Hắn bước vào phòng, cười nhếch mép:” Đính hôn? Được thôi, để xem cô sẽ chịu đựng như thế nào, vợ chưa cưới ạ!”. Việc hắn đồng ý đính hôn cũng chỉ vì kính trọng ba mà thôi. Đã từ lâu rồi, sau chuyện đó hắn đã không còn tin vào đàn bà con gái nữa.
Chương 3
Ads – Mama ơi! Cho con ngủ tí đi_ Nó chùm chăn, giọng ngái ngủ 0
- Dậy mau, hôm nay là ngày con học trường mới đó, sắp trễ giờ rồi _ Mẹ nó thúc dục.
- Cho con nghỉ học hôm nay đi, con bùn ngủ lắm_ Nó nói, mắt vẫn nhắm.
- Nghỉ gì mà nghỉ, không nói nhiều, dậy ngay cho mama, ta cho con 3 giây_ Mẹ nó ra lệnh.
- Một_ Bà bắt đầu đếm.
- ……….._ Không có động tĩnh.
- Hai_ Mẹ nó kiên nhẫn.
- ……….._ Im lặng.
- Ba_ Mẹ nó hơi bực.
- ………. _ Vẫn không nhúc nhích.
Đếm đến số cuối cùng mà nó vẫn cứng đầu. Và lần này thì cơn bão đã thực sự nổ ra.
” BỐP”
” RẦM”
Các bạn đoán được chuyện gì xảy ra chứ? Mẹ nó tức giận vung chưởng đạp nó ngã xuống giường. Tuy là phu nhân cao quý nhưng hồi trẻ mẹ nó đã hạ gục không ít người ( cả đen lẫn bóng nhé!) Mẹ nó hồi đó đã từng đạt tới nhất đẳng karate và teawondo nên dĩ nhiên cú đá này không hề nhẹ với nó chút nào.
- Á… SAO MAMA LẠI ĐẠP CON?_ Nó bị ngã đau điếng nên hét lên.
- Con nhỏ này… DÁM LỚN TIẾNG VỚI MAMA NỮA HẢ? ” BỐP”, ” BỐP” NÀY THÌ NGỦ NÀY_ Mẹ nó không vừa, bà vừa chửi vừa đánh nó bôm bốp.
- Á đau, con dậy là được chứ gì?_ Nó đau quá nên phải đầu hàng.
- Dậy sớm có phải hơn không_ Mẹ nó đắc chí.
Ở dưới nhà, mọi người đều nghe thấy tiếng hét ‘ đầy công phá’ của hai mẹ con nó nhưng tuyệt nhiên không phản ứng gì, họ vẫn làm việc như thường bởi lẽ việc này đã quá quen thuộc rồi. Cứ mỗi sáng gọi nó dậy là i rằng xảy ra ‘ hỗn chiến’ giữa hai mẹ con và người thua luôn là nó ( làm con mà, sao hơn mẹ đc)
Khoảng 15 phút sau, nó bước xuống nhà với vẻ mặt thảm hại của kẻ bại trận.
- Chào bama, chào bác Châu con đi học_ Nó chào giọng uể oải.
- Nhớ học tốt nha con_ Ba nó mỉm cười.
- Ừm, quậy phá là mama bẻ đầu đó, nghe chưa_ Mẹ nó đe dọa làm nó lạnh sống lưng 0
- Đi học vui nhé cháu!_ Bác Châu vẫy chào nó.
_ Tại trường Thanh Phong_
Chiếc xe dừng ngay trước cổng trường, ập vào mắt nó là ngôi trường to lớn với chiếc cổng được nạm đá quý. Ngôi trường này cao 6 tầng ( bao gồm sân thượng) Tầng 1 là phòng Hội Đồng, phòng Hiệu Trưởng, Phòng GV và phòng Y Tế. Tầng 2 là Canteen, Cửa hàng học tập, Thư Viện và phòng Hội Trưởng. Tầng 3, 4, 5 lần lượt dành cho khối 10, 11, 12 với các tên gọi Star ( khối 10) Gold ( khối 11) và Diamod ( khối 12) Mỗi khối phân làm 2 khu: A dành cho những hs nhà giàu top 15 TG. B dành cho các hs con nhà khá giả. Thế nên hs nghèo tuyệt đối không thể vào. Tầng cuối cùng là sân thượng với bể bơi và sân bóng rổ. Sân trường rất rộng với thảm cỏ xanh mát. Thiết bị dạy học thuộc loại tối tân nhất. GV được tuyển chọn gắt gao từ trong nước lẫn nước ngoài.
