Nghe hắn nhắc đến buổi sáng làm nó nhớ đến Shin , nó lại sợ Shin sẽ làm hại hắn … Nó ừ lí nhí .
Hắn quay qua ôm trọn nó vào lòng , dịu dàng và trìu mến . Nó hạnh phúc biết bao
Note từ Tác giả :
Hai người này mới đầu đã được tác giả tạo cho hình tượng là ngang bướng và thích đánh nhau . Bây giờ lại có những hành động thế này … tác giả cũng không thể đỡ được . Tác giả cũng chẳng hình dung ra nó như thế nào … nhưng cốt truyện nó đã thế rồi . Đành chịu thôi
Tại phòng của 4 người kia …
Không có ai cả … Trống rỗng .
Tại trước cửa phòng của Yun và Jun …
Có 4 cái bóng người lấp ló … là 4 người kia . Họ đang rình nghe chuyện của nó và hắn . Ông Chan tặc lưỡi :
- Tuy cái kế hoạch thất bại nhưng mà thấy nghe bọn nó yêu nhau thế … cũng được
Tự dưng có một bàn tay đập vào vai 4 người họ . Giật mình … quay ra đằng sau , 4 người họ như muốn đập chết tươi đứa vừa đập vào vai họ .. Là Kyo . Kyo nhìn họ hỏi :
- Chuyện gì thế ?
Cả bọn nói không khớp nhau nhưng lại cùng 1 nội dung : – Đâu có gì đâu … đâu có gì ..đâu có gì …
Tuy là thế nhưng Kyo cũng đủ thông minh để đóan được chuyện gì xảy ra , Kyo đẩy cửa vào . Hắn và nó đang ôm nhau giật mình ngồi dậy nhìn Kyo , Kyo nhìn hai người đó cười … lại cái nụ cười như nắng ban mai đó … làm sáng rực cả căn phòng . Kyo nói :
- Phải biết trân trọng nhé ! Mày đã không phải là tao lúc trước rồi đấy !
Hắn cười ha hả khoái trí . Nó cũng cười theo . Rồi 4 người kia đúc đầu vào cười ké … vừa mới cười ha ha … vỏn vẹn 2 tiếng thôi là ” bốp , bốp , bốp , bốp ” . Kyo kí đầu 4 người … kể cả Durin cũng kí . Kyo quay sang 4 người họ nói với giọng trêu đùa :
- Cười ké là không tốt .
Chap 16 : Bắt đầu một tình yêu và một hiểu lầm tai hại.
Biệt thự của Shin … buổi tối
Shin do bị Kyo quật quá mạnh và bị ông Chan ” xúc tác ” thêm nên Shin bị chấn thương cột sống . Hiện đang ngồi xe lăn . Biệt thự này là nơi Shin ở … do ba mẹ Shin đang ở Mĩ nên Shin ở một mình … chỉ một mình và một mình thôi . Shin lăn bánh đẩy xe ra vườn nhà , Shin nhìn xung quanh . Một không gian tĩnh mịt , người hầu đã đi ngủ từ sớm … Ngôi nhà chỉ toàn một vẻ lạnh lẽo . Đối với Shin nơi này chẳng khác nào nhà hoang . Shin thở dài rồi lắng nghe tiếng con trùng kêu rít rít . Shin nhớ tới cảnh mình vui đùa cùng bạn gái ở Mĩ , tự dưng lòng cảm thấy nhói lên lạ thường .
” Mình về đây vì cái quái gì đây ? ” – Shin nghĩ . Rồi Shin lại tự nhủ : ” Vì bị tổn thương ! ” . Rồi 1 giọt , 2 giọt … nước mắt lăn dài . Shin gào lên như con thú hoang đang điên khùng , vừa gào thét Shin vừa khóc rống lên :
- Tại sao , tại sao cô lại đối xử với tôi như thế ! Tôi đã làm gì có lỗi với cô sao ? Tại sao lại bỏ tôi khi tôi còn bỡ ngỡ trong tình yêu của cô chứ ? Tại sao cô lại ra đi và bỏ tôi lại một mình ở cõi đời lạnh lẽo này hả ? Cô nói đi …
Shin nhớ về người con gái đã ruồng bỏ Shin mà đi tìm cái chết … Điên tít lên Shin nắm những bông hoa hồng đầy gai , nhổ đi rồi xoè bàn tay dính đầy gai của mình , Shin bóp mạnh làm máu phun ra … Shin tức điên lên lần nữa . Đứng dậy định nhổ hết tất cả mọi thứ ở trước mắt nhưng do cột sống đang bị tổn thương nên liền lăn đùng té .
