Tiểu Lý chưa kịp trả lời thì chiếc xe chuyển bánh, Tiểu Phùng ngồi bên cạnh liền quay xuống hỏi Trưởng khoa Ấu Dương, “Trưởng khoa Âu Dương, tối hôm qua cô làm gì?”
Âu Dương ngồi ở ghế sau đang ngắm nhìn đường phố, bỗng thấy tiểu Phùng gọi tên mình liền quay lại nói, “Tôi ư? tối hôm qua tôi….”
“Đừng hỏi nữa, chắc chắn tối hôm qua Trưởng khoa ở nhà đón năm mới với mọi người rồi, nhà Trưởng khoa rất đông người, như thế mới vui, chắc tối qua Trưởng khoa cũng không ngủ được đúng không?”
Không ngủ? Nghĩ đến cảnh tượng tối qua, Âu Dương không muốn trả lời, mặt đỏ bừng, đang định trả lời thì Lão Lý lên tiếng, “Mọi người nhìn vào cổng của khu nhà kia xem, có rất nhiều người đang tụ tập ở đó, không hiểu họ làm gì?”
“Còn có cả ánh đèn chiếu, có phải là họ đang quay phim không?”, giọng Tiểu Phùng cũng rất phấn khích, “Chúng ta vào xem đi”
Nhìn qua cửa xe Tiểu Phùng thấy bên ngoài rất nhiều người, ánh đèn điện liên tục bật sáng, đầu óc của hai vệ sĩ Tiểu Chu và Tiểu Lý vẫn tỉnh táo, họ có nhiệm vụ phải bảo vệ cho Âu Dương, Tiểu Chu và Tiểu Lý xuống xe trước, đứng chặn ở hai bên cửa xe.
Người đến mỗi lúc một đông, cửa ra vào của khu chung cư bị vây kín, xe của Tịnh Ngôn bị vây chặt ở giữa không thể nhúc nhích được.
“Hoa tiểu thư, Hoa tiểu thư …” Có người vừa vỗ tay vào cửa xe vừa gọi Tịnh Ngôn.
Tịnh Ngôn cảm thấy chân tay rụng rời, toàn thân đau nhức, từ khi đọc được các bài viết trên mạng, Tịnh Ngôn vô cùng mệt mỏi, cô thở dài và đóng cửa xe lại.
Mặc dù cửa xe đã đóng lại, nhưng Tịnh Ngôn vẫn nghe rất rõ các câu hỏi của những người vây quanh, “Hoa tiểu thư! Cô nghĩ gì về thỏa thuận ly hôn giữ gia đình họ Khổng và họ Vệ?”.
“Hoa tiểu thư, cô quen Khổng Dịch Nhân là qua mối quan hệ với Chu Thừa Khải phải không?”
“Hoa tiểu thư, Khổng Hy Âm và Chu Thừa Khải phản ứng như thế nào đối với mối quan hệ giữa cô và Khổng Dịch Nhân?”
“Hoa tiểu thư …”
Ánh đèn flash chói mắt, Tịnh Ngôn đưa tay lên che mặt, mắt cô như mờ đi. Cô cố gắng hết sức để nói, “Nếu như mọi người tiếp tục xen vào cuộc sống riêng tư của tôi, tôi sẽ báo cảnh sát”.
Giọng nói yếu ớt của Tịnh Ngôn bị lẫn trong tiếng ồn ào náo nhiệt của đám phóng viên, tuy nhiên, bỗng có người nói vang lên trong đám đông, “Đã gây ra chuyện này thì có gì mà khó nói chứ? Lẽ nào phóng viên chúng tôi không có quyền phỏng vấn hay sao?”.
“Đúng vậy, Hoa tiểu thư, đề nghị cô trả lời trực tiếp những câu hỏi của chúng tôi”. Thái độ của những phóng viên ngày càng quyết liệt, trong đám đông hỗn loạn, bỗng có người giơ tay ngăn đám phóng viên.
Tiểu Lý và Tiểu Phùng đứng ở ngoài cùng tò mò chen vào đám đông, luôn miệng hỏi, “Này này, chuyện gì mà ồn ào vậy?”.
