XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 2621
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Nếu Anh Muốn, Tôi Sẽ Là Của Anh
- Alô
Bà mừng rỡ , nước mắt rơi … tạm thời bà chưa nói được gì . Lần đầu tiên từ hôm sinh nhật của nó , bà gọi điện mà ba nó bắt máy … Bà cảm thấy hạnh phúc vô cùng . Rồi giọng người đàn ông đó vang lên :
- Alô , em có chuyện gì muốn nói với anh à ?
- Con bé Yun …
Bà vừa nhắc đến chữ Yun thì bên kia đã cúp máy . Bà không hiểu tại sao ? Con của bà và ba nó mà … tại sao lại thế ? Bà vội nhấn nút ” gọi lại ” . Khi đầu dây bên kia bắt máy thì bà vội nói với giọng quở trách :
- Con bé Yun nó đang ở bệnh viện đấy ! Anh còn là ba nó thì hãy quan tâm nó tí đi !
- Hừ , nó ở bệnh viện thì làm sao ? Chắc lại đánh nhau với bọn con trai hay gì đấy chứ đã làm sao đâu ? Mà lạy trời cho nó chết luôn đi , nuôi nó chỉ tổ phiền phức – Giọng người đàn ông bỗng hung dữ hẳn lên
Bà không nói gì nữa , cúp máy . Bà đau xót cho đứa con gái bé nhỏ của mình , đau xót cho chính bản thân mình . Bà vội cằm nước mắt mà bước xuống xe , đi vào bệnh viện .Tại vila của nhà họ Bạch :
Durin kéo sềnh sệch cái va-li to tướng của mình ra khỏi căn phòng to lớn đó . Nhìn ông Chan ngồi thẩn thờ ở bên ngoài cửa từ tối qua đến giờ mà nhếch miệng cười khinh bỉ (!? ) Việc Durin muốn bây giờ là thoát ra khỏi căn nhà này càng nhanh càng tốt . Durin vội vàng kéo va-li ra khỏi cửa … Đang kéo thì bỗng dưng một bàn tay nắm lại , Durin biết rõ đó là ai . Là ông Chan , không ai khác ngoài ông ấy được . Ông Chan nhìn Durin với ánh mắt đau đớn nhất từ trước đến giờ , ông Chan hỏi nó với vẻ tuyệt vọng :
- Em … muốn đi thật à ? Có thể suy nghĩ lại không ?
- Không , tôi muốn ra khỏi căn nhà này càng nhanh càng tốt – Một lời dứt khoát được phát ra từ đôi môi mỏng và hồng xinh của Durin .
- Em có thể suy nghĩ kĩ lại được không ? Chỉ lần này thôi ? Được không ? – Ông Chan nén đau hỏi
- Không , tôi đã hết yêu anh rồi – Durin lại dứt khoát
Buông tay Durin ra , ông Chan như phát điên lên :
- Trời ơi , sao cô lại đối xử với tôi như vậy ? Mấy năm nay tôi yêu cô như thế không đủ để cô suy nghĩ lại sao ? Cô đi đi … đi đi và đừng bao giờ trở lại đây nữa
Durin bắt đầu thấy sợ , nhưng vẫn cố cầm va-li mà chạy ra khỏi đó .
Ông Chan lại ngồi phịch trước cửa , ôm đầu đau như búa bổ . Đau cả tinh thần lẫn thể xác . Rốt cuộc tình yêu là gì mà khiến con người ra đau đớn thế ? Rốt cuộc tình yêu là gì mà khiến con người ta dễ thay đổi đến thế ? Mấy năm trong chờ không đủ để níu kéo người đó lại sao ?
Trong phút chốc , ý tưởng muốn chết loé lên trong đầu ông ấy . Ông ấy bước đến hồ bơi , nhảy ùm xuống … thả trôi dạt mình ở hồ . Ông ấy là một thằng hèn , yếu đuối và nhục nhã .
Người hầu trong nhà sợ sệt , vội chạy ra kéo ông ấy lên . Bây giờ , ông ấy chẳng khác nào một con mèo ướt sũng bị bỏ rơi . Yếu đuối và đáng thương vô cùng . Ông ấy lại bị sốc một lần nữa … Có lẽ lần này là lần cuối.