Nằm thôi thóp ở nền đất . Gào thét như con thú hoang trong màn đêm lạnh giá , lòng tê tái trước những kí ức đẹp đẽ ở bên Mĩ … Shin ôm mặt khóc nức nở như một cô gái .
Người hầu lúc này đã tỉnh giấc và biết toàn bộ câu chuyện … nhưng chẳng ai dám can ngăn con người điên khùng kia . Mọi người chỉ chẹp lưỡi bàn tán nhau : ” Cậu ta là kẻ đáng thương “.
Một tháng của Jun và Yun …
Shin đã xin nghỉ học một thời gian vì bị chấn thương .
Từ ngày hôm đó , không cần ông Chan gọi nó đã thức sẵn ở đó . Nở một nụ cười tươi như hoa mà đợi hắn lại đón đi học . Ông Chan nhận xét là chỉ mới có một tháng thôi nó đã thay đổi đến ” chóng mặt ” . Nó bắt đầu thích những vật có hình trái tim , trước giờ nó chúa ghét mấy thứ vớ vẩn này … thế mà lại thay đổi chỉ vì hắn , chỉ trong một tháng .
Dạo này ông Chan và Durin hay cãi nhau . Chẳng hiểu sao từ ngày nó và hắn thành một đôi , Durin lại đâm ra bực bội rồi trút hết lên đầu ông Chan . Ánh mắt của Durin dành cho ông Chan không còn mặn mà , chan chứa tình cảm như lúc trước nữa . Ông Chan dạo này rất bất an , tình cảm dành cho Durin cả đời này ông Chan chẳng bao giờ thay đổi …nhưng còn Durin , ông Chan lo lắng sẽ đánh mất Durin .
Ngày hôm nay , 14-2 ( valentine )
Nó và hắn cùng bước vào trường , tay trong tay rất vui vẻ . Bước vào cổng trường thì bỗng … một đàn ” vịt ” chạy ù tới . Hai người họ , à không … chỉ nó thôi , nó vẫn chưa nhận ra hôm nay là valentine . Mấy đứa con gái tay cầm những hộp quà xinh xinh , cứ dí dí vào người hắn mà nói :
- Jun ơi , nhận quà của em này !
– Jun ơi , em yêu anh … nhận quà của em này !
– Jun ơi , ăn socola của em này !
– Jun ơi , nhận của em này
– Jun ơi , anh theo bọn em mà bỏ con nhỏ này đi
– Jun ơi , anh quay lại làm anh như lúc trước đi . Và hãy cho em làm bạn gái của anh nhé !
Nó cũng chẳng thua kéo gì , một đám con trai cứ xắn tới mà đưa hộp socola cho nó :
- Yun ơi , nhận socola của anh nhé !
– Yun này , làm bạn gái anh được không ?
– Yun … anh yêu em nhiều lắm !
– Anh thích em …
– Chia tay Jun và yêu anh nhé …
Chắc do ngỡ ngàng lẫn do ngượng ngùng mà vừa nhìn thấy đám người đó chạy tới là họ đã buông tay nhau ra lúc nào không biết . Hắn và nó không hẹn mà cùng liếc qua đối phương làm hiệu , hắn và nó phóng vù ra khỏi đám đông mà nắm tay nhau thật chặt chạy khỏi trường . Nó nhìn mấy hộp socola của mấy thằng con trai hồi nãy tặng nó . Nó hỏi :
- Này , valentine mà anh không định tặng em cái gì à ?
