Quả là trời không phụ lòng người . Ông Chan im lặng suy nghĩ hồi lâu rồi nói :
- Tao biết …
Rồi ông Chan bắt đầu kể …
Chap 15 : Bí mật của Kyo . Thành đôi
Trên xe hơi của tập đoàn Kyoto .
- Cậu chủ sao thế ? – Bác tài xế hỏi
- Không có gì đâu – Kyo lạnh lùng nói
- Cậu lại nhớ tới cô Uke ? – Bác tài xế hỏi
- Ừ , tôi đang nhớ tới cô ấy … – Kyo nói thoáng buồn
Rồi 1 giọt , 2 giọt , 3 giọt … nước mắt lăn dài trên má của Kyo . Bác tài xế im lặng .. không hỏi gì thêm , bầu không khí trong xe lúc này bị bao trùm bởi 1 sự yên tĩnh đau lòng .
Tại vila của nhà họ Bạch . Hiện tại là buổi chiều .
Ông Chan bắt đầu kể về chuyện tình của Kyo .
2 năm về trước …
Kyo còn là một thằng con trai ăn chơi không biết chừng mực . Vì ỷ lại gia đình mình giàu có nên có một lòng tự trọng cao ngất trời . Có người còn đặt cho Kyo là ” công tử tiền rơi ” nữa chứ ! Bởi , khi Kyo làm rơi tiền … dù lớn hay nhỏ cũng chẳng cúi xuống nhặt trừ khi có người cúi xuống nhặt cho rồi đưa mới nhận .
Kyo ngày đó có thể xem là ông hoàng ăn chơi thác loạn . Tuy mới lớp 9 nhưng Kyo đã có thân hình của một thằng con trai trưởng thành , chính vì điểm đó Kyo thay bồ nhanh như thay áo . Có những cô yêu Kyo thật lòng , không chịu chia tay thì Kyo thẩy cho đám bạn , muốn làm gì thì làm … chẳng quan tâm ( Điểm này giống ông Jun ghê ) . Kyo chơi guitar ở một quán bar nên cũng quen khá nhiều dân anh chị máu mặt , mỗi khi buồn bực cứ đến tìm họ … họ sẽ chỉ cho nơi để đánh nhau . ( Vì Kyo tập võ nên tất nhiên phần thắng là của Kyo rồi )
Rồi một hôm , Kyo cũng đến tìm họ … họ cũng chỉ nơi để đánh nhau . Hôm đó , Kyo tìm đến nơi đó và dạy cho bọn kia một bài học . Khi đã đánh nhau thoải mái xong , Kyo phát hiện ra một cô gái … hai tay bị buộc chặt , miệng bị nhét giẻ . Kyo thấy thế nhưng cũng chẳng thèm quan tâm , bỏ đi . Bỗng cô gái lếch theo … Kyo bắt buộc phải cởi trói cho cô ấy . Vừa cởi trói ra cho thì bị ăn ngay tán , cô nàng tức giận nói :
- Anh bị điên à ? Thấy người ta gặp nạn mà không giúp hả ? Đợi người ta lếch theo mới chịu giúp hả ? Anh là cái đồ máu lạnh mà … Grừ , Hừ hừ
- Cô đánh nhầm người rồi đấy ! Cô có biết cô vừa đánh ai không ? – Kyo đe doạ
- Hừ , anh là ai tôi chẳng quan tâm … Tôi chỉ thấy anh là cái đồ máu lạnh … Thấy người ta gặp nạn mà … không … ưm ưm ưm
Cô nàng đang nói , tự dưng Kyo dùng 1 nắm hai tay cô nàng kéo áp sát vào tường , tay kia bóp cổ làm cô nàng không nói được . Kyo trừng mắt đe doạ cô nàng :
- Cô còn muốn nói gì nữa không ?