” Ngôi trường rộng thiệt, tha hồ có chỗ cho ta quậy phá”. Nhìn vào vẻ lộng lẫy của ngôi trường, nó thầm nghĩ ( chị này lúc nào cũng thik quậy ^.^)
” RẦM”. Nó đạp cửa phi thẳng vào phòng Hiệu Trưởng.
- Ơ, em là…
- Q. Mai, đây là hồ sơ của em_ Chẳng chờ thầy Hiệu Trưởng nói hết câu, nó đã cầm hồ sơ chen vô.
- Ra là Phan tiểu thư, em sẽ học ở lớp 11A1. Đây là sơ đồ trường học, em cứ đi như chỉ dẫn sẽ tới_ Ông thầy dịu dàng chìa ra sơ đồ đưa cho nó.
Cầm tờ sơ đồ, nó chẳng nói rằng, phi thẳng ra khỏi phòng để lại ông Hiệu Trưởng đang ngơ ngác.
Sau một hồi mò mẫm ( mặc dù có sơ đồ) nó mới tìm được lớp học của mình. Nó bước vào lớp nhận được hai thái cực khác nhau. Bọn con trai thì mê mẫn nhìn nó với ánh mắt hình trái tim ( tại nó đẹp quá mà) Còn mấy đứa con gái thì chiếu lên nó những tia nhìn ganh ghét, thiếu thiện cảm. Nó chẳng quan tâm đến ánh nhìn của mọi người, ung dung bước đến bàn GV.
- Em sẽ ngồi ở đâu đây cô?_ Nó hỏi cô giáo.
- À, em là hs mới chuyển đến hả? Em có thể giới thiệu đôi chút về mình không?_ Bà cô nhìn nó cười dịu dàng.
- Tôi tên Phan Nguyễn Quỳnh Mai, các bạn có thể gọi tôi là Yumi_ Nói ngắn gọn rồi nó quay qua cô giáo_ Chỗ ngồi của em ở đâu cô?
- Bạn ơi, ngồi gần mình nè!_ 1 hs nam lên tiếng.
- Không, ngồi gần mình nè bạn_ 1 hs nam khác nói.
- Mấy ông làm gì phản ứng dữ vậy, chỉ là hs mới thôi mà_ Mấy nữ hs tỏ vẻ khó chịu.
- Kệ tụi tui, mấy bà ghen tị hả?_ Các hs nam phản bác lại làm lớp học náo loạn.
- CÁC EM IM LẶNG_ Bà cô hét lên làm cả lớp giật mình, im phăng phắc rồi bà cô quay sang nó_ Yumi, bàn cuối còn trống, em xuống đó ngồi nhé!
Bà cô nói thế làm tất cả hs nam trong lớp nuối tiếc vì không được ngồi cạnh người đẹp.
Nghe theo cô, nó bước xuống chỗ ngồi.
“ RENG RENG”. Tiếng chuông vừa báo hiệu kết thúc giờ học là nó chạy như bay xuống Canteen. Chắc là do đến sớm nên Canteen hơi vắng, nó tha hồ lựa đồ ăn mà không phải xếp hàng ( Canteen trường nó là buffer tự chọn mà) Nó gắp biết bao nhiêu là thức ăn, trong đầu thầm nghĩ “ Woa, thức ăn nhìu thật, tha hồ mà lót bụng, haha” ( ham ăn đến thế là cùng)
Canteen bắt đầu đông, mọi người nói chuyện rôm rả cho đến khi
- Bà con ơi… Thiên… Thiên Phong đến rồi kìa_ một cậu bạn hớt hãi chạy vào và sau câu nói ấy, tất cả mọi người đều sợ hãi đứng phắt dậy cúi đầu, ai cũng lấm tấm mồ hôi nhưng các nữ sinh lại có sự hồ hởi. Nó thì vì bận lấy thức ăn nên chẳng để ý.