- Em cũng có tặng cho anh gì đâu – Jun bắt bẻ lại
- Ơ , con trai phải tặng con gái chứ ! Anh đừng bắt con gái phải tặng lại nhá … anh keo kịt bũn xỉn vậy sao – Nó dỗi
- Thôi được rồi , đùa tí thôi làm gì mà cáu lên thế ! Tí đi mua … – Hắn nói với vẻ tinh nghịch
***
Nó ừ nhỏ . Nó ghét cái cảm giác không được quan tâm chu đáo này . ” Dù mình không nhớ thì anh ấy cũng phải nhớ hôm nay là valentine chứ ! Hừm .. Đã thế còn dửng dưng nhận quà của mấy đứa con gái khác … Grừ ” – Nó nghĩ .
Hắn nhận thấy vẻ buồn bực của nó nhưng chỉ cười mỉm mỉm . Hắn có ” âm mưu ” cả rồi. Hắn sẽ tổ chức valentine ở ven bờ hồ, và sẽ tặng cho nó một bó hoa , sau đó là một cái hôn rồi tiếp tục là một sợi dây chuyền xinh xắn … chắc hẳn nó sẽ thích lắm . Nghĩ đến đây hắn sướng rên lên , run run người vì cảm thấy hạnh phúc lan tỏa khắp người .
Nó nhìn thấy thái độ của hắn , ghen tuông tự dưng ” ghé thăm ” . Nó hỏi với giọng ấm ức :
- Anh làm gì mà như con đười ươi thế !
- Anh có làm gì đâu ? – Hắn vội chối
- Không làm gì mà người thì cứ giật giật , miệng thì cười toe toét .. Bộ không tặng quà valentine cho em anh sướng lắm hở ? Hừ – Nó giận
– Đâu đâu nào ! Anh chỉ là đang nghĩ đến món quà bất ngờ dành cho em thôi – Hắn khéo léo xoa dịu cơn giận của nó
Nó nghe đến chữ món-quà-bất-ngờ bỗng dưng mắt sáng lên như con nít . Nó mừng rỡ hỏi :
- Quà gì , quà gì … Quà đâu ? Đâu ? Đâu đâu ?
- Tối em sẽ biết – Hắn cười nham nhở .
Nó vừa hồi hộp vừa vui vui . Nó cũng không muốn biết sớm làm gì ! Cứ để bất ngờ cho thú vị . Hai người nắm tay nhau , cười nói vui vẻ trên đường . Bỗng … họ nhìn thấy Shin , Shin đang đi đến hướng của họ .
Nó vội siết chặt tay hắn hơn . Hắn biết nó sợ , nên cũng siết chặt tay nó lại . Shin đứng trước mặt họ rồi nở nụ cười nham hiểm :
- Quen nhau từ lúc nào không nói cho tôi biết thế ?
- Chẳng phải anh đang ngồi xe lăn sao ? – Nó trừng mắt , khinh bỉ nhìn Shin
Shin đưa tay vuốt cằm nó rồi nói :
- Vì nhớ em đấy thôi !
Bực mình trước thái độ của Shin , hắn đẩy người Shin ra phía trước và hỏi với cái giọng hổ báo :
- Mày muốn làm gì bạn gái tao thế ?
- Làm sao là làm sao nào ? Người yêu cũ gặp nhau một tí , tỏ vẻ thân mật không được sao ? – Shin nhếch mép cười
- Tôi không phải là người yêu cũ của anh , điên khùng ! Anh muốn chết à ? Hay muốn tôi đánh cho gãy nốt cái cổ ? – Nó đe dọa
Shin không nói gì , chỉ nhếch miệng cười chua chát . Bộ dạng của Shin lúc này chẳng khác nào một con cún đáng thương . Nó vội đổi giọng :
- Này , anh bị sao thế ?
- Chẳng sao cả , tôi chỉ muốn đến xin lỗi cô thôi – Shin nói nghiêm túc
- Tôi có nghe nhầm không đấy ? – Nó gặng hỏi
- Tôi nói tôi xin lỗi cô , xin lỗi về tất cả và tôi muốn bù đắp lại lỗi lầm của mình – Shin nói lớn hơn
- Bù đắp ? Anh bù đắp cho tôi bằng cách nào đây ? – Nó khinh
- Bất cứ điều gì cô muốn – Shin nói . Shin biết có thể nó sẽ cho ra điều kiện quá đáng nhưng Shin đã sẵn sàng , Shin chấp nhận moị hậu quả do mình gây ra .
