Nó gọi cho An bảo con bé bấm chuông cổng để cánh cổng được mở. Ra khỏi cổng, người của An giúp nó đưa Nguyên lên xe. Con bé chui vào xe, vội vã:
- Tới bệnh viện nhanh lên.
Nguyên vẫn chưa tỉnh, nó đặt anh gối đầu lên chân nó. Con bé cố nắm chặt để tay không run, nó cởi bớt áo để thấm máu trên mặt Nguyên. Nhìn khuôn mặt đó, nó cố kìm rồi nhưng nước mắt cứ không ngừng rơi. Nó sợ tới mức không nói được gì, tay chân luống cuống hơn. An thấy vẻ hốt hoảng đó, liền quay lại, nhoài người qua ghế, ốp chặt hai má nó:
- Không sao đâu. Sẽ không sao. Mày phải bình tĩnh.
Con bé gật đầu, nó không bình tĩnh được, nhưng nó phải thế, để còn lo cho Nguyên. Nguyên được đưa vào phòng cấp cứu, An giục giã Lucky đi chụp chân.
- Tao phải về, bố tao sắp về rồi. Không thấy tao, bố giết Nguyên mất.
Con bé nắm lấy tay An:
- Mày không ưa Nguyên, nhưng giờ tao chỉ có thể nhờ mày. Chăm sóc Nguyên giúp tao, xin mày đấy!
An ôm lấy nó, khi nước mắt lăn dài:
- Tao sẽ cố hết sức. Tao hứa. Về tới nhà thì gọi bác sĩ tới khám ngay nhé. Tao sẽ báo cho mày về tình hình của Nguyên.
An cho người đưa Lucky về, còn con bé ở lại bệnh viện.
Nó trở về với đôi chân khập khiễng, bà quản gia cuống quýt gọi bác sĩ tới. Lucky chỉ lẳng lặng lê đôi chân đau đớn ra phía sau nhà. Nó đứng giữa khóm tường vi tan tác, đèn vẫn lấp lánh nhưng những bông hoa chẳng còn nguyên vẹn. Loài hoa mẹ yêu thích, vườn hoa mẹ đã trồng, nó cũng chỉ như những cánh hoa này thôi, thuộc quyền sở hữu của bố, và bố có thể phá hủy khi bố muốn. Tường vi, bố đã dập nát chúng như dập nát cố gắng yêu bùng cháy trong nó.
Lucky gạt nước mắt. Lần này, bố thật quá đáng, và nó sẽ không mềm lòng nữa.
Chương 21:
Nguyên bị gãy xương sườn, xương chân và chấn thương phần mềm. Bố dường như chẳng quan tâm gì tới việc đó, không thèm tới bệnh viện nhưng vẫn giao công việc như bình thường.
- Bố vẫn ép người ta làm việc ngay sau khi đánh họ phải nhập viện sao?
- Ta chỉ giao những công việc liên quan tới giấy tờ thôi, con còn muốn gì nữa?
- Bố có biết anh ấy bị gãy cả xương sườn và xương chân không?
- Làm sai thì phải chịu hình phạt, thế thôi.
- Vậy bố đuổi việc anh ấy đi.
- Công việc là công việc. Ta không công tư lẫn lộn như con.
- Thế thì chuyển anh ấy sang chi nhánh bên Mỹ đi.
- Nhờ ơn con mà Kimura biến mất, chỉ còn nó trợ giúp, ta rảnh rỗi lắm hay sao mà cho nó sang Mỹ an nhàn?
- Nhưng…
- Đừng lắm chuyện nữa. Lên phòng đi!
Bố vẫn thản nhiên đọc báo khiến con bé tức anh ách.
- Cũng tới lúc bố nghỉ ngơi rồi đấy!
- Sau Kimura, giờ con định chăm sóc nốt người già cuối cùng sót lại trong nhà này à?
- … Bố kiếm tiền thế còn chưa đủ?
- À phải – Bố làm như không nghe thấy Lucky nói gì – Từ nay đừng có tới bệnh viện thăm nom thằng nhóc ấy nữa, con còn cả đống công việc phải làm, còn ta thì không muốn mạnh tay hơn đâu.
Con bé tức giận bỏ lên phòng. Bố lúc nào cũng chỉ ép người khác theo ý mình, nhưng lần này nó sẽ không ngoan ngoãn nghe theo bố nữa.
- Tao cho người chăm sóc Nguyên rồi. Yên tâm đi!
- Ừ, cám ơn mày. Lúc này tao chỉ nhờ được mày thôi.
- Sao không tới thăm?
- Để bố tao điên lên rồi giết Nguyên à?
- …
- Tao đã nói với Linh rằng Nguyên đi công tác và vẫn đang chăm sóc con bé tử tế. Mày nói lại với ông ấy giúp tao để khỏi lo lắng.
- Ừ, mày ổn chứ?
- … Này, nếu tao làm điều có lỗi với mày, mày vẫn sẽ là bạn bè với tao chứ?
