“Cám ơn, những vấn đề khác tôi sẽ trực tiếp bàn với nhà họ Vệ.”
“Ông yên tâm, tôi biết phải làm thế nào mà.” Tự Thanh gật đầu mỉm cười, “Sắp đến giờ ăn tối rồi, ông ở lại ăn cơm với chúng tôi chứ?”.
“Không, tôi sắp phải về New York rồi.”
Tự Thanh nhanh chóng tiễn Khổng Dịch Nhân ra cửa, lái xe đã chờ sẵn ở đó, đứng ở bên cạnh mở cửa xe cho Khổng Dịch Nhân.
“Tự Thanh”, Khổng Dịch Nhân ngồi vào trong xe, dừng lại một lúc Khổng Dịch Nhân nói tiếp, “Nữ tu sỹ Anna, tôi đi đây!”.
Ánh sáng phản chiếu xuống mặt hồ hiện lên trong đôi mắt của Tự Thanh, bà mỉm cười và nói, “Chúa sẽ ban phước lành cho ông, tạm biệt”.
Chiếc xe chuyển bánh, người phụ nữ quay xuống nói, “Thưa ông, vừa rồi có một cuộc điện thoại từ trong nước gọi đến, ông không có ở nhà nên tôi nói họ đợi một chút”.
“Sao?” Khổng Dịch Nhân suy nghĩ một lúc, ngẩng đầu lên hỏi lại.
“Họ vẫn đang đợi.”
“Hãy nối điện thoại với họ.”
Điện thoại được kết nối, giọng nói ở đầu dây bên kia có vẻ cung kính.
Sau khi kết thúc điện thoại, viên trợ lý quay xuống nói, “Thưa ông, mọi thứ ở sân bay đã được chuẩn bị xong”.
“Tốt.” Khổng Dịch Nhân ngòi phía sau đang nhìn ra ngoài, vẻ mặt nghiêm khắc không biểu lộ tình cảm, “Cậu về New York trước, nói với họ không ai được đi đâu cả”.
Bỗng nhiên cảm thấy trong xe hơi lạnh, viên trợ lý hạ giọng hỏi, “Thế còn ông?”
“Đến sân bay quốc tế gần đây, tôi có việc quan trọng.”
*******
Trong quán cà phê, không gian rất yên tĩnh, chỉ có một vài người khách đang ngồi uống cà phê và nói chuyện phiếm. Hôm nay trời rất lạnh nhưng khuôn mặt của Uy Liêm vẫn ướt đầm mồ hôi. Uy Liêm nhìn xung quanh quán không thấy Tịnh Ngôn liền nói với nhân viên lễ tân, “Tôi muốn tìm một cô gái”. Trong khi nhân viên lễ tân chưa kịp trả lời thì bỗng có tiếng của Âu Dương từ phía cầu thang, “Uy Liêm?”.
“Âu Dương”, Uy Liêm tiến lại gần phúa Âu Dương và hỏi, “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”.
“Hoa Tịnh Ngôn đang ở trên tầng hai.” Âu Dương dẫn Uy Liêm lên lầu, trên tầng hai rất vắng khách, chỉ có hai mẹ con một người khách đang ngồi ở góc đối diện, cô con gái nhỏ đang nằm ngủ trên ghế, người mẹ trẻ rất xinh đang ngồi đọc tạp chí, khi thấy có tiếng bước chân vào phòng, cô ta liền nhìn ra cửa, sau đó tiếp tục lật trang tạp chí để đọc.
Không có thời gian quan tâm đến người khác, Uy Liêm đi về phía chổ Tịnh Ngôn ngồi, khuôn mặt của Tịnh Ngôn trắng nhợt, thần thái mệt mỏi.
Đã quen với Tịnh Ngôn nhiều năm, Uy Liêm thấy cô luôn là người bình tĩnh, tự tin, khi chia tay với Chu Thừa Khải, Tịnh Ngôn đã mời Uy Liêm đi uống rượu tâm sư. Nhưng lần này, mặc dù cô không biểu lộ ra mặt, nhưng nhìn sắc mặt trắng bệch, ánh mắt thất thần của Tịnh Ngôn có thể thấy cô đang rất buồn phiền và lo lắng.
