Ring ring
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đời sẽ dịu dàng hơn biết mấy, khi con người biết đặt mình vào vị trí của nhau.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cô dâu mặc váy đen

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4323
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cô dâu mặc váy đen
- Sao hả? Tiếc rẻ à? Vậy chắc hẳn nó là một thứ rất quan trọng với mày đúng không?
Thiên Di gật đầu.
- Nếu vậy…tao càng cần phải hủy nó!
Lê Linh nói rồi tóm lấy sợi dây chuyền và giật đứt.
- Đừng bao giờ hi vọng sẽ tìm được nó.
- Không! Lê Linh, tôi xin cậu!- Thiên Di khổ sở van nài Lê Linh, đây là kỉ vật cuối cùng mà bà đã để lại cho nó, nó không thể nào làm mất được.- Cậu đừng vứt nó, tôi xin cậu đấy!
Lê Linh bỏ ngoài tai mọi lời của Thiên Di và dùng hết sức toan ném sợi dây chuyền đi. Đúng lúc Lê Linh định làm việc đó thì đột nhiên, một bàn tay to lớn tóm lấy cổ tay Lê Linh.
- Ai? Mau bỏ tay ra nếu không…
Lê Linh dữ tợn hét lên nhưng những chữ cuối cùng chưa kịp thốt ra thì nó bỗng im bặt.
- Mạnh Hoàng!- Thiên Di vui mừng nói lớn.
Trước mặt Lê Linh bây giờ là Mạnh Hoàng với khuôn mặt thiên sứ nhưng ánh mắt sắc lạnh như xuyên thủng tất cả. Bàn tay Mạnh Hoàng siết chặt khiến Lê Linh nhăn nhó.
- Sợi dây chuyền
Mạnh Hoàng cất tiếng, giọng nói lúc này không chỉ là lạnh lùng mà còn có chút gì đó đe dọa đầy đáng sợ. Lê Linh vội buông tay ra, sợi dây chuyền rơi xuống bàn tay Mạnh Hoàng đã chờ sẵn ở bên dưới.
- Tôi cảnh cáo cô, nếu còn dám gây sự với Thiên Di một lần nữa thì không chỉ cô mà cả công ty của bố cô cũng sẽ gặp rắc rối lớn đấy.- Mạnh Hoàng ghé sát vào tai Lê Linh.
- Cậu dám…
- Cô nghĩ xem tôi có dám hay không?
Mạnh Hoàng gằn giọng nhưng khóe môi lại hiện ra một nụ cười. Lê Linh sững sờ. Đúng vậy, con trai nhà họ Trần, tập đoàn nhà họ Trần, có gì mà họ không làm được chứ! Lê Linh hạ giọng:
- Buông tay tôi ra.
Mạnh Hoàng hất mạnh tay Lê Linh. Nó khẽ xoa cổ tay rồi nhanh chóng bỏ đi. Thấy vậy, cả nhóm người còn lại cũng hoảng hốt chạy mất. Mạnh Hoàng chậm rãi tiến lại gần và đặt sợi dây chuyền vào lòng bàn tay Thiên Di.
- Chắc cô rất quý sợi dây chuyền này, nhớ giữ gìn nó cẩn thận.
Thiên Di im lặng không nói, nó run run nhìn sợi dây chuyền rồi ngồi phịch xuống đất. Mạnh Hoàng cũng ngồi xuống bên cạnh, nhẹ nhàng kéo Thiên Di dựa vào vai mình.
- Đồ ngốc, còn cố tỏ ra mạnh mẽ làm gì. Nếu cô muốn thì cứ khóc đi, tôi sẽ coi như không nhìn thấy.
Thiên Di mím chặt môi nhưng rồi không kìm nén được nữa, nó òa khóc như một đứa trẻ. Đã lâu rồi nó không khóc nhiều như thế này. Những giọt nước mắt cứ rơi rơi không ngừng, ướt đẫm vai áo Mạnh Hoàng. Vậy là giữa cái giá rét của mùa đông, một bờ vai rộng lớn là chỗ dựa vững chắc và an toàn cho một bờ vai nhỏ bé hơn, một trái tim khẽ nhói đau khi thấy một trái tim khác đang đau khổ.
