***
- Thế nào? Cô thấy ổn thật chứ? Sáng nay vẫn hơi sốt mà.
Mạnh Hoàng nói rồi nhẹ nhàng sờ tay lên trán Thiên Di làm nó giật mình lùi lại theo phản xạ. Thiên Di đỏ mặt ấp úng:
- Anh…anh làm trò gì vậy? Đừng thu hút sự chú ý của mọi người trong lớp chứ?
- Thu hút sự chú ý của mọi người thì đã sao? Tôi chẳng quan tâm.- Mạnh Hoàng nhún vai- Ngược lại, tôi muốn tất cả đều biết rằng tôi thích cô.
Khuôn mặt vốn đã đỏ của Thiên Di lại càng đỏ hơn sau khi nghe mấy lời của Mạnh Hoàng. Chỉ trong một thời gian ngắn mà biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra , mỗi lần như vậy, Thiên Di lại cảm thấy luôn có bóng dáng âm thầm của Mạnh Hoàng bên cạnh chở che và bảo vệ. Nó cũng cảm thấy trong lòng mình đang có những cảm xúc khác lạ nào đó với Mạnh Hoàng. Nhưng còn Minh Long…?
- Này, sao cô ngây người ra vậy?- Mạnh Hoàng nhìn Thiên Di bằng ánh mắt đầy khó hiểu.
- Không sao, không có gì.
- Vậy để tôi ra ngoài mua đồ ăn sáng cho cô. Sáng nay vì có người dậy muộn nên mới không kịp ăn sáng.
- Không cần đâu, tôi đã chuẩn bị sẵn rồi.
Thiên Di quay lại và ngạc nhiên khi thấy Minh Long đang bước vào lớp, trên tay là bánh ngọt và hộp sữa tươi.
- Sao cậu lại sáng lớp mình?
- Ngốc, tất nhiên là để mang mấy thứ này cho cậu rồi.
- Lần nào cũng là cậu mang đồ ăn đến cho mình. – Thiên Di nói với Minh Long bằng giọng cảm kích.
Minh Long mỉm cười và khẽ xoa đầu Thiên Di:
- Được rồi, cậu mau ăn đi.
Mạnh Hoàng ngồi bên cạnh nhìn Thiên Di và Minh Long mà một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng. Mạnh Hoàng đập tay xuống bàn rồi đứng phắt dậy:
- Ăn thế này thì làm sao no được. Để tôi đi mua thêm đồ ăn.
Nói là làm, Mạnh Hoàng lạnh lùng bước ra phía cửa lớp nhưng bàn tay Minh Long bỗng nắm chặt lấy khuỷu tay Mạnh Hoàng:
- Thiên Di chỉ cần có đồ ăn của tôi là đủ rồi, cậu hiểu chứ?
- Buông tay ra.- Giọng nói của Mạnh Hoàng bắt đầu đanh lại.
- Tôi có thể buông tay cậu, nhưng cậu cũng hãy buông tay Thiên Di, đừng lại gần cô ấy nữa. Tôi nhắc lại, Thiên Di là bạn gái của tôi.
Mạnh Hoàng nắm chặt tay, ánh mắt lúc này không còn lạnh lùng nữa mà thay vào đó là sự tức giận không thể che giấu.
- Muốn tôi làm như vậy hả? Không bao giờ!
Minh Long dường như cũng không thể kiềm chế được nữa liền vung nắm đấm về phía Mạnh Hoàng. Bị đánh bất ngờ, Mạnh Hoàng lảo đảo lùi về phía sau vài bước, một bên má dần tím bầm. Nhưng gần như ngay lập tức, Mạnh Hoàng cũng lao vào trả đòn. Thấy hai người con trai vì mình mà ẩu đả, Thiên Di sợ hãi chạy lại, vừa chạy vừa hét lớn:
- Hai người dừng lại đi, đừng đánh nhau nữa!
