The Soda Pop
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Bốn tháng yêu chưa đủ

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5350
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Bốn tháng yêu chưa đủ
“Tôi muốn nghỉ ngơi một lát.” Tịnh Ngôn cảm thấy rất mệt mỏi không còn đủ sức ngẩng đầu lên nữa.
“Tịnh Ngôn, cô có muốn đi nghỉ không?” Âu Dương lên tiếng, Uy Liêm cũng nhìn Tịnh Ngôn với ánh mắt lo lắng.
“Tôi cho người đưa cô lên phòng nghỉ ngơi nhé!” Ông Viên đứng dậy gọi, một cậu thanh niên đi vào phòng ăn, đưa tay dắt Tịnh Ngôn lên phòng nghỉ ngơi.
Tịnh Ngôn không muốn chạm vào tay anh ta mà chỉ nói lời cảm ơn và đi theo anh ta lên phòng. Cô rất mệt mỏi nên khi leo cầu thang cô cảm thấy chân tay run lẩy bẩy.
Phòng ngủ rất ấm áp, Tịnh Ngôn đi về phía giường ngủ đặt mình nằm xuống giường, cô kéo chăn chum kín đầu và thở dài mệt mỏi. Mặc dù chiếc đệm rất mềm và rộng, nhưng Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy khó chịu, toàn thân mỏi nhừ, cô nhắm mắt lại, một màu đen bào trùm toàn bộ căn phòng. Tịnh Ngôn cảm thấy vừa trải qua một ngày rất dài mệt mỏi giống như một cơn ác mộng, cô không tin và không biết cơn ác mộng đáng sợ đó đến bao giờ mới kết thúc? Cô đã rất mệt mỏi đến mức không muốn cử động chân tay.
Cánh cửa mở ra, ngôi nhà được trang hoàng lộng lẫy với những đồ vật trang trí cao cấp, cánh cửa sổ rất nặng nhưng goòng cửa trơn khi mở không phát ra tiếng động.
Có tiếng người bước vào, căn phòng được trải thảm nên tiếng bước chân rất nhẹ. Bỗng Tịnh Ngôn nghe thấy có tiếng người nói, trong lúc Tịnh Ngôn chưa kịp ngồi dậy thì bỗng có người ôm chặp lấy cô từ phía sau, vẫn mùi hương quen thuộc, vẫn vòng tay ấy đã ôm chặt cô vào lòng, sắc mặt của người đó hơi tái và cổ rất lạnh dường như vừa đi đường về.
Tịnh Ngôn không còn đủ sức để gỡ tay người đó ra, cơ thể cô mềm dần, cô đã phải nghiến răng chịu đựng trong suốt những ngày qua, cuối cùng cô cũng có được cảm giác an toàn, tuy nhiên sự dằn vặt và nỗi sợ hãi bỗng ùa về trong tâm hồn, khiến cô có cảm giác như mình vẫn đang chìm trong cơn ác mộng, cơ thể của Tịnh Ngôn không còn thắng nổi ý chí, cô nép vào vòng tay của người đàn ông, trong lòng cảm thấy ấm áp hơn.
Lúc này, Uy Liêm và Âu Dương vẫn ngồi ở bàn ăn, hai người không dám tin vào mắt mình, họ mở to mắt nhìn về phía cầu thang.
Bữa ăn đã kết thúc, ông Viên sợ Uy Liêm và Âu Dương quá lo lắng cho Tịnh Ngôn nên đã trấn an hai người, “Không cần phải nhìn đâu, người đàn ông vừa nói chuyện với chúng ta chính là Khổng Dịch Nhân”.
Đó là Khổng Dịch Nhân sao? Ông ta chỉ đứng lại một phút chào hỏi, bắt tay và hỏi thăm tình hình của Tịnh Ngôn liền lên lầu ngay, như vậy sao có thể gọi là nói chuyện được, điều đó thể hiện ông ta đang rất quan tâm đến Tịnh Ngôn. Chưa kịp nói với Khổng Dịch Nhân một câu nào, nhưng Âu Dương đã cảm thấy ngưỡng mô ông.
“Âu Dương!” Uy Liêm cảm thấy không hài lòng khi thấy Âu Dương có vẻ mơ màng.
“Bây giờ tôi phải ra ngoài, hai người có muốn đi cùng không?”
Vị khách quan trong vừa mới đến, chủ nhà liền bỏ ra ngoài, thái độ và lời nói của ông Viên khiến Uy Liêm và Âu Dương cảm thấy thất vọng.
