-Đm, mới sáng mà thằng nào đã khua ầm lên vậy, có để tao ngủ không hả.
Em gắt lên trong sự phẫn nộ, đang ngủ ngon thì thằng khốn nào nó hét ầm lên như vậy, nhưng mà nghe giọng nó quen quen… Ôi đệch, chuông báo thức của em, lục ục dậy tắt ngay cái chuông điện thoại, nhìn đồng hồ cũng 7h kém15, đang định đặt lưng làm thêm 15p nữa cho nó chẵn thì thấy có tin nhắn nhận được từ bao giờ…
C: Nhớ qua đón chị nha !
Thôi xong, tính ngủ thêm chút mà không được, chạy ngay vào nhà vệ sinh , ôi, thằng nào đập choai thế , thằng trong gương kia kìa ( hơi ảo tưởng tí ) . Xong, cuốc sang bên ông chú mượn xe, hai chú thím còn quấn lấy nhau trong phòng, thằng cháu thì mở cửa dắt con xe ra và cuốc thẳng sang nhà chị. Lúc này là 7h05, lâu lắm rồi mới có hôm đi làm sớm vậy, đường phố vẫn còn chưa đông, chẳng chen lấn xô bồ như mọi hôm, không khí cũng trong lành lạ thường, hít một hơi cảm thấy thật sảng khoái , cười một cái để thấy đời đẹp tươi. Thế mà mấy em choai choai cấp 3 đi qua cứ quay lại nhìn em ! Nhìn gì mà nhìn, bộ chưa thấy trai đẹp bao giờ hả ( Hay nó nghĩ mình điên khi cười một mình nhỉ, thôi kệ nó đi ! )
Dừng xe trước cổng nhà chị, hôm nay không thấy con Kawasaki đâu cả, chắc thằng em chị nó đi rồi, trước cửa nhà trồng nhiều cây hoa thật đẹp, em cũng không biết đó là loại hoa gì nữa, những bông hoa nở rộ đón ánh bình minh, trên cánh hoa xinh xinh kia vẫn còn đọng sương sớm ….
E: Alo, chị à, em tới rồi nè, chị ra đi !
C: Đợi chị xíu !
Mẹ, chắc còn trang điểm đây mà, cho chị 15p, không thì em đi luôn đấy. Thế mà chẳng tới 1 p, cánh cửa nhà đã hé ra, chị xuất hiện với nụ cười tươi rói trên môi, ánh nắng sớm mai tô thêm vẻ đẹp cho khuôn mặt đáng yêu của chị, chị xinh quá. Chiếc áo trắng bó theo từng đường nét cơ thể chị, chị mặc trên mình chiếc quần jean ôm theo những đường cong gợi cảm ( mới sáng ra thằng anh thằng em nhìn vậy chào cờ hết cả lên ). Chân chị đi chiếc giày teen xinh xinh … Đầu óc em lúc này đang nhẩm tính xem , nếu bóc lịch hơn chục năm, bảo lưu kết quả, ra tù học tiếp thì lúc đấy mình bao nhiêu tuổi nhỉ , ôi lúc đó thì già mất rồi !
C: Nhìn gì ghê thế em ! Mặt chị có nhọ à ? ( kèm theo nụ cười hóm hỉnh và đáng yêu )
E: Không ạ! Chị xinh lắm , mình đi thôi không muộn !
C: Hihi
Chị ngồi lên xe, mình thoảng ngửi thấy mùi hương trên tóc chị, thật nồng nàn và quyến rũ, chim chết vì mồi, ruồi chết vì mật, còn mình chết vì cái mùi hương này sao ! Hôm nay chị không ôm mình , giữ khoảng cách giữa 2 người vừa đủ, nhưng chừng ấy cũng khiến mình cảm thấy trái tim chị rất gần, rất gần bên em .
Chiếc xe dừng lại ở trước công ty chị, chị xuống xe và không quên nở nụ cười âu yếm với em, trái tim em đang vẫy gọi, đang loạn nhịp và đang bắt đầu biết yêu !
C: Nhóc đi làm đi không muộn, chiều nhớ qua đón chị nha ! ( Nhìn chị thật đáng yêu, giống một đứa con gái mới lớn vậy, vô tư, hồn nhiên trong sáng. )
E: Vâng, chúc chị một ngày tốt lành!
