Polly po-cket
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 9193
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

Một người thành niên khá trẻ mặc bộ vest đen tiến về phía nó. Anh ta giơ tay ra:

- Xin chia buồn với gia đình tiểu thư. Tôi là Nam, nhân viên của Crown. Vì chủ tịch Andrew có việc bận nên tôi xin thay mặt tới đây.

Lucky ngây ra nhìn tên đó. Ánh mắt đó rất quen, nó đã gặp ở đâu đó rồi. Thấy con bé nhìn mình khá kỹ, anh ta lúng túng tránh ánh mắt:

- Tôi có thể bắt tay tiểu thư được không?

- À… vâng.

Con bé giật mình, nhìn xuống, nắm tay anh ta. Trong đoạn lộ ra dưới tay áo, có hình cánh chuồn chuồn. Hơi bàng hoàng, nó chợt nhớ tới người mà Nguyên đã bảo nó quên đi trước đây.

- Hình xăm…

- Dạ?

- Hình xăm của anh ở ngay cổ tay, rất cá tính đấy. – Con bé bình tĩnh mỉm cười, nó muốn xác nhận chắc chắn – Có phải là cánh chuồn chuồn không?

- À vâng.

- Tôi xem nó được chứ?

- À…

Anh ta bối rối vén lên cho nó xem. Đúng là hình xăm chuồn chuồn mà nó nhìn thấy trong vụ bắt cóc hơn một năm trước. Nó không nhớ chi tiết hình xăm, nhưng anh ta từng là một câu hỏi lớn trong đầu nên cam đoan nó không nhầm lẫn. Chính là anh ta.

- Đẹp đấy... Mời anh vào thắp nhang cho bà tôi.

Vậy là vụ bắt cóc năm ngoái do Trí giật dây? Anh ta còn nói không mưu đồ bất chính với The King nữa sao? Nhưng, cả hai vụ đều là tập hồ sơ của TS Town, anh ta muốn gì ở tập hồ sơ đó mà liều lĩnh tới 2 lần để lấy được chúng? Con bé nhìn Nguyên, anh cư xử như không quen người có hình xăm kia, nhưng đôi mắt lại khá hốt hoảng khi thấy người đó ở đây, đôi lúc còn liếc trộm thái độ của nó. Nguyên quen người đó, nhưng Nguyên có biết anh ta làm việc cho Trí không? Nếu như biết, tại sao Nguyên lại không nói cho nó mà bắt nó quên người đó đi? Và Trí cần gì ở hồ sơ của tập đoàn gia đình Nguyên? Liệu Trí có quan hệ gì với gia đình Nguyên? Nguyên có hay biết gì về mục đích của Trí không? Chuyện này thật khó hiểu.

Đám tang kết thúc, bố muốn ở lại vài ngày nên nó và Nguyên trở về trước để lo công việc. Nó lo lắng khi bố ở đây một mình nên cho toàn bộ vệ sĩ ở lại, chỉ nó và Nguyên trở về, rồi gọi điện cho Kimura hẹn tới nhà để trao đổi về cuộc họp cổ đông sáng mai.

Cả hai im lặng suốt quãng đường, chắc Nguyên cũng đang nghĩ về người có hình xăm chuồn chuồn đó. Nó muốn hỏi Nguyên cho rõ ngọn ngành, nhưng nhìn khuôn mặt anh lúc này chắc có cạy răng cũng chẳng nói. Để từ từ moi móc vậy, nó không chấp nhận nổi một đống câu hỏi kêu o o trong đầu.

Xe tới đầu phố nhà nó rồi, rốt cuộc thì cũng sắp kết thúc không khí khó chịu. Chợt, rầm! Xe bị tông từ phía sau thật mạnh. Túi khí bật ra, chuyện gì vậy? Nguyên nhanh tay lấy dao ở chân cần số rạch cho túi khí xẹp xuống, rồi vội nổ máy phóng về phía trước, nhưng một chiếc ô tô đột ngột rẽ vào, chặn ngay phía trước. Phía sau có một chiếc ô tô khác nên không thể lùi. Nguyên vội vã tháo dây bảo hiểm của nó:

- Chạy về nhà. Nhanh!

