pacman, rainbows, and roller s
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Cô dâu mặc váy đen

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4317
• Chuyên Mục: Tiểu Thuyết
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Cô dâu mặc váy đen
Thiên Di đọc thư của Minh Long mà không biết nước mắt đã rơi từ bao giờ. Minh Long yêu và chấp nhận hi sinh để cho người mình yêu được hạnh phúc, Long đã chọn cách buông tay. Hoa thấy Thiên Di như vậy thì cũng vội vã đọc lá thư rồi mỉm cười:
- Bà thấy không, Minh Long còn hiểu chuyện thế này mà sao bà ngốc thế hả? Còn chờ gì nữa mà không đi tìm Mạnh Hoàng.
- Mình…có thể chứ?- Thiên Di ngập ngừng.
- Tất nhiên là có thể rồi, đi mau lên!
Thiên Di cười tươi rồi chạy vụt đi, trong lòng trào dâng một niềm hạnh phúc khó có thể nói thành lời.
Về đến nhà, Thiên Di không kịp chào cô Sang lấy một cậu, nó vội vã chạy một mạch lên phòng Mạnh Hoàng và mở cửa. Cánh cửa vừa mở ra, Thiên Di đã thấy Mạnh Hoàng đang ngồi trên ghế, ánh mắt nhìn về phía cửa sổ. Nó thấy tim mình bỗng nhiên đập nhanh hơn, Thiên Di run run đặt tay lên vai Mạnh Hoàng.
- Mạnh Hoàng…
- Cô còn về đây làm gì?
Mạnh Hoàng quay lại nhìn Thiên Di, ánh mắt và giọng nói lạnh như băng. Thiên Di sững sờ lùi lại đến khi vấp phải chiếc bàn thì nó mới như sực tỉnh. Đã lâu lắm rồi Mạnh Hoàng mới lạnh lùng với nó như vậy.
- Anh nói vậy là sao?
- Tôi tưởng cô đã chọn Minh Long thì không còn muốn gặp tôi nữa chứ?- Mạnh Hoàng nhếch môi cười, lại là nụ cười ấy.
- Thật ra không như anh nghĩ đâu. Tôi…
- Thế tôi phải nghĩ thế nào?
Mạnh Hoàng đứng bật dậy và quát lớn đến nỗi khiến Thiên Di giật mình sợ hãi. Thẳm sâu trong đôi mắt lạnh lùng là sự tuyệt vọng và đau thương. Mạnh Hoàng bây giờ giống như một đứa trẻ bị cướp đi thứ quý giá nhất trong cuộc đời, trở nên cảnh giác và căm ghét tất cả mọi thứ.
- Bên cạnh tôi, chăm sóc tôi, nói với tôi mấy lời đẹp đẽ, tất cả chỉ là dối trá!
- Anh làm ơn nghe tôi giải thích đi. – Thiên Di bắt đầu nức nở.
- Cô đã không chọn tôi thì còn giải thích gì nữa?- Ánh mắt Mạnh Hoàng cũng bi thương không kém, đôi môi mím chặt đầy đau khổ.- Tôi đã yêu cô, đã nghĩ rằng có lẽ cô đối với tôi cũng phải có chút tình cảm. Chỉ cần một chút thôi, tôi cũng sẽ mãi mãi kiên nhẫn ở bên cạnh cô. Cả đêm hôm qua tôi đã chờ cô như một thằng ngốc! Tôi đã thầm cầu nguyện không biết bao nhiêu lần, cầu mong cô trở về và nói cô chọn tôi!
Thiên Di đau đớn ôm lấy cánh tay Mạnh Hoàng, nước mắt rơi lã chã trên khuôn mặt xinh đẹp và mỏng manh.
- Đừng thế mà, hãy nghe tôi nói.
- Cô thôi đi, tôi không muốn nghe gì hết! Thật ra tôi cũng chẳng yêu thương gì cô cả.- Mạnh Hoàng bắt đầu không làm chủ được bản thân, nỗi đau đớn đã dần biến thành những lời nói dối từ lúc nào không hay.- Chẳng qua cô đã từng cứu tôi, là tôi đã nợ cô một cái mạng. Đơn giản chỉ có vậy.
- Anh nói dối! – Thiên Di gào lên trong nước
mắt.