Tại nhà hắn :
Tối qua do mệt quá hắn thiếp đi lúc nào không biết . Tỉnh dậy thì đã thấy mình nằm một đống ở dưới đất . Hắn lòm khòm đứng dậy rồi ngồi lên giường . Hắn nghĩ đến chuyện hôm qua và thở dài . Hắn vội lấy điện thoại ra nhìn … không có cuộc gọi nhỡ hay mess nào mà hắn chưa đọc . Hắn bắt đầu thấy lo lắng cho nó . Hắn vội thay đồ , vệ sinh cá nhân rồi phóng vù ra , leo lên xe hắn chạy lại chỗ hẹn hôm qua (?).
Vừa đến nơi , hắn thấy một con gấu được gói kĩ trong giấy bao nilong trong suốt . Trên mặt giấy bao nilông đó là những hạt mưa lẫn những hạt sương lắng đọng lại . Ngớ người , hắn bị một bàn tay làm giật nẩy mình . Hắn quay lại nhìn , là một bà lão già nua , tóc bạc trắng hết , da mặt nhăn nheo , độ khoảng ngoài 70 , đang chóng gậy … Hắn hoàn toàn không quen bà lão này , hắn ngạc nhiên nhìn bà lão rồi hỏi :
- Bà có chuyện gì muốn nói với cháu à ?
Bà lão cười cười , tay chân hơi run run … chắc do tuổi lớn . Thấy thế hắn liền đỡ bà lão , bà lão gật đầu cảm ơn . Tỏ vẻ hài lòng , bà lão nói :
- Cậu đang cầm cái gì đấy ? Con gấu này là cuả một cô gái mà ?
Hắn tròn xoe mắt , ngạc nhiên vô cùng … hắn hỏi :
- Cô gái nào hả bà ? Con gấu này ở đây … thế cô gái đó ở đâu ?
Bà lão chậc lưỡi , nói với vẻ không hài lòng lắm :
- Tôi thấy cậu là người tốt nên mới nói cho cậu nghe . Cô bé ấy tội nghiệp lắm , đợi ai đó từ tối hôm qua … khoảng 7h tối hay sao ấy ! Tội cô bé , đợi mãi mà không có ai lại , trời lại mưa … cô bé ấy ngồi đó đến sáng vẫn không chịu về . Tay cứ ôm khăng khăng con gấu này . Mới vừa rồi , cô bé ngất . Bà già như lão vừa gọi điện cho xe cưú thương lại đưa cô bé ấy đi … Thật tội nghiệp , không biết cái người mà cô bé đó đợi có tính người không nữa . Bắt cô bé đó đợi nguyên một đêm , trời lại mưa tầm tã … thế mà vẫn không đến . Chỉ tội nghiệp cô bé ấy thôi !
Từng lời từng chữ như xuyên thủng tim hắn . ” Vậy là hôm qua cô ấy đợi mình ở đây thật ! Vậy là cô ấy không giả vờ ? Sao mình lại nghĩ cô ấy giả vờ chứ ? Mình là thằng ******** mà ! ” . Rồi hắn hỏi vội bà lão :
- Bà có biết cô bé ấy đang ở bệnh viện nào không ạ ?
- Bệnh viên XXX .
- Cháu cám ơn bà .
Nói rồi hắn vội đỡ bà lão lại băng ghế đá ngồi rồi phóng lên xe chạy một mạch đến bệnh viện .
Bà lão ngồi đó , lắc đầu chê : ” Tuổi trẻ bây giờ , chẳng hiểu nổi … ! “
***
Tại bệnh viện :
Gặp riêng bác sĩ hỏi thăm tình hình con gái của mình .
Mẹ nó gặp riêng bác sĩ vừa khám cho nó . Mẹ nó hỏi :
- Con gái tôi có sao không bác sĩ ?
- Do dầm mưa lâu quá nên bệnh nhân sốt rất cao dẫn đến bị giật kinh phong . Nếu đưa vào trễ một tí thì hậu quả có thể dẫn đến tử vong rồi ! – Vị bác sĩ lạnh lùng nói
- Thế bây giờ con tôi sao rồi hả bác sĩ ? Nó có bị gì không ? – Mẹ nó run rẫy nói
- Bệnh nhân không sao , nhưng phải ở lại kiểm tra xem thế nào mới được xuất viện . Tạm thời , bệnh nhân vẫn chưa tỉnh nhưng bà đừng quá lo lắng .
