CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 9198
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cái Giá Phải Trả Để Yêu Em

- Anh không biết trở thành cánh tay của bố nguy hiểm như thế nào đâu. Anh sẽ chết. Anh sẽ chết. Anh sẽ chết.

Nó đấm liên tục vào Nguyên, ứa nước mắt. Nguyên tóm lấy hai cổ tay nó, cười khì:

- Anh còn phải làm vệ sĩ cho em, sao chết được?

- Tôi không cần, không cần. Tại sao anh lại làm thế hả? Tại sao chứ? Tại sao?

Nguyên ôm nó vào lòng, vỗ về:

- Vì anh muốn thế. Anh không yên tâm chút nào khi để người khác bảo vệ em.

- Tôi không cần, tôi tự bảo vệ mình được, không cần anh phải lo.

Con bé chạy trốn vòng tay Nguyên, nhưng Nguyên kéo nó lại. Ôm nó bằng tiếng tim đập của mình.

- Nhưng anh cần, anh muốn. Dù em có ngăn cản anh, anh cũng vẫn sẽ làm thế.

- Tại sao chứ? – Con bé òa khóc – Tại sao anh lại ngu ngốc như vậy chứ?

- Phải, anh ngu ngốc thật đấy! Anh cũng không biết mình đang làm gì nữa. Chắc là anh điên rồi nên mới yêu em nhiều thế này.

Nguyên vẫn ôm chặt nó trong lòng. Nó vừa nghe thấy gì vậy? Nguyên vừa nói yêu nó có phải không? Con bé ngừng khóc, gỡ tay Nguyên ra:

- Anh vừa nói gì cơ?

- À… - Nguyên gãi gãi đầu ngượng ngùng – Thì là…

- Là gì?

- À thì… chỉ là… anh yêu em.

Hạnh phúc vỡ òa, Lucky khóc to hơn. Câu nói nó mong chờ, cuối cùng đôi tai đỏ ửng ấy cũng cho nó nghe. Cứ như nó nắm gọn thế giới trong lòng bàn tay mình, mọi phép màu trên thế gian này có là gì chứ? Có đánh đổi được thứ cảm xúc ngấm trong cơ thể nó lúc này? Nó là người may mắn nhất thế gian này, là người có nhiều thứ nhất thế gian này. Đáng lẽ ra nó có thể nghĩ thế mà hạnh phúc, nhưng lúc này đây, lời yêu của Nguyên ngọt mà cũng thật đắng. Nó không muốn Nguyên yêu nó, không muốn Nguyên liều lĩnh vì tình yêu đó. Thật hạnh phúc và cũng thật đau đớn, nó nên làm gì đây? Nên phản ứng thế nào? Nó không quyết định được, con bé khóc to hơn để kéo mình không bị trôi về phía yêu thương.

- Trời ạ! Anh phải làm gì em mới nín đây? Thế này mắt em lại sưng húp lên mất, đi học làm sao? Muộn giờ học rồi.

Nguyên vỗ trán, thở dài với khuôn mặt méo xẹo. Nhưng nó sẽ không ngừng khóc đâu, ngừng rồi thì nó biết phải nói gì?

- Chậc! Đành vậy.

Dứt lời, Nguyên bế xốc nó lên, chạy đầu phố bắt một chiếc taxi. Con bé vẫn thút thít.

- Cho cháu tới trường đại…

- Chú tới công viên nào gần đây nhất giúp cháu.

Con bé ngắt lời khiến Nguyên quay sang quát:

- Em không định đi học à?

- Không muốn đi.

- Phải đi. Chú tới…

Con bé lại khóc to hơn, khiến Nguyên thở dài chiều ý nó.



Chương 18:

- Tại sao… tự dưng… nói…

- Sao tự dưng anh nói yêu em ấy hả?

Con bé nức nở gật đầu. Nguyên nhếch một bên lông mày, cười nửa miệng:

- Vì em không chịu thừa nhận, nên anh phải hét vào tai em vậy.