- Những lời tôi nói đều là thật.- Mạnh Hoàng lạnh lùng quay đi. Nếu Thiên Di đã không chọn Mạnh Hoàng thì có lẽ Mạnh Hoàng cũng nên để Thiên Di đến với Minh Long một cách thoải mái, không nên để Thiên Di phải áy náy vì mình.
- Anh mau quay lại đây nhìn tôi!- Thiên Di kéo vai Mạnh Hoàng.- Anh nói dối phải không? Anh mau nói rằng anh đang nói dối đi!
- Tại sao tôi lại phải nói vậy? Tôi không nói dối.
Thiên Di đau xót lắc đầu:
- Nhất định anh đang lừa tôi, tôi sẽ không tin anh đâu. Nếu vậy thì anh hãy nhìn thẳng vào mắt tôi và nói anh không yêu tôi đi!
Mạnh Hoàng nhìn thẳng vào mắt Thiên Di. Khuôn mặt này, đôi mắt này, người con gái này chính là người mà Hoàng yêu thương nhất. Mạnh Hoàng muốn hét lên rằng Mạnh Hoàng yêu Thiên Di nhưng nhìn thấy những giọt nước mắt kia, Mạnh Hoàng không muốn nó lại tiếp tục rơi nữa. Mạnh Hoàng hít một hơi thật dài rồi nói:
- Tôi không yêu cô.
Thiên Di buông rơi cánh tay khỏi tay Mạnh Hoàng, ánh mắt vô hồn nhìn kẻ lạnh lùng đang đứng trước mặt. Thiên Di cảm thấy trái tim mình như đang quặt thắt khiến nó không thể thở được. Thiên Di ngước mắt nhìn Mạnh Hoàng:
- Tôi hiểu rồi. Sắt đá mãi mãi chỉ là sắt đá, tạm biệt!
Thiên Di chạy vụt ra khỏi phòng để lại Mạnh Hoàng cũng đang đau đớn ôm lấy lồng ngực.
Chap 15
Thiên Di đóng sập cửa phòng rồi từ từ ngồi phịch xuống đất. Nó nghẹn ngào nấc lên từng tiếng, nước mắt nhạt nhòa trên má, chảy xuống cả khóe miệng. Đôi bàn tay nắm chặt lấy nhau của Thiên Di run lên bần bật. Tại sao mọi chuyện lại đến nông nỗi này? Tại sao Mạnh Hoàng không cho Thiên Di lấy một cơ hội để giải thích? Tại sao lại nói ra những lời làm Thiên Di đau lòng đến vậy? Có lẽ bây giờ thì mọi chuyện đã không thể cứu vãn được nữa rồi, chấm hết thật rồi. Vậy Thiên Di còn ở trong ngôi nhà này làm gì nữa? Nó đau đớn rút chiếc điện thoại từ trong túi áo ra.
- Mẹ à, con có chuyện muốn nói với mẹ.
***
Sân bay ngày cuối tuần đông nghịt người. Có người hớt hải, vội vã chạy đến cho kịp chuyến bay. Có người vui vẻ xách vali lên đường đi du lịch, cũng có những người nghẹn ngào chia tay gia đình. Mỗi người đến đây đều có một vẻ mặt, một trạng thái, một lí do khác nhau. Riêng với Thiên Di, nó đến đây để chạy trốn- trốn khỏi những nỗi đau, trốn khỏi những kỉ niệm và hơn hết, nó muốn trốn khỏi một người.
- Thiên Di, đến giờ con vẫn giữ nguyên quyết định đi du học của mình sao?
Mẹ Thiên Di buồn bã nắm chặt lấy bàn tay của nó. Hai ngày trước, khi đang làm việc thì bà nhận được điện thoại của Thiên Di. Nghe Thiên Di nói muốn đi du học mà bà sửng sốt đến mức không tin vào tai mình. Trước đây, khi bà nói muốn Thiên Di đi du học thì Thiên Di đã nằng nặc không đồng ý, giờ đây lại nằng nặc đòi đi bằng được, khuyên bảo thế nào cũng không nghe.
- Mẹ, chẳng phải đây là điều mà mẹ từng mong muốn sao?- Thiên Di mỉm cười.
- Nhưng…
- Mẹ đừng “nhưng” gì nữa, giờ con muốn đi du học, muốn sang nước ngoài.
