CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Phía sau tình yêu là…nước mắt

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 20342
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Phía sau tình yêu là…nước mắt
“Cuộc đời em chắc nhiều thăng trầm lắm nhỉ?”
“Ơ! Sao chị biết…?”
Chị nhìn cô mĩm cười, một nụ cười thân thiện hơn bao giờ hết…
“Chị có khả năng bói toán mà! Em có muốn xem tình duyên không để chị nói cho nghe…”
“Dạ… chị…”
“Dạ không chị ơi! Chuyện gì tới nó sẽ tới. Em không muốn biết trước rồi lại buồn alij lo ạ!”
Sơn chưa kịp nói hết câu thì câu nói của cô làm anh nghẹn họng. Thật tình thì anh rất muốn thử một lần tin vào cái trò mê tín ấy, vì ít ra nếu người ta tiên đoán rằng anh có thể sẽ được bên cạnh cô thì anh nhất định sẽ có thêm động lực để vượt qua bản thân mình. Nhưng khi cô đã nói lên những lời bất cần ấy thì anh lấy tư cách gì để hỏi? Đành ngậm ngùi ăn tiếp cái bánh nướng của mình…
“A! Dâu tây ngon quá à! Em chạy qua kia mua dâu đây! Anh ngồi đây ăn nhé!”
Nói rồi cô đứng dậy bước thật nhanh về phía bên kia đường trong khi Sơn chị kịp ngỡ ngàng nhìn theo cái bóng dáng nhỏ bé của cô. Rồi không hiểu sao anh quay sang nhìn chị bán hàng đang mãi mê nướng bánh…
“Chị ơi…!”
“Gì vậy e?”
“Em muốn hỏi…”
Nhìn vẻ mặt rụt rè của Sơn, chị phì cười. Không ngờ con trai Sài thành nhát gan thế cơ đấy!
“Em muốn nhờ chị xem giúp em và cô bé dễ thương kia à?”
Sơn gật đầu, mặt anh run run như đứa trẻ thơ đang làm gì lầm lỗi. Nhìn thấy cảnh đó chị cũng hơi bị thương tâm…
“Thật ra thì hai đứa rất đẹp đôi. Nhưng có một cái gì đó không thuận tình cho lắm. Em đưa tay trái cho chị xem tí nào…”
Nói rồi Sơn khẽ đưa bàn tay lên cho chị, nhìn vào đấy chị chỉ lắc đầu…
“Hơi buồn! Chuyện tình này nhiều éo le lắm đấy! Nếu bây giờ em cương quyết, em sẽ còn cơ hội. Nếu em cứ thản nhiên, sau này em hối tiếc…”
“Chị nói rõ thêm được không chị…?”
“Chị chỉ có thể nói được nhiêu đó! Quyết định thế nào tùy em. Nhưng nếu không tiến thì lui ngay đi nhé! Như vậy sẽ tốt hơn… Số con bé ấy khổ, còn khổ nhiều lắm. Tội thật…”
“Hai chị em đang nói gì vui thế? Cho em nói với nè!”
Giọng cô làm Sơn giật cả mình, anh vội vàng rụt tay lại. Cô nhìn vào cái vẻ hoảng hốt của Sơn không khỏi bật cười…
“Em có ăn thịt anh đâu mà anh sợ thế!”
“Có gì đâu! Tại em làm anh giật mình mà. Muốn ăn dâu quá!”
Nói rồi Sơn với tay lấy túi dâu mời chị nhưng chị chỉ mĩm cười từ chối. Có lẽ ở vùng đất Lâm Đồng này thì dâu tây cũng khiến người dân phát ngán. Vừa cắn một cái, vị ngọt tràn qua lưỡi thật tuyệt. Sao dâu đem về tới Sài Gòn ăn vào chỉ cảm nhận được mỗi vị chua. Đúng là thiên nhiên ân sủng cho nơi này nhiều quá. Ăn xong Sơn tính tiền rồi gật đầu chào chị, chị chỉ cười trừ vỗ lấy vai Sơn…
“Cố lên em nhé!”