“Xảy ra chuyện gì vậy?” Uy Liêm kéo Âu Dương ngồi xuống, nhìn Tịnh Ngôn và hỏi.
“Uy Liêm”, Tịnh Ngôn ngẩng đầu lên mỉm cười và hỏi, “Sao cậu vẫn còn ở trong nước?”.
“Tôi…” Uy Liêm đưa mắt nhìn Âu Dương đang ngồi bên cạnh, anh không trả lời Tịnh Ngôn mà hỏi tiếp, “Tịnh Ngôn, tình hình của cậu lúc này rất căng thẳng đúng không? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì vậy?”.
Tịnh Ngôn mỉm cười một cách đau khổ, “Cậu không lên mạng đọc tin tức sao? Tôi cứ nghĩ là cả thế giới đều biết rồi chứ”.
“Lên mạng?” Uy Liêm tỏ vẻ không hiểu, “Hôm qua tôi mới trở về từ Nhật Bản, xuống sân bay đã rất khuya rồi và luôn bận rộn cho tới lúc này”.
“Vậy sao?” Tịnh Ngôn quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Uy Liêm vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra với Tịnh Ngôn. Từ đầu đến giờ Âu Dương luôn im lặng ngồi bên cạnh Uy Liêm, lúc này cô mới lên tiếng, “Uy Liêm, vừa rồi có rất nhiều phóng viên đã tập trung ở cửa chung cư để phỏng vấn Tịnh Ngôn”.
“Phỏng vấn?”, Uy Liêm thấy kỳ lạ nên hỏi lại, “Phỏng vấn chuyện gì chứ?”
“Đó là…”Âu Dương không biết bắt đầu thế nào, cô chau mày nhìn Tịnh Ngôn
“Phỏng vấn để hỏi tôi tại sao vừa mới chia tay với Chu Thừa Khải đã đến với Khổng Dịch Nhân, tại sao tôi thích lấy một người giàu có?” Tịnh Ngôn quay lại và nói rất thản nhiên.
Mặc dù, Tịnh Ngôn đã nhiều lần thông báo tin giật gân cho Uy Liêm, nhưng so với những lần trước thông tin lần này còn bất ngờ hơn, “Khổng Dịch Nhân, chẳng phải ông ta là … của Chu Thừa Khải hay sao?”
“Chính là ông ta.” Tịnh Ngôn khẳng định.
Uy Liêm bỗng nhiên lặng ngắt không nói lời nào.
Một lúc sau có tiếng bước chân đi lên cầu thang, người đàn ông mặc bộ quần áo đen đi qua bàn của Tịnh Ngôn đến chổ hai mẹ con ở góc đối diện và hỏi, “Bảo Anh lại ngủ rồi à? Cô có ăn bánh không?”>
“Cám ơn, tôi không ăn.” Cô gái trả lời dứt khoát, dường như người đàn ông này đã quen với việc bị cô gái từ chối, ông ta quay sang hỏi Tịnh Ngôn, “Cô ăn bánh không, vừa nướng xong đấy?”.
Đúng là bánh vừa mới nướng xong vẫn còn nóng, hương thơm tỏa ra ngây ngất, khiến người khác khó từ chối, Tịnh Ngôn quay người sang cầm tấm bánh từ tay người đàn ông và không quên cảm ơn ông ta, Thực ra cả ngày cô chưa ăn gì, những thứ gì trong bụng đã bị nôn ra hết, cô cảm thấy cổ họng khô rát, nhìn dáng vẻ đau khổ của Tịnh Ngôn khiến mọi người lo lắng.
Âu Dương giơ tay ra đỡ lấy người Tịnh Ngôn và nói, “Tịnh Ngôn, hay là câu đến bệnh viện khám bệnh xem thế nào?”.
Tịnh Ngôn trả lời, “Cám ơn, tôi nghỉ một lát sẽ khỏe thôi, không cần đến bệnh viện đâu”.
Âu Dương rất lo lắng, khuôn mặt tròn trịa và trắng hồng của cô lúc bày cũng đượm vẻ lo âu. Tịnh Ngôn cảm động nhìn Uy Liêm và hỏi, “Uy Liêm, cậu và Âu Dương đã ở bên nhau rồi đúng không? Rất tốt, chỉ cần nhìn cũng biết hai người đang rất hạnh phúc”.