Bố Thiên Di cũng bước lên phía trước và trao lại vali cho cô con gái:
- Thiên Di, bố không biết đây có phải là điều con thực sự mong muốn không. Nhưng bố tôn trọng quyết định của con. Con hãy nhớ rằng, dù ở đâu đi chăng nữa thì bố mẹ cũng luôn ở bên cạnh con.
Thiên Di cố gắng tỏ ra vui vẻ, nó khẽ gật đầu.
***
Mạnh Hoàng nằm dài trên giường, bàn tay không ngừng vuốt nhẹ lên những tấm ảnh chụp Thiên Di. Những tấm ảnh này đều do Mạnh Hoàng chụp lúc Thiên Di không để ý. Thiên Di vui, Thiên Di buồn, Thiên Di giận, Thiên Di chăm chú học bài,…tất cả đều được Mạnh Hoàng cố gắng ghi lại trong từng bức ảnh mà Thiên Di không hề hay biết. Hai hôm nay, Thiên Di đã không còn ở nhà Mạnh Hoàng nữa. Cũng phải thôi, Hoàng đã khiến Thiên Di tổn thương như vậy cơ mà. Vả lại, bây giờ người mà Thiên Di muốn ở bên cạnh không phải là Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng tự nhủ rằng phải quên người con gái ấy đi, vậy mà sao lại khó khăn đến thế? Bỗng nhiên, tiếng chuông điện thoại reo vang kéo Hoàng ra khỏi những dòng suy nghĩ. Mạnh Hoàng mệt mỏi cầm lấy chiếc điện thoại.
- Hoa à, có chuyện gì vậy?
Tiếng Hoa vọng đến từ đầu dây bên kia khiến Mạnh Hoàng sửng sốt ngồi bật dậy. Không đủ kiên nhẫn để nghe hết những lời Hoa nói, Mạnh Hoàng cúp máy và vội vã chạy ra khỏi nhà.
***
- Đến giờ con phải lên máy bay rồi, bố mẹ cũng chuẩn bị về nhà đi.
- Sang đến nơi con nhớ điện thoại về báo cho bố mẹ. Nhớ ăn uống cẩn thận, đừng lười ăn giống như ở nhà. Còn nữa, ở bên đó thời tiết khắc nghiệt hơn ở Việt Nam, con cũng phải chăm lo tốt cho sức khỏe của mình. Chưa hết…
- Được rồi mà mẹ.
Thiên Di phì cười rồi ôm bố mẹ lần cuối trước khi chia tay. Nó hướng ánh mắt về phía đằng xa như để tìm kiếm một bóng hình nào đó. Thiên Di thở dài và khẽ mỉm cười vì sự ngốc nghếch của mình. Làm sao người ấy có thể xuất hiện ở đây được chứ? Nó xách chiếc vali lên rồi đi về phía cửa soát vé. Đột nhiên, từ phía sau có tiếng gọi lớn:
- Thiên Di!
Giọng nói này…? Thiên Di thấy tim mình như nhảy ra khỏi lồng ngực, nó run run quay đầu lại. Đúng lúc đó một bóng người cũng đã kịp chạy tới bên cạnh và ôm chầm lấy nó.
- Đồ ngốc! Tại sao lại ra đi chứ? Em định làm cho anh phải ân hận suốt đời sao?- Mạnh Hoàng ôm chặt lấy Thiên Di như thể nếu bỏ tay ra thì Thiên Di sẽ lập tức biến mất.
- Mạnh Hoàng…- Thiên Di nói mà thấy sống mũi mình cay cay.
- Anh xin lỗi, là lỗi tại anh. Anh nghĩ rằng em đã chọn Minh Long nên mới ngu ngốc nói ra những lời như vậy. Nếu không có cuộc điện thoại của Hoa thì chắc anh đã đánh mất người quan trọng nhất trong cuộc đời mình. Thiên Di, anh biết ở đây rất ồn nhưng em hãy cố gắng nghe những lời mà anh sắp nói: Anh yêu em!
Chiếc vali trên tay Thiên Di rơi phịch xuống đất, những giọt nước mắt hạnh phúc từ khóe mắt Thiên Di rơi xuống vai áo Mạnh Hoàng.