Để thỏa trí tò mò, Tiểu Lý và Tiểu Phùng đã hỏi người phụ nữ trung niên đang đứng bên cạnh, trán bà ta ướt đẫm mồ hôi, khi được hỏi bà ta lập tức trả lời bằng tiếng địa phương rất khó nghe, “Ối trời, có chuyện gì đâu, hình như là chuyện kết hôn của một cô gái…”.
“Tiếng phổ thông, tiếng phổ thông!” Tiểu Phùng không hiểu, lập tức giậm chân.
Một người đàn ông tóc bạc đứng bên cạnh vội lên tiếng giải thích, “Cô gái đó có một người bạn trai rất giàu có, sau khi người bạn trai kia kết hôn, cô ta liền chuyển sang yêu người đàn ông khác, các cậu có biết ông ta là ai không?”
“Không biết.” Tiểu Lý và Tiểu Phùng đều lắc đầu.
“Người đàn ông đó còn nhiều tiền hơn người yêu cũ của cô ta, đó là bố vợ người yêu cũ của cô ta”, do quá hưng phấn nên người đàn ông đã nói tiếp một vài câu tiếng Thượng Hải.
“Thật vậy sao?” Tiểu Lý và Tiểu Phùng trợn mắt tỏ vẻ ngạc nhiên.
Bỗng có một cánh tay cầm một xấp báo giơ ra và rao, “Mau mua báo đi, báo viết rất cụ thể về câu chuyện này, mau mua đi.”. Người bán báo đi rêu rao xung quanh đám đông.
Trưởng khoa Âu Dương ngồi trong xe đang nghe điện thoại, “Cái gì, anh nói to lên một chút, em nghe không rõ…”.
Giọng nói của Uy Liêm ở đầu dây bên kia cũng rất to, “Em đang ở đâu mà ồn ào thế?”
“Hôm nay em trực ban, em đang đi trên phố với mấy đồng nghiệp…” Âu Dương tỏ vẻ ngạc nhiên, cố gắng nói to để đầu dây bên kia nghe thấy.
“Đáng thương quá!”, giọng của Âu Dương hơi buồn, “Em đang định mời Tịnh Ngôn cùng ăn cơm tối, có thể cô ấy chưa biết chuyện của chúng ta đây, nhưng em không sao gọi điện thoại cho cô ấy được”.
“Hoa tiểu thư ư?”
“Trưởng khoa, không cần phải gọi điện thoại đâu, mau lại đây xem đi, trên báo có đăng hình của cô ấy này, mau mau xem đi, đẹp không?” Tiểu Phùng giơ tờ báo ra trước mặt Âu Dương và nói.
“Thôi để lần sau vậy, hôm nay chúng ta đi ăn cơm.” Uy Liêm vẫn nói trong điện thoại, tiếng thở dài của Âu Dương làm gián đoạn câu nói của Uy Liêm, “Hoa tiểu thư…”.
“Lúc này không thể liên lạc được với Tịnh Ngôn đâu.” Uy Liêm tiếp tục giải thích.
“Uy Liêm, lát nữa em sẽ gọi lại cho anh.” Âu Dương vội vàng tắt điện thoại, cầm tờ báo trên tay, lúc này cô mới chú ý đến mọi diễn biến của đám đông.
“Cả người tình trước và sau của Tịnh Ngôn lần lượt là con rể và bố vợ, thật bất hạnh! Họ đều là những người đẹp trai, giàu có…” Năm nay Tiểu Phùng hai mươi ba tuổi, vẫn chưa có người yêu, sở thích lớn nhất của cô là đọc Tạp chí Bát quái, tìm hiểu về đời sống riêng tư của các ngôi sao Hồng Kông, Đài Loan, Nhật Bản, Hàn Quốc,… Hàng ngày mỗi khi đến cơ quan, câu đầu tiên của Tiểu Phùng là, “Mọi người có biết không, hôm qua ngôi sao …”, bây giờ đề tài chính của cô là chuyện tình của Tịnh Ngôn được đăng trên Tạp chí Bát quái khiến cô rất tò mò.