- Cũng còn tùy, phải xét xem mày bắt buộc phải làm hay thực sự muốn làm điều đó… Mà kể cả có giận nhau tới mức nào, thời gian trôi qua, mọi thứ sẽ lại ổn.
- Cám ơn mày.
Lucky ôm chặt lấy An. Xin lỗi An nhé! Về điều nó sắp làm, dù có không tha thứ cũng được, nhưng hãy hiểu cho nó. An luôn là người bạn quan trọng nhất với nó.
Điện thoại từ bệnh viện gọi tới, Linh lại trở bệnh. Lucky vội vã bỏ cuộc họp, phóng xe ra ngoại ô. Quả đúng như Nguyên nói, thời gian phát bệnh đang có xu hướng rút ngắn lại nhanh chóng. Nó vừa thở dốc, vừa chạy xộc vào phòng bệnh. Linh đã ổn hơn, và có một thanh niên đang ngồi cạnh giường con bé. Linh khẽ vẫy tay khi thấy Lucky, người đó cũng quay ra cửa nhìn. Là anh ta, là người có hình xăm chuồn chuồn. Quả nhiên anh ta có mối quan hệ thân thiết với gia đình Nguyên. Anh ta nhìn thấy Lucky, liền ngạc nhiên:
- Sao cô lại ở đây?
- Hả? À… tôi tới thăm Linh.
Lucky tiến về phía Linh trong khi trả lời. Linh thắc mắc:
- Hai người quen nhau ạ?
- Cũng không hẳn. – Con bé xoa đầu Linh – Em đỡ rồi chứ?
- Vâng.
Nam giằng tay Lucky ra, nhưng thấy Linh xị mặt lại buông tay.
Người con trai này, cái cách anh ta quan tâm, chăm sóc Linh dường như không chỉ là một người bạn như Linh giới thiệu. Nó thấy đôi mắt anh ta giống đôi mắt Nguyên nhìn nó, yêu thương thật nhiều và không phải tình cảm anh em. Anh ta có việc nên về trước, còn con bé ở lại trò chuyện với Linh cho tới khi bố gọi về. Nó tiến ra xe thì bị anh ta từ trong góc tối túm lấy tay, kéo giật lại. Vệ sĩ lập tức ghìm anh ta, ấn người vào xe.
- Buông ra đi. Đó là người quen của tôi.
Anh ta phủi phủi quần áo, hằn giọng:
- Thật biết cách cư xử.
- … Anh có chuyện gì muốn nói với tôi à?
- Tôi muốn cô đừng có tới đây nữa.
- Tại sao?
- Có vẻ con bé chưa biết cô là tiểu thư của The King, đúng không? Vậy thì dừng lại ở đó được rồi.
- Nực cười. Tại sao tôi phải được phép của anh? Linh là bạn tôi, tôi tới thăm bạn mình thì có gì sai?
- Bạn ư? – Nam cười khẩy – Cô nghĩ con bé không thể chữa được bệnh tim là vì ai? Nếu là gia cảnh trước đây, con bé đã thừa điều kiện để chữa khỏi, nhưng vì không đủ kinh phí để sang Mỹ phẫu thuật, nên tới giờ con bé vẫn đang phải chịu đau đớn. Vậy mà cô vẫn vác mặt tới đây và gọi con bé là bạn ư? Nó sẽ phản ứng thế nào khi biết sự thật? Cô muốn con bé đột quỵ à?
Bốp! Lucky tát Nam một cái thật mạnh. Nước mắt đong đầy ánh mắt đang cố gắng cứng cỏi:
- Tôi có đáng làm bạn Linh hay không là do con bé tự cảm nhận, không mượn anh phải nhận xét.
Nó quay lưng bỏ đi nhanh chóng. Đôi phần trong nó thừa nhận những điều anh ta nói, nhưng Linh là em gái Nguyên, nó phải bảo vệ và chăm sóc con bé như một cách trả lại những gì Nguyên cho nó, dù mọi người có nói gì đi chăng nữa. Mặc kệ những gì anh ta nói, nó vẫn sẽ tới bệnh viện này.
- Sắp tới ngày tận thế hay sao mà em lại hẹn anh đi uống cà phê?
Trí vừa ngồi xuống vừa đùa. Con bé nhấp một ngụm trà hoa, rồi nhìn thẳng vào mắt Trí:
- Anh muốn tập hồ sơ của TS Town không?
- … Em đang nói gì vậy?
- Hai lần anh cho người bắt cóc tôi chỉ vì tập hồ sơ đó, còn định mua chuộc cả Kimura, hình như anh muốn chúng lắm thì phải.
- Anh không hiểu em đang nói gì.
Trí làm bộ mặt ngơ ngác, Lucky cười khẩy, khoanh tay trước ngực với vẻ ngạo nghễ:
- Những thứ bố tôi muốn giấu, chỉ có tôi mới lấy được thôi. Sao anh không đánh trực diện đi nhỉ?
