C: Vào nhà đã Đ, đợi lát tạnh mưa rồi về.
Trời này có mà sáng mai nó mới tạnh, về nhanh không ngập đường chết máy lúc đấy khóc bằng tiếng mán ( mà đằng nào cũng ướt hết cmnr, thôi vào chơi tí, làm cốc nước đá cho nó không bị cảm, cái này là mẹo nha các thím, cân bằng nhiệt độ trong và ngoài cơ thể thì sẽ không bị ốm khi bị dính nước mưa ) . Đang định dắt xe vào thì có thằng cầm chiếc ô từ quán nước đối diện lao qua , em cứ tưởng anh em trai gì gì đó của chị , chắc cu cậu đi chơi quên chìa khóa đây mà , gọi tạm thằng này là XYZ nhé, tại em không biết tên.
XYZ: Linh, em đi đâu mà giờ mới về ! (Nói giống kiểu quan tâm và giận dỗi )
C: Tôi đi đâu liên quan gì tới anh, anh hay thật đó !
XYZ: Sao em phải tắt máy vậy, anh gọi em sao không được.
Khổ lắm 2 ông bà ơi, vào nhà rồi nói, trời thì mưa, chị đứng trong hiên nhà ( nhà chị có cái sân rất rộng, có mái che) , ông kia thì mang ô, em thì đứng giữa trời mưa như vậy, lạnh, bức xúc lắm các thím ạ, em lúc này như kiểu ngấm nước mưa rồi đó, hắt xì một cái.
C: Đ em sao vậy, em ốm rồi kìa, vào nhà đi em ! ( Chị nói mà giọng run run lo sợ và đầy vẻ quan tâm lo lắng )
Em một mạch phi vào sân đứng đã rồi tính sau, nghe có vẻ không ổn rồi, khéo em ốm thật rồi, lạnh vãi …
C: Anh về đi, tôi có việc bận rồi !
Chị đóng cổng lại, mặc kệ cho ông kia đứng dưới cơn mưa xối xả, mà lão có cái ô rồi thì lo cái gì, nhìn bộ dạng lão em cũng đoán đôi phần là dân văn phòng, nhìn khá phong độ ( chắc em mà tuổi lão em còn phong độ hơn ấy chứ lị)
XYZ : Linh….. ( Tiếng Linh kéo dài trong sự thẫn thờ và ngỡ ngàng, có chút gì đó níu kéo và tuyệt vọng)
Chắc người yêu đây, mà sao chị bảo giống mình nhỉ, gã này có nét nào giống mình đâu đập choai giống mình hả ( cái này em ảo tưởng tí ) , thôi kệ mẹ lão, vào nhà đã , dường như em bị ốm rồi, éo đùa đâu . Em dựa xe xuống , tháo mũ bảo hiểm ra, bây giờ em mới để ý ở góc sân có con phân phối lớn, đờ mờ, Kawasaki Ninja ( con này 12k USD thì phải ), em lại mê xe phân phối lớn, cũng chỉ ước sau này đi làm kiếm con này mà chạy thôi !
E: Xe của chị hả ?????
C: Xe của em chị đó ! Đ thích à ! (Tưởng của chị mượn chạy vài vòng Hà Nội cho sướng )
E : @@ ( Chuyện , không thích hỏi làm gề chớ )
Chất vãi loàn ra đấy. Thôi vào nhà đã, em mệt lắm rồi ! Hai người bước vào nhà trong tình trạng ướt sũng, chị kêu đợi chị xíu rồi lên thay đồ, váy chị ướt hết rồi, cũng lộ ra những cái em không nên nhìn ( Linh ơi, anh xin lỗi ) .
Em đứng co ro nhìn xung quanh nhà, ngôi nhà được trang trí theo phong cách cổ điển, trên tường có những bức tranh đồng quê khá đẹp, ngay giữa gian phòng khách treo bức ảnh gia đình, bố mẹ chị và 1 người, chắc em trai . Trông bố chị khá phong độ, có nét của một doanh nhân, còn mẹ chị khá trẻ, nhìn kĩ thì 2 mẹ con có nét giống nhau, nhất là nụ cười. Đúng thật sau lung một người đàn ông thành đạt là một người phụ nữ gì gì đó em cũng không nhớ lắm, nhưng đại ý là người hi sinh, đảm đang và chăm lo cho gia đình . Haizzz, em đèn sách ngần ấy năm cũng chỉ có hi vọng sau này có một mái ấm như vậy, có một người vợ hiền, có những đứa con ngoan, cuộc sống với em chỉ cần có thế !!!!!!!!!!!!!!!!