“Là cô ấy ư?” Âu Dương không dám tin vào mắt mình, cô chỉ tay vào tấm ảnh trên tờ tạp chí để xác nhận lại.
“Đúng vậy, cô ấy đang bị đám phóng viên vây kín ở trong kia, tiếc quá tôi không thể chen vào trong được.”
Âu Dương nhanh chóng chạy đến bên cạnh Tiểu Lý và hỏi. “Cậu có số điện thoại của đội tự quản khu phố ở dần đây không?”.
“Gì cơ?” Đám đông quá ồn ào, Tiểu Lý không nghe rõ.
Tình hình rất cấp bách, Âu Dương không còn giữ được bình tĩnh liền hét to giữa đám đông. “Gọi điện thoại để đội tự quản khu phố đến giúp đỡ, trong xe là bạn của tôi”.
“Hoa tiểu thư, xin cô hãy trả lời câu hỏi của chúng tôi”.
“Hoa tiểu thư, cô hãy kể về buổi tối cô ở cùng Khổng Dịch Nhân trong khách sạn Bốn mùa.”
Tiếng thúc giục của đám phóng viên khiến Tịnh Ngôn cảm thấy buốt cả tai, cô đã kiệt sức, cô tựa vào chiếc xe ô tô đang đỗ trong vòng vây của đám đông, cô thấy hoa mắt chóng mặt, toàn thân run lẩy bẩy, Tịnh Ngôn lấy hết sức để chống đỡ lại sự quá khích của nhóm phóng viên.
Bỗng nhiên một nhóm người mặc sắc phục từ đâu xuất hiện, giải tán đám đông, lớn tiếng quát, “Tránh ra, tránh ra, đây là cửa ra vào của tòa nhà, không được cản trở làm tắc nghẽn giao thông”.
“Tại sao đội tự quản khu phố lại xen vào chuyện này?”
“Đừng đẩy tôi.” Đám phóng viên tức giận la lối làm ầm ĩ cả khu chung cư.
“Làm gì thế? Đừng động vào máy ảnh của tôi, hãy cẩn thận, tôi cảnh cáo anh.”
“Chụp đi, hãy chụp cho tôi hai kiểu, ngày mai được đăng lên báo tôi sẽ trở thành người nổi tiếng.” Tiếng quát tháo của đội tự quản khu phố mỗi lúc một lớn.
“Chúng tôi đang phỏng vấn có được không?’
“Cái gì? Như thế này gọi là phỏng vấn sao? Mọi người đến tập trung tại cửa ra vào nhà người ta, cản trở việc đi lại của người dân trong tòa nhà, như thế gọi là phỏng vấn ư? Mọi người hiểu như thế nào về xã hội văn minh? Nếu không hiểu thì về họp lại Nghị quyết Đại hội 17 đi.”
Đám đông dần dần giãn ra, lúc đó Tịnh Ngôn mới được hít thở không khí trong lành, cô cảm thấy ngứa họng và ho.
“Hoa tiểu thư, cô không sao chứ?” Âu Dương khó khăn lắm mới chen được vào bên cạnh Tịnh Ngôn, khuôn mặt của cô đầy mồ hôi, hai má đỏ bừng.
“Tôi, tôi …” Tịnh Ngôn rất muốn trả lời Âu Dương, nhưng do quá sợ hãi và chưa hết run nên cô không thể trả lời Âu Dương một cách rõ ràng.
*******
Con đường trong tu viện rộng rãi vắng vẻ, thỉnh thoảng có một vài người đi bộ trên vỉa hè, hai bên ven đường là mặt hồ vắng lặng, màn đêm buông xuống phía xa bên ngoài tu viện là những tòa nhà cao tầng sáng đèn làm cho màn đêm trong tu viện trở nên lung linh huyền ảo.
Mở cửa bước xuống xe, nữ Viện trưởng đã đứng trước cửa tòa nhà chờ sẵn với vẻ mặt tươi cười:
“Ông Khổng, xin chào, lâu lắm rồi không gặp”.
“Lâu lắm rồi không gặp, Viện trưởng có khỏe không?” Khổng Dịch Nhân gật đầu đáp lại.
“Tôi vẫn khỏe, Thượng đế luôn mỉm cười với tôi.”