Uy Liêm đứng bật dậy, nhìn về phía cầu thang miệng lầm bầm, “Mọi người đều nhanh hơn mình, không được, mình không thể thua Khổng Dịch Nhân được”.
Uy Liêm và Âu Dương trong lòng rối bời, nhưng hai người đều cảm thấy họ đã hoàn thành rất tốt nhiệm vụ ngày hôm nay. Uy Liêm lấy lại tinh thần, anh ta kéo Âu Dương ra ngoài và nói với ông Viên, “Viên tiên sinh, cảm ơn vì bữa cơm hôm nay, chúng tôi cũng phải đi đây”.
*******
Tịnh Ngôn quay người lại với thái độ rất thận trọng. Cô đưa mắt nhìn ra ngoài, ánh trăng mờ ảo làm cho không khí trong căn phòng trở nên lạnh lẽo hơn, không hiểu sao lúc này Tịnh Ngôn thấy coi thường bản thân mình. Tịnh Ngôn áp sát má vào ngực Khổng Dịch Nhân, ông vuốt nhẹ lên mái tóc của cô, giọng nói ấm áp và truyền cả, “Nếu em mệt thì hãy ngủ đi một lát”.
Tịnh Ngôn cảm thấy mũi cay cay, mặc dù rất cố gắng nhưng cô không sao nhìn rõ mọi thức trước mắt, thực ra trong lòng Tịnh Ngôn có rất nhiều điều nghi vấn, rất nhiều điều muốn nói, nhưng …
Khổng Dịch Nhân ôm chặt Tịnh Ngôn vào lòng, dù kết quả thế nào, dù sau này xảy ra chuyện gì, cũng phải để cho Tịnh Ngôn nghỉ một lát, Khổng Dịch Nhân rất hiểu và thông cảm bởi vì Tịnh Ngôn đã quá mệt mỏi.
Người đàn ông này đã làm cho Tịnh Ngôn mềm lòng. Cô áp sát má vào ngực ông, hai mắt đẫm lệ. Trước khi ngủ, trong đầu Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy sợ hãi vì những gì đã xảy ra, cô ngủ thiếp đi trong sự tuyệt vọng.
Phòng ngủ yên tĩnh, không có tiếng động, rèm cửa đóng kín, màn hình máy vi tính bật sáng, khuôn mặt của Khổng Dịch Nhân hiện rất rõ dưới ánh sáng lờ mờ, ông thao tác trên máy vi tính rất nhẹ nhàng.
Bên ngoài cửa sổ trời tối đen như mực và rét căm căm, một lúc lâu sau trời tảng sáng, Khổng Dịch Nhân nhìn ra bên ngoài cửa sổm tắt máy vi tính, vươn vai hít thở không khí trong lành của buổi sáng sớm.
“Anh đang ở bên em đây.” Khổng Dịch Nhân an ủi động viên Tịnh Ngôn, cô không nói gì mà thò đầu ra khỏi chăn, khuôn mặt của cô hốc hác, đôi mắt ướt đượm buồn.
Tịnh Ngôn vẫn im lặng trầm tĩnh, thỉnh thoảng cô nhìn Khổng Dịch Nhân với ánh mắt của một người đang đau khổ, nhưng cảm giác đó chỉ là thoáng qua, lần đầu tiên chứng kiến bộ dạng đau khổ của Tịnh Ngôn, Khổng Dịch Nhân rất buồn nhưng ông không biết phải làm thế nào, càng những lúc căng thẳng càng cần phải bình tĩnh, nhưng thật trớ trêu, lúc này ông không sao kiềm chế được cảm xúc của mình.
Tịnh Ngôn ngủ không ngon giấc, thỉnh thoảng cô tỉnh dậy nhìn thấy Khổng Dịch Nhân vẫn đang chăm chú ngồi trước chiếc máy tính, khuôn mặt lo lắng phiền muộn.
Tịnh Ngôn tự nhủ, “Khổng Dịch Nhân lo lắng như vậy có phải vì mình không?”. Mặc dù biết như vậy là không tốt nhưng mỗi lần tỉnh dậy nhìn bộ dạng lo lắng của Khổng Dịch Nhân, cô lại cảm thấy tim nhói đau.
Cả đêm cứ trôi qua như vậy, Tịnh Ngôn không muốn né tránh vấn đề, cô nhắm mắt vào và nói với giọng rất buồn, “Anh không ngủ sao?”.