Từ cửa, có ba chàng trai bước vào tỏa ánh sáng chói lóa 0 chàng trai thứ nhất là Sino với mái tóc nâu bồng bềnh, đôi mắt màu cà phê cùng nụ cười sát gái làm bao cô sịt máu mũi. Bên trái là Min với mái tóc đen nhánh và cặp mắt màu lam thu hút ẩn dưới cặp kính khiến nhiều cô phải điên đảo. Và ở giữa là hắn- một con người hoàn hảo đến từng centimet, mái tóc vàng chói cùng ánh mắt màu hổ phách lạnh lùng nhìn vào những con người đang run rẩy. Sau một hồi đảo mắt, đôi mắt tuyệt đẹp ấy dừng ở một người- là nó. Hắn cùng hai thằng bạn bước tới chỗ nó, 1 kẻ to gan không cuối chào hắn. Từng bước, từng bước…
Chương 4
Ads * Thiên Phong*- Một băng nhóm khét tiếng trong giang hồ, không ai là không biết và không ai không khiếp sợ khi nhắc đến hai chữ này. Đây là nhóm do hắn- một con người lạnh lùng, vô cảm đến đáng sợ cầm đầu, còn hai anh chàng Min và Sino là bang phó, chỉ chịu trách nhiệm khi hắn vắng mặt. Giống như cái tên, băng nhóm này có địa bàn rất rộng, đã thâu tóm nhìu băng nhóm khác một cách nhanh chóng, gọn gàng như một cơn gió, không để lại dấu vết.
Trở lại với sự việc chính nào.
Hắn bước đến gần nó, từng bước, từng bước… Trong khi đó, nó vẫn mải mê lựa đồ ăn nên chẳng biết nguy hiểm đang đến gần ( chị ơi! bớt ham ăn dùm cái đi) Khoảng cách ngày càng gần.
………. 4 bước………. 3 bước………. rồi chỉ còn 2 bước.
Sau khi khay thức ăn đã đầy, nó đột ngột quay lại. Các bạn đoán được chứ, chuyện gì đến cũng sẽ đến, nó va vào hắn làm khay đồ ăn bay lên và ‘ hạ cánh’ ngay chiếc áo pull trắng của ai kia khiến phân nữa chiếc áo dính thức ăn.
Các boy nhìn nó với đôi mắt thương hoa tiếc ngọc. Còn mấy girl thì nhìn nó với ánh mắt ‘ thương xót’ giả tạo cùng nụ cười đểu vì họ biết thế nào nó cũng gặp tai học lớn khi dám làm như vậy với hắn ( chưa chắc à nha! Chị này cũng đâu có zừa)
Hai nhân vật chính của chúng ta thì khỏi phải nói. Hắn rất bực vì chiếc áo pull đắt tiền được nó ‘ ban **** một đống đồ ăn. Còn nó cũng tức giận không kém khi khay đồ ăn nó cất công lấy bị đổ oan uổng. Ngước nhìn tên con trai trước mặt, nó nhào tới nắm lấy cổ áo hắn trước con mắt kinh ngạc của nhiều người.
- Nè tên kia, mắt mũi để đâu thế hả? Có biết ta phải vất vả lắm mới lấy được nhiều đồ ăn thế không? Tại ngươi mà nó bị đổ đấy, giờ tính sao đây? Bắt đền ngươi đấy… blo bla… blo bla_ Nó bực tức xả ‘ một tràng’ vào hắn.
Bọn học sinh xung quanh khỏi phải nói, sững sờ đến mức mắt chữ A, mồm chữ O. Đây là lần đầu tiên có người gan đến mức dám nói ( phải là chửi mới đúng) ‘ bạo chúa’ Gran như vậy.
Hắn mặt vẫn không chút cảm xúc, bình thản nhìn kẻ đang nắm cổ áo mình.
- Nè, có nghe ta nói gì không, điếc à? Đúng là bực mình mà_ Thấy hắn không có phản ứng, nó khó chịu. Nó ghét nhất là cảm giác nói mà không được hồi đáp.
- Nói… đủ chưa_ Sau mấy phút im lặng, hắn bật dậy, cất giọng ‘ lạnh hơn Nam Cực’ khiến ai nấy đều run.
- Tôi… tôi…_ Nó lắp bắp không nói nên lời, không hiểu sao khi nghe giọng này nó lại thấy ‘ ớn ớn’. Mà khoan đã, nó là ai kia chứ, là đại tỷ của băng Bạch Nhật, đám đàn em gặp nó phải khép nép, sao nó lại phải sợ hắn chứ.
- Chưa nói xong đấy, thì sao? Mau đền đồ ăn cho tôi đi t
Liếc nhìn cổ áo đang bị tay nó nắm, hắn cất giọng trầm nhưng đầy lạnh giá:
- Làm… gì đấy.