Chap 13
Thiên Di ngồi yên lặng bên hồ bơi, ánh mắt mơ màng nhìn ra phía xa xăm nào đó. Hai bàn chân thả xuồng hồ của nó tê buốt vì lạnh. Bất giác, Thiên Di đưa tay sờ lên sợi dây chuyền đang đeo trên cổ và mỉm cười. Rồi tim nó bắt đầu đập mạnh hơn khi nghĩ về cái ôm hôm đó, nghĩ về Mạnh Hoàng. Hoa nói không sai, Mạnh Hoàng quả thực đối xử rất tốt với Thiên Di và…Thiên Di cũng đã đỏ mặt khi nhìn thấy nụ cười của Mạnh Hoàng, cũng thấy lòng mình xao xuyến trước những hành động quan tâm và yêu thương của Hoàng. Nếu Minh Long rực rỡ và ấm nóng như mặt trời thì Mạnh Hoàng lại dịu dàng và đem lại cảm giác an toàn giống mặt trăng. Phải chăng Thiên Di đã…Không, không được! Thiên Di vội lắc đầu quầy quậy, bây giờ việc nó cần làm không phải suy nghĩ những điều này mà là tập trung cho kì thi tốt nghiệp và đại học sắp tới. Thiên Di khẽ thở dài: “ Rốt cuộc thì mày đang nghĩ gì vậy Thiên Di?”.
Thời gian cứ vậy trôi đi, nhanh đến không ngờ. Mới đó mà ngày thi tốt nghiệp đã gần kề trước mặt khiến đứa nào đứa nấy đều thấp thỏm như ngồi trên đống lửa. Thiên Di cũng không nằm ngoài số đó, nó ra sức ôn thi với động lực lớn nhất là trở thành tiếp viên hàng không, thực hiện ước mơ từ nhỏ của mình. Mà muốn làm được điều ấy thì đầu tiên nó phải hoàn thành tốt kì thi tốt nghiệp.
- Thiên Di, cậu không sao chứ? Nhìn sắc mặt cậu…
Minh Long lo lắng hỏi Thiên Di khi thấy khuôn mặt nó đỏ bừng, thỉnh thoảng lại gục đầu xuống bàn. Hôm nay là buổi ôn thi cuối cùng ở lớp học thêm. Ban đầu chỉ có Hoa và Thiên Di theo học nhưng sau đó có thêm cả Minh Long.
- Mình không sao. – Thiên Di mỉm cười.
- Trời, bà sốt rồi.- Hoa sờ tay lên trán Thiên Di rồi kêu lên. – Thế này mà còn nói không sao.
Nghe vậy Minh Long vội nắm lấy tay Thiên Di:
- Đứng dậy đi, mình đưa cậu
về.
- Mình không sao đâu, cũng sắp tan học rồi.
- Không được, mình không yên tâm. Nhất định cậu phải về nghỉ ngơi.
Minh Long cương quyết nói rồi đứng lên xin phép cô giáo, một tay cầm cặp sách của Thiên Di, tay còn lại kéo Thiên Di ra ngoài. Đợi Thiên Di ngồi vững, Minh Long mới nổ máy xe. Trên đường đi, chốc chốc Minh Long lại quay đầu nhìn Thiên Di với ánh mắt đầy lo lắng. Trái tim Minh Long nhói đau khi thấy bàn tay nóng bừng vì sốt của Thiên Di, càng đau hơn khi thấy đôi môi cắn chặt đầy chịu đựng ấy. Một lát sau, Minh Long đã đưa Thiên Di về đến biệt thự nhà Trần Bùi. Thiên Di bước xuống xe và cố gắng nở nụ cười tươi nhất có thể để Minh Long yên tâm:
- Cảm ơn cậu nhé. Này, đừng có nhìn mình bằng ánh mắt thế chứ, mình ổn mà. Cậu xem, mình vẫn khỏe đấy thôi, mình…
Thiên Di chưa kịp nói hết câu thì Minh Long đã kéo nó vào lòng, cánh tay vươn ra ôm chặt lấy nó.
- Có biết mình yêu và lo cho cậu thế nào không? Đừng cái gì cũng cố gắng chịu đựng một mình nữa, hãy để mình là người bảo vệ cho cậu, được chứ?
Không gian xung quanh đều im lặng như thay cho câu trả lời của Thiên Di nhưng đột nhiên có tiếng nói cất lên từ phía sau: “Hai người đang làm trò gì trước cửa nhà tôi vậy?”, Thiên Di và Minh Long giật mình quay lại. Thiên Di vội vã thoát ra khỏi vòng tay của Minh Long và nhìn Mạnh Hoàng. Hoàng đứng ở ngay phía cánh cổng, ánh mắt đỏ ngầu tức giận.
- Tôi…- Thiên Di ấp úng.
- Là Thiên Di không khỏe nên tôi đưa Thiên Di về.- Minh Long bước lên phía trước, giọng nói cũng không hề vui vẻ chút nào.
- Vậy à? Cậu có vẻ tốt bụng nhỉ?- Mạnh Hoàng nhếch môi cười.
