghịch lý và tình yêu lại càng nghịch lý hơn nhiều. Thôi kệ! Số phận ép ta như thế thì ta phải chịu.
“Xin lỗi có làm phiền cậu không?”
Đang mãi mê suy nghĩ bâng quơ thì một giọng nam xa lạ vang lên khiến Sơn giật cả mình. Anh ngước mặt nhìn lên thì thấy một cậu con trai trạc tuổi mình đang đứng đó. Anh tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Không! Nhưng anh là…”
“Tôi là Dương, anh họ của Mỹ Dung…”
“Chào anh! Anh ngồi đi…”
Dương kéo ghế ngồi đối diện Sơn, không khí xung quanh như lắng xuống.
“Xin lỗi vì đường đột, tại thấy hai người đang cãi nhau nên muốn nói vài lời. Thật ra Dung nó ngang bướng lắm, cậu đừng chấp nó…”
“Anh hiểu lầm rồi! Thật ra em và Dung không có chuyện gì đâu. Chúng em chỉ là bạn bình thường thôi! Em luôn xem Dung là em gái…”
“Vậy ư? Nếu vậy thì xin lỗi vì hiểu lầm cậu! Tại tôi thấy Dung nó thích cậu…”
“Dạ không sao đâu anh. Em hiểu mà, anh chỉ lo cho Dung thôi! Nhưng trong lòng em đã có người khác nên…”
Đang nói chuyện thì chiếc điện thoại trên bàn báo tin nhắn khiến Sơn ngập ngừng. Dương khẽ liếc nhìn bức ảnh nền trên màn hình điện thoại. Rồi như một phản xạ vô điều kiện, Dương thốt lên tò mò:
“Băng Tâm ư? Cậu quen Tâm à?”
Nghe được câu hỏi của Dương, Sơn cũng bất ngờ không kém. Thật ra anh ta là ai mà cả Băng Tâm cũng biết?
“Đúng rồi! Anh cũng biết Tâm à?” Dương phì cười. Thế gian này sao mà nhỏ bé thế không biết. Hèn gì ngày trước thấy Sơn và Mỹ Dung bước vào đây Tâm thay đổi sắc mặt nhanh kinh khủng. Giờ anh mới hiểu rõ nội tình. Hóa ra người ngồi trước mặt anh là mối tình đầu của cô gái ấy…
“Bạn cùng trường thôi! Lúc trước có rủ Tâm đến đây cà phê và gặp Sơn với Dung ở đây…”
Sơn ngẩn người khi nghe qua câu nói của Dương. Thì ra là Tâm đã nhìn thấy cảnh đó nên cô mới nói ra những lời như thế trên ban công tối hôm đó. Thì ra anh đã làm tổn thương cô nhiều như vậy. Anh càng nghĩ càng hận bản thân mình…
“Hóa ra là vậy! Hèn gì cô ấy nói với em là rất vui khi thấy em tìm được người tốt hơn cô ấy. Giờ em hiểu rồi, thì ra mình lại làm cô ấy đau thêm lần nữa…”
Dương im lặng, anh không biết phải nói gì với Sơn vì thật ra anh cũng dành cho Băng Tâm không ít tình cảm. Nhưng anh thừa biết rằng cô chỉ xem anh như một người anh trai nên anh cũng đã không để tình cảm của mình đi quá lố. Còn Sơn, anh thấy Sơn thật “lụy tình”, vậy thì tại sao cậu ấy lại có thể làm Băng Tâm đau đến vậy? Chắc là có ẩn tình nào đó mà anh không thể nào biết được…
“Cho tôi hỏi cậu một câu tế nhị được không?”
“Anh hỏi đi!”
“Tại sao ngày đó cậu lại rời bỏ Băng Tâm trong khi cậu yêu cô ấy đến vậy?”
Sơn ngẩn người. Biết nói thế nào đây? Cái tình cảnh éo le mà anh gặp phải chắc chỉ có Hoàng mới hiểu, vì ngày ấy Hoàng đã chứng kiến tất cả. Với lại Sơn đã từng hứa với cô Tuyền là chuyện đó sẽ mãi là quá khứ ngủ vùi, vậy thì làm sao anh có thể nói cho Dương nghe…
“Em xin lỗi! Lí do cá nhân nên em không nói cho anh nghe được…”
Dương im lặng. Anh hoàn toàn có thể hiểu được nỗi khổ trong lòng Sơn qua cái cách mà Sơn thể hiện. Dù không biết lí do là gì, nhưng khi một thằng con trai có thể từ chối một người con gái hoàn mỹ hơn chỉ vì một người thù ắc hẵn vị trí người đó trong tim đứa con trai là rất quan trọng. Có thể lời nói là giả dối, nhưng những suy tư, trăn trở trên khuôn mặt Sơn thì vô cùng chân thật, chân thật đến nỗi khiến Dương cảm nhận được những nỗi đau đớn mà Sơn đang phải gánh chịu. Thôi thì anh sẽ im lặng để xem mọi chuyện diễn ra như thế nào…...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Tìm được nhau khó thế nào
» Người yêu đầu tiên
» CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM
» Yêu chị, hàng xóm à!!!
» Em Không Là Duy Nhất
1234...202122»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