Nắm bàn tay đang lạnh cóng của cô mà anh vẫn cảm nhận được cái vị ấm khó tả, ấm đến độ chỉ muốn nắm mãi không buông. Những lời nói của chị bán bánh vẫn khiến anh day dứt mãi. Thật ra anh nên làm thế nào đây? Nếu quyết định đến bên cạnh cô thì chưa chắc mang lại cho cô hạnh phúc, còn buông tay cô ra thì anh lại không đành lòng. Không biết như thế có phải là quá tham lam không nhưng anh biết chắc chắn một điều rằng anh sẽ không bao giờ hạnh phúc khi không có cô bên cạnh. Có lẽ anh không đủ cao thượng để hạnh phúc khi nhìn thấy người mình yêu hạnh phúc, vì thật ra từ bấy lâu nay anh luôn cho điều đó là giả dối, bởi anh khẳng định rằng đó là những lời ngụy biện của những kẻ thua cuộc. Làm sao một con người có thể vui vẻ khi nhìn thấy người mình yêu thương vui vẻ bên kẻ thứ ba không phải là mình. Anh nên làm thế nào bây giờ? Tiếp tục hay buông tay?
Chap 17: ANH CHỌN CÔ ĐƠN CHO RIÊNG MÌNH
Sáng lạnh, một cái lạnh đến thấu xương khiến cô chỉ muốn vùi đầu trong chăn và cảm nhận cái dư vị tuyệt vời của thành phố sương mù. Nhiều lúc cố gắng đấu tranh tư tưởng chỉ mong sao có thể dành trọn thời gian cho việc khám phá từng khía cạnh của vùng đất lãng mạn này, nhưng hỡi ơi làm sao cô có thể bước xuống giường khi vừa hở chăn là lạnh đến không thể nào chịu nổi. Nhìn sang nhỏ Trâm cô càng không khỏi bật cười, nhỏ ngủ nằm co ro như con mèo im lìm trên gác bếp khi trời lạnh. Nhưng nhìn vẻ mặt bấy giờ thấy nhỏ dễ thương ghê, chắc đang mơ về một giấc mơ đẹp đây mà.
“Dậy chưa cô bé mùa đông? Muốn đi ngắm mặt trời mọc cùng anh không?”
Những dòng tin nhắn ấy không hiểu có cái động lực gì ghê gớm đến nỗi khiến một cô bé sợ lạnh như cô phải mĩm cười bước xuống giường. Ừ thì có sao đâu, muốn đi xem cảnh đẹp thì đành chịu chứ biết sao giờ. Cũng may là có người có cùng sở thích với mình. Được ngắm bình minh trên Hồ Xuân Hương chắc đẹp và lãng mạn lắm nhỉ?
“Ừ! Cho em 15 phút!”
Nhắn tin cho Sơn xong, cô nhanh chóng chuẩn bị để kịp ngắm những ánh dương đầu tiên của ngày. Thật hứng khởi và hạnh phúc biết bao…
Nhìn thấy vẻ lạnh cóng của cô Sơn bỗng bật cười. Tên thì nghe thôi đã thấy lạnh và mà người thì sợ lạnh hơn bất kì ai. Nhưng không hiểu sao anh lại thấy yêu vô cùng cái vẻ đẹp của người con gái ấy. Sau gần hai năm không gặp nhằm chôn giấu đi cái tình cảm quá ư là sâu đậm ấy, anh chợt bàng hoàng nhận ra rằng mình chẳng thể nào quên và càng không thể ngờ rằng người con gái anh yêu giờ đây càng xinh đẹp và dễ mến. Tự dưng bây giờ anh mới phát hiện ra những cái duyên dáng và đáng yêu ở cô mà trước đây không biết có phải do vô tình không nhưng anh có thể khẳng định rằng mình chưa từng nhìn thấy. Nhiều lúc đó chỉ đơn giản là một nụ cười thật tươi hay chỉ một câu nói bông đùa cũng đủ làm trái tim ai kia nhức nhói!