Chị nhẹ gật đầu rồi đi vào công ty, em vẫn đứng lại đó nhìn chị đi khuất phía xa, dõi theo bước chân, nhìn theo hình bóng của chị, và :
Kítttttttttttttttttttttttttttttttttttt
-Đm, giật hết cả mình !
Con audi A8 tạt ngay trước đầu xe , chặn lối em đi, đm xe thì sang mà cái thằng lái xe ý thức không hề xứng tầm với cái xe ! Xuống xe dắt lùi lại , đang tính nổ máy vút đi thì thằng lái xe bước xuống, nghĩ bụng chắc nó xuống xin lỗi mình đây, xin thì em cho chứ em tiếc gì đâu chứ !
E: Ơ….. ( Thằng ấy đây mà …. )
XYZ: Đm mày, tránh xa con Linh ra, không đừng trách bố vô tình !
Chap 8:
Trăng vào cửa sổ đòi thơ
Đang làm đồ án thơ thơ cái…gì
Khi con người ta gần mất đi cái gì thì mới thấy nó thật quý giá, thật đáng trân trọng. Gần nửa thập kỉ gắn liền với mái trường đại học, với đời sinh viên giờ mới thấy những ngày cuối cấp này thật quý giá biết bao nhiêu. Hãy trân trọng những gì mà các bạn đang có, vì khi các bạn mất nó đi rồi, sẽ mãi mãi không thể tìm lại được đâu .
Gửi từ một bạn trai giấu trym
.
.
.
Kítttttttttttttttttttttttttttttttttttt
-Đm, giật hết cả mình !
Con audi A8 tạt ngay trước đầu xe , chặn lối em đi, đm xe thì sang mà cái thằng lái xe ý thức không hề xứng tầm với cái xe ! Xuống xe dắt lùi lại , đang tính nổ máy vút đi thì thằng lái xe bước xuống, nghĩ bụng chắc nó xuống xin lỗi mình đây, xin thì em cho chứ em tiếc gì đâu chứ !
E: Ơ….. ( Thằng ấy đây mà …. )
XYZ: Đm mày, tránh xa con Linh ra, không đừng trách bố vô tình !
Lúc này trong em là sự ngạc nhiên và khó hiểu, thằng XYZ tối qua đứng trước của nhà chị dầm mưa đây mà, sao lại xuất hiện ở đây, hay tại hôm qua mình làm cái gì phật ý nó nên nó giận. Nhìn cũng ngon trai phết, không biết công tử nhà nào, áo xanh đóng thùng như ai, đôi giầy đen bóng mà qua đó em có thể nhìn thấy cái mặt nó nổi lên sự căm phẫn tột cùng. Nhìn hắn không có gì là kẻ ăn chơi, dân anh chị, chí ít cái đồng hồ Ogival Thụy sĩ và chiếc xe Audi A8 đắt tiền hắn đi cũng có thể thấy hắn không phải là hạng xoàng . Khuôn mặt thư sinh , tri thức mà không ngờ lại nói ra được những điều này.
Haizzz đầu tháng lỡ dại ăn vụng miếng thịt chó mà ông chú mua về nhắm nên giờ đen thế không biết, đã thế lần sau kiêng luôn thịt chó cho nó lành, béo bở gì đâu chứ, rồi vận đen nó dây vào người lại khổ .
Em cố gắng lấy lại bình tĩnh, vì biết rằng mình chẳng thể dây vào được với hắn đâu, biết đâu hắn dở trò gì với em rồi sau đó vung tiền ra cho hết chuyện, trong cái xã hội này, tiền nó có trọng lượng vô cùng, cuối cùng mình là thằng mang khổ vào thân thôi . Không được liều, không được hổ báo, và ít ra phải làm vẻ không biết cái gì, chứ quả thực mình còn chẳng biết chuyện gì đang diễn ra nữa kìa . Thôi thì nhắm mắt đưa chân, nhẫn nhịn đôi phần, quân tử thù dai, trả thù 10 năm chưa muộn cơ mà…
E: Anh nói gì em không hiểu , chắc anh nhầm người rồi ạ !
