Polly po-cket
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 2622
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh
- Sao ? Em không nói được nữa chứ gì ? Thôi được rồi ! Anh biết em chẳng yêu anh nữa , chúng ta chia tay đi .
Hắn vừa nói vừa lấy tay còn lại nắm chặt phần áo ở bên trái của mình . Tim hắn đau , sao hắn có thể nói như thế với người con gái hắn yêu thương chứ ? Hắn tự trấn an mình : ” Chỉ là một cái hôn thôi ! Một cái hôn thôi ! Mày có thể bỏ qua mà , mày cũng từng hôn những cô gái khác đấy thôi . Mày có thể rút lại lời nói vừa rồi đấy Jun à ! Mau rút lại đi ! ” . Nhưng suy nghĩ của hắn vụt tắt khi nghe đầu dây bên kia nói :
- Tuỳ … anh … anh … vậy … vậy !
Rồi đầu dây bên kia cúp máy , tiếng ” tút tút tút ” cứ như xé từng mớ thịt của hắn . Đau không ? Đau chứ ! Đau gấp trăm ngàn lần … đau vô cùng . Hắn buông điện thoại ra như người vô hồn , hắn nằm lên giường . Hắn dùng tay che đôi mắt mình , hắn không tin vào tai hắn nữa , hắn không tin … những lời vừa rồi lại phát ra từ miệng của người con gái hắn yêu . Tiếng nói của nó run rẫy , đau đớn , nhưng lại dứt khoát vô cùng : ” Tuỳ … anh … anh … vậy … vậy ! ” . Là thế nào ? Hắn không hiểu ! Nó muốn nói gì đây ? Hắn không hiểu thật hay cố tình không hiểu đây ? .
Ngoài trời vẫn mưa . Không những mưa ngoài trời , trong nhà hắn cũng có mưa … mưa từ đôi mắt của hắn . Mưa ngoài trời tằm tả bao nhiêu thì mưa trong đôi mắt hắn dữ dội bấy nhiêu . Nhưng mưa ngoài trời , làm sao thấu hiểu được nổi đau khổ của hắn ?
Tại ven bờ hồ , nơi nó đang ngồi dưới gốc cây :
Nó vừa gọi điện thoại cho hắn xong . Đau điếng người ! Không phải là đau về thể xác , mà nó đau về tinh thần , về tình thương . Nó cầm điện thoại trên tay run rẩy , thở thoi thóp . Cái sương lạnh của buổi sớm khuya cộng thêm trời mưa dữ dội này … đang thấm dần vào da thịt nó như một vết cắt rất sâu , nó tự hỏi rốt cuộc nó đợi ở đây vì cái gì ? Đợi ở đây để chịu mưa chịu rét ? Đợi ở đây để hạnh phúc với niềm vui sướng hoang tưởng ư ? Hay đợi ở đây để nghe những lời đau lòng đó ?
Nó không muốn như thế ! Nó cũng chẳng muốn có chuyện như thế xảy ra . Việc hắn nhìn thấy cảnh đó nằm ngoài dự đoán của nó . Mà nếu hắn có thấy nó cũng nghĩ rằng hắn tin nó mà bỏ qua . Tự dưng nó bật cười , nó cười chính bản thân nó đã quá ngu dại để ngồi chờ ở đây , quá ngu dại để bị sụp bẫy của Shin lần nữa . Nó giơ tay lên tự đánh mình , đánh vào đầu , tát vào má , rồi tay nó dừng lại ở mắt … nó lấy tay nó sờ thử mi mắt , nó phát hiện ra trên mi nó có những giọt nước . Nó đưa tay ra rồi nhìn vào những giọt nước trên tay nó , nó tự hỏi : ” Đây là mưa hay nước mắt ? ” . Nó ngồi co ro ở góc cây , nó không muốn về nhà . Nó muốn ở đây , cùng với con gấu lắm lông của nó mua định tặng cho hắn . Nó ôm chặt con gấu vào mà nói nghẹn ngào :
- Đáng lẽ mày đã không ở đây để chịu mưa với tao đâu ! Đáng lẽ mày đã được hạnh phúc bên anh ấy … hưởng trọn niềm hạnh phúc từ anh ấy dành cho mày , mà cũng có thể dành cho tao nữa . Do tao đúng không ? Tao hại mày ? Tao hại anh ấy ? Tại tao đúng không ? Tất cả là tại tao đúng không ? … Mày nói gì đi chứ !