- Anh… dám… hét chắc?

Bất chợt, Nguyên đứng dậy hét lớn:

- Anh yêu em, con nhóc ghê gớm ạ!

Mọi người quay lại nhìn hai đứa, Lucky bối rối đứng dậy bịt miệng Nguyên lại. Nó đỏ ửng mặt, quát:

- Anh làm cái gì vậy?

- Anh hét rồi nhé!

Nguyên cười toe. Nó không nghĩ một người ít bộc lộ như Nguyên có thể làm được điều đó. Hai hôm nay Nguyên lạ quá!

- Anh sao thế? Tự dưng lại vậy?

Nguyên nhìn con bé thật sâu:

- Vì anh sợ.

Con bé ngây mặt ra, anh nắm lấy tay nó:

- Có thể em đã chết vì nhát dao đó. Anh chợt nhận ra, ngay cả khi ở sát bên, em vẫn có thể rời xa anh bất cứ lúc nào. Nếu anh không nói yêu em ngay lập tức, nếu anh không giữ chặt lấy em ngay hôm nay, có thể anh sẽ chẳng bao giờ còn cơ hội làm vậy. Anh sợ lắm!

Một giọt, hai giọt, ba giọt… nó không đếm được nữa những giọt nước mắt đang chạy dài trên má Nguyên lúc này, vì chúng cứ nối tiếp nhau rơi không ngừng.

- Đồ ăn gian! Tự dưng lại nói thế, em phải làm sao? – Con bé khóc theo Nguyên.

- Hì hì… - Nguyên ôm ghì nó vào lòng – Vì anh học cách sống cho hiện tại của ai đó thôi.

Ấm quá, hơi ấm của Nguyên thật biết cách xoa dịu cõi lòng nó. Rúc vào lòng Nguyên, nó ngửi thấy mùi oải hương, hình như anh có dùng một ít, vậy mà còn chê quà của nó nữ tính quá.

- Anh dùng rồi hả?

- Gì?

- Oải hương ấy!

- Vì sợ sếp trì triết thôi.

- Biết điều ghê.

Con bé chìm đắm trong hạnh phúc, rồi tự dưng An gọi điện. Chắc hỏi xem nó có đi học không, con bé không bắt máy, chỉ nhắn tin, nhưng như vậy cũng đủ để nó choàng tỉnh. Nó vừa làm gì vậy? Bị dịu ngọt làm lóa mắt sao? Nó không thể như vậy được, ngay cả khi Nguyên yêu nó. Con bé nhìn xa xăm:

- Nói lại cho em nghe đi.

- Nói gì?

- …

- … Anh yêu em.

- Lại đi!

- Anh yêu em.

- Lần nữa.

- Anh yêu em.

- Lần nữa.

- Anh yêu em.

- Lần nữa.

- Anh yêu em.

- Lần nữa.

- Anh yêu em. Anh yêu em. Anh yêu em. Anh yêu em.

- Lần nữa.

- Anh yêu em – Nguyên hôn vào lòng bàn tay nó – Hơn bất cứ điều gì trên đời này.

Cám ơn Nguyên, vậy là đủ lắm rồi, quá đủ để nó dứt bỏ tình yêu và cả giấc mơ nó khát từ khi thơ bé.

- Xin lỗi, em thì không thể. – Con bé nghẹn lời – Em không có hạnh phúc để cho anh, nên em sẽ không yêu anh đâu.

- … Anh đâu có xin em, anh có đủ hạnh phúc cho mình rồi.

- Nhưng em muốn anh được nhiều hơn thế - Con bé rút tay lại – Anh xứng đáng được nhiều hơn thế này.

- Anh không cần. – Nguyên chộp lấy vai nó – Anh không cần hơn thế.

- Em không thể yêu anh – Con bé vuốt nhẹ má Nguyên – Thứ tình yêu đó sẽ dằn vặt chúng ta, sẽ khiến anh phải chết. Em không chấp nhận điều đó.