Con bé mở cửa xe, chạy thật nhanh. Nguyên cũng nhanh chóng chạy theo. Một đám người từ trong xe ùa ra, đuổi theo hai đứa. Khu phố toàn nhà kín cổng cao tường, lại 12 giờ đêm rồi, không kịp cầu cứu ai hết, nó đành chạy hết tốc lực. Nguyên ở phía sau bọc hậu, anh hạ gục từng tên chỉ trong một đòn, nhưng việc một mình đối đầu với gần chục tên là không thể. Một gã dùng gậy đánh vào lưng Nguyên khiến anh choáng váng ngã xuống, con bé rối rít chạy về phía Nguyên. Nguyên quát:

- Chạy đi!

Con bé khựng lại một chút, rồi tiếp tục chạy về phía Nguyên. Thấy vậy, anh gồng mình đứng dậy, hạ hai tên nữa thì bị đánh mạnh vào đầu, gục xuống lần nữa. Bọn chúng lao lên tóm con bé trước khi nó chạm vào được Nguyên. Nguyên giằng co để giữ con bé lại nên bị đánh túi bụi. Trước khi bị tống lên xe, nó hét lớn về phía Nguyên:

- Lão hói!

Nguyên chạy theo xe một đoạn rồi ngã quỵ. Nó không dám chắc có phải Kimura làm không, nhưng khả năng lớn nhất là hắn, chỉ có hắn biết giờ giấc về của con bé và cả việc không có vệ sĩ nào theo sau nó, vì quá mải mê nghĩ về hình xăm mà nó quên cảnh giác với ông ta. “Lão hói”, biệt danh con bé gọi Kimura chỉ có bố và Nguyên biết, nên bọn chúng không phát hiện ra. Nó chỉ có thể cho Nguyên thông tin đó, phần còn lại đành nhờ vào Nguyên.

Lại một lần nữa nó đẩy Nguyên vào rắc rối, máu me bê bết trên mặt, trên người anh, giống như một năm trước. Nó đâu phải may mắn trong cuộc đời anh, nó chỉ là xui xẻo thôi.

Bọn chúng kẹp con bé ở giữa khiến nó không cựa quậy được. Nếu như dự đoán của nó là chính xác thì nó có thể chết trước khi Nguyên hành động, nó phải câu thời gian.

- Tôi muốn đi vệ sinh.

- Câm ngay.

- Không nhịn được nữa đâu, nếu tôi đi trên xe, các ông ngửi nhé.

Bọn chúng giận dữ, nhưng vẫn dừng ở một công viên để con bé đi. Hai gã to lớn theo sau con bé tới tận nhà vệ sinh. Lucky vào trong, thật may mắn, có một ô cửa nhỏ. Nó dùng tay không cậy và đẩy thật mạnh nhưng không được tạo tiếng động quá to, cánh cửa đã rỉ sét khiến tay nó chảy máu. Một lúc lâu, cuối cùng cửa cũng chịu mở, nó chui qua ô cửa thật nhanh, rồi bỏ chạy. Được một đoạn, hai gã đó phát hiện ra và đuổi theo. Một tên nhanh chân chạy trước, tóm được nó ở rìa công viên, nó nhanh tay rút dao trong túi áo ra đâm vào tay hắn và trèo qua hàng rào, chạy ra ngoài đường. Nhưng chiếc xe đã đuổi kịp, bọn chúng vây lấy con bé, một tên xông lên tát nó bật máu, mạnh tới mức con bé choáng váng không còn sức lực. Bọn chúng nhanh chóng đưa nó lên xe trước khi mọi người chú ý.