“Á! Đẹp quá anh ơi! Chân trời nhuốm màu cam cam của ngày mới, đó giờ ngủ nướng có bao giờ được nhìn thấy cảnh này…”
Câu nói ngây thơ của cô khiến anh giật mình trở về thực tại, đúng thật là chỉ có cô mới có thể nói lên những lời ngây thơ ấy. Nhìn khuôn mặt ửng đỏ lên vì lạnh, anh chỉ muốn đưa tay lên ngắt yêu lên đôi gò má xinh xắn ấy. Thật tuyệt khi được ngắm nhìn cô thế này. Rồi không hiểu tại sao anh lại rút ra cái điện thoại, chụp thật nhanh cảnh cô gái nhỏ nhắn đang cười thật tươi dưới ánh bình minh rực rỡ. Có lẽ đó sẽ là bức ảnh đẹp nhất mà anh từng chụp được.
“Ừ! Bình minh rất đẹp nhưng không phải ai cũng có thể dành thời gian để thưởng thức cái đẹp mà thiên nhiên ban tặng. Có lẽ là do cuộc sống bận rộn, mọi người luôn chạy theo chật vật của cơm – áo – gạo – tiền nên chẳng mấy ai thư thái ngồi ngắm cảnh…”
“Ừ em biết chứ, ngay cả em cũng không muốn bước ra khỏi giường vì cái lạnh thấu xương này! Nhưng hôm nay em thấy thật xứng đáng. Cảm ơn anh!”
“Có gì đâu mà cảm ơn anh! Anh cũng được ngắm bình minh cơ mà…”
Rồi cả hai nhìn nhau im lặng thưởng thức vẻ đẹp ngắn ngủi còn sót lại. Đà Lạt thật yên bình. Hồ Xuân Hương bắt đầu tấp nập người qua lại, có lẽ vì nó nằm giữa thành phố, như đứa con bé bỏng của Đà Lạt nên nó cũng là nơi hội tụ của những người viễn khách đến thăm. Nhìn dòng người càng lúc càng đông khi những tia nắng đầu ngày bắt đầu xuất hiện, anh khẽ nhìn cô thì thào:
“Về thôi em, nắng lên rồi! Về ăn sáng để còn đi tham quan nhiều nơi khác, hôm nay là ngày của nhóm mà…”
“Ừ nhỉ! Vậy mà em quên. Cứ ngỡ lần này ra đây có hai người thôi chứ! Qua nay ra đây mà tụi nó cứ rủ nhau đi riêng, cũng may là có anh chứ không thôi em buồn chết mất…”
“Ừ! Anh biết vậy nên anh mới đi cùng đấy!”
Nói rồi hai đứa dắt tay nhau về, khách sạn cũng gần hồ Xuân Hương nên đi bộ quả là rất tuyệt. Mới vừa về đến nơi cả hai giật mình buông tay ra trước con mắt ngỡ ngàng của nhóm bạn…
“Trời! Gì vậy? Hai đứa mày…”
Cái câu nói đầy vẻ hiếu kì và nghi hoặc của Phong khiến mặt cô đỏ bừng, chắc chắn mọi người đang hiểu lầm cho xem. Mới sáng sớm mà đã âm thầm rủ nhau ra ngoài ngắm cảnh, giờ lại thế này thì dù có “nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng rửa không sạch” nổi. Haizz đúng là thê thảm thật rồi…
“Có gì đâu! Tao với Tâm giờ là bạn, bạn bè đi chung có gì mà tụi mày nghi ngờ hả?”
“Bạn bè?… À thì bạn bè… có gì đâu… Tao hỏi vậy thôi mà…”
Phong thật sự không thể nào tin nổi và chắc mọi người cũng thế nhưng tự dưng bị Hoàng ngồi sau đá một cái rõ đau khiến anh cũng biết mìn
mình không nên nói nhiều.
“Hôm nay tụi mình đi đâu nè? Hôm qua em và anh Phong có đi mua bản đồ rồi. Bây giờ mình khoanh vùng, lát nữa đi cho tiện…”
Như để phá tan đi bầu không khí nghiêm trọng hiện tại, Mỹ Ngân bạn gái Phong nhanh nhảo mở lời. Nói thật là cô nàng này tuy chỉ mới là sinh viên năm nhất nhưng lại nhanh nhẹn và hoạt bát vô cùng.