Khổng Dịch Nhân đặt chiếc máy tính xách tay sang một bên đưa tay vuốt nhẹ lên tóc Tịnh Ngôn.
“Em có chuyện này muốn nói với anh.” Tịnh Ngôn hít thở thật sâu chuẩn bị về mặt tâm lý.
“Thật đúng lúc, anh cũng có chuyện muốn bàn với em”, những ngón tay ấm áp của Khổng Dịch Nhân nhẹ nhàng xoa lên đôi bờ vai mềm mại của Tịnh Ngôn, ông khẽ nói, “Tịnh Ngôn, em nói trước đi”.
Tịnh Ngôn mở mắt ra thì thấy Khổng Dịch Nhân đã ngồi bên cạnh và chăm chú nhìn vào mắt mình, cô nhận thấy Khổng Dịch Nhân đang chờ cô nói điều gì đó.
Tịnh Ngôn cảm thấy tư thế của mình có vẻ mềm yếu, nên cô lấy hết sức ngồi thẳng người dậy và nói, “Em đã đọc những bài báo đó”.
“Anh xin lỗi.” Giọng của Khổng Dịch Nhân trầm xuống.
Xin lỗi gì cơ chứ? Em nghĩ là anh sẽ không làm như vậy, dại gì mà tự hủy hoại thanh danh của mình cơ chứ? Sau khi ngủ được một đêm, Tịnh Ngôn đã lấy lại tinh thần, nhưng đôi mắt của cô không giấu được vẻ lo lắng.
Tuy nhiên cảm giác lo lắng của Tịnh Ngôn lúc này đã bớt đi được phần nào, nhìn bộ dạng của Tịnh Ngôn lúc đó, Khổng Dịch Nhân liền mỉm cười.
“Bản thỏa thuận đó là thật ư?” Tịnh Ngôn nghiêm túc đi thẳng vào vấn đề.
“Đúng” Khổng Dịch Nhân gật đầu trả lời.
Mọi dũng khí của Tịnh Ngôn bỗng ta biến hết, cô mím môi lại suy nghĩ một lúc lâu mới trả lời một cách chậm rãi, “Em hiểu rồi”.
“Em hiểu gì chứ?” Khổng Dịch Nhân đưa tay xoa nhẹ lên vai Tịnh Ngôn và hỏi.
Tịnh Ngôn quay người sang một bên không cho Khổng Dịch Nhân chạm vào vai mình, cô nói rất kiên quyết, “Xin lỗi, em muốn đi khỏi đây”.
Hai người đang ngồi trên một chiếc giường, Tịnh Ngôn có thể trốn đi đâu được chứ? Khổng Dịch Nhân nhanh chóng giữ chặt hai vai Tịnh Ngôn lại, sau một hồi giằng co, cuối cùng Khổng Dịch Nhân cũng nắm được tay Tịnh Ngôn, ông thủ thỉ vào tai cô, “Anh sẽ giải thích cho em hiểu.”. Khổng Dịch Nhân an ủi Tịnh Ngôn.
Tịnh Ngôn quay mặt đi không nói gì.
“Anh ở lại New York mấy ngày, sau đó đến Tu viện Bayerische để trao đổi với mẹ của Hy Âm, bản thỏa thuận đang được chỉnh sửa.”
Tịnh Ngôn vẫn im lặng không nói câu nào.
Khổng Dịch Nhân nói tiếp, “Nhất định sẽ có người phản ứng mạnh mẽ, nhưng anh không ngờ lại nhanh như vậy”.
“Tịnh Ngôn”.
“Anh đang cố gắng giải quyết vấn đề này, Tịnh Ngôn, em vẫn không muốn nói gì sao?”
Tịnh Ngôn vẫn tiếp tục im lặng.
Khổng Dịch Nhân thở dài, nắm chặt hai tay lại với nhau và hạ giọng nói với Tịnh Ngôn, “Tịnh Ngôn, anh xin lỗi, nhưng anh yêu em”.
Hai vai của Tịnh Ngôn bỗng run lên, cô quay đầu lại, hai mắt vẫn rất mệt mỏi, “Hôm qua em đã đến bệnh viện”.
“Anh biết” Khổng Dịch Nhân gật đầu
Chiếc áo khoác đang để bên cạnh, Tịnh Ngôn móc phiếu kết quả xét nghiệm trong túi áo ra và nói, “Em không biết có nên nói cho anh không”.
Khổng Dịch Nhân cúi xuống đọc rất kỹ tờ giấy kết quả xét nghiệm, sau đó ngẩn mặt lên nhìn thẳng vào mắt Tịnh Ngôn, ông hiểu rằng lúc này Tịnh Ngôn đang cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng ông nắm chặt lấy tay Tịnh Ngôn, mỉm cười và nói, “Rất tốt”.
Tịnh Ngôn có vẻ thất vọng trước phản ứng của Khổng Dịch Nhân, cô nói, “Anh đã biết rồi đúng không?”
Khổng Dịch Nhân rất vui khi nhìn thấy bộ dạng trẻ con của Tịnh Ngôn, ông không kiềm chế được liền mỉm cười và nói, “Không, anh bảo đảm, tối hôm qua không kịp, bây giờ họ đang trên đường đến bệnh viện”.
*******
Cảm giác thả lỏng khiến Tịnh Ngôn cảm thấy thoải mái, mặc dù cô đã có quyết định sẵn trong lòng nhưng khi thấy Khổng Dịch Nhân phản ứng như vậy liền rút lại ý định của mình, Tịnh Ngôn không muốn nói nhiều, cô nhún vai và nói với Khổng Dịch Nhân, “Bây giờ chúng ta đi chứ?”
“Đi ngây bây giờ ư?” Tại sao?” Khổng Dịch Nhân tỏ vẻ không hiểu.
“Anh vui quá nên quên rồi sao?” Tịnh Ngôn nhìn Khổng Dịch Nhân và nói, “Lẽ nào chúng ta cứ ở nhà của ông Viên hay sao?”.
Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói, “Đây không phải là nhà của ông Viên, tuy nhiên ông ấy cũng có nhà ở khu vực này cách đây không xa, nếu em muốn xem, tối nay chúng ta có thể đi xem”.
“Đây chẳng phải là nhà của ông Viên hay sao?” Tịnh Ngôn không hiểu nên hỏi lại.
Không Dịch Nhân ôm Tịnh Ngôn nằm xuống, giọng nói của ông càng trầm hơn, “Lúc đầu anh và ông ấy cùng đầu tư, anh cũng là người đầu tiên đến ở đây, nơi này cách xa trung tâm thành phố, mỗi lần về ở đây không tiện, nhà luôn bỏ không, anh vừa mới nhờ ông ta dẫn mọi người đến đây”.
Tịnh Ngôn quay mặt sang một bên, nhắm mắt lại và không nói câu gì.
Khổng Dịch Nhân bỗng nhớ ra điều gì đó liền mở mắt nhìn Tịnh Ngôn và nói, “Em ngủ đã lâu, có đói không?”.
Tịnh Ngôn vốn không cảm thấy đói, như khi thấy Khổng Dịch Nhân hỏi như vậy bụng của Tịnh Ngôn lại cồn cào khó chịu, cô gật đầu và nói, “Em đói”.
Khổng Dịch Nhân ngồi dậy nói, “Em muốn ăn gì để anh nói chị giúp việc làm cho?”.
“Không cần đâu, tối hôm qua em thấy cô giúp việc nói trong bếp có cháo, em tự xuống bếp ăn, anh ngủ một lát đi.”
“Chúng ta cùng xuống bếp ăn cháo, anh cũng thấy đói.” Khổng Dịch Nhân dứng dậy nhìn Tịnh Ngôn mỉm cười hỏi, “Có được không?”.
Ngôi nhà yên tĩnh vắng lặng, dường như chỉ còn hai người. Khi vào đến nhà bếp, Tịnh Ngôn thở dài nói, “Nhà quá rộng và vắng vẻ”.
“Sẽ có ngày khách đến đầy nhà.” Khổng Dịch Nhân đưa tay ôm eo Tịnh Ngôn, nghĩ đến tương lại không xa, căn nhà này sẽ có những thay đổi rất lớn, hạnh phúc ngọt ngào, Khổng Dịch Nhân mỉm cười....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ai Giả Vờ Nói Thích Tớ Đi Tớ Đồng Ý Liền
» Anh biết làm gì với nỗi buồn của em?
» Anh chị từng yêu nhau đến thế, sao lại... nhầm?
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin? phần 2
» Anh chưa bao giờ nghừng nhớ, và nghừng yêu em
1234...8910»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