Chương 20:

Tiếng chuông điện thoại vang lên, một tên nghe máy. Vậy là dự đoán của Lucky đã đúng. Nhưng Nguyên làm gì mà có thể bắt Kimura thừa nhận nhanh tới vậy? Bắt thóp được tên cáo già đó chỉ có bố làm được, lươn lẹo như nó còn khó khăn, huống hồ một người thật thà như Nguyên. Hay bố về giải quyết rồi? Không, bố cũng đâu về kịp.

Con bé bị lôi tới một công viên. Nguyên và người của nhà nó đứng chờ sẵn. Kimura nằm co quắp dưới đất, máu văng đầy áo, khuôn mặt bị đánh sưng lên. Có vẻ như hắn bị đánh thừa sống thiếu chết tới mức phải khai ra. Không giống Nguyên chút nào. Nguyên mà nó biết không phải là người có thể ra tay tàn nhẫn tới mức này. Mỗi khi bất đắc dĩ phải dùng vũ lực bảo vệ nó, anh thường cầu nguyện đêm đó. Một người ghét tổn hại người khác như anh, sao lại thay đổi nhiều đến thế?

Kimura và nó được trao đổi cho nhau. Nguyên đỡ lấy nó, đôi tay không ngừng run rẩy vội vàng vuốt lại mái tóc bị dứt rối tung của con bé lên. Anh sầm mắt lại khi thấy vết bầm trên mặt. Nguyên cũng không phải người có thể đột ngột phá vỡ thỏa thuận, nhưng chẳng mất một giây để anh ra hiệu cho người lao vào đánh người của Kimura.

- Là tên nào? Tên nào đã đánh em?

Nguyên làm điều đó thật dễ dàng, chỉ trong một cái búng tay, anh thay đổi nhiều quá, giống bố hơn rồi. Nó không thể để anh biến thành bố được. Lucky hét lên:

- Dừng lại.

Tất cả khựng lại vì tiếng hét của con bé. Nó thở gấp khi hét quá lớn.

- Lui về cho tôi.

- Em làm gì vậy?

- Lui về ngay.

Lũ tay chân nhìn nó rồi nhìn Nguyên, phân vân cho tới khi Nguyên ra hiệu lui về. Con bé nhìn Kimura:

- Tôi từng bỏ qua cho ông nhiều lần, nhưng sự chịu đựng nào cũng có giới hạn.

Kimura nhìn nó giận dữ. Ông ta chưa bao giờ dám nhìn nó bằng ánh mắt ấy, chắc đã phải nín nhịn nhiều lắm. Cũng phải, vắt kiệt trí tuệ và công sức cho The King chỉ để một con bé chỉ biết sống sung sướng nghiễm nhiên cuỗm hết mọi thứ. Rốt cuộc, ông ta cũng chỉ là một nạn nhân của bố.

- Đưa ông ta đi đi – Lucky hất mặt với người của Kimura – Và đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi.

Lão hói ngạc nhiên, nhưng hắn cố nói to bằng giọng thều thào:

- Tao không cần mày thương hại? Muốn giết thì cứ giết đi!

- Tôi chỉ đang trả ơn. Ông cống hiến cho gia đình tôi không ít, tôi chỉ có thể dùng công lao đó kéo ông từ dưới vực lên… còn chạy khỏi thú dữ hay không là chuyện của ông.

Con bé quay lưng, ra hiệu cho mọi người về.

- Tôi không ưa ông, nhưng đừng để bố tôi tóm được.

Nó khẽ liếc người đàn ông thảm hại gục dưới đất ấy trước khi ra về. Trong quá khứ, lão già đó từng mỉm cười dịu dàng với cái đầu bóng loáng để chào nó, có thể ở hoàn cảnh khác, ông ta sẽ không căm ghét nó đến thế. Đồng tiền có một ma lực thật đáng sợ. Liệu một ngày nào đó, Nguyên có giống ông ta?