Lớp học cũng theo đó mà náo động và ồn ào. Mấy người con trai trong lớp lền nhảy vào can ngăn nhưng ai có thể ngăn được sự tức giận của hai chàng trai- nhất là khi nguyên nhân lại là một cô gái chứ! “Không được rồi, nếu cứ đánh nhau thế này mà thầy giáo vào sẽ lớn chuyện. Nhất là Mạnh Hoàng lại bị bệnh tim, nếu bị kích động sẽ rất ảnh hưởng đến sức khỏe” – Thiên Di nghĩ bụng. Rồi thoáng chút chần chừ, nó đánh liều nhảy vào giữa hai người và đứng chắn trước mặt Mạnh Hoàng. Cả Minh Long và Mạnh Hoàng đều sửng sốt, cú đấm hướng về phía Mạnh Hoàng của Minh Long khựng lại, chỉ một chút nhỏ nữa là chạm đến khuôn mặt Thiên Di.
- Cô điên hả? Tự nhiên lao vào đây, lỡ bị thương thì sao?- Mạnh Hoàng giận dữ nói lớn.
- Vì tôi lo
cho anh mà. Bệnh của anh…
Minh Long như chết trân tại chỗ. Thiên Di chấp nhận nguy hiểm như vậy là vì Mạnh Hoàng? Vì Mạnh Hoàng? Trái tim Minh Long đau xót như có ngàn nhát dao đâm vào. Tại sao lại như vậy? Chẳng lẽ Thiên Di đã yêu Mạnh Hoàng? Minh Long bước lên gần Thiên Di rồi mỉm cười- nụ cười khiến lòng Thiên Di tê buốt:
- Cậu là vì lo cho Mạnh Hoàng nên mới làm chuyện ngốc nghếch này sao?- Minh Long cười mà bao nhiêu nỗi buồn đều thể hiện hết qua nụ cười ấy. Có thể cảm nhận thấy cổ họng Minh Long đang nghẹn đắng như muốn nuốt hết sự đau khổ xuống tận đáy lòng mà không thể làm được,
- Minh Long, không phải thế. Mình…
Thiên Di bước lại gần và chạm vào tay Minh Long nhưng Minh Long chua xót lắc đầu:
- Không phải ư? Cậu đã yêu Mạnh Hoàng rồi đúng không?
Câu hỏi của Minh Long Không chỉ làm Thiên Di thảng thốt mà còn khiến trái tim Mạnh Hoàng bắt đầu loạn nhịp. Bởi vì…đây cũng chính là câu trả lời mà Mạnh Hoàng luôn muốn nghe.
- Cậu…cậu hỏi vậy là sao?- Thiên Di lùi lại vài bước.
- Cậu không muốn trả lời cũng không sao. Nhưng bây giờ giữa mình và Mạnh Hoàng, cậu nhất định phải chọn một người! Cậu chọn ai? Thiên Di, cậu mau nói đi!
Thiên Di sững người. Chọn Minh Long hoặc Mạnh Hoàng? Chưa bao giờ nó nghĩ đến tình huống này, lại càng chưa một lần thực sự đặt tình cảm của hai người lên bàn cân để suy nghĩ. Đầu óc Thiên Di bỗng nhiên xuất hiện hàng nghìn tiếng nói mà nó không biết nên nghe theo tiếng nói nào. Cuối cùng, đôi chân Thiên Di dường như không thể trụ vững trên cái áp lực tình yêu này nữa, nó vùng chạy ra khỏi lớp. Minh Long toan chạy theo nhưng Mạnh Hoàng đã kịp giữ tay Minh Long lại: “ Đừng đuổi theo.Hãy để cho Thiên Di có thời gian suy nghĩ”.
Chap 14
Thiên Di dựa người bên cửa sổ, ánh mắt hướng về phía khu vườn quanh năm xanh tốt với những loài hoa mà nó yêu thích. Những hình ảnh về Minh Long và Mạnh Hoàng như một cuốn phim quay chậm cứ lần lượt ùa về trong tâm trí của Thiên Di. Từ khi nào mà cả hai người con trai ấy đều xuất hiện trong cuộc sống của Thiên Di và trao cho nó những tình cảm chân thành. Một mặt trời ấm nóng luôn mang đến cho nó nụ cười và sự vui vẻ, một mặt trăng lạnh lùng nhưng ẩn chứa bên trong là cả trái tim biết yêu thương và là người luôn âm thầm bảo vệ nó. Thiên Di nhớ những lần đi chơi cùng Minh Long, nhớ lần Minh Long đã cứu Thiên Di trên sân thượng. Rồi đầu óc nó lại miên man nghĩ về Mạnh Hoàng, nghĩ về những cử chỉ quan tâm vụng về nhưng lại đầy yêu thương. Trái tim Thiên Di như bị bao vây và giằng xé, dù nó chọn ai đi chăng nữa thì cũng có ít nhất một người phải đau khổ. Rồi Thiên Di nằm phịch xuống giường, những giọt nước mắt lăn dài trên má vì giờ nó biết mình phải chọn ai.