- Có vấn đề gì sao? Thiên Di là người yêu của tôi nên tôi có trách nhiệm phải làm những việc này.
Mạnh Hoàng gằn giọng:
- Là người yêu nên cũng có trách nhiệm phải ôm ôm ấp ấp nhau thế này hả?
- Mạnh Hoàng, anh dừng lại được rồi đấy.- Thiên Di lên tiếng.
- Các người cũng hay ho thật đấy.- Giọng nói của Mạnh Hoàng bắt đầu trở nên sắc lạnh- Nhưng rất tiếc, đây là cửa nhà tôi chứ không phải là công viên hay khách sạn.
- Cậu đi quá xa rồi đấy!- Minh Long sấn lại gần Mạnh Hoàng.
- Thôi đi, hai người cãi nhau đủ chưa? Là tôi sai hết, được rồi chứ?
Thiên Di quát lớn rồi quay người chạy vào bên trong, bỏ lại Mạnh Hoàng và Minh Long vẫn đang nhìn nhau đầy khó chịu.
***
Sáng sớm, tiếng chuông đồng hồ báo thức trên đầu giường kêu vang. Thiên Di mệt mỏi vươn cánh tay ra định tắt nhưng tay nó lại rơi phịch xuống giường. Thiên Di nhăn mặt, nó thấy toàn thân mỏi nhừ, đầu óc váng vất. Những cơn sốt kéo đến làm nó quay cuồng như không còn chút hơi sức. “Dậy thôi, mình nhất định phải dậy”, Thiên Di thầm nghĩ rồi gắng gượng ngồi dậy. Hôm nay là ngày thi tốt nghiệp của nó. Truyện Teen
***
Mấy tiếng đồng hồ ngồi trong phòng thi, dù người sốt hầm hập nhưng Thiên Di vẫn cố gắng tập trung làm bài. Trống hết giờ, Thiên Di nộp bài rồi bước ra khỏi phòng thi. Mạnh Hoàng, Minh Long và Hoa đều chờ sẵn ở ngoài cửa, vừa thấy Thiên Di, Hoa đã hớn hở chạy lại.
- Thế nào? Bà làm được bài không? Tôi làm sai mất một câu rồi. Mà sao mặt mũi bà lại trắng bệch thế kia?
Thiên Di lắc đầu định lên tiếng nhưng nó thấy đầu óc choáng váng, chân tay bủn rủn. Dường như bài thi vừa rồi đã rút nốt chỗ năng lượng còn lại trong cơ thể Thiên Di. Mọi thứ trước mắt nó tối sầm lại, Thiên Di lịm đi.
- Thiên Di! Thiên Di! Cô sao vậy?
Mạnh Hoàng hốt hoảng chạy tới đỡ lấy Thiên Di. Hoa cũng sợ hãi không kém, miệng không ngừng gọi tên Thiên Di.
- Đừng ở đây nói nhiều nữa, mau đưa Thiên Di vào phòng y tế!
Minh Long nói rồi bước tới toan đỡ lấy Thiên Di nhưng Mạnh Hoàng đã bế bổng Thiên Di lên và nói:
- Không cần, tôi sẽ đưa Thiên Di về nhà.
Minh Long siết chặt tay:
- Cảm ơn nhưng cậu đừng bận tâm chuyện này, giao Thiên Di cho tôi là được rồi.
- Dù gì thì Thiên Di cũng đang sống ở nhà tôi, tôi cũng phải có trách nhiệm.
- Cậu…
- Hai người điên cả rồi à? Đây là lúc hai cậu cãi nhau sao? Mạnh Hoàng, tôi nghĩ tốt nhất cứ đưa Thiên Di về nhà cậu đi, dù sao cũng có cả cô giúp việc ở nhà. Lát nữa tôi sẽ qua đó thăm Thiên Di.
Mạnh Hoàng gật đầu rồi nhanh chóng bế Thiên Di ra xe. Minh Long nhìn chiếc xe bên trong có người con gái mình yêu đang khuất dần và ngồi phịch xuống đất.
- Đừng nghĩ ngợi nhiều, sức khỏe của Thiên Di là quan trọng nhất mà. – Hoa nhẹ nhàng an ủi.
- Đúng thế.- Minh Long cười chua xót, nụ cười chứa đựng cả sự đau khổ từ tận sâu đáy lòng.- Nhưng đáng lẽ ra người đưa cậu ấy về, người chăm sóc cho cậu ấy phải là mình. Vậy mà mình lại ngồi đây nhìn kẻ khác làm vậy với người mình yêu, mình đúng là thằng vô dụng!