Cô nàng sợ quá bèn lắc đầu . Lúc này , Kyo mới buông ra rồi bước đi . Sau đó vài giây , cô nàng hỏi lớn Kyo :
- Anh không thấy tôi đẹp sao ? – ( Không hiểu con này nó nghĩ gì mà hỏi thế nữa )
Kyo quay qua và cười nhạt nhẽo :
- Nhìn cô chẳng ra quái gì cả , xinh đẹp à ? Hoang tưởng …
Cô nàng ngạc nhiên trước Kyo , trước giờ ai cũng bảo cô nàng xinh đẹp và bọn họ theo cô cũng chỉ vì cô xinh đẹp . Nếu nói xinh đẹp thì khó diễn tả hết … cô nàng da trắng nỏn nà , môi đỏ mộng , má hồng , khuôn mặt ngây thơ và xinh xắn . Thân hình cân đối , đôi mắt to và đen … nếu ai nhìn vào đôi mắt tinh khiết đó thì có lẽ bị hút hồn ngay . Cô nàng cảm thấy thú vị đối với Kyo liền hỏi :
- Anh tên gì ?
- Kyo – Kyo quăng câu trả lời kèm theo ánh nhìn khinh khỉnh
- Tôi tên Uke , nhớ đấy – Cô nàng hét to
Từ ngày hôm đó , Uke luôn đeo bám Kyo … Đôi lúc Kyo khó chịu nhưng Uke lại làm nó mất ngay , dần dần hai người họ có tình cảm với nhau . Rồi một ngày … một bọn từng bị Kyo đánh tan nát muốn báo thù , bắt cóc Uke . Kyo biết tin liền chạy bán sống bán chết đến chỗ đó … nhưng tiếc rằng , Uke đã bị bọn nó làm nhục đến nổi khắp người đều bằm tím . Kyo vội đánh bọn nó dở sống sở chết rồi chạy lại xem Uke thế nào , Kyo khóc rống lên khi thấy cảnh tượng đó . Kyo cố gắng trấn an mình trong 1 tuần Uke nhập viện , nhưng … Uke quá yếu đuối , dù yêu Kyo đến mấy cô cũng không tha thứ cho anh vì anh đến trễ , vì anh không bảo vệ được sự trinh trắng của cô . Cô ra đi , cô đi du học và bỏ lại Kyo một mình ở đây .
Kyo vốn lạnh lùng , ít nói , ít cười , ít biểu cảm … từ cú sốc đó lại lạnh lùng hơn , ít nói hơn , hiếm khi thấy Kyo cười và hoàn toàn không còn biểu cảm nữa .
Tất cả , là lý do vì sao Kyo lại nói những lời đó với hắn.
Trở về thực tại …
- Hèn chi nó lại nói những lời khó hiểu như thế ! – Hanri lên tiếng
- Các anh không để ý tình huống của Yun có phần na ná cô nàng Uke đó sao ? – Durin lên tiếng
- Uke … cái tên nghe quen quen ấy nhỉ ? Hình như tao nghe ở đâu rồi ý ! – San chen ngang .
Hắn im lặng , không nói gì . Như chết đứng , hắn thật sự không ngờ thằng bạn thân từ nhỏ của mình lại có những chuyện như thế giấu diếm mình … Rồi hắn nghĩ nếu như hồi sáng , Yun không thoát được thì hắn sẽ như thế nào đây ? Hắn sẽ như Kyo không ? – Hắn lại được một phen vò đầu bức tóc .Ông Chan thấy vậy đặt tay lên vai hắn an ủi :
- Con Yun mạnh mẽ hơn con nhỏ đó nhiều , mày đừng có lo
- Ừ … – Hắn ừ lí nhí , giống như chỉ ừ cho có lệ thôi
Rồi ông Chan quay sang 3 người kia , nói :
- Mà cái tên con nhỏ đó đó … – Ông Chan nói đến khúc đó bỗng quên bặt
- Nó tên Uke ba ơi – Hanri chen ngang vào
- Ừ ừ , Uke … tên nhỏ này nghe quen quá ta ! Hình như nghe ở đâu rồi á
- Đúng đúng , tao cũng thấy quen nữa – Ông San đồng tình .
Rồi cả đám ngồi đó gặng nghĩ cho ra ai là chủ nhân cái tên này , mà mặc kệ hắn đi lúc nào chẳng biết .
