- Tránh xa tôi ra.
Mạnh Hoàng nói cụt lủn rồi bước đi. Lê Linh nắm chặt chiếc túi xách trong tay: “ Thiên Di, tại sao luôn là mày? Để xem mày hạnh phúc được bao lâu.”
***
Thiên Di lặng lẽ đi dạo một mình bên bờ hồ, những cơn gió lạnh cứ thay nhau phả vào khuôn mặt đang dần lạnh buốt của nó.
- Đáng ghét, đúng là đồ đáng ghét mà!
Thiên Di vừa đi vừa hậm hực mà không hề để ý đến hòn đá to đang nằm chềnh ềnh ở giữa đường. Nó vấp chân vào hòn đá và ngã sõng soài. Thiên Di kêu lên một tiếng, cảm thấy chân mình đau nhói. Đúng lúc đấy, một bóng người chạy đến bên Thiên Di.
- Minh Long!- Thiên Di vui mừng nói.
Khuôn mặt Mạnh Hoàng chùng xuống và lạnh lùng cất lời: “Là tôi”. Thiên Di giật mình và bắt đầu nhìn kĩ lại, quả thực là Mạnh Hoàng. Mạnh Hoàng nhẹ nhàng đỡ Thiên Di ngồi xuống chiếc ghế đá bên cạnh.
- Đầu gối cô chảy máu rồi, cứ như vậy mà đi thì đau lắm.
Thiên Di vẫn chưa hết giận, nó bướng bỉnh quay đi. Mạnh Hoàng bỗng bật cười trước hành động trẻ con ấy. Thiên Di sững người, đây là lần đầu tiên nó thấy Mạnh Hoàng cười thế này. Tuy rằng ánh đèn ở đây không sáng lắm nhưng ở khoảng cách này, Thiên Di vẫn nhìn thấy nụ cười ấy. Khác với vẻ lạnh lùng thường thấy, khi Mạnh Hoàng cười, nụ cười làm sáng bừng lên khuôn mặt vốn đã rất đẹp. Những đường nét trên khuôn mặt dường như hòa làm một với nụ cười, khiến cho Mạnh Hoàng mang một vẻ đẹp ít ai có được.
- Cô nhìn gì vậy? Mặt tôi có dính gì à?- Mạnh Hoàng nói rồi đưa tay lên mặt.
- À không.
Thiên Di vội vã lúng túng quay đi. Mạnh Hoàng im lặng một chút rồi quay lưng về phía Thiên Di.
- Lên đi.
- Hả? Lên..lên đâu?- Thiên Di tròn mắt không hiểu.
- Thì lên lưng tôi chứ lên đâu, chẳng lẽ cô định ngồi lên đầu tôi?
- Sao tôi phải ngồi lên lưng anh?
- Đồ ngốc, cô định đi về chỗ mọi người với cái chân thế này hả? Lên đây tôi cõng.
- Nhưng…- Thiên Di đỏ mặt chần chừ.
- Còn “nhưng” gì nữa. Mau lên đi.
Thiên Di nghĩ ngợi một lát rồi ngại ngùng ngồi lên lưng Mạnh Hoàng, đúng là vết thương trên đầu gối của nó không nhỏ chút nào.Mạnh Hoàng đợi cho Thiên Di ngồi vững rồi mới từ từ đứng dậy, vừa đi vừa im lặng. Không hiểu sao tấm lưng rộng, bàn tay vững chắc của Mạnh Hoàng lại làm Thiên Di cảm thấy rất ấm áp và vững lòng.
- Sao…sao anh lại đi theo tôi?- Thiên Di ngập ngừng lên tiếng.
- Vì tôi biết thế nào cô cũng gây họa.
- Nhưng thế này đâu gọi là gây họa?
- Ừ, nhưng gọi là “tự chuốc họa vào thân”!
Thiên Di bật cười vui vẻ vì câu nói của Mạnh Hoàng, tiếng cười mang theo cả làn hơi ấm lan tỏa vào không gian. Ở dưới gốc cây gần đó, một chàng trai đang đứng im lặng, đôi môi khẽ mấp máy: “Mình chỉ muốn nụ cười ấy thuộc về mình thôi, đồ ngốc.”