Lúc sau chị xuống mang theo một bộ đồ, ôimeoi chị mặc bộ quần áo ngắn ôm sát cơ thể, cơ thể chị tôn lên những đường cong chết người, chỗ lồi chỗ lõm , chỗ tấn công chỗ phòng thủ, chị đúng là kiệt tác của tạo hóa , lúc đó em mà không ốm chắc lúc này em đang mượn máy quản ngục RV cho các thím truyện : Tâm sự của kẻ cuồng dâm trước ngày xử án !
C: Nhìn gì chăm chú vậy ta !
E: Không có gì chị ạ ! ( giật mình, chị đẹp lắm chị biết không ).
C: Vào thay quần áo đi nè, em ướt hết rồi kia !
Cầm bộ quần áo phóng thẳng vào nhà vệ sinh , có cái mặc là tốt rồi đã. Cái áo Chelsea mùi thơm con gái, hương thơm thật nhẹ nhàng , em hít lấy hít để, hít như chưa bao giờ được hít, quần áo con gái thơm thật đó, thơm mùi riêng của nó. Mặc vào rồi soi gương mới để ý ra đằng sau có chữ Linh Kute, tới lúc này cũng tầm 6h rồi, muộn rồi em phải lượn thôi, cầm đống quần áo trên tay bước ra ngoài xin phép chị về cho sớm chợ, ai ngờ mẹ chị vừa về… Ôi , tình ngay lí gian, 2 đứa 1 trai một gái ở nhà, tay thằng kia cầm một đống quần áo, còn chị ăn mặc sếch sê như vậy , lúc nãy chị mà ôm mặt khóc như lúc chiều thì có mà lên Phường nói chuyện !
E: Con chào cô ạ ! ( Trông mẹ chị vẫn còn khá trẻ so với trong ảnh, thân hình phổng phao , khuôn mặt dịu hiền và với nhận xét của em mẹ chị là một người phụ nữ đẹp, đầy sự quyến rũ và thanh lịch ).
Mẹ C : Chào con ! Cảm ơn con đã đưa Linh về nhé !
E: Dạ, không có gì ạ, con xin phép cô con về ạ !
Mẹ C : Ở lại ăn cơm với cô cho vui !
E: Dạ thôi cũng muộn rồi, chắc hẹn cô và chị khi khác ạ !
Chị đứng đó nhìn em mỉn cười, nụ cười thật tươi, lại còn nháy mắt với em nữa chứ, trông chị lúc này giống một đứa trẻ vậy ( đấy là em nhìn mặt thôi,mặt học sinh, nhưng mà … cựu chiến binh )
Chị ra mở cổng cho em về, trên mặt chị vẫn giữ nụ cười lúc nãy, chị mà cứ thế này thì em yêu chị mất thôi chị ơi !
C: Nhóc về tới nhà ntin cho chị nhé !
E: E đâu có sdt của chị đâu !
C: À , hông chín tám tháu lăm bốn tam hai một . ok
E:@@ ( Ngon, Tự nhiên xin được số, chả phải mất công )
Thế rồi em phi thẳng xe về bên nhà chú không lại bị ăn mắng, bụng đói, lạnh nhưng trái tim em không lạnh …
Xong chap 6 nhé các thím, thôi em đi nấu cơm đây, ăn xong còn làm đồ án, em còn có 10 tuần làm thôi, căng lắm các thím ạ ! Rất mong nhận được ý kiến đóng góp của các thím, em xin chân thành cảm ơn sự quan tâm của các thím với câu chuyện của em. Em hứa, em thề, em đảm bảo là em sẽ cố gắng RV cho các thím trong thời gian sớm nhất !
