Old school Easter eggs.
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Sự lựa chọn của trái tim

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 1164
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Sự lựa chọn của trái timTôi nhắm mắt vươn tay mở cửa, lúc mở mắt ra là nhìn thấy cậu ấy đứng dưới hiên nhà tôi, ánh nắng ban mai xuyên qua mái tóc dài mỏng manh bay nhẹ trong gió, chạm nhẹ vào tôi, khiến trái tim tôi rung rinh, rung rinh.

Minh – “Tớ thích một cô gái! Thích rất nhiều!”

Tôi có một cô bạn, rất thân. Chúng tôi lớn lên bên nhau, đi học cùng nhau, cùng chia sẻ với nhau mọi thứ. Bố mẹ tôi và cậu là bạn thân của nhau từ hồi cấp 3. Sau này là cả đại học. Đến lúc lập gia đình họ cũng cố ý xây nhà cạnh nhau. Vì thế tôi và cậu lớn lên bên nhau. Cậu là một cô gái rất thanh tú, rất yên tĩnh đó là điều mọi người thường nói về cậu. Còn với tôi, cậu ấy còn là một người rất đặc biệt. Bởi vì tôi thích cậu ấy.

Tôi luôn hy vọng rằng có một ngày cậu ấy sẽ phát hiện ra tình cảm của tôi.

Nhưng chờ đợi, đối với tôi mà nói nó thật sự rất khổ sở. Sự chờ đợi ấy với tôi là một sự bất lực trước thời gian. Tôi dịu dàng với mình cậu, mong đợi rằng một ngày nào đó cậu sẽ nhận ra tình cảm của tôi. Nhưng có một lần tôi lại không kìm được lòng mình.

Khi ấy ngồi dưới mái hiên nhà cậu. Tôi nói với cậu ấy:

- Tớ thích một cô gái. Thích rất nhiều...

Rồi tôi lại nghe thấy cậu ấy đáp lại rằng:

- Tớ cũng thích một chàng trai. Thích rất nhiều...

Tôi quay lại nhìn cậu, cậu cũng nhìn tôi rồi cậu cười.

Lúc ấy tôi nghe rõ trái tim mình trống rỗng. Tôi đã đợi cậu ấy. Mong rằng cậu ấy sẽ hỏi người đó là ai. Rồi tôi sẽ nói ra tên người ấy. Chính là cậu. Nhưng nhận lại lại là đáp án tôi không trông mong nhất. Cậu ấy nói rằng cậu cũng thích một người, và cậu cười thật tươi. Cậu nghiêng đầu cười tinh nghịch khiến tôi xao xuyến, đôi mắt cậu hơi nheo lại nhìn tôi.

Cậu ấy chỉ xem đây là một lời nói đùa thôi sao? Lòng tôi trống rỗng. Dù không giống nhưng nó cứ như bị từ chối câu tỏ tình. Và dù không muốn thì tôi vẫn cứ thích cậu ấy, thật nhiều. Sự chua xót dâng lên trong lòng, tôi cười khổ. Không phải chỉ vì nụ cười ấy khiến tôi đau lòng.

Và thế là tôi không muốn tiến thêm nữa, cũng không muốn nói ra điều gì.

Thời gian cứ thế trôi qua. Tôi vẫn ở bên cậu. Cậu vẫn còn bên tôi. Giống như chẳng có gì đổi thay. Nhưng có lẽ mỗi người chúng tôi đều biết, trong lòng của mỗi người có điều gì đó cứ ngăn cách mãi tôi và cậu. Cuối năm lớp 12. Tôi nhận được học bổng toàn phần bên Hàn. Lúc nhận được giấy báo, nắm chặt trên tay tôi nghĩ: “Thế là mối tình đơn phương ấy sắp kết thúc rồi”. Nghĩ tới điều này, tôi không biết nên buồn hay vui.

Đêm trước khi đi du học tôi định viết cho cậu một bức thư. Nhưng vần vò cả đêm tôi không viết được nửa chữ. Viết gì bây giờ, tôi nghĩ. Cuối cùng quá nửa đêm tôi cũng không viết được chữ nào. Thế là thằng con trai khờ dại tôi đây trèo lên giường đi ngủ.