“Vâng” Khổng Dịch Nhân mỉm cười hỏi, “Tự Thanh và Phương Ngẫu khỏe không?”
“Họ cũng khỏe”.
Hai người đã đi đến cửa lớn của Tu đạo viện, trời tối đen, hành lang yên tĩnh, thỉnh thoảng có một vài nữ tu đi ngang qua với khuôn mặt hiền từ, nhìn thấy Viện trưởng và Khổng Dịch Nhân họ đều cung kính cúi đầu chào, bước chân nhẹ nhàng khoan thai.
Hai người đi đến một căn phòng nhỏ ở góc bên trái tu viện, cánh cửa mở ra, một phụ nữ mặc quần áo tu sỹ xuất hiện trước mặt hai người, khi nhìn thấy Viện trưởng và Khổng Dịch Nhân, vị nữ tu sỹ nhẹ nhàng chào, “Viện trưởng”, sau đó đưa mắt nhìn sang phía Khổng Dịch Nhân gật đầu nói, “Ông Khổng, tôi đang đợi ông”.
Căn phòng nằm bên bờ hồ, ánh đèn điện chiếu xuống mặt hồ phản chiếu lên tường tạo lên không gian lung linh huyền ảo. Trên mặt hồ có một cây cầu gỗ kéo dài từ bờ ra đến giữa hồ, càng làm tăng thêm vẻ đẹp lãng mạn cho khuôn viên tu viện. Mỗi lần đến tu viện, phong cảnh ở đây đều khiến mọi người khó quên, kiểu dáng kiến trúc của tu viện cũng rất độc đáo với những tòa nhà mang phong cách kiến trúc kết hợp giữa nền nghệ thuật phương Đông và phương Tây.
“Tự Thanh, bà có biết tại sao tôi đến đây không?”
Tự Thanh đưa mắt nhìn Khổng Dịch Nhân, bà bình tĩnh đáp, “Tôi biết, hôm qua cha có gọi điện cho tôi thông báo, nếu không thì hôm nay tôi phải đi gặp mấy người bạn”.
“Xin lỗi vì đã làm phiền bà”.
“Đã đến lúc tôi phải báo đáp cho bà.”
“Xin đừng nói hai chữ báo đáp, mặc dù ông không còn yêu tôi, nhưng mọi người ai cũng có quyền được theo đuổi cuộc sống mà mình muốn, bản thỏa thuận đó nếu có thể giúp được hai người thì tôi rất vui.”
“Không, tôi vẫn rất yêu bà.”
Tự Thanh mỉm cười, “Tôi cũng mãi mãi yêu ông, đó mới là một tình yêu lớn lao chân chính”.
Khổng Dịch Nhân im lặng một vài phút và gật đầu nói, “Hãy tha thứ cho tôi, tôi đã yêu người khác rồi, tôi thật có lỗi”
“Như vậy cũng tốt, nếu như tôi có khả năng đoán biết trước được mọi thứ thì tôi có thể biết được rất nhiều bí mật và tri thức khác nhau, nếu như có phép màu thì tôi có thể dời non lấp bể, nhưng nếu không có tình yêu tức là tôi không có gì cả.”
“Nhưng tôi bắt đầu thấy lo lắng.”
“Tôi có thể biết điều gì khiến ông lo lắng không?”
Khổng Dịch Nhân quay đầu nhìn xuống mặt hồ và nói, “Rất nhiều, tôi luôn cho rằng mình thường không chút ý đến rất nhiều thứ. Tuổi tác, thời gian không thể lấy lại được và nó mãi mãi mất đi”.
Tự Thanh thở dài và nói, “Thượng đế đã để thất lạc con người và cũng chính con người đã thất lạc Thượng đế”.
“Tự Thanh, có lẽ bà sẽ chê cười tôi?”
“Xin hãy gọi tôi là nữ tu sỹ Anna.” Tự Thanh vịn tay vào vai Khổng Dịch Nhân và nói, “Tôi sẽ cầu Chúa cho ông, phó thác mọi khổ nạn cho đức Chúa toàn năng, lắng nghe sự dạy bảo của Người”....


Phone: 01657595739 