“Trâm muốn đi Thung lũng tình yêu! Nghe nói ở đó đẹp!” – Nhỏ Trâm nhanh chóng bắt nhịp
“Tui thì muốn đi Lang Biang, muốn được tận hưởng cái vẻ đẹp trên đỉnh nhìn xuống… Cảm giác ấy tuyệt lắm.” – Cô cũng thêm vào
“Vậy thì thôi đi hai điểm đó trước đi, leo núi đi buổi sáng cho nó khỏe, chiều về đi thung lũng được không?”
Có lẽ thấy Hải nói đúng nên cả nhóm gật đầu đồng thanh hết mực. Chắc hôm nay sẽ là một ngày rất vui đây! Lang Biang hiện ra trước mắt nhưng nhìn thấy cái dốc là cả nhóm không đứa nào muốn leo. Con đường rải nhựa dài khoảng 6km lên đỉnh Lang Biang quả thật là một thách thức vô cùng lớn với những cô cậu “lười biếng riết quen” như họ.
“Thôi! Tao đi xe Jeep lên đỉnh, không lội bộ được đâu tụi mày ơi!” – Giọng Hoàng như thở không ra hơi khi mới nhìn thấy con đường ngoằn nghèo trước mặt. Vậy cả cả đám lại đồng thanh ừ ừ.
“Mấy bạn đi xe đi, tui muốn đi bộ lên. Đi bộ mới cảm nhận được cái vẻ đẹp của rừng thông…”
Cô vừa nói có mấy câu mà cả nhóm nhìn cô như nhìn sinh vật lạ. Cũng đúng thôi, 6km đâu phải là con số nhỏ. Leo lên đến đấy xong rồi có khi phải vào viện cấp cứu không chừng.
“Nhưng…” – Giọng nhỏ Trâm mới kịp mở lời thì đã bị câu nói của ai đó chen ngang
“Sơn sẽ đi với Tâm, mọi người lên đó trước đi!”
Lời Sơn khiến mọi người thán phục, đúng là dại dột khi đi chung với cô thế này.
“Ừ, vậy cũng được. Tụi tao đi trước đây! Chúc may mắn!”
Câu nói ẩn chứa hàm ý của Hải khiến Sơn không khỏi dỡ cười dỡ mếu. Thật ra anh cũng đâu có ham muốn gì lội bộ 6km lên đỉnh núi, chẳng qua là vì anh quá hiểu tính cô ngốc của anh, nếu anh không đi thì cô nhất định sẽ đi một mình mà anh thì đâu thể nào để cô một mình đi hết con đường ấy. Đúng là “đời là bể khổ mà con người ta thì không có biết bơi” nên cứ mãi gánh chịu nỗi khổ trong dòng đời phù phiếm. Thôi thì đành hi sinh cho cái tình yêu thầm lặng của anh. Nhìn theo bóng chiếc xe chuyên dụng đang vèo vèo lên dốc mà anh thấy có gì đó hơi hối tiếc…
“Sao anh không đi chung với mọi người mà theo em chịu cực thế hả?”
Câu nói bông đùa của cô lại đánh đúng vào ngay cái suy nghĩ của anh mới đau ấy chứ. Nhưng anh cũng mĩm cười nhìn cô…
“Thật tình mà nói là anh ngán leo lắm nhưng anh không thể để em đi một mình…”
“Trời! Em có phải là con nít đâu mà anh lo?”
“Anh không lo, nhưng anh muốn đi cùng em được không?”
Lời anh nói khiến cô không thể nói thêm đều gì. Đành thôi! Con đường này là do anh chọn, có khổ thì anh chịu chứ biết sao bây giờ. Vừa đi, cô vừa lấy cái máy ảnh ra bấm liên tục, có lẽ cảnh đẹp và thơ mộng khiến cô không thể ngừng lưu lại những khoảnh khắc này. Nhìn vẻ say sưa của cô, anh cũng thấy như mình được an ủi thêm phần nào. Rồi nhìn đồi thông hun hút ủy mị. Anh tiến lại phía cô, kéo cô lại gần:...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu Phải Nha Đầu Hai Mặt
» Yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua
» XIN LỖI ! VÌ NÓ QUÁ YÊU AI ĐÓ
» Xin lỗi, anh yêu em (Truyện voz)
» Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
1234...151617»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Disneyland 1972 Love the old s