Nó khóc , rồi nó tức giận quăng con gấu đi . Nó cúi mặt xuống giữa hai cái đầu gối mà khóc ngon lành . Tại sao ? Chỉ mới một tháng thôi mà ! Nó chưa hưởng được một tình yêu trọn vẹn mà . Tại sao lại là nó ? Tại sao không phải là một người khác … ? Tại sao thế ? Lần nào cũng là nó sao ? Mọi đau khổ để dồn về cho nó thế này ?
***
Tại nhà của nó và ông Chan , ông Chan đang đợi Durin về :
Bây giờ là 2 giờ sáng , Durin vẫn chưa về , cả nó cũng chưa về . Lòng ông Chan thấp thỏm lo âu , ông ấy đã lấy xe chạy khắp ngỏ ngách thành phố nhưng không tìm ra 2 người họ . Ông Chan thức đến giờ đến đứng ở trước cửa đợi nó và Durin về . Rồi cạch cạch , ông Chan vội chạy ra xem … là Durin . Ông Chan mừng rõ ôm Durin vào lòng . Nhưng … Durin không ôm ông ấy mà lại đẩy ông ấy ra . Durin lạnh lùng nói :
- Chúng mình chia tay đi !
Như sét đánh bên tay , ông Chan choáng váng . Nhìn người con gái mình thương bao lâu nay đang đứng trước mặt mình nói lời chia tay mà không hiểu lý do . Ông Chan vịnh vai Durin lắc mạnh hỏi :
- Vì sao vậy ? Vì sao thế ?
Durin cười nhếch miệng , nói :
- Đơn giản là em yêu người khác rồi !
Lại thêm một đòn giáng vào đâu ông Chan . Ông Chan tốn hơn 3 năm để đợi một người con gái , đó là Durin . Đợi được 3 năm và cũng được quen nhau với Durin … chỉ vỏn vẹn 3 tháng là chia tay sao ? Ông Chan như bị điên , quát vào mặt Durin hỏi :
- Thằng đó là ai hả ? Thằng đó là thằng nào ?
- Anh không cần biết ! Mai em sẽ dọn ra khỏi đây , em không còn lý do gì để ở lại đây cả – Durin nói lạnh lùng .
Ông Chan đau đớn , bao lâu nay tình cảm đối với Durin một mực không thay đổi , thế mà tại sao lại như thế ? Ông Chan vội ngăn Durin lại :
- Em không được đi , em phải ở lại đây ! Em không được đi ! Và em cũng không được quyền chia tay với anh
Durin nhếch mép cười khinh bỉ ông Chan , nói :
- Người ta còn tặng dây chuyền cho em nhân ngày valentine này ( Vừa nói Durin vừa cúi xuống để khoe cọng dây chuyền hắn vừa tặng ) Còn anh ? Valentine anh tặng gì cho em nào ? Chỉ một hộp socola dở tệ đó thôi á ?
- Nhưng hộp socola đó là do chính ta anh làm mà – ông Chan nói đau đớn .
- Em không quan tâm , anh cứ để em đi … em chẳng còn yêu anh nữa đâu – Durin lạnh lùng nói rồi bước đi để lại ông Chan ở trước cửa nhà như chết đứng .
Cả thân người hoàn toàn bủn rủn , ông Chan té phịch xuống sàn nhà . Ông Chan bây giờ chẳng khác nào mấy thằng con trai thất vọng vì tình khác , ông Chan không khóc nhưng lại vô tri , vô giác đi . Ông Chan lẫm bẫm :
- Không lẽ … tất cả đã kết thúc rồi sao ? Ai đã làm cho Durin thay đổi ? Ai đã khiến Durin như thế này ? Mình sẽ giết người đó !