Nhưng tôi chẳng thể nào ngủ được. Tôi nhớ cậu ấy. Nhớ sự thanh tĩnh nơi cậu, nhớ những kỉ niệm ấu thơ chúng tôi chia sẻ cùng nhau, nhớ cách tôi và cậu lớn lên bên nhau. Thậm chí có lần tôi đã ngây thơ nghĩ rằng chúng tôi sẽ mãi mãi ở bên nhau, không bao giờ xa cách. Tôi nhớ lần tôi nói với cậu rằng tôi sẽ đi du học, nói với cậu rằng sớm thôi, tôi sẽ về. Tôi còn muốn nói, cậu chờ tớ nhé. Tôi còn muốn nói, bao nhiêu năm qua tớ vẫn luôn thích cậu, thích rất nhiều. Nhưng tôi không cách nào nói được. Còn cậu ấy lại nói được. Cậu không nói rằng cậu thích tôi, nhưng cậu lại nói “Tớ chờ cậu!”. Cậu ấy nói. Cậu sẽ chờ tôi.

Nghĩ tới đây, tôi ngồi bật dậy, cầm tờ giấy đã bị vần vò hơi nhàu nhĩ. Tôi viết vào đó tình cảm của mình. Đêm ấy tôi ngủ rất ngon, tôi mơ thấy cậu ấy đang nghiêng cầu cười với tôi, nụ cười năm nào dưới mái hiên nhà cậu.

Ngày hôm sau, trước khi lên máy bay. Tôi đưa cho cậu tờ giấy ấy bằng tất cả can đảm. Quả thật lúc cậu ấy đưa tay ra, tôi đã rất muốn rụt tay lại. Nhưng tôi nhắm mắt đưa ra sự phán quyết cuối cùng cho tình cảm của mình. Rồi tôi đưa tay kéo cậu ấy vào lòng, ôm thật chặt. Hương mộc lan dưới mái hiên nhà cậu phảng phất trong mái tóc. Cậu cũng vòng tay ôm lấy tôi. Trái tim tôi rung động, tôi thì thầm “Chờ tớ nhé!”

Rồi chúng tôi chia xa. Mỗi người quay về mỗi ngả. Cậu rẽ trái, tôi rẽ phải. Cậu thoáng dừng lại rồi bước tiếp.

Cứ thế. Cho nên cậu không nhìn thấy tôi quay đầu lại nhìn cậu sau ba bước đi. Tôi đứng đó nhìn cậu bước đi xa, trong lòng trái tim không thôi tan vỡ.

***
Ngân – “Tớ cũng thích một chàng trai! Thích rất nhiều!”

Tôi thích sự yên tĩnh, thế giới của tôi chỉ gói gọn trong mái hiên nhà dưới gốc cây mộc lan, căn phòng bé nhỏ toàn là gấu bông cùng một con mèo già, những cuốn sách cũ chất đầy trên giá, bàn thứ tư bên phải của thư viện trường và bàn thứ hai bên trái cạnh cửa sổ của lớp học. Và thế giới yên tĩnh ấy tôi chia sẻ cùng với Minh, mỗi ngày.

Minh là cậu bạn học cùng lớp với tôi. Nhà chúng tôi cạnh nhau, lớn lên bên nhau. Rồi thân nhau như những người hàng xóm lâu năm đều thế. Cậu trông khá đẹp trai, học giỏi đều các môn và chơi bóng rổ cực đỉnh. Có nhiều cô gái thích cậu ấy. Có người viết thư làm quen, có người chỉ len lén nhìn cậu, có người can đảm hơn bày tỏ tình cảm với cậu, làm những món quà handmade, làm sô cô la gửi tặng. Nhưng cậu chẳng chú ý đến ai. Cậu luôn hờ hững.

Tôi cũng thích Minh. Thích cậu ấy từ lâu lắm rồi.

Và rằng bởi vì tôi thích Minh. Đôi khi tôi hay tự hỏi cậu ấy có bao giờ thích tôi không? Trong một khoảnh khắc nào đó? Và nếu không thì tại sao cậu ấy lại dành cho tôi nhiều thời gian đến vậy. Nhưng tôi cũng tự trả lời rằng cậu ở bên tôi vì chúng tôi lớn lên bên nhau. Điều ấy có phải không?