- Nó … nó không sao phải không ạ ? – Mẹ nó vẫn run rẫy
- Vâng , nhưng mà gia đình có biết chuyện bệnh nhân bị bệnh tim không ? – Bác sĩ hỏi
- Sao ? Bệnh tim ? Bác sĩ nói gì ? – Mẹ nó ngạc nhiên … Bà không nghĩ con gái mình lại dính liếu mấy cái bệnh quái gỡ này
Vị bác sĩ nhìn thấy thái độ của mẹ nó mà thông cảm . Vị bác sĩ điềm đạm đáp:
- Bệnh nhân bị bệnh tim bẩm sinh . Theo kiểm tra của chúng tôi thì là bệnh tim do di truyền tuy bệnh tình không diễn biến tệ nhưng tôi khuyên bà cũng nên cho bệnh nhân khám và chữa trị kịp thời thì tốt hơn .
Mẹ nó im lặng , không nói gì . Tay chân bủn rủn , tai nghe ù ù . ” Bệnh tim bẩm sinh ư ? Bệnh tim á ? Con bé Yun bị mắc phải bệnh này sao ? ” – Bà nghĩ .
Bà sợ sệt nhìn bác sĩ như cầu cứu :
- Thế … thế … tôi phải làm gì đây ?
- Bà nên bình tĩnh , mọi chuyện rồi sẽ đâu vào đó . Bệnh tình của bệnh nhân hiện tại không có gì thay đổi , nhưng để đảm bảo an toàn chúng ta sẽ kê đơn thuốc cho bà . Tất nhiên là bà không nên để bệnh nhân bị kích động . Nếu bị kích động mạnh sẽ xảy ra tình trạng nguy hiểm , có thể đe doạ tính mạng của bệnh nhân . Bà cũng đừng cho bệnh nhân biết rằng mình bị bệnh tim . Điều đó có thể làm bệnh nhân sốc !
Lại im lặng , bà không nói gì với vị bác sĩ này nữa . Quay lưng đi vào phòng của nó , ngồi xuống ghế cạnh giường vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp mà khốn khổ của nó .
Khuôn mặt trắng bệt trải qua biết bao đau đớn , bây giờ thì nhận được cái gì ?
Quầy tiếp tân của bệnh viện :
- Cô … cô cho tôi hỏi bệnh nhân … Bạch … Bạch Ánh … Linh … Linh ở phòng mấy … – Hắn vừa hỏi vừa thở hổn hển .
- Anh đợi một tí – Cô y tá vừa nói vừa đánh ” cách cách ” tìm dữ liệu . Khoảng 5s , cô y tá ngước lên nhìn hắn và nói :
- Phòng 502 ạ .
Không nói gì thêm , hắn phi một vòng quanh bệnh viện . Kiếm từ bên này sang bên kia , cuối cùng cũng ra phòng 502 . Hắn thu hết can đảm , thở dồn dập đẩy cửa vào phòng bệnh …..
Vừa bước vào phòng … hắn đã nhìn thấy một người con gái bị băng bó khắp thân . Máu đã khô , đóng lại trên những miếng vải băng , chắc là bị tại nạn giao thông . Trông có vẻ nặng lắm ! . Hắn chợt nghĩ đến bà lão lúc nãy , bà lão nói là nó chỉ bị ngất , nên cứ tưởng mình vào nhầm phòng . Hắn vội chạy ra nhìn lại số phòng , không sai vào đâu , là 502 … chợt mặt hắn tái xanh lại . Hắn chạy vào , nhìn người congái đang nằm bất động đấy , rồi lại quay qua hỏi cô ý tá :
- Bệnh nhân nằm ở đây bao lâu rồi hả cô ?
- Mới vừa được cấp cứu xong – Cô y tá lạnh lùng . Rồi lại nói tiếp :
- Anh có phải người thân của bệnh nhân không ? Nếu không thì xin mời anh ra khỏi phòng để bệnh nhân được chuyển sang phòng hồi sức !