XYZ: Đm, mày thích chối không, thế mày vừa lai ai đấy, tránh xa nó ra, tao cấm mày nghe chưa !
Đệch, lúc này mấy ông xe ôm, mấy bà hàng nước xốn xáo chạy coi có việc gì, hơi tí là hóng , cái bản tính hằn sâu trong mỗi con người, nhìn qua giống kiểu đánh ghen lắm đây, khổ thân mình, số đến là nhọ !
E: À, Chị ấy nhờ em lai đi làm thôi mà, xe chị ấy bị hỏng.
Lúc này muốn mình có thêm chút võ, nhảy ra đập cho hắn một trận nhưng thằng đàn ông trong mình không cho phép . Không nên vơ chuyện thị phi vào người cho mệt, và tốt nhất là
không nên đứng cãi nhau với hắn , hắn điên lên chẳng biết hắn sẽ làm gì, tới lúc đó hắn lại mở cốp lấy con hoa cải hay cái mã tấu tiễn mình đi thì lúc đấy chính thức oẳng !
E: Chắc anh có sự hiểu nhầm rồi ạ !
XYZ: Đm, nhầm cái gì, chiều qua 2 đứa chúng mày ôm nhau thắm thiết thế cơ mà, nhầm thế đéo nào được .
Ôi xong, chính thức oẳng ! Tối qua lai chị về, hắn nhìn thấy hết, giờ cãi sao đây, giờ hắn chỉ chờ thái độ của mình để nhảy vào đấm đá vài chiêu cho hả cơn giận. Đúng lúc đó chú bảo vệ cty chị ra, may quá, cứu tinh của mình đây rồi, trưa qua đưa chị tới công ty lúc ấy chú còn gật đầu chào chị, chắc biết mình đi với chị nên ra can đây .
Ch.Bvệ : Mọi người giải tán nào, 2 đứa có gì thì từ từ giải quyết, đây là công ty chứ không phải cái chợ mà thích làm gì thì làm.
XYZ: Xùy…
Mặt hắn vênh lên kiểu bất cần đời, đúng rồi, công tử như hắn cần cái gì chứ, muốn có cái gì thì có cái đấy, nhìn mà thấy tức, thấy bất công và cổ mình có chút vị Đắng !
Ch.Bvệ : Thôi đi đi cháu ! Ông xua tay ra hiệu cho mình chuồn lẹ nhanh , may mà có ông giải nguy không thì khốn !
E: Cháu cảm ơn !
Thế rồi vít ga phóng thẳng, đi được một đoạn em quay lại nhìn phía sau thấy chiếc xe Audi đang tiến gần tới , thôi tiêu rồi, một cuộc rượt đuổi giống phim hành động Mỹ, hắn rú ga đuổi theo em , giống như cảnh sát đuổi bắt tội phạm vậy. Mình mà chạy thế này đéo thoát được nó đâu, bây giờ phải làm sao đây ta. Đang phân vân lo nghĩ thì chiếc audi phóng vượt lên phía trước, hắn đánh lái áp xe em vào sát bên lề đường, em phanh gấp tránh chiếc xe, rồi mọi thứ tối sầm lại, chiếc xe máy nằm lăm ra đường, em cố gắng lết dậy, chân em đau buốt.
Đm mày, bây giờ thì bố đéo tha cho mày đâu, đừng tưởng mày chạy oto mà ngon nhé, đm đau quá . Hắn nhếch mép cười qua kính chiếu hậu, vẻ mặt gian xảo của hắn khiến em ghê rợn, nhưng lúc này em không thể kìm chế được nữa rồi, dựng con xe dậy, vết xước dài trên yếm xe ( Đm mày, về thì bố bị ăn chửi rồi, thằng tó kia ).
Hắn vẫn ngồi im trong xe, ánh mắt lạnh lung nhìn qua gương, ánh mắt sắc lạnh rợn người, em phi xe lên cố hết sức chửi :
-Đm mày, có giỏi đuổi t lần nữa xem !