***
Gần nửa đêm, thời tiết vốn đã lạnh thì bây giờ còn lạnh hơn rất nhiều. Minh Long ngồi lặng lẽ một góc mà không tham gia lửa trại cùng với mọi người. Ngay từ lần đầu tiên gặp Mạnh Hoàng ở trong bệnh viện, trong lòng Minh Long đã có một dự cảm không tốt. Thế rồi Mạnh Hoàng chuyển đến trường, lại học cùng lớp với Thiên Di. Minh Long có thể thấy được ánh mắt của Mạnh Hoàng luôn luôn dõi theo Thiên Di dù cho nhiều lúc Thiên Di không hề hay biết. Khi nãy cũng vậy, con trai chỉ có những hành động ân cần như thế đối với người con gái mà mình yêu. Mạnh Hoàng cũng giống như Minh Long, cả hai cùng yêu một cô gái mà đó chính là điều khiến Minh Long lo sợ.
- Này, đang ngồi tương tư ai thế hả?
Thiên Di vui vẻ chạy tới vỗ vai Minh Long nhưng ngay lập tức, Minh Long nắm lấy bàn tay ấy và kéo Thiên Di ngồi xuống bên cạnh mình.
- Cậu ngồi đi, mình muốn cậu ngồi đây với mình.- Minh Long mỉm cười.
- Ừ, nhưng sao cậu không tham gia lửa trại với mọi người, vui lắm!- Thiên Di thắc mắc.
- Mình chỉ cần một người thôi.
Minh Long nói và nhìn thẳng vào mắt Thiên Di, bàn tay lạnh buốt nắm chặt lấy tay nó.
- Sao tay cậu lạnh thế? Để mình đi lấy găng tay cho cậu.- Thiên Di lo lắng định đứng lên.
- Đừng đi đâu cả.- Minh Long khẽ dựa đầu vào vai Thiên Di.- Cứ im lặng để mình dựa vào cậu thế này, một lát thôi. Mình…cần cậu.
Thiên Di hơi ngạc nhiên nhưng vẫn dịu dàng vỗ nhè nhẹ lên vai Minh Long như vỗ về một đứa trẻ. Minh Long nhắm mắt. Đúng vậy, Long cần Thiên Di!
Chap 12
Vậy là buổi đi tham quan đã kết thúc trong sự vui vẻ và thoải mái của tất cả mọi người. Quay trở lại trường học được vài ngày rồi mà những câu chuyện về chuyến đi hôm đó vẫn chưa có dấu hiệu…hạ nhiệt. Nhưng riêng với Hoa thì lại có chuyện khác để nói. Hoa chạy lại vỗ vai Thiên Di.
- Này, bà thấy Mạnh Hoàng thế nào?
- Thế nào là thế nào?- Thiên Di thoáng đỏ mặt.
- Tôi thấy Mạnh Hoàng bề ngoài có vẻ lạnh lùng nhưng thực chất rất quan tâm đến bà. Lúc đầu tôi rất ghét tên đó nhưng trong thời gian qua, nhất là chuyến đi vừa rồi, tôi bắt đầu có cái nhìn khác về Mạnh Hoàng.- Hoa gõ gõ tay xuống mặt bàn có vẻ suy nghĩ.- Chắc Hoàng yêu bà cũng không kém gì Minh Long đâu.
Thiên Di vội
vàng đánh trống lảng sang chuyện khác:
- À mà nhắc mới nhớ, tên đó đâu rồi nhỉ?
- Tôi cũng không biết, hình như lúc nãy có ai tìm nên ra ngoài rồi.
***
Trên sân thượng, hai chàng trai với vóc dáng cao lớn đang đứng đối diện với nhau, ánh mắt nhìn đối phương không mấy thiện cảm. Những cơn gió lạnh buốt thổi qua nhưng dường như không thổi tắt được ngọn lửa nào đó đang âm ỉ trong lòng mỗi người. Minh Long bắt đầu lên tiếng:
- Cậu thích Thiên Di phải không?
- Nếu vậy thì sao?- Mạnh Hoàng lạnh lùng trả lời.
- Tôi không biết vì sao cậu lại có những hành động như vậy với Thiên Di nhưng nếu cậu đang trêu đùa Thiên Di thì dừng lại đi.
- Tôi không trêu đùa gì cả, là tôi yêu Thiên Di.