Đọc tiếp: Gấu em là Hotgirl – Phần 3
Anh ngược đường, ngược nắng để yêu Linh
Ngược phố tan tầm ngược chiều gió thổi
Ngược lòng mình tìm về nông nổi
Lãng du vô định cánh chim trời.
.
.
.
Trời đã tạnh mưa , dòng người xuống phố hối hả, không biết trong những con người kia họ đang nghĩ gì nhỉ. Cuốc bộ trên con đường về phòng trọ đã quá nỗi thân quen, lạc lõng giữa thành phố hào hoa tráng lệ, bước chân vô định tìm về đâu. Căn phòng nhỏ trong ngõ gắn với bao kỉ niệm sinh viên, những ngày đầu bỡ ngỡ bước chân lên Thành phố, háo hức, bao nhiêu thứ mới lạ và cả sự điên cuồng của tuổi trẻ, và giờ đây cũng tại nơi đó, mọi thứ xung quanh vẫn vậy, nhưng suy nghĩ năm xưa nay ở nơi đâu. Lớn rồi, biết suy nghĩ rồi, ngồi dựa vào tường suy nghĩ về chuyện tương lai, cũng chẳng còn trẻ nữa rồi, sắp ra trường, sắp bon chen và sắp phải lấy vợ… Nghĩ tới đây khóe mắt bỗng cay xè, một mình cô đơn giữa thành phố 7 triệu dân, trong 7 triệu người kia, có mấy ai quan tâm mình, hay họ chỉ vô tình ngang qua , mình không thuộc về nơi đây, nơi phố xá phồn hoa , nơi lòng rất ít tình người … Nơi mình sinh ra có dòng sông Hồng uốn lượn, những cánh đồng sải cánh cò bay, tiếng sáo diều vi vu lúc chiều xuống và tình người ấm áp sớm hôm.
Ở nơi đó chan đầy những nỗi nhớ
Mỗi trưa hè trốn mẹ đi chơi….
Thế rồi em rút điện thoại ra và gọi ngay cho mẹ, đã vài ngày rồi không gọi về cho mẹ, và lúc này đây :
Muốn được nghe giọng nói của mẹ,
Muốn mẹ yêu thương như thuở lọt lòng,
Và con muốn được sà vào lòng mẹ
Để nỗi buồn theo gió cuốn trôi đi…
E: Mẹ à , bố mẹ vẫn khỏe chứ ạ !
Mẹ: Bố mẹ vẫn thế, thực tập xong chưa, khi nào rảnh thì về quê nhé !
E: Vâng ! ( Nghẹn lời chẳng biết nói gì nữa)
Rồi em khóc như một đứa trẻ…
Nỗi nhớ nhà tràn ngập trong tim,
Đôi mắt ướt lệ nhìn qua khung cửa sổ,
Ánh trăng rằm chiếu rọi vào tim.
Chưa bao giờ em thấy nhớ nhà như vậy, cầm được quan tâm, cần được chăm sóc, mặc dù em là một con người khá tự lập, rồi cuộc đời mình sẽ về đâu đây, thôi không nghĩ nhiều nữa, nhanh già lắm, phủi đít đứng dậy vươn vai, tin vào một tương lai tươi sáng. Thế rồi cầm điện thoại nhắn tin ngay cho chị,
E: Em về tới nhà rồi nhé ! Chị uống thuốc đi không cảm nhé !
C: Sao lâu vậy em, có chuyện gì à ? ( Ngay lập tức chị nhắn lại )
E: Không ! Em qua trả xe với ăn cơm luôn nên về muộn, em đi tắm đây !
C: Tắm đi không ốm nhé, nhanh rồi chị nhờ chút việc.
Đang tâm trạng, lại nhờ, nhờ nhờ cái cục shít ấy, lúc nào cũng nhờ, chắc add nick fb vào rồi like cho chị cái ảnh đại diện ấy chứ gề ! Em là thằng hầu của chị éo đâu mà cứ hành người ta thế ( nghĩ vớ vẫn thế thôi chứ lúc này em khá tâm trạng, có ai cho em con lô hay còn đề em cũng éo thiết luôn).