Nghe những lời này , mặt hắn bỗng dưng tái mét lại … nhìn giống như chẳng còn giọt máu nào sót lại , thân thể hắn run rẩy . Nước mắt hắn trào ra , hắn nghĩ : ” Đúng là Yun rồi … ” . Tim hắn đau nhói , từng cơn , từng hồi , tim hắn co thắt lại … hắn không thở được . Hắn quỳ gối , đưa 2 tay lên mặt … hắn không tin mình lại khiến cho Yun bị như thế . Cô y tá nhìn thấy thế cũng chả có thái độ gì , chỉ bảo hắn ra ngoài để bác sĩ còn làm việc . Hắn bắt đầu ngồi dậy , nhấc từng bước chân run rẩy , đi khập khểnh ra ngoài ngồi .
Tự dưng một dòng kí ức … hai đứa quen nhau chạy ùa về trong hắn như một đoạn phim . Hắn sợ hắn sẽ mất Yun , hắn sợ Yun sẽ không tha thứ cho hắn , hắn sợ tất . Rồi hắn như bị kéo ra khỏi những dòng suy nghĩ đó khi thấy một cặp vợ chồng chạy hối hả vào phòng 502 của Yun , họ khóc đau đớn … rên rỉ than trách cho số phận con gái mình .
Hắn nhíu mài suy nghĩ , không biết hai vợ chồng này , bán tín bán nghi hắn đánh liều hỏi cô y tá :
- Cô y tá ơi , bệnh nhân này tên gì thế ?
- Bùi Ngọc Quyên ! Anh không biết à ? – Cô y tá ngạc nhiên hỏi .
Hắn thì cũng chả khá hơn được gì , đứng ngơ ngác như ” con nai vàng trên bãi cỏ xanh ” . Nãy giờ tốn nước mắt vì một người con gái xa lạ , tự dưng hắn thấy buồn cười ****** . ” Mình hố nặng rồi ! ” – Hắn thầm nghĩ . Hắn vội cảm ơn cô y tá rồi chạy vèo ngoài hành lang mà cười hi hí như thằng điên vừa trốn trại ra . Chính lúc này hắn thấy yêu Yun hơn ai hết .
Rồi hắn chạy vòng vòng kiếm phòng 502 , nhưng tìm ra được thì cũng nhầm phòng . Bệnh viện này là bệnh viện lớn nhất ở thành phố nên có mỗi khoa được chia ra làm nhiều khu lớn , mỗi khu giống hệt nhau và cả số phòng cũng thế .
- Đề nghị trật tự cho bệnh nhân nghĩ ngơi – Một cô y tá nhắc nhở hắn .
Hắn ấm ức , nếu là thường lệ thì hắn đã chửi mặt cô y tá đó rồi , vì ba hắn có tiền mà … làm gì mà chả được . Nhưng trường hợp này ngoại lệ , hắn không muốn tốn thời gian vào việc cỏn con này . Hắn lại chạy đi tìm tiếp, hắn tìm đến vã mồ hôi hột cũng chẳng thấy được phòng nào là phòng của Yun . Chịu hết nổi , hắn phải quay lại quầy tiếp tân lúc nãy để gặp lại cô y tá đó mà hỏi :
- Cô ơi , xin hỏi bệnh nhân Bạch Ánh Linh ở khu nào ạ ?
- Khu 1 của khoa nội , vừa nãy tôi định nói nhưng anh chạy mất rồi – Cô ý tá tỏ vẻ trách móc .
Hắn thấy mình thật ngu ngốc . ” Bình thường mình thông minh lắm mà , sao lần này lại như thằng ngu thế nhỉ ? ” – Hắn tự trách . Không cảm ơn , hắn chạy thẳng đến khu 1 của khoa nội , căn phòng số 502 nằm ở cuối khu . Căn phòng ảm đạm và lạnh lẽo … Hắn bỗng thấy sợ .
***
Tại phòng 502 , khu 1 khoa nội , bệnh viện XXX
- Con ơi , ăn cháo này ! – Mẹ nó vừa thổi vừa thúc dục nó ăn cháo để chống đói ....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Cân đo tình yêu
» CHỈ LÀ ĐỂ YÊU
» Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc
» Thứ Gì Anh Cho Là Hạnh Phúc Nhất?
» Truyện Ba tháng làm người yêu Cave
1234...242526»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