4h sáng , ở nhà của hắn , mưa vẫn rơi :
Hắn nằm trên giường không ngủ . Không khóc nữa , nhưng cảm giác đau đớn vẫn còn đọng lại ở đây … ở trong tim này . Hắn lần đầu biết yêu , lần đầu cảm nhận được tình yêu nó đau đớn và hạnh phúc thế nào ! Hắn ước gì thời gian có thể quay lại và hắn nhất định sẽ không nói ra câu đó . Nhất quyết không , có chết hắn cũng không nói . Vì sao ư ? Vì hắn yêu nó .
4h sáng , ở ngoài gốc cây chỗ nó đang ngồi , mưa đã dần nhỏ lại :
Nó ngồi đó , nước mắt khô rồi . Nó lòm còm nhặt con gấu lắm lông rồi áp nó vào lòng để cảm nhận hơi ấm . Nó thấy ấm , nó đang tưởng tượng mình đang ôm hắn , nó cười … một nụ cười đau khổ . Bây giờ , ở khúc này đã có lác đác vài người đi tập thể dục . Khi mà họ nhìn thấy một đứa con gái ăn mặc theo style rock , đầu tóc moden mà lại đi ôm con gấu ngồi đó cười … rồi bị ướt đẫm người thì ai cũng nghĩ nó bị thần kinh .
Nó ngồi đó hồi lâu , đặt tay lên ngực . Nó vẫn cảm giác được tim đang đập , nhưng cảm giác này là sao đây ? Căm hẫn ? Đau buồn ? Hay là hối hận ? Nó không biết . Bây giờ , trán của nó bắt đầu nóng , thân nhiệt của cơ thể nó càng tăng cao , hơi thở bắt đầu yếu , tay chân bủn rủn … có lẽ nó bị sốt rồi . Nếu có thể , thì nó muốn ông trời cho nó chết luôn đi cũng được !
4h sáng , ở trước cửa nhà của nó và ông Chan :
Cậu chủ của tập đoàn nhà họ Bạch ngồi thẫn thờ ở đó . Vẫn như vật vô tri vô giác , cậu ta không cử động gì … mặc cho gió lùa vào , mặc cho mưa có tạt vào vai cậu ta . Cậu ta vẫn không có cảm giác . Cảm giác duy nhất cậu ta cảm thấy được lúc này là sự phản bội và đau đớn của người cậu ta yêu dành cho cậu ta . Rốt cuộc cậu ta đã làm sai đều gì để người yêu cậu ta ruồng bỏ cậu ta như thế ? Nghĩ mãi … nghĩ mãi … 2 tiếng đồng hồ rồi những vẫn không ra . Cậu ta tuyệt vọng .
Họ – nó, hắn và ông Chan , lại cùng nhau đánh mất cả thế giới của mình trong một đêm mưa lớn . Ông trời muốn gì đây ? Trêu đùa họ à ? Hay muốn khóc than cho họ ? Họ đau đớn biết nhường nào , thế giới của họ đã bị chính người họ yêu đánh cắp , rồi bây giờ lại bị chính người họ yêu chà đạp nhẫn tâm . Họ đã bị người mình yêu quay lưng , có ai hiểu được cho họ ? Có ai hiểu được … Cảm giác cô đơn lạnh lẽo khi bước trên một con đường mà không có người mình yêu đi cùng nó đáng sợ đến cỡ nào ? Có ai hiểu được , thiếu hơi ấm và bàn tay của người đó thì mình sẽ khốn khổ thế nào ? Có ai hiểu được cho họ không ? AI hiểu được đâu chứ ! Hiếm ai hiểu được cho họ .
Note từ tác giả :
(!? ) Có nghĩa là tác giác muốn nhấn mạnh sự khác thường ở đây . Cũng có nghĩa là nó không hợp lý đối với chúng ta và có thể khiến chúng ta bỡ ngỡ .
Dấu đó còn giúp tác giả diễn tả được cảm giác không rõ rệt về suy nghĩ của nhân vật đó . Hoàn toàn không giải thích được tại sao nhân vật đó lại ( làm ) nghĩ như vậy !
Chap 18: Không đề
Chủ nhật , là ngày nghỉ … nhưng thật sự thì chẳng ai được nghỉ ngơi cả .