Cái tên này, nó tự hỏi không biết hắn là loại gì nữa. Rõ ràng đã thấy nó đang nắm cổ áo hắn rồi mà còn hỏi ‘ ngây thơ’ như thế nữa.
- Tôi nắm cổ áo anh đấy. Không thấy sao còn hỏi_ Nó nói giọng cáu bẳn.
- Có… buông… không_ Hắn hỏi nhưng ai ( trừ nó) cũng nhận biết được hàn khí toát ra từ câu hỏi ấy.
- Không buông, khi nào có đồ ăn mới buông_ Nó không nhận thấy điều đó, vẫn đáp lại bằng giọng ngang bướng.
- Buông- tay- ra_ Hắn gằn giọng đồng thời chiếu lên nó tia nhìn ‘ sắc lạnh’ làm cho Phan tiểu thư một lần nữa bị đơ, tay đang nắm cổ áo hắn dần được nới lỏng.
Hắn là vậy, không thích nói nhiều, chỉ cần một câu nói của hắn cũng đủ để người khác lạnh xương sống. Và nó cũng không ngoại lệ, hơi đơ trước câu nói+ ánh mắt ấy của hắn nhưng khi nghĩ đến khay đồ ăn bị đổ oan uổng, nó như có thêm sinh lực.
- Không buông, anh là gì mà tôi phải nghe anh chứ. Đền đồ ăn cho tôi đi rùi tôi sẽ suy nghĩ lại_ Nó nói, trừng mắt nhìn hắn.
Bỗng… hắn giựt phắt tay nó, nắm chặt lại.
- Nè, buông ra, tên điên kia, đau quá_ Nó rên rỉ, cái tên này đã không đền đồ ăn thì thôi lại còn nắm tay nó đau điếng nữa. Nó cố hết sức giật tay lại nhưng không thành công. Sức hắn quá mạnh. Tuy rằng nó có học võ nhưng không hiểu sao lại không thể sử dụng một món nào cả. ” Sao tên này nắm chặt vậy nè, nên dùng võ nào bây giờ? Sao mình không nhớ được món võ nào hết zậy trời”. Đầu óc nó rối tung, cố nghĩ cách thoát nhưng càng nghĩ lại càng rối ( chị này có bao giờ bit suy nghĩ cái gì đâu mà ko rối)
Chương 5
Ads Hắn chẳng nói câu nào, bàn tay vẫn nắm chặt lấy tay nó, không có ý định buông. Cổ tay nó ngày càng đỏ ửng nhưng nó vẫn không rên rỉ ( bệnh sĩ ấy mà) Nó cố gắng tìm cách thoát ra vì rất có thể bàn tay nó sẽ bị hắn bóp nát.
- Bỏ tay cô bé ấy ra đi, chỉ là tai nạn nhỏ thôi mà_ Thấy nó đang đau đớn, Min lại gần cản hắn. Anh vốn không ưa bạo lực lại càng không muốn án mạng xảy ra thêm lần nữa. Nhưng hắn không những không nghe lời của thằng bạn thân mà còn làm dấu ” Đừng xen vào chuyện này”. Min đành lùi lại, anh biết mình không thể cản được hắn. Riêng chàng Sino thì khác, anh không lại gần ngăn cản mà theo dõi cảnh tượng trước mắt với vẻ thản nhiên vì đây không phải lần đầu hắn làm vậy.
Tất cả mọi người xung quanh, ai cũng hồi hộp không biết hắn sẽ làm gì nó. Tiếng bàn tán, xì xào ngày càng nhiều.
- Kiểu này nhỏ đó chết chắc.
- Đáng đời. Nó là ai mà dám làm vậy với anh Gran chứ.
- Tao cá nó sẽ ‘ die’ trong mấy phút nữa.
Mấy con nhỏ ‘ son phấn’ cứ thế nói những lời cay nghiệt với nó. Nó vẫn đang cố gắng thoát khỏi tay hắn nên không để ý đến lời của mấy nhỏ đó. Chứ nó mà ra tay thì nhẹ lắm cũng phải nằm hospital mấy tháng, nhiều nhất là mấy năm, hoặc chỉ có thể sống ở đó thôi ( ý chỉ nó sẽ đánh cho liệt giường í mà) Còn các boy nhìn về phía nó thương tiếc, làm như nó sắp chết không bằng cònlâunhá!Nómàchếtthìtruyệncủat...

Phone: 01657595739 