***
- Cô Sang, Thiên Di đâu rồi?- Mạnh Hoàng cất tiếng hỏi khi tìm mãi mà không thấy Thiên Di ở nhà.
- Cậu chủ, cô Thiên Di ra ngoài rồi.
- Ra ngoài? Thiên Di đi đâu?
- Tôi cũng không rõ lắm. Cả ngày hôm nay cô Thiên Di nhốt mình trong phòng, nói rằng có chuyện cần phải suy nghĩ. Lúc nãy thì đã ra ngoài rồi, hình như trước đó cô Thiên Di có gọi cho một người tên là Minh Long.
Chiếc cốc trên tay Mạnh Hoàng rơi xuống đất, những mảnh vỡ bắn ra tung tóe. Mạnh Hoàng ngồi phịch xuống ghế salon, khuôn mặt thất thần đau đớn. Thiên Di đã suy nghĩ xong và đi gặp Minh Long? Chẳng lẽ người mà Thiên Di đã chọn…
(Bạn đang đọc truyện tại Wapchoi.mobi , giới thiệu cho bạn bè để đọc nhiều truyện hay nữa nhé)
- Thiên Di, cậu làm ơn đừng uống nữa có được không?
Minh Long vừa năn nỉ vừa giằng lấy chai bia từ trong tay Thiên Di. Buổi chiều, Minh Long đang ngồi ở nhà một mình thì bỗng nhiên nhận được điện thoại của Thiên Di hẹn ra công viên gần nhà Minh Long. Nghe Thiên Di nói đã quyết định sẽ chọn ai thì Minh Long vội vã ra chỗ hẹn, trong lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng. Đến nơi thì đã thấy Thiên Di ngồi đó từ bao giờ, bên cạnh là mấy chai bia đã mở nắp sẵn. Vậy là từ đó đến giờ, Thiên Di liên tục uống, miệng lúc nào cũng tươi cười mà trông đau buồn hơn cả khi khóc.
- Trả mình chai bia đi.- Giọng nói của Thiên Di đã bắt đầu lè nhè.- Mình đang uống để chúc mừng cậu mà. Đáng lẽ cậu phải vui vì mình đã chọn cậu chứ!
- Cậu thế này thì mình vui làm sao nổi?- Minh Long buồn bã nhìn Thiên Di.
- Cậu biết không? Mình đã chọn cậu, mình không chọn Mạnh Hoàng. Ha, cậu ta có gì hay ho chứ? Làm sao mình chọn cậu ta được.
Rồi Thiên Di cầm lấy một chai bia khác và lảo đảo đứng lên:
- Giờ mình vui, rất vui!
- Cậu dừng lại đi, đừng uống nữa!
Minh Long giận dữ nắm chặt lấy vai Thiên Di. Thiên Di ngỡ ngàng một chút rồi nó bắt đầu mỉm cười, mỉm cười mà những giọt nước mắt lại rơi:
- Mình ngốc lắm phải không? Mình ngốc nên mới rung động trước Mạnh Hoàng, ngốc nên mới đau lòng vì cậu ta. Mình phải làm sao, phải làm sao bây giờ? Mình thực sự đau lắm!
Nói xong Thiên Di đổ gục vào ngực Minh Long. Minh Long ôm người con gái mình yêu trong tay mà thấy như trái tim Thiên Di đang ở xa rất xa Minh Long. Dù biết Thiên Di đang say mềm không biết gì nữa nhưng Minh Long vẫn ghé sát vào tai Thiên Di thì thầm: “ Thiên Di, cậu biết không, giờ mình cũng đau lắm!”