- Anh…nói thật chứ? Không phải vì nợ em một cái mạng chứ?
Mạnh Hoàng bật cười và nhẹ nhàng buông Thiên Di ra.
- Nếu không tin thì để anh chứng minh cho em xem nhé?
Không đợi Thiên Di trả lời, Mạnh Hoàng liền vòng tay qua cổ Thiên Di và đặt lên môi nó một nụ hôn nồng ấm. Trong giây phút ấy, thời gian như ngưng đọng lại, ánh nắng mặt trời xuyên qua những ô cửa kính của sân bay mà chiếu rọi lên đôi trai gái. Tất cả mọi người đang có mặt cũng đều mỉm cười quay sang nhìn Thiên Di và Mạnh Hoàng như thay cho lời chúc phúc.
- Anh đúng là người xấu.- Khi nụ hôn kết thúc thì cũng là lúc khuôn mặt Thiên Di đỏ bừng, nóng ran.
- Thế nên chỉ cần em yêu anh là đủ.- Mạnh Hoàng mỉm cười hạnh phúc.
- Ai nói là em yêu anh nhỉ?
- Hả?- Mạnh Hoàng kêu lớn- Vậy phải làm sao để em yêu anh?
- Xem nào…- Thiên Di tỏ vẻ nghĩ ngợi.- Anh phải nghe lời em, không được lạnh lùng với em.
- Dễ thôi!
- Còn nữa, chỉ được yêu em, không được có tình ý gì với những cô gái khác.
- Tất nhiên rồi.
- Luôn bên cạnh chăm sóc và bảo vệ cho em.
- Ngốc, đấy là việc mà chắc chắn anh sẽ làm.
- Vậy thì…Em yêu anh!
Thiên Di cười tươi và hạnh phúc ôm chầm lấy Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng cũng sung sướng siết chặt lấy người con gái mình yêu, người con gái mà Hoàng luôn hi vọng sẽ cùng đi đến suốt cuộc đời. Ở đằng xa, bố mẹ Thiên Di cũng mỉm cười nhìn cô con gái: “ Thế này có lẽ là tốt nhất, anh nhỉ?”.
- Thiên Di, mau xuống ăn sáng đi.- Mạnh Hoàng hướng mắt về phía cầu thang và gọi lớn.
- Em xuống đây.
Thiên Di mắt nhắm mắt mở bước xuống tầng một rồi đi vào trong bếp. Nó mỉm cười nhìn chàng trai cao lớn- chàng hoàng tử của nó đang lúi húi nấu ăn. Nếu là trước đây thì chắc Thiên Di đã ngã ngửa ra vì ngạc nhiên nhưng bây giờ thì khác. Từ sau hôm ở sân bay, Thiên Di và Mạnh Hoàng đã chính thức trở thành một cặp. Cũng từ đó trở đi, Mạnh Hoàng luôn khiến Thiên Di ngỡ ngàng vì sự thay đổi của mình. Mạnh Hoàng trở nên ân cần và dịu dàng hơn, luôn chăm sóc cho Thiên Di từng chút một. Đặc biệt còn nhờ cô Sang dạy nấu ăn với lí do : “ Muốn tự tay chuẩn bị thật nhiều món ăn ngon cho Thiên Di”. Tất cả những việc làm tuy nhỏ bé nhưng đầy yêu thương ấy đã khiến Thiên Di vô cùng cảm động và hạnh phúc. Mỗi ngày qua đi là một ngày Thiên Di cảm thấy yêu Mạnh Hoàng hơn, cảm thấy nó chính là người con gái hạnh phúc nhất thế gian khi được ở bên cạnh người con trai dễ thương ấy....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Nhật Ký Mang Thai Khi 17. (2014-11-08)
»Gặp anh giữa hàng vạn người - Tuyết Ảnh Sương Hồn. (2014-11-01)
»Có cần lấy chồng không. (2014-11-01)
»Cô dâu mặc váy đen. (2014-11-01)
»Em không yêu tôi . (2014-11-01)
1234...8910»
Bài viết ngẫu nhiên
» Lần nữa lại yêu - đoạn cuối
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn 1
» Anh Hận Anh Yêu Em - đoạn kết
» Yêu Lại Từ Đầu
» Truyện Teen Em Đúng Là Đồ Du Côn Full
123»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