- …
- Sao vậy? Con át chủ bài tự tìm đến anh, vậy mà lại thôi ham muốn chiến thắng à?
- … Em có mục đích gì?
- Chỉ là một điều kiện nhỏ, rồi anh cứ tiếp tục việc của mình, tôi không quan tâm.
- … Điều kiện là gì?
- Hãy cầu hôn tôi.
Trí ngạc nhiên, ánh mắt gần như không tin những gì mình nghe. Cũng phải, mới ngày hôm qua vẫn còn là con bé ghét cay ghét đắng anh ta.
- Tại sao em đột ngột đổi ý vậy?
- Anh không cần biết. Tôi không can thiệp vào chuyện của anh thì anh cũng đừng tọc mạch chuyện của tôi.
- … Liệu chủ tịch có đồng ý?
- Đó là chuyện của anh. Hãy khiến bố tôi đồng ý, và anh sẽ có tập hồ sơ.
- Đột ngột vậy? Còn tình yêu tuyệt đẹp giữa thiên kiêm tiểu thư và anh chàng vệ sĩ tài năng thì sao?
- Anh bỏ mặc tình yêu khi anh có thể có, còn tôi thì không thể có dù cố gắng thế nào… Anh thấy mình có tư cách nói tôi không?
- …
- Có vẻ như anh không từ chối đề nghị của tôi – Con bé quay lưng ra về - Tôi chờ tin tốt của anh.
Con bé đứng dậy định ra về thì Trí thắc mắc:
- Em luôn lo lắng chuyện anh nuốt The King mà? Không sợ nữa sao?
- Tôi chưa bao giờ sợ hay lo lắng việc đó cả. Thứ phù phiếm đó anh có nuốt cũng không trôi đâu. Hơn nữa, anh cướp được chúng càng tốt, tôi chán ghét cuộc sống vương giả này từ lâu rồi.
- … Anh thực sự muốn biết điều gì khiến một tiểu thư nổi tiếng bướng bỉnh thay đổi quyết định đấy.
- Ai biết – Con bé thở dài, nhìn bâng quơ – Chắc là vì tôi muốn sống an nhàn ở một vùng quê cùng với bố.
Quả thật, không việc gì Trí muốn mà không làm được. Anh ta dễ dàng khiến bố đồng ý. Bố đánh tiếng:
- Con và Andrew có vẻ thân thiết hơn nhỉ?
- Thì sao ạ?
- Nó tới hỏi ta về chuyện cầu hôn con.
- … Bố muốn sao?
- Thì tất nhiên ông bố nào cũng muốn con gái mình hạnh phúc.
Đúng, nhưng hạnh phúc trong mắt bố khác nó nhiều lắm.
- Bố ưng con rể như thế à?
- Ta ưng nó từ lâu, chỉ có con là bướng bỉnh thôi.
- Vậy con đồng ý.
- Hả?
Bố đứng hình luôn, dường như không tin vào những gì vừa lọt vào tai.
- Tại sao…
- Con hết tuổi bướng bỉnh rồi, thế thôi.
- … Con chỉ gật đầu đơn giản thế thôi à?
- Tất nhiên là có điều kiện. Chắc bố cũng biết Nguyên có một em gái bị bệnh tim. Con muốn bố cho con bé sang Mỹ chữa bệnh và để Nguyên sang quản lý chi nhánh bên đó. Lễ đính hôn phải tổ chức sau khi Nguyên đi.
- … Con thật giống ta. Làm điều mình muốn bằng mọi cách.
- Chẳng phải cái giá quá rẻ để bố có được Andrew sao? Bố thừa biết trong tay anh ta không chỉ có Crown mà? Hơn nữa, anh ta đáng dùng hơn Nguyên.
- Ta không nghĩ mình phải chấp nhận điều kiện. Nếu con từ chối, ta chẳng ngại gì kết liễu thằng ranh mà con coi trọng hơn sinh mạng ấy đâu.
- Con là con gái bố, chắc bố cũng thừa biết con chẳng ngại ngần gì đi theo người mình yêu, dù là xuống địa ngục. Đúng không?
Bố trừng mắt nhìn nó, giận dữ có, đau khổ có. Nó biết, nó cũng không thể tha thứ điều mình vừa nói. Dọa kết thúc cuộc đời mình trước mặt đấng sinh thành, điều làm mất nhân cách nhất, nó cũng đã làm rồi. Chỉ biết xin lỗi bố, bố chỉ đau lòng thôi, còn Nguyên có thể mất cả cuộc đời.
- Thôi được – Bố thở dài – Lúc nào con cũng là nhất.
Nó nằm phịch xuống giường, nhắm nghiền mắt lại. Nó muốn dùng cuộc đời mình ép bố buông tha Nguyên hơn nhưng Nguyên sẽ chẳng chấp nhận điều đó đâu, nên nó chỉ làm được có thế. Nguyên không ở bên nó nữa, và thời gian qua đi, anh sẽ tự rời xa nó thôi....

Phone: 01657595739 