…
Note từ Tác giả :
Bí ẩn về cô gái đó , chắc có lẽ bạn nào đọc phần giới thiệu rồi cũng biết nhỉ ? Uke là tên của một người con gái … có bản chất hiền lành và rất tinh khiết , nhưng lại bị biến đổi 180* bởi lần bắt cóc đó , cô nàng đã hoàn toàn biến thành một người thâm hiểm , cáo đội lớp nai tơ , sống cuộc sống hai mặt … luôn tìm cách hại người , thứ mình muốn thì mình phải có được … dù có dùng bất cứ thủ đoạn gì ! Cò việc hôn sự thì Nhà họ Hồ và nhà họ Bùi đã quyết định cho cô nàng và hắn vào 1 năm trước rồi !
Tại phòng của Yun đang nằm …
Nó bắt đầu tỉnh . Hai má của nó đã không còn sưng nữa nhưng còn rất đau . Nó lòm khom ngồi dậy , hít hà oxi . Nó không rõ cảm giác bây giờ của nó là gì ? Đau ? Bực bội hay muốn chết ( !? ) … Nó chẳng hiểu được nó nữa . Nó với tay lấy ly nước ở tủ đầu giường , nhưng không cẩn thận nó để vỡ … Do phòng ở nhà nó toàn cách âm nên những người bên kia chẳng thế nào nghe được .
Nó nhỏm người xuống nhặt những mảnh thuỷ tinh vỡ , bỗng dưng nó đưa mảnh thuỷ tinh lên tay … ngay chỗ mạch máu , định gạch một đường để máu túa ra rồi chết đi . Nhưng nó không có can đảm để làm việc đó , không … phải nói nó không có sức mạnh để làm được việc đó chứ ! Nó không muốn xa hắn , nó chưa nhìn hắn một lần cuối mà .
Rồi ” lục cục lục cục ” , hắn bước vào phòng của nó đang nằm . Nó giật mình làm mảnh thuỷ tinh cắt vào đầu ngón tay nó , máu tuôn ra . Hắn quay qua nhìn thấy giật mình , chẳng biết làm gì hắn đánh liều … dùng môi mút tay nó ( Oẹ … gớm quá ) . Nó không kịp phản ứng gì nhưng nó rất vui … rồi tự dưng nó nhớ đến cuộc đối thoại của hắn với ông Chan , nó liền giật tay lại . Hắn ngạc nhiên , hỏi :
- Cô làm gì đấy ? Không làm thế thì máu chảy ra hết mất !
- Anh đừng làm như thế với tôi – Nó nhíu mài nói
- Vì sao – Hắn lại tròn mắt hỏi .
- Anh làm như thế tôi sẽ càng đau khổ hơn … – Nó nghe đâu tim mình như ngừng đập.
Hắn không hiểu , tại sao đối xử như thế lại làm nó đau khổ . Hắn tò mò hỏi :
- Làm như thế thì tại sao cô lại đau khổ chứ ? Tôi đã làm gì động chạm đến ” hắn ta ” đâu ?
Nó nghe đến chữ ” hắn ta ” , lúc này nó không chịu được nữa … Nó hét lớn :
- Hắn ta là anh đấy , là anh đấy ! Tôi yêu anh đấy ! Tôi yêu anh đấy , đồ gấu lắm lông …
Nói rồi trên khuôn mặt nó xuất hiện hai dòng nước mắt . Hắn ngồi phịch xuống sàn nhà , mặt đần ra … không ngờ nó lại yêu hắn … Hắn lắp bắp nói như không tin vào tai mình nữa :
- Cô…cô…yêu…yêu..tôi…tôi…tôi á
- Bây giờ thì anh có thể sỉ nhục tôi như ban sáng . Anh là đồ độc ác đấy , anh có biết anh làm tôi đau thế nào không ? Tôi chỉ trách mình tại sao lại yêu anh sớm thế , tôi chỉ trách mình tại sao lại yêu anh đến thế thôi ! – Nó tức tưởi
Hắn vội đứng phắt dậy , lao đến ôm nó . Hắn nói với giọng ân hận :
- Tôi xin lỗi , xin lỗi cô … Tôi không nghĩ rằng mình đã làm cô tổn thương như vậy ! Kyo nói đúng , cô ra nông nổi này là do tôi … Tôi yêu cô , tôi thật sự yêu cô rồi !