Cho dù như vậy, cho dù tôi có là bạn thanh mai trúc mã của cậu ấy đi nữa, tôi cũng chỉ là một nữ sinh quá đỗi bình thường, không quá nhạt nhòa nhưng cũng chẳng nổi bật. Tôi chẳng biết làm đồ handmade, sô cô la thì lại càng không. Và tôi không đủ can đảm nói thích Minh. Nhưng tôi luôn tin rằng những thứ xuất phát từ trái tim sẽ đến được với trái tim. Vi thế tôi chờ, chờ đến khi lời yêu thương được cất lên.

Minh không hẳn là thích sự yên tĩnh. Cậu khá là ồn ào, lúc nào cũng nghịch ngợm. Ở bên mọi người cậu luôn là người pha trò chọc phá. Còn ở bên cạnh tôi, cậu lại đặc biệt yên tĩnh. Tôi thích điều ấy ở cậu. Chúng tôi ở cạnh bên nhau mỗi ngày.

Mỗi ngày tôi đều kiên nhẫn chờ đợi cậu. Tôi ngồi trong lớp. Bàn thứ hai bên trái gần cửa sổ. Tôi đọc sách, ngắm nghía, đôi lúc lại nhâm nhẩm khe khẽ hát cho tới khi bóng dáng cao gầy của cậu ngồi xuống bên cạnh tôi, hỏi nhỏ “Hát bài gì đấy?”.

Mỗi ngày tôi và cậu cùng nhau tới trường, cùng nhau về nhà. Mỗi ngày đều ở lại trường cùng cậu xem cậu chơi bóng, cho tới khi những cô bạn thầm thích cậu ấy chạy tới làm náo động cả một góc sân. Thường thì tôi là người khó chịu và bỏ về. Và cậu cũng luôn luôn bỏ về cùng tôi. Cậu ấy thường nói tôi trẻ con, ngốc xít và bướng bỉnh.

Mỗi ngày tôi và cậu luôn ở bên nhau.

Mỗi ngày tôi đều thích cậu hơn một chút.

Cho tới một ngày, dưới mái hiên nhà tôi, dưới tán cây mộc lan ra hoa tỏa hương thơm dìu dịu. Cậu hơi cúi đầu, thoạt nhìn có vẻ nghiêm túc, nhưng thực chất lại giống như tùy tiện nói ra:

- Tớ thích một cô gái! Thích rất nhiều!

Trái tim tôi đập thình thịch. “Ai? Cô gái nào? Tại sao?” Trong vài giây ngắn ngủi, một đống câu hỏi nảy ra trong đầu tôi. “Có thể là ai? Là An xinh xắn lớp bên cạnh? Là Phương cá tính, hot girl của trường? Hay là Diệp cô bạn lớp A đang theo đuổi cậu ấy cuồng nhiệt? Hay là… tôi?” Tôi để mặc cho hàng đống suy nghĩ mường tượng nhảy nhót trong đầu tôi. Nhưng mãi mà không có câu trả lời nào đáp lại. Dù là ai thì người ấy cũng sẽ không phải là tôi, có phải không?

Người tôi thích là cậu, nhưng cậu thích một cô gái khác. Cô gái ấy không phải tôi. Nghĩ đến đó tôi chẳng biết phải thế nào. Kìm nén nỗi buồn tràn ngập trong lòng, tôi cố gắng cười với cậu ấy. Tôi cười thật tươi cố gắng che dấu đi tâm trạng thật sự trong lòng. Tôi đã định nói rằng “Cậu thích ai thế?”, nhưng cuối cùng điều tôi nói ra lại là:

- Tớ cũng thích một chàng trai! Thích rất nhiều!

Tớ thích cậu, Minh à. Thích cậu rất lâu rồi.

Tôi mở to đôi mắt nhìn cậu, sợ rằng chỉ cần chớp mắt một cái thôi, nước mắt sẽ chảy ra mất. Trái tim tôi không ngừng thổn thức. Tôi nhìn cậu ấy, và cậu ấy cũng nhìn tôi. Giây sau đó, cậu quay đi cười gượng gạo. Dù rằng tôi vẫn buồn rầu vô hạn, tôi vẫn nghe cậu mắng tôi “Đồ ngốc!”. Tôi tức, tức cực lực. Tôi quay người chạy vào nhà. Để lại cậu dưới mái hiên nhà.