Minh Long nói rồi ôm lấy đầu. Bên ngoài, những giọt mưa đầu tiên đã rơi xuống nền đất…
- Cậu chủ, cô Thiên Di…- Cô Sang lo sợ hỏi Mạnh Hoàng khi thấy Mạnh Hoàng vội vã bế Thiên Di lên tầng hai.
- Thiên Di đang sốt cao. Cô Sang, cô mau chuẩn bị mấy thứ cần thiết đến đây, nếu cần thì gọi luôn cả bác sĩ đến.
Mạnh Hoàng nói với cô Sang rồi vội ngồi xuống bên cạnh Thiên Di, khuôn mặt lộ rõ vẻ bất an. Một lát sau cô Sang đã mang đầy đủ mọi thứ đến và dẫn theo cả vị bác sĩ riêng của Mạnh Hoàng. Bác sĩ sau khi khám xong bắt đầu truyền nước cho Thiên Di. Mạnh Hoàng theo dõi mọi thứ một cách chăm chú như thể không muốn bất kì một điều không hay nào xảy ra với Thiên Di. Truyền hết chai nước biển, Thiên Di đã dần dần hạ sốt. Lúc này Mạnh Hoàng mới thở phào nhẹ nhõm nhưng bàn tay nắm lấy tay Thiên Di thì nhất định không rời.
- Cậu chủ, đến giờ ăn rồi. Cậu ăn chút gì đi.- Cô Sang rón rén mang đồ ăn lên và đặt trên bàn.
- Cô cứ ăn rồi đi nghỉ đi, ở đây đã có tôi rồi.- Mạnh Hoàng nói mà mắt không hề rời khỏi Thiên Di.
- Đúng là giống nhau quá.- Cô Sang khẽ lắc đầu
- Giống nhau?
- Đúng vậy. Cậu chủ còn nhớ hôm cậu chủ bị ngất xỉu chứ? Cũng chính cô Thiên Di là người đã ngồi bên cạnh chăm sóc cậu chủ thế này, hôm đó cô Thiên Di cũng bảo tôi đi nghỉ trước để cô ấy ở lại bên cậu.
- Cô nói thật sao?- Mạnh Hoàng ngạc nhiên hỏi lại.
- Vâng, tôi nói thật. Thôi tôi để đồ ăn ở đây, lát cậu chủ ăn nhé. Giờ tôi xuống dọn dẹp lại phòng khách một chút.
Cô Sang nói và bước ra ngoài, để lại Mạnh Hoàng vẫn đang ngồi ngỡ ngàng. Thì ra bàn tay ấm áp hôm ấy là của Thiên Di, thì ra Thiên Di vẫn luôn là người âm thầm ở bên cạnh Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng nhìn cô gái bé nhỏ nằm ngủ trên giường như một thiên thần rồi mỉm cười:
- Ngốc, tại sao không nói cho tôi nghe những việc ấy, tại sao không cho tôi biết rằng đã chịu khổ vì tôi? Và…tại sao lại khiến tôi yêu em nhiều như thế?
Mạnh Hoàng khẽ vuốt lại mái tóc của Thiên Di và đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trán nó: “Tôi yêu em, thật sự đã yêu em”.
***
Minh Long đứng dưới cổng nhà Trần Bùi, ánh mắt nhìn lên ô cửa sổ tầng hai. Đèn vẫn sáng, chẳng lẽ Thiên Di vẫn chưa ngủ? Giờ này Thiên Di đã khỏe hơn chưa? Có ăn được gì không? Bao nhiêu câu hỏi trong đầu Minh Long mà không có lấy một lời giải đáp. Hôm nay, khi nhìn Thiên Di trong vòng tay Mạnh Hoàng, trái tim Minh Long như vỡ vụn. Thiên Di là mối tình đầu của Minh Long, là người con gái đầu tiên giúp Minh Long hiểu thế nào là tình yêu. Minh Long còn nhớ, mỗi lần Long bị chấn thương, Thiên Di luôn là người chăm sóc Minh Long rất chu đáo. Minh Long thật sự không biết nếu thiếu Thiên Di, cuộc sống của Minh Long sẽ trở nên thế nào. Long nhớ nụ cười của Thiên Di, nhớ cả những lúc Thiên Di nũng nịu: “Minh Long, mình nhớ cậu”. Bây giờ tuy chỉ cách Thiên Di một cánh cổng mà sao Minh Long thấy nó xa vời đến thế!...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Công tắc tình yêu - Phần cuối
» Lần nữa lại yêu - đoạn cuối
» Truyện Teen Cô Ấy Là Của Tôi
» Truyện teen – Vợ ơi ! Học bài
» Vợ yêu, xin dừng bước !
123»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