***
Nó để tay kia lên cằm vuốt vuốt suy nghĩ , rồi chợt nhớ ra còn chưa biết chọn quà gì tặng hắn . Nó quay sang hắn nói :
- Anh bỏ tay ra cho em nói chuyện với hắn một tí !
Hắn nãy giờ đứng nghe hai người nói chuyện , ghen tuông nhưng không muốn chen vào . Bây giờ nó nói thế càng giống như ” chăm dầu vào lửa ” … hắn tỏ vẻ không chịu . Một hồi sau thấy nó kiên quyết quá hắn cũng đành phải bỏ tay ra , lòng thì ấm ức chịu không nổi . Nó ghé sát lỗ tay Shin rồi nói nhỏ :
- Tôi muốn nhờ anh dẫn tôi đi mua quà valentine !
Shin ngạc nhiên … không ngờ một người con gái như nó lại muốn tặng quà valentine nữa chứ ! Shin cười cười rồi nói nhỏ với nó :
- Ok , tôi giúp .. nhưng phải có thù lao nha ! – Shin đùa
- Cái gì ? Anh nói bù đắp lỗi với tôi rồi lại nói muốn thù lao á ? – Nó gắt nhưng vẫn nhỏ tiếng .
- Ừ thì nói thế nhưng cô cũng phải cho tôi thù lao chứ , nếu không thì tôi lỗ nặng rồi
- Thù lao là gì – Nó đành hỏi
– Một cái hôn , xem như thù lao … như thế quá dễ dàng với cô còn gì – Shin đề nghị .
- Cái gì cơ ? Nụ hôn á ? Anh đi chết đi … tôi có bạn trai rồi đấy – Nó gắt lên
- Nếu không thì cô cứ tự mà lựa quá đi – Nói xong Shin quay người đi
Nó trước giờ có biết lựa quà cho ai đâu , trước giờ có tặng quà cũng toàn quản gia mua … Nhưng hắn là đặc biệt , nó muốn chính tay mình lựa . Nó suy nghĩ một tí rồi vội kéo áo Shin lại nói nhỏ : ” Ok , thế tối nay 6h anh lại nhà chở tôi đi nhá ! ” . Shin gật đầu rồi bước đi .
Hắn ở xa nhìn thấy rõ cái thái độ của nó và Shin . Vừa tò mò muốn biết chuyện gì lại vừa ghen tuông , hắn khoanh tay lại đứng đó mà đạp đạp mạnh xuống đất . Nó bước lại nhìn thấy bộ dạng của hắn liền cười to :
- Giời ơi , ông tướng , anh làm cái gì mà như con nít thế kia ?
Hắn không nói gì , vờ dỗi . Nó thấy thế luồng tay qua nắm lấy tay hắn , bước đi . Nó cứ nghĩ hắn giận cũng được , tối nay khi nó tặng quà cho hắn xong thì hết giận ngay ý mà . Mà thật chất là từ lúc mà nó chủ động nắm tay hắn , hắn đã hết giận rồi . Hai người này .. ngốc thật !
Tối … 6h , tại vila nhà họ Bạch .
- Này , mày điên à ? Mày biết nó làm gì không mà lại đi theo nó ? – Ông Chan nói với giọng giận dữ
- Xời , mày yên tâm đi , Shin thay đổi rồi … không sao đâu – Nó nói
- Mày biết gì ? Mà mày đi đâu đấy ? – Ông Chan hỏi dồn
- Biết , Shin nếu không thay đổi thì thôi … nếu thay đổi thì rất là nghiêm túc ( Nó nói với vẻ nó hiểu Shin nhất ) Mà tao đi mua quà valentine cho Jun … Thắc mắc gì không ? Mà đừng nói với Jun đấy nhé ! Tao muốn gây cho Jun bất ngờ ( Nó nhe hàm răng đẹp ra cười ) ....


Phone: 01657595739 