Lần này đến lượt nó ngạc nhiên , nó không tin vào tai mình nữa … không tin vào cái thế giới này nữa , nó cứ ngỡ nó đang mơ . Nó vội lấy tay tán mạnh vào má nó , nó thấy đau mà … đây không phải là giấc mơ rồi . Nó luồng tay qua lưng hắn , ôm thật chặt … ấm quá , hạnh phúc quá . Nó nhắm mắt lại tận hưởng cảm giác này , bỗng cái câu nói đó … cái câu : ” Tao … tao … chắc là tao … yêu Durin … ” cứ vang lên bên lỗ tai nó . Nó vội đẩy hắn ra . Nó nói với anh mắt nghi hoặc :
- Anh không yêu tôi
- Tại sao em lại nói vậy ? Anh yêu em … – Hắn nói trong vẻ ngạc nhiên tột cùng .
- Chẳng phải ở nhà kho … anh nói anh yêu Durin đấy sao ? – Nó nói , ánh mắt nó đau đớn
Hắn chợt nhớ ra cái cuộc nói chuyện của hắn và ông Chan ở khu nhà kho . Hắn bật cười rồi lại ôm nó vào lòng thật chặt . Nó ngạc nhiên trước thái độ của hắn , nhưng lại không nói gì … cứ để cho hắn ôm . Một hồi , hắn nói :
- Haha , em đã nghe hết câu đó chưa mà đã vội kết luận thế ?
Nó chợt ngớ ra , đoạn sau có tiếng gió xào xạt làm át tiếng của hắn nên nó nghe không được . Nó vội lắc đầu . Hắn cười ha hả , nói :
- Để anh nói nguyên văn lại cho em nhé ! Anh nói là : ” Anh yêu Durin nhưng đó là lúc trước thôi … bây giờ anh chắc 100% là anh yêu em ” .
Nó nghe được những lời đó , nửa tin nửa không … nó hỏi :
- Có thật là anh nói thế không ?
- Ha ha , thật 100% … không tin một tí em ra hỏi thằng Chan xem – Hắn bật cười khi nghe nó hỏi câu ngớ ngẩn đó .
Nó nghe được những lời đó , hạnh phúc lan toả khắp người . Nó ôm chặt hắn hơn cả lúc nãy . Hắn cũng thế , siết chặt nhau . Họ đắm chìm trong hạnh phúc . Rồi hắn kéo nó ra , đặt lên môi nó một nụ hôn . Lần đầu tiên hai người họ cảm nhận được hơi ấm của nhau , hạnh phúc và ý nghĩa của nụ hôn dành cho tình yêu thật sự .
Ngừng hôn , hắn và nó nằm trên giường ( Không có làm gì à nha ) Hắn lấy tay làm gối cho nó nằm , nó dựa vào và cười mỉm mỉm . Hắn nhìn nó nói đùa:
- Lúc này nhìn em cứ như thục nữ ấy nhỉ ? Khác hẳn với lần đầu tiên gặp mặt
- Khi yêu nó phải khác chứ – Nó ngượng ngùng nói ( Mình vẫn chưa quen với cái cách hình dung bà Yun ngượng ngùng kiểu này )
- Em ngốc thật – Hắn lại trêu
- Ngốc gì cơ ? Anh nói em ngốc á ? Em đánh anh chết à nha – Nó ngồi dậy , nửa đùa nửa thật nó trêu hắn
- Đấy , thế mới là Yun anh yêu chứ – Hắn cười lớn rồi nói tiếp :
- Em ngốc vì em tự làm khổ mình … với những chuyện chẳng xác định rõ ràng . Từ bé đã thế rồi !
- Anh nhớ chuyện lúc bé à ? Mà ý anh là thế nào ? – Nó ngạc nhiên hỏi
- Ừ , anh nhớ sất … trừ cái tên của em Anh nhầm với Durin nên anh cứ tưởng mình yêu Durin … tới sáng hôm nay anh mới xác nhận lại chắc 100% là anh yêu em . Còn ý anh ấy à ? Ý anh là em đừng có nghe phân nửa mà hiểu lầm anh thế – Hắn nói rồi cười ha hả ....

Phone: 01657595739 