Thiên Di nhẹ nhàng tiến lại gần và vòng tay ôm lấy Mạnh Hoàng từ phía sau. Bờ vai rộng lớn cùng mùi hương nhẹ nhàng tỏa ra từ người Mạnh Hoàng khiến Thiên Di đột nhiên muốn nũng nịu:
- Anh, em đói rồi.
Mạnh Hoàng mỉm cười xoay người lại rồi nắm tay Thiên Di dẫn ra bàn ăn, tay kia cầm một đĩa trứng ốp la nóng hổi.
- Vậy thì mau ăn sáng đi.
Thiên Di gật đầu rồi vui vẻ ngồi xuống ghế. Mạnh Hoàng nhìn người con gái mình yêu đang ăn những đồ ăn mình nấu một cách ngon lành thì trong lòng trào dâng một cảm giác ấm áp kì lạ. Đây là lần đầu tiên Mạnh Hoàng có những cảm giác ấy, cũng là lần đầu tiên Mạnh Hoàng sẵn sàng làm bất cứ điều gì để cho ai đó được hạnh phúc. Liệu tất cả những điều này có phải là một giấc mơ? Không, cho dù đó là giấc mơ đi chăng nữa, Mạnh Hoàng cũng nhất định không để nó tan biến. Mạnh Hoàng muốn những ngày tháng như thế này sẽ không bao giờ kết thúc.
***
Vẫn là quán café Calla ấy, vẫn là khoảng lặng hiếm hoi của Hà Nội ấy, Thiên Di nhìn Hoa rồi lên tiếng, trên môi không giấu nổi nụ cười.
- Mọi chuyện xảy ra mà đến giờ tôi vẫn chưa thể tin được. Không ngờ tôi lại yêu và chọn Mạnh Hoàng.
- Và bà rất hạnh phúc với lựa chọn ấy đúng không?
- Ừ, đúng vậy.- Thiên Di cười mà niềm hạnh phúc hiện rõ trên khuôn mặt rạng rỡ.- Mạnh Hoàng đã thay đổi rất nhiều.
Hoa ngạc nhiên hỏi lại:
- Thay đổi? Sao tôi không thấy có gì thay đổi nhỉ, vẫn như tảng băng di động.
Thiên Di mỉm cười. Mạnh Hoàng là vậy, lạnh lùng với tất cả mọi người nhưng lại ấm áp với duy nhất chỉ một người. Rồi như chợt nhớ ra điều gì đó, nó ngập ngừng lên tiếng:
- Còn…Minh Long thì sao?
Cũng lâu rồi Thiên Di chưa gặp Minh Long, thỉnh thoảng có chạm mặt nhau trên sân trường nhưng Long chỉ mỉm cười rồi lại vội bước đi như thể không muốn làm cho bản thân mình lưu luyến.
- Dạo này Long trầm tư và ít nói hơn. Nhưng cũng không tới mức “khủng hoảng” lắm đâu vì nếu vậy thì đâu còn là Minh Long nữa.
- Nói thật là nhiều lúc tôi cũng cảm thấy rất có lỗi với Minh Long. – Thiên Di buồn rầu.- Tôi giống như một kẻ phản bội đầy xấu xa vậy! Nếu như trước đây tôi chọn Minh Long…
- Thì cả bà, Mạnh Hoàng và Minh Long đều sẽ đau khổ. – Hoa nói bằng giọng nghiêm túc nhất có thể.- Bà nghĩ Minh Long sẽ hạnh phúc khi ở bên cạnh bà mà không có được trái tim của bà sao? Muốn người khác được hạnh phúc thì trước hết phải biết mang lại hạnh phúc cho chính bản thân mình.
Đúng vậy, Hoa nói không sai. Một điều đơn giản như thế mà đến giờ Thiên Di mới hiểu được. Nó khuấy nhẹ ly sinh tố và hút một hơi thật dài. Tiếng nhạc phát ra từ bên trong quán khiến Thiên Di
cảm thấy nhẹ nhõm và yên bình đến kì lạ.
***
Sáng sớm, giữa khu vườn nhỏ xinh đẹp như trong truyện cổ tích, có một cô gái mặc chiếc váy trắng muốt đang cẩn thận tưới nước cho từng khóm hoa. Màu trắng tinh khôi từ chiếc váy cùng khuôn mặt rạng rỡ của cô gái làm cho khu vườn như lung linh và tươi sáng hơn.
- Đừng xinh đẹp và dễ thương thế chứ.
- Mạnh Hoàng, anh ra đây từ khi nào vậy?
Thiên Di ngạc nhiên ngẩng đầu lên nhìn Mạnh Hoàng- người mà nãy giờ đã lặng lẽ quan sát Thiên Di và ngắm nhìn nó trong nắng sớm.
- Anh ra từ lúc mà em còn đang mải mê với mấy bông hoa này.- Mạnh Hoàng chỉ tay vào luống hoa hướng dương bên dưới.
- Mà lúc nãy anh nói gì cơ?- Thiên Di nghiêng đầu, đôi mắt khẽ nheo lại đầy khó hiểu.
- Anh nói em đừng xinh đẹp và dễ thương nữa, ngoài kia nhiều chàng trai đang định trèo cửa biệt thự vào đây tán tỉnh em lắm. Đấy đấy, như lúc này này!
Thiên Di bật cười:
- Anh đúng là rảnh rỗi quá mà.
- Anh đâu có rảnh rỗi, anh đến là muốn đưa cho em thứ này.
Mạnh Hoàng nói rồi đưa chiếc phong bì đang cầm trên tay ra trước mặt Thiên Di. Thiên