“Tịnh Ngôn.” Mặc dù rất lo lắng cho sức khỏe của Tịnh Ngôn, nhưng Uy Liêm cố gắng tỏ vẻ bình tĩnh, anh chau mày hỏi Tịnh Ngôn. “Hai người ở bên nhau rất lâu rồi, lẽ nào câu…”.
Tịnh Ngôn chưa kịp trả lời thì cô bé Bảo Anh bỗng gọi mẹ, “Mẹ…”.
“Bảo Anh, con không ngủ nữa à? Chúng ta đi thôi.” Người mẹ đứng dậy bế cô con gái.
Mọi người nói chuyện rất to nên đã đánh thức cô bé, Tịnh Ngôn cảm thấy hơi ngại.
Cô bé ngồi dậy gật đầu và giơ tay ra ôm lấy người mẹ, hai mẹ con đều cười rất tươi, Tịnh Ngôn thấy hai mẹ con họ thật hạnh phúc.
“Tịnh Ngôn!”
“Hoa tiểu thư?”
Giọng nói của Âu Dương và Uy Liêm khiến Tịnh Ngôn giật mình bừng tỉnh, Tịnh Ngôn cảm thấy hai má hơi lạnh, cô đưa tay lên vuốt mặt, mồ hôi ướt đẫm hai tay.
*******
“Tịnh Ngôn…”, không dám suy diễn lung tung, nhưng cảnh tượng diễn ra trước mắt khiến Uy Liêm không thể không hỏi Tịnh Ngôn.
Khi hai mẹ con người khách xuống đến chân cầu thang, Tịnh Ngôn mới hỏi Uy Liêm và Âu Dương, “Gì cơ?”.
“Tịnh Ngôn, có phải cậu định…?” Giọng Uy Liêm có vẻ ngập ngừng.
Im lặng suy nghĩ một lúc, Tịnh Ngôn mới lên tiếng, “Uy Liêm, Âu Dương, tôi có việc phải làm, tôi đi trước nhé”.
Âu Dương không hiểu tại sao Tịnh Ngôn bỗng nhiên muốn bỏ đi trước, cô vội vàng hỏi, “Tịnh Ngôn, cô muốn đi đâu?’.
Tịnh Ngôn cố gắng đứng dậy, quay sang hỏi một người đàn ông ngồi ở bên cạnh, “Xin hỏi gần đây có bệnh viện nào không?”
Uy Liên dường như đoán được ý định của Tịnh Ngôn liền hỏi, “Cậu đi một mình ư?”.
“Hay là chúng tôi đưa cô đi?” Âu Dương cũng lên tiếng.
“Tôi xuống lấy xe.” Tịnh Ngôn chưa kịp trả lời thì Uy Liêm đã nhanh chóng xuống lấy xe. Một lúc sau, Uy Liêm và Âu Dương đã đưa Tịnh Ngôn đến bệnh viện.
Năm mới nên trên bàn của bác sỹ có một lọ hoa thủy tiên màu trắng hương thơm lan tỏa khắp căn phòng. Bác sỹ cầm lấy phiếu kết quả xét nghiệm và nói, “Dương tính”.
“Gì cơ?”
Khi nhìn thấy cụm từ “chưa kết hôn” ghi trên phiếu khám bệnh, vị bác sỹ ngẩng đầu nhìn Tịnh Ngôn với ánh mắt lạnh lùng và nói, “Cô có cần giúp gì không?”
“Cho tôi xin lại phiếu khám bệnh.” Tịnh Ngôn bình tĩnh nói.
Tịnh Ngôn cầm lấy phiếu khám bệnh, đọc kỹ lại một lần, sau đó gấp lại cẩn thận cho vào túi và đi ra khỏi phòng khám.
Uy Liêm và Âu Dương đang chờ ở ngoài rất nóng ruột, Uy Liêm hỏi, “Âu Dương, em gặp Tịnh Ngôn ở đâu?”.
“Hôm đó em và Tiểu Phùng cùng một vài người nữa rủ nhau đi dạo phố, khi xe của chúng em đi ngang qua khu nhà chung cư của Tịnh Ngôn, có rất nhiều người tụ tập ở cổng, Tiểu Lý và Tiểu Phùng xuống xem mới biết rất nhiều phóng viên đang đứng ở đó để phỏng vấn Tịnh Ngôn”.