Mạnh Hoàng nói, giọng nói lạnh như băng nhưng trong đáy mắt lại hiện lên những cảm xúc rõ rệt. Minh Long không kiềm chế được nữa, vội chạy đến túm lấy cổ áo Mạnh Hoàng.
- Yêu? Một kẻ đến cả sức khỏe của mình còn không lo được còn dám nói yêu người khác à?
- Đúng vậy, tôi không biết trân trọng sức khỏe của tôi nhưng tôi lại yêu Thiên Di. Vì với tôi, Thiên Di còn quan trọng hơn chính bản thân mình.
Mạnh Hoàng nói rồi chậm rãi gỡ tay Minh Long ra và quay lưng bước đi. Khi nói ra những lời này, bản thân Mạnh Hoàng cũng không biết mình đã yêu Thiên Di từ bao giờ. Chỉ biết khi nhận ra điều đó thì những tình cảm của Mạnh Hoàng đã không thể kiểm soát được nữa rồi.
Đã gần mười một giờ đêm, Thiên Di khẽ vặn người rồi lại cắm cúi với đống bài tập trên bàn. Những kì thi quan trọng sắp tới làm nó như muốn kiệt sức. Học trên lớp, học thêm ở ngoài,…tất cả đều là vì mục đích lớn lao nhất bây giờ của nó: thi đỗ Đại học. Đột nhiên có tiếng gõ cửa và giọng nói của Mạnh Hoàng vang lên ở bên ngoài:
- Tôi vào được chứ?
Thiên Di ngạc nhiên, giờ này Hoàng còn tìm Thiên Di, không biết là có chuyện gì? Nó khẽ lên tiếng: “Anh vào đi”. Mạnh Hoàng đẩy cửa bước vào, trên tay là một cốc sữa còn nóng.
- Cái này của cô.- Mạnh Hoàng đặt cốc sữa lên bàn rồi vội quay đi chỗ khác.
- Cho tôi?
Thiên Di ngạc nhiên hỏi lại rồi nhìn vào cốc sữa đầy vẻ “thăm dò”:
- Liệu trong này có độc không vậy?
- Tôi có lòng tốt mà cô còn…
Mạnh Hoàng quay ra toan nổi giận nhưng ngay lập tức bắt gặp nụ cười rạng rỡ của Thiên Di.
- Cảm ơn anh nhé. Trời lạnh như vậy mà anh vẫn cố gắng chuẩn bị cho tôi thứ này, cảm ơn nhiều lắm.
Thiên Di nói rồi đưa cốc sữa lên miệng. Mạnh Hoàng cứ ngây người ra ngắm nhìn nụ cười và ánh mắt dễ thương ấy. Thiên Di giống như một thiên thần với đôi cánh trắng và tâm hồn trong sáng đến không ngờ. Nhận thấy mặt mình đang đỏ dần, Mạnh Hoàng vội lên tiếng:
- Tôi…tôi về phòng đây.
- Khoan đã! Bài tập này anh làm xong chưa? Mai có bài kiểm tra đấy.
Thiên Di vội vã cầm quyển vở và chạy lại chỗ Mạnh Hoàng nhưng sàn nhà trơn bóng làm nó mất đà ngã chúi về phía trước.
- Á!
Thiên Di hét lên và nhắm tịt mắt. Một tiếng “huỵch!” vang lên giữa căn phòng. “Lần này mình chết chắc!”, Thiên Di nghĩ bụng nhưng không, cú ngã không hề làm nó cảm thấy đau chút nào.
- Quái lạ!
- Quái lạ gì chứ? Cô còn định nằm trên người tôi đến bao giờ hả?
- Hả?
Thiên Di lúc này mới mở choàng mắt và giật nảy người khi phát hiện ra bên dưới nó không phải sàn nhà mà là Mạnh Hoàng với khuôn mặt nhăn nhó vì đau. Nó hoảng hốt đứng phắt dậy:
- Anh…anh làm trò gì thế hả? Đồ sở khanh!
- Sở khanh? Cô còn nói tôi sở khanh?- Mạnh Hoàng lớn tiếng nói rồi lồm cồm bò dậy.
- Vậy…?
- Vậy gì chứ? Không có tôi thì người chịu cú ngã khi nãy là cô rồi. Vốn định đỡ cô nhưng ai ngờ cô nặng thế chứ. Mau giảm cân đi!