Vẫn ánh mắt và nụ cười nham hiểm đó, hắn vút ga đuổi… Em dụ hắn chạy thêm một đoạn, bất ngờ rẽ vào đoạn đường cấm oto ( Tại mấy hôm trước đó em với một ông đi chạy thử xe cho khách , không may lao vào đây, bị giữ xe, may mà gọi ông giám đốc ra giải quyết rồi mọi chuyện êm đẹp ) . Hắn vẫn thế phóng xe theo em , bên vỉa hè mấy ông dân phòng ngồi trà đá rình con xe nào đi vào nhầm đường là tóm , và cũng chỉ chờ có thế, ba bốn người vứt cốc trà đá xuống lao nhanh ra như hốt được vàng, tay cầm dùi cui, chặn ngay đầu xe lại. Hắn mặt nghệt đi, không hiểu chuyện gì diễn ra nữa, vẻ mặt hắn không còn đắc ý. Em vụt ga phóng thẳng, chân đau mà muộn giờ làm mất rồi , đen thật, sáng ra gặp gái là đen ( lòng tự nhủ không biết sau này còn có chuyện gì xảy ra nữa không đây ).
-Ê tháo giúp anh 2 cái bánh trước rồi thay má phanh giúp anh nhé !
Em đang ngồi nghĩ linh tinh chuyện vừa rồi xảy ra như một thước phim vậy , số mình cũng vẫn còn may chán. Tiến lại chiếc xe với bước chân tập tễnh và sự lo âu hiện hữu trên gương mặt !
-Chân em sao thế, đau chân à, thôi leo mẹ lên xe kia mà nghỉ đi, để đấy lát anh làm !
E: Vâng, em mới ngã xe ạ !
Thế rồi phi thẳng lên con xe gần đó nằm nghỉ, vừa mở cửa xe em đã ngửi thấy thoang thoảng mùi nước hoa quen quen, thôi đúng xe của chị rồi, cái gì của con gái cũng thơm các thím ạ, tóc thơm, người thơm, quần áo thơm, xe cũng thơm nốt. Nhặt tấm card visit dưới sàn lên, Nguyễn Huyền Phương Linh, Trưởng phòng kinh doanh công ty XXX địa chỉ ABC … Đù, trẻ thế mà đã là trưởng phòng kinh doanh, thật chẳng ngờ được, không biết có phải con ông cháu cha hay không nữa ! Thôi làm giấc cho quên hết cái sự đời, không biết vận đen nó còn theo mình tới khi nào nữa đây ! Nhắm mắt vào là hình ảnh chị hiện ra với nụ cười đáng yêu, và khuôn mặt khả ố của hắn cũng hiện dần ra, chẳng biết giữa họ có mối quan hệ như thế nào nữa, mọi chuyện thật khó hiểu và phức tạp, từng câu hỏi xuất hiện trong đầu và dần dần em chìm vào giấc ngủ .
-Dậy đi ông ơi, trưa rồi !
Nhanh thế, vừa mới chợp mắt thôi mà, dậy rồi đi ăn cơm với mấy thằng bạn, cơm cháo lúc này em chả nuốt được, mặc dầu sáng ra chưa vã cái gì vào mồm cả …
-Sao thế, hôm qua chị ấy cho ăn cái gì mà nay không thiết ăn vậy !
E: Ăn ăn cái lol ấy, đm
-Vãi, mày đùa hả, nhanh thế ! Thằng này tẩm ngầm mà đá chết voi !
E: Sáng nay suýt chết, éo có tâm trạng mà nói chuyện với chúng mày !
-Bala bala…. Xyzzzzzzzzzzzzzzz
Cả buổi chiều ngồi suy đi tính lại chẳng biết nên làm thế nào , thằng XYZ sẽ không dễ dàng bỏ qua cho mình đâu, không biết nó có nhận ra mình chơi nó một vố đau không nhỉ. Chắc lúc đó nó cũng rút điệnthoại ra, alo cho ai đó, rồi mọi thứ lại êm đẹp luôn, đời là vậy mà, cái xã hội nó thế biết làm sao được, chỉ thương cho những người thấp cổ bé họng, những tầng lớp tận cùng của cái xã hội này . Còn với mình bay giơ tốt nhất nên lựa cơ hội hỏi chị để biến đường mà tính, mọi thứ trở nên vô cùng rời rạc và phức tạp, cảm giác lẫn lộn đan xen....


Phone: 01657595739 