Lúc này em cũng khá mệt rồi, chạy mẹ xuống phòng cô chủ nhà tắm nóng lạnh cho sướng, dòng nước nóng xối xả vào cơ thể, từng dòng chảy xuống thật dễ chịu, cảm giác vứt bỏ mọi ưu tư trong đầu ( chẳng phải vô cớ mà ai cũng muốn mình trở về thời trẻ trâu, vô ưu , vô tư , chẳng có chuyện gì phải buồn rầu, còn khi khôn lớn, lại có cái vỏ bọc giả tạo bên ngoài, tính toán thiệt hơn , rồi biết bao nhiêu bộn bề cuộc sống… ). Thôi kệ , quên hết đi cho đời thanh thản…
Cộc cộc …
-Ê tắm nhanh lên cô tắm nào, mày tắm lâu quá đấy !
-Vâng, cháu xong đây 0
Đúng là làm gì cũng chẳng yên ! Lên phòng mở cái máy tính lên, lôi con sky ra, vào zalo add sdt của chị vào xem có gì không , hiện ngay ra nick Nguyễn Huyền Phương Linh ( chắc chị rồi ) vào săm soi thấy mấy cái ảnh được chụp từ 1 ambum ảnh, cái bản tính tò mò của em nổi lên khiến em không thể dừng lại , xem qua từng ảnh, hình như ảnh hổi cấp 3 của chị, trông chị thật xinh, thật duyên dáng ( không giống con gái thời bây giờ lòe loẹt són phân, ) đơn thuần là tà áo trắng tinh khôi ,giản dị. Đôi môi chị hồng hồng, khuôn mặt ngây thơ vô số tội , ánh mắt long lanh và mái tóc dài rất dễ thương … và rồi em chỉ dừng lại ở bức ảnh chị chụp chung với một người con trai khác, hai người cầm tay nhau cùng dơ lên phía trước, trên tay cả 2 đều có cái nhẫn hồi chiều em gặp phải, và thẫn thờ khi người đó có chút gì đó khá giống em !
-Đm, vltn , clgt ? ( điên mất , vô lí thế nhỉ, cần lời giải thích )
Ping ping ( điện thoại kêu )
C: Mai đi làm tiện đường qua lai chị nhé ! hi.
Em đang suy nghĩ về cái điều mà hồi chiều chị nói, em giống người đó, người yêu cũ của chị, và giờ em cảm thấy hoang mang không hề nhẹ, chẳng để ý tới tin nhắn kia nữa để cho dòng suy nghĩ cứ vậy trôi !
C: Em bận à, thế thôi vậy !
E: Không ạ, sáng mai em qua, chị nghỉ ngơi sớm đi, lúc chiều chị bị mưa ướt hết đấy !
C: Hi, chị ngủ đây, k làm phiền em nc với bạn gái !
Ôh đệch, gái gú nào, điện thoại cả tháng mới có cái tin nhắn báo khuyến mại từ tổng đài chứ gái gú gì, thôi kệ, chả quan tâm nữa, lúc này mọi thứ rối tung mù hết lên cả, chẳng hiểu chuyện này là sao , mình cần có một câu trả lời thật sự thỏa đáng .
E: Em thì có ai mà nc chứ, chị ngủ ngon nha ! G9
Đặt lưng xuống giường và trằn trọc suy nghĩ, rồi em đang tự biên minh ra một vài lý do, nhưng chẳng cái nào hợp lý cả .Như một thói quen với ngay cuốn sách trên giá xuống đọc : “ Người dám cho đi “ của Bob Burg vs John David Mann – cuốn sách kê đầu giường của em ạ !
( Món quà quý nhất mà bạn có thể cho người khác chính là bản thân bạn . )…
Thế rồi em dần chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay, có lẽ do mệt, cũng có lẽ muốn quên đi tất cả mọi thứ. Một con cừu.
Hai còn cừu
Đm con thứ 3 bị mắc kẹt ở hàng rào rồi….
.
.
.
-Dậy, dậy nhanh lên, mày ngủ như con nhợn ấy, sáng cmnr, dậy nhanh lên thằng kia…....


Phone: 01657595739 