- Anh không sợ.

- Nhưng em thì sợ... Nếu một trong hai chúng ta chết, liệu người còn lại có chịu đựng được không? Vậy nên, chỉ cần cả hai còn sống, sống thật ổn, tới khi không còn yêu nhau nữa. Hứa với em, được chứ?

- Anh không thể. Anh không làm được.

Nguyên hét lớn rồi bật khóc. Tay chân Nguyên trở nên lóng ngóng, anh day day trán, rồi nắm chặt hai bàn tay, gục mặt xuống, dường như không biết mình nên làm gì. Còn nó, điều nó làm liệu có đúng? Thứ vỡ vụn trong nó lúc này liệu có đúng?

- Xin lỗi… em xin lỗi…

Con bé muốn ôm chặt lấy vẻ đau khổ ấy mà vỗ về, nhưng nó ngăn mình lại. Đừng thêm một chút mềm lòng nào cho sự đấu tranh của cả hai.

Hai đứa ngồi đó bao lâu, nó không biết, nó không còn suy nghĩ được gì nữa.

- Nếu… - Nguyên mở lời sau một lúc lâu, giọng anh hãy còn run run - Nếu em không thể yêu anh, thì hãy để anh ở bên em với tư cách vệ sĩ. Anh chỉ có một yêu cầu đó dành cho em. Làm điều đó cho anh được không?

- Xin lỗi… xin lỗi… - Con bé vừa gật đầu vừa mếu máo – Em xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi…

- Đừng vậy! Em đâu làm gì có lỗi?

Nguyên quỳ xuống cạnh nó, ngoắc ngón út vào ngón út của nó, khẽ cười:

- Cả hai chúng ta sẽ sống thật tốt. Hứa rồi nhé!

Nụ cười của Nguyên thật gượng, nhưng đó là sự cố gắng duy nhất anh có thể làm lúc này, vậy thì nó cũng cố gắng. Con bé cười thật tươi trong hàng nước mắt:

- Em hứa!

- Anh sẽ tới dự lễ đính hôn của An chứ?

- Nếu cô ấy mời.

- Anh để mặc như vậy à?

- … Vậy anh phải làm gì?

- Tôi không ưa anh, nhưng anh rất tuyệt khi ở bên An. Anh không cảm thấy mình đang lãng phí cơ hội?

- … Đó là điều em nên nói với người đang theo đuổi em đấy à?

- Chúng ta quen nhau bao lâu rồi?

- Cũng gần ba năm rồi.

- Trong ba năm ấy, anh dùng hai năm để nhìn trộm và nghĩ về ai?

- …

- Tôi quen một người từng không theo đuổi tình yêu đầu đời, và tới bây giờ, người đó vẫn hối hận… Đừng để mất đi rồi mới nghĩ là mình đã từng có.

- … Anh không nghĩ là mình có.

- Vậy à? Hai người hút nhau một cách kì lạ, và cũng thật nực cười khi cả hai đều phủ nhận điều đó.

- Có những việc quan trọng hơn cảm xúc nhất thời.

- The King? Chỉ thế thôi hay anh muốn hơn thế? Khi đứng trên đỉnh cao như bố tôi rồi, anh sẽ thấy mình rỗng tuếch và cô độc. Bố còn có tôi, anh thì có ai?

- Anh phải nói bao nhiêu lần là anh không có ý đồ…

- Tôi không ngây thơ, và tôi cũng không quan tâm anh muốn gì ở The King. Lời khuyên cuối trước khi anh thành bố tôi, tiền tài, danh vọng chỉ khoác lên anh vẻ hào nhoáng, chứ không lấp đầy được cuộc đời anh đâu.

Con bé mở cửa xe, thở dài:

- Không dám vứt bỏ tất cả để theo đuổi tình yêu, rốt cuộc, anh cũng chỉ là một kẻ đáng thương hại như tôi.