Đêm ấy tôi nằm trên giường, thao thức với nỗi buồn. Tôi không biết phải đối mặt thế nào với cậu ấy. Tình cảm của tôi có lẽ sẽ phải chôn dấu thật sâu. Tôi chỉ có thể coi chàng trai tôi thích như một người bạn, không hơn. Cậu ấy đã thích người khác. Tôi khóc, không một tiếng nức nở.

Hôm sau là Chủ Nhật. Thật may mắn. Tôi không muốn cậu nhìn thấy tôi với bộ dạng thảm hại thế này. Mắt tôi sưng mọng, khuôn mặt chán nản, thẫn thờ. Lúc chiều, tôi nhìn thấy cậu dưới hiên nhà tôi. Tôi không muốn trốn tránh, nhưng nếu gặp cậu ấy tôi cũng không biết mình phải như thế nào. Dùng dằng mãi, tôi cũng ngồi xuống cạnh cậu. Tôi chọn im lặng. Và cậu ấy cũng lặng im. Chẳng ai nói lời nào với ai. Chúng tôi ngồi cạnh nhau mãi cho tới khi nắng chiều tắt hẳn và… lặng thinh.

Tôi và cậu cùng nhau chơi trò chơi ai im lặng lâu hơn. Giữa tôi và cậu ấy chỉ cần một người mở lời trước thì người ấy là người thua cuộc. Vậy mà một tuần đã qua rồi. Có phải tôi sắp thắng rồi không?

Đến ngày thứ mười một thì tôi sắp không chịu được nữa. Tôi muốn chạy ra hỏi cậu “Tại sao?”. Nhưng tôi lại không có cam đảm. Những ngày qua, mỗi lần ánh mắt chúng tôi giao nhau tôi đều hoang mang mà nhìn đi nơi khác. Sau đấy đến khi cậu đã khuất bóng thì lại len lén tìm cơ hội để quay đầu lại nhìn. Rồi lại len lén thở dài quay đi.

Đến chiều tối, tôi ngồi dưới hiên nhà, buồn chán ngồi ngắt những cánh hoa mộc lan. Cậu đột nhiên ngồi xuống cạnh tôi. Tôi mặc kệ.

- Sao không đợi tớ!

Những ngày qua dù im lặng cạnh nhau, nhưng tôi và cậu vẫn ở bên nhau. Vẫn cùng đi học, cùng về nhà. Chỉ là người đi bên cạnh mình cứ như không là ai. Nhưng hôm nay tôi không đợi cậu tập bóng nữa, tôi bỏ về trước.

Tôi muốn suy nghĩ, tôi muốn giận cậu vì thế khi cậu hỏi tôi lại im lặng.

- Này...

Im lặng.

- Này, Ngân…

Lại im lặng.

- Tớ mặc kệ cậu...

Tôi nức nở. Tôi giận cậu, chưa bao giờ tôi ghét sự im lặng của cậu như những ngày qua. Tôi giận sự trẻ con và bướng bỉnh trong tôi. Và trên hết là sợ. Sợ rằng cậu sẽ ghét bỏ tôi, chẳng cần tôi nữa. Tôi sợ một ngày cậu sẽ nói rằng cậu đã tỏ tình với cô gái cậu thích rồi. Cậu sẽ chẳng còn ở bên tôi nữa. Sự ích kỉ làm tôi tủi thân, và tôi khóc.

Cậu hơi hốt hoảng, lấy tay gạt đi nước mắt của tôi. Tôi vẫn khóc. Còn cậu dỗ dành tôi bằng những lời không rõ nghĩa và sự vỗ về an ủi dịu dàng. Rồi tôi ngừng khóc, đôi mắt ướt nước oán hờn nhìn cậu. Cậu ấy lại nói tôi ngốc, trẻ con và bướng bỉnh.

Và thế là bằng bao nhiêu nước mắt, tôi đổi lại được sự ồn ào của cậu ấy. Chúng tôi vẫn như xưa. Nhưng, thi thoảng giữa tôi và cậu vẫn luôn có một khoảng lặng im nào đó mà tôi không thể giải thích được tại sao....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu thương đi lạc
» Yêu Phải Nha Đầu Hai Mặt
» Yêu Nhầm Gái Giang Hồ
» Yêu chị, hàng xóm à!!!
» Yêu anh hôm nay ít hơn hôm qua
1234...161718»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