Tại vila của tập đoàn nhà họ Bạch …
- Alô , phải nhà của bệnh nhân Bạch Ánh Linh không ạ ? – Một giọng nữ cất lên
- Vâng , đúng rồi ạ .
- Bệnh nhân Bạch Ánh Linh hiện đang ở bệnh viện , nếu chị là người nhà của bệnh nhân thì phiền chị vào bệnh viện gấp – Vẫn giọng nữ đó
- Sao … sao ? Chị .. chị nói gì cơ ? … Bệnh nhân gì ? Bệnh viện … nào … nào … nào cơ
- Bệnh Viện XXX , phòng 502 , phiền chị đến ngay để làm thủ tục
Mẹ nó sững sờ buông điện thoại ra . Vội vàng khoác chiếc áo mỏng lên người rồi chạy vù ra ngoài cửa như một cơn lốc xoáy . Ra cửa , thấy ông Chan đang ngồi thẫn thờ đó , mẹ nó không khỏi đau lòng … lay nhẹ người con trai mình mà thương xót nói:
- Tỉnh lại đi con ơi … Em con đang ở trong bệnh viện kìa ! Tỉnh lại đi … Chẳng nhẽ con định ngồi đây mãi sao ? …
Ông Chan không phản ứng , mắt nhìn xa xăm về một hướng không định vị . Ông Chan không nghe mẹ nói , ông Chan vẫn ngồi như người mất hồn … không còn sức sống .
Biết mình không làm được gì cho con trai , mẹ nó thở dài rồi chua xót chạy ra khỏi nhà để đón vội đón vàng một chiếc taxi đến bệnh viện .
***
Tại bệnh viên :
Nó không biết gì cả ! Nó không biết mình đến nơi đây bằng cách nào ? Và ai mang nó vào đây ? Mang nó vào một giấc mơ đẹp thế kia ? .
Nơi nó đang đứng trắng toát ! Nó thấy mình trong giấc mơ , nó cảm nhận được chính hơi thở của bản thân mình len qua từng kẽ tay . Nó thấy mình đang đi trên không trung và dường như ai đó đang đợi nó ở phía trước . Nó giơ tay ra và đón lấy cái người đấy … Đó quả là một giấc mơ đẹp . Nó cảm thấy bình yên lạ thường trong giấc mơ này . Nó nắm lấy bàn tay đó , cảm giác hạnh phúc lại bao phủ lấy nó không buông tha … Nhưng rồi nó bắt đầu sợ cảm xúc này , liệu nó có qua nhanh dễ dàng thế không ? Không kéo dài được sao ? Dù chỉ là trong một giấc mơ , một giấc mơ do chính nó tạo ra ( !? )
Buồn cười ! Nó cảm thấy buồn cười cho chính cái số phận của mình . Mắt nó vẫn nhắm , không có giọt nước mắt nào rơi ra từ mắt nó cả . Cũng không có tiếng cười khô khóc nào , mặt nó trắng bệt . Nó đã dầm mưa một đêm dài rồi .
” Thức đêm mới biết đêm dài “
Đêm đó đối với nó , không những dài … mà còn đau đớn .
***
Trên taxi :
Mẹ nó cứ lẩm nhẩm tên bệnh viện và số phòng mãi … mẹ nó sợ quên . Con gái của bà đang ở bệnh viện và bà không hiểu tại sao lại như vậy ! Bỗng dưng bà thấy tủi thân và xấu hổ . Bà vội lấy điện thoại di động từ trong cái áo khoác hồi nãy ra , bà nhấn số của ba nó .
” Tút … Tút … Tút … ” . Từng hồi chuông đỗ làm bà như tăng thêm phần lo lắng và sợ sệt . Cuối cùng thì đầu dây bên kia cũng nghe điện với cái giọng mệt mỏi và khản đặc của một người đàn ông :...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu chị, hàng xóm à!!!
» Xin hạnh phúc đừng chạy quá xa...
» Xin được gọi đó là tình yêu
» Truyện Tình Yêu – Em đã đủ lớn để yêu anh chưa?
» Truyện Ngắn Tình Yêu – Nếu sau này em là vợ của anh!
1234...141516»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