Thiên Di cúi thấp đầu, miệng lắp bắp:
- Cảm…cảm ơn. À không, tôi xin lỗi. À chết! Không phải, tôi cảm ơn. Tôi…
Thấy điệu bộ bối rối của Thiên Di, Mạnh Hoàng mỉm cười rồi bước tới, bàn tay dịu dàng xoa nhẹ mái tóc của Thiên Di.
- Ngủ sớm đi.
Mạnh Hoàng nói rồi bước ra khỏi phòng, không quên đóng lại cửa như trước khi bước vào. Thiên Di nóng bừng mặt, tim nó đập thình thịch. Nó ngây ngô ngồi phịch xuống ghế rồi lại ngây ngô nhìn cốc sữa trên bàn. Phải vài phút sau Thiên Di mới tỉnh táo trở lại, nó mỉm cười nắm chặt lấy cốc sữa. Hương thơm của cốc sữa ấm áp và ngọt ngào vô cùng…
***
- Các cậu muốn gì?
Thiên Di cảnh giác lùi về phía sau khi thấy Lê Linh và đám bạn đang càng ngày càng tiến sát lại. Sáng nay Thiên Di phải trực nhật nên nó đi sớm hơn mọi ngày còn Mạnh Hoàng tới trường sau .Vừa đến cổng trường, Thiên Di đã gặp ngay Lê Linh. Chưa kịp hiểu ra chuyện gì thì Thiên Di đã bị Lê Linh hùng hổ lôi ra phía sau trường- nơi mà đám bạn của Lê Linh đã chờ sẵn.
- Muốn gì à? Ở đây không có đàn ông nên đừng ra vẻ ngây thơ để dụ dỗ người khác nữa.
- Cậu…tôi thật sự không hiểu?- Thiên Di khẽ nhăn mặt, từ đầu đến cuối nó vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
- Câm mồm!- Lê Linh hét lớn, khuôn mặt bừng bừng tức giận.- Mày đã có Minh Long, tại sao còn cướp cả Mạnh Hoàng! Mày tưởng mình là ai? Nhận được tình cảm của bọn con trai nên vênh váo hả? Đồ hồ li tinh không có liêm sỉ!
- Tôi không cướp ai hết, càng không phải hồ li tinh.- Thiên Di kiên cường lên tiếng.- Cậu làm ơn ăn nói cẩn thận một chút.
“Bốp!”, tiếng kêu khô khốc vang lên, khuôn mặt Thiên Di lãnh trọn một cái tát rát bỏng.
- Mày còn dám già mồm à? Xem ra hôm nay tao không đánh mày thì tao không còn là Lê Linh nữa!
Lê Linh gào lên, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận. Ngay lập tức, có thêm hai người nữa trong nhóm của Lê Linh chạy tới giữ lấy hai tay Thiên Di.
- Buông tôi ra!- Thiên Di vùng lên.
Lê Linh nhếch môi cười khẩy một tiếng, bàn tay xinh xắn nhưng chứa đựng sức mạnh của lòng thù hận và ganh ghét giơ lên cao. Nhưng Lê Linh chợt nhìn thấy chiếc dây chuyền nhỏ có vẻ cũ kĩ trên cổ Thiên Di.
- Một tiểu thư như mày mà lại đeo thứ rẻ tiền này, cũng hay ho nhỉ?
Lê Linh nói rồi chạm vào sợi dây chuyền. Thiên Di giật mình.
- Đừng chạm vào nó!
Đây là sợi dây chuyền mà trước lúc mất, bà nội đã tặng cho Thiên Di. Khi còn sống, bà là người thương Thiên Di nhất, mọi thứ tốt đẹp đều để dành cho đứa cháu gái bé bỏng. Bố mẹ thường xuyên vắng nhà, bà chính là người ngày đêm dạy dỗ, chăm bẵm Thiên Di, cũng là người mà Thiên Di không bao giờ muốn rời xa. Vào đêm cuối cùng trong cuộc đời mình, bà đã trao lại sợi dây chuyền cho Thiên Di và nói: “ Đây là sợi dây chuyền mà bà trân trọng nhất, bà hi vọng cháu cũng sẽ trân trọng nó. Nó chính là tình cảm của bà với cháu”. Vậy mà giờ đây…...


Phone: 01657595739 