- Tiểu thư đã về - Kimura cúi chào khi gặp con bé ở cửa.

- Gần đây ông có vẻ giao du với Crown hơi nhiều đấy.

- Tôi không hiểu tiểu thư muốn nói gì.

- Chỉ là tôi tới Crown khá nhiều, và đôi ba lần nhìn thấy ông ở đó.

Kimura im lặng, dám cãi chắc. Tới Crown ngay cả khi không có việc gì, định bắt tay với Trí à? Bố nó sẽ giết lão nếu phát hiện, vậy mà vẫn chơi nước cờ liều mạng như vậy. Nguyên dần trở thành cánh tay đắc lực của bố, có vẻ Kimura đã nôn nóng hơn. Cũng tốt, một lão cáo già như hắn thì phải mất bình tĩnh mới dễ đối phó. Chậc! Mà có khi con bé chẳng cần ra tay, bố cũng sẽ loại hắn trước khi giao The King cho nó, cái mỏ này cũng đã đào gần hết, tích trữ chỉ phí không gian.

- Ông cống hiến cho The King không ít, vậy mà một con nhóc vắt mũi chưa sạch như tôi lại được hưởng trọn vẹn, khó chịu lắm hả? – Con bé phủi phủi vai lão hói – Yên tâm! Khi tôi điều hành The King, ông sẽ không phải nhìn thấy tôi nữa đâu.

- Tiểu thư hiểu nhầm tôi rồi.

- Sau nhiều lần ám sát tôi không thành, chắc ông cũng mệt lắm. Ông sẽ được nghỉ ngơi, sớm thôi!

Con bé mỉm cười, đi vào nhà. Ai bảo đụng mặt nó lúc tâm trạng đang không tốt? Tội nghiệp lão hói, đêm nay lại vắt óc nghĩ cách thủ tiêu nó càng sớm càng tốt cho xem.

- Em đi chơi về à?

- Anh về từ bao giờ vậy?

- Vừa xong.

- Bên Nhật ổn chứ?

- Cũng ổn. Giám đốc chi nhánh bên đó khá giỏi nên không phải lo lắng nhiều.

- Tôi không hỏi chuyện chi nhánh. Anh thay bố giao dịch gì với mafia Nhật?

- …

- Tôi cố gắng đẩy anh ra thì anh lại càng lún sâu vào. Chắc tiền khuất lấp mục đích bảo vệ tôi của anh rồi nhỉ?

- Anh chưa bao giờ quên.

- … Là người đẩy anh vào hoàn cảnh này, tôi không có tư cách trách cứ anh. Chỉ mong anh giữ lời hứa của mình.

- Anh sẽ không chết đâu.

Con bé lặng lẽ lên phòng. Nguyên làm việc cho bố cũng hơn năm rồi, mọi việc khó nhằn anh đều hoàn thành xuất sắc. Bố sớm muộn gì cũng thay Nguyên vào vị trí của Kimura. Con bé đau lòng khi thấy Nguyên như thế, nhưng nó có thể làm gì khi không thuyết phục được Nguyên? Tới giờ thì Nguyên lún quá sâu để có thể rút chân ra. Chỉ còn một cách là nó sớm nắm The King và tự tay dứt Nguyên khỏi gia đình nó. Sang tuổi 22, nó đang cố gắng đạt được điều đó.

- Chúc mừng sinh nhật.

Những ly rượu va leng keng vào nhau, mọi người đồng thanh chúc mừng nó. Sinh nhật năm nay, bố đặc biệt vui. Cũng phải, nó bắt đầu vào vòng kiểm soát của bố rồi còn gì....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Tìm được nhau khó thế nào
» Người yêu đầu tiên
» Yêu chị, hàng xóm à!!!
» Em Không Là Duy Nhất
» XIN LỖI ! VÌ NÓ QUÁ YÊU AI ĐÓ
1234...181920»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

XtGem Forum catalog