Mặc dù Âu Dương chỉ kể sơ qua nhưng cũng đủ để Uy Liêm tưởng tượng ra cảnh hỗn loạn lúc đó. “Chính em là người đưa Tịnh Ngôn thoát ra khỏi đám đông đó ư?”, giọng của Uy Liêm có vẻ ngạc nhiên.
“Không.” Âu Dương vội vàng giải thích, “Em nói với đồng nghiệp gọi đội tự quản của khu phố đến”.
“Đội tự quản?” Uy Liêm không nắm rõ các quy định về trật tự trị an trong nước, sau khi suy nghĩ một vài phút, anh ta mỉm cười, vỗ vai Âu Dương và nói, “Em giỏi quá!”.
Âu Dương vốn không quen thân mật với người khác ở những nơi công cộng nên rất xấu hổ, cô đang định nói thì cánh cửa mở ra, Tịnh Ngôn lặng lẽ bước vào.
Tịnh Ngôn muốn hỏi điều gì đó nhưng bị Âu Dương ngăn lại, “Hãy ngồi xuống trước đã”.
Bình nước nóng được đặt ở một góc, mặc dù nước trong bình còn rất ít nhưng cũng đủ cho ba người uống, Tịnh Ngôn, Âu Dương và Uy Liêm mỗi người cầm một cốc nước nóng, cả ba người đều cảm thấy ấm bụng, Tịnh Ngôn thở dài.
“Tịnh Ngôn, sao rồi?”. Tạp chí Bát quái đúng là không tốt, vấn đề rất nghiêm trọng, không hỏi không được.
Sau khi suy nghĩ kỹ, Tịnh Ngôn gật đầu nói với Uy Liêm, “Xin mọi người hãy giúp tôi giữ kín bí mật này, cảm ơn”. Đến lúc này Âu Dương mới biết được nguyên nhân câu chuyện xảy ra với Tịnh Ngôn.
“Câu định thế nào?” Uy Liêm bình tĩnh hỏi.
“Sang năm, tôi đã hai mới chín tuổi rồi.”
“Gì cơ?” Uy Liêm không nghe rõ câu trả lời của Tịnh Ngôn nên đã hỏi lại.
“Trước đây tôi luôn đón Tết một mình, nhưng mấy năm qua tôi mới phát hiện ra rằng đón năm mới một mình rất buồn và cô đơn. Từ nay về sau, tôi không muốn đón năm mới một mình nữa.”
Là phụ nữ với nhau nên Âu Dương hiểu nỗi lòng của Tịnh Ngôn, cô nói với Tịnh Ngôn, “Nhưng như vậy sẽ rất vất vả đấy”.
“Có được có mất mới gọi là cuộc sống.” Tịnh Ngôn đã xác định rõ về tinh thần, cô mỉm cười nói với Âu Dương.
“Tiếp theo cậu sẽ làm gì?”, quá bất ngờ và xúc động trước chuyện tình cảm của Tịnh Ngôn nên Uy Liêm cảm thấy đầu óc quay cuồng.
“Tôi muốn tìm một nơi yên tĩnh để nghỉ ngơi một thời gian.” Chỉ khi nào đăng tải những tin tức nóng hổi, độc giả mới quan tâm đến Tạp chí Bát quái, chỉ cần chờ đợi một thời gian cho chuyện này lắng xuống, mọi việc lại đâu vào đấy.
“Lẽ nào cậu không báo tin này cho ông ấy?”
Trước khi đội tự quản khu phố đến, Âu Dương đã kịp mua tờ báo đọc lướt qua một lần, nên đã nắm được cốt lõi của câu chuyện, sau khi nghe Tịnh Ngôn nói xong, Âu Dương đã động viên an ủi Tịnh Ngôn, giọng của cô hơi nhỏ nhưng rất rõ ràng, “Tịnh Ngôn, nếu cô không ngại thì hãy đến ở nhà tôi”.
“Gì cơ?” Đâu óc Uy Liêm đang rối bời nên không hiểu Tịnh Ngôn và Âu Dương đang nói gì với nhau....

Phone: 01657595739 