Nguyên đỡ nó, tay vẫn không ngừng run rẩy. Máu trên áo anh còn chưa kịp khô, những vết bầm đã thâm tím lại, đầu chỉ có một miếng gạc che tạm vết thương. Con bé cúi gằm mặt xuống đất để anh không nhận ra nước mắt nó đang rơi.

- Em không sao thật chứ? Có đau chỗ nào ngoài mặt?

- Không sao.

Nguyên khuỵu xuống ngay cửa xe, thở phào.

- Đánh người tới mức ấy… chẳng giống anh chút nào.

- Lúc đó anh cũng không hiểu mình làm sao nữa. Trong đầu chỉ có một ý nghĩ rằng nếu không nhanh, chúng sẽ giết em ngay tức khắc nên anh đã không kiềm chế được, lao vào đánh ông ta.

Nguyên cúi xuống, không chỉ là đôi tay nữa, mà bờ vai và giọng nói cũng run rẩy theo.

- Anh bị điên rồi, nếu ông ta không thừa nhận, chắc anh đã giết ông ta.

Lucky mím chặt môi, cố nuốt nước mắt, đặt tay lên vai Nguyên, xoa xoa.

- Anh sợ lắm, sợ không được nhìn thấy em nữa… Để em bị bắt ngay trước mặt, thật vô dụng, vô dụng.

Con bé hôn nhẹ vào tóc Nguyên:

- Kẻ vô dụng đã cứu mạng tôi không ít lần này, anh đúng là đáng vất đi thật đấy! – Lucky cười khì – Cám ơn vì lại một lần nữa anh đưa tôi trở về.

Nguyên chảy nước mắt, nắm lấy bàn tay đang ốp vào má anh, rồi mỉm cười trong tiếng thở dài:

- Anh mới là người phải cám ơn. Cám ơn vì em đã không sao.

Con bé ép Nguyên tới bệnh viện kiểm tra, cũng may anh chỉ bị chấn thương nhẹ nên cần nghỉ ngơi. Lucky không cho Nguyên báo với bố, nó không muốn ông kéo lại một mối thù mà nó vừa cố gắng để xóa bỏ.

Vậy là chỗ của Kimura đã trống, rồi bố sẽ sớm đặt Nguyên vào vị trí ấy. Chuyện này xảy ra nhanh hơn dự tính, con bé cũng phải nhanh hơn, sớm ngồi vào chiếc ghế của bố bằng bất cứ giá nào, trước Nguyên giết người chỉ vì nó.

- Mày đẹp lắm!

- Nghe thật giống một câu an ủi – An thở dài.

- Cười đi, vì mày chọn điều này mà.

- Ừ phải. – Con bé khẽ gượng trong chiếc váy trắng muốt.

Lễ đính hôn, An không mời Trí. Mà tốt nhất tên ngu ngốc đó đừng có tới hay gọi điện, chỉ làm An không cười nổi thôi.

Ngày đính hôn, An rất đẹp, một cô dâu đẹp ngây ngất với khuôn mặt thật buồn. Trong ngày lễ kết hôn 6 năm trước, chị của An cũng mang vẻ mặt đó, hai con bé từng thề với nhau rằng cả hai sẽ mặc váy cưới với khuôn mặt rạng rỡ hạnh phúc. Nhưng giờ, An đã từ bỏ lời thề ấy, và có lẽ, nó cũng sẽ sớm quên.

- A lô. Vâng. Vâng.

Nguyên cúp máy, rồi lưỡng lự nhìn nó. Anh phân vân một lúc mới mở lời được:

- Xin lỗi, nhưng anh có thể chỉ đưa em tới bữa tiệc được chứ?

- Sao vậy?

- À… chút việc riêng…

- Việc gì? Đừng bắt tôi đồng ý nếu không có lý do....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Cân đo tình yêu
» Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc
» Thứ Gì Anh Cho Là Hạnh Phúc Nhất?
» Truyện Ba tháng làm người yêu Cave
» Em biết lỗi rồi mà, đừng rời xa em, anh nhé!
1234...111213»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