Thiên Di nằm ngủ thiêm thiếp trong phòng của Minh Long. Ở công viên, gọi mãi mà không thấy Thiên Di tỉnh nên Minh Long quyết định đưa Thiên Di về nhà của mình. Cả nhà đều đi vắng nên Minh Long lại cặm cụi chăm sóc cho Thiên Di. Ngắm nhìn Thiên Di đang ngủ, bất giác Minh Long không nén nổi tiếng thở dài. Đây là lần đầu tiên Minh Long thấy Thiên Di uống say thế này. Minh Long lại gần Thiên Di và nhẹ nhàng đắp lại chăn cho nó. Đột nhiên, từ khóe mắt Thiên Di chảy ra một giọt nước- giọt nước mắt khẽ lăn và rơi xuống gối.
- Tôi không thể bỏ mặc Minh Long. Minh Long đã giúp đỡ tôi rất nhiều. Nhưng…Mạnh Hoàng, tôi yêu anh.
Minh Long đau đớn trượt dài xuống nền nhà, một giọt nước mắt mặn chát khác cũng đã rơi. Những lời Thiên Di nói trong giấc mơ đã kéo trôi nốt hi vọng mỏng manh cuối cùng của Minh Long. Minh Long bước ra ngoài và lặng lẽ khép cửa căn phòng.
***
- Thiên Di, bà mau dậy đi!
Thiên Di khẽ nhíu mày rồi từ từ mở mắt. Trước mặt Thiên Di không ai khác mà chính là cô bạn thân nhất.
- Hoa, có chuyện gì mà bà đến nhà tôi sớm vậy?
- Nhà bà ở đâu ra chứ? Đây là nhà Minh Long.
- Hả?Cái gì?- Thiên Di bật dậy.- Sao tôi lại ở đây?
- Hôm qua bà uống say, Minh Long không yên tâm nên đã đưa bà về đây. Sáng nay Long gọi tôi đến đón bà. Mà bà cũng thật là…sao lại uống say thế chứ?
Thiên Di chỉ mơ màng nhớ rằng hôm qua nó gọi Minh Long ra công viên, ở đó nó đã uống rất nhiều. Rồi sau đó mọi chuyện thế nào Thiên Di không nhớ nổi nữa
- Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra, bà mau nói đi.
Thiên Di mệt mỏi kể cho Hoa nghe chuyện đã xảy ra. Hoa từ ngỡ ngàng bắt đầu chuyển sang lo lắng.
- Sao tôi mới nghỉ học một hôm mà lắm chuyện xảy ra thế? Thiên Di, bà đã suy nghĩ kĩ khi quyết định như vậy chưa?
- Tôi chỉ làm theo những gì mình cho là đúng thôi.
- Bà hâm quá!- Hoa gõ mạnh lên trán Thiên Di.- Chuyện tình cảm đừng làm theo những gì mình cho là “đúng” mà hãy làm theo những gì mình “muốn”. À, chút nữa thì tôi quên, Minh Long có gửi cái này cho bà.
Hoa nói rồi đưa cho Thiên Di một tờ giấy được gấp làm bốn. Thiên Di hồi hộp mở mảnh giấy ra và những dòng chữ bắt đầu hiện lên trước mắt nó.
“Thiên Di, cậu còn mệt lắm không? Chắc là vẫn mệt lắm vì hôm qua cậu uống nhiều thế cơ mà. Hôm qua khi nghe cậu nói rằng cậu chọn mình, mình thực sự rất vui. Mình tự nhủ với lòng mình rằng nhất định sẽ chăm sóc cho cậu thật tốt. Nhưng khi trông thấy những giọt nước mắt của cậu, khi thấy cậu đau khổ vì người con trai khác, mình biết mình sẽ không thể làm được việc ấy rồi. Mình biết cậu cảm thấy có lỗi với mình, cảm thấy đã nợ mình rất nhiều nên mới chọn cách ở bên mình. Nhưng mình thì chỉ muốn cậu hạnh phúc, chỉ muốn trông thấy nụ cười của cậu. Cậu yêu Mạnh Hoàng, tại sao lại không ở bên cậu ấy? Mình đã suy nghĩ rất nhiều và đã quyết định sẽ từ bỏ, để cậu có thể được ở bên cạnh người con trai mà cậu yêu. Thời gian ở bên cậu có lẽ sẽ là khoảng thời gian hạnh phúc nhất của mình. Trong trái tim mình sẽ luôn luôn có cậu, luôn luôn yêu cậu. Còn bây giờ, hãy mau đi tìm tình yêu của cậu đi, Thiên Di ngốc!”...


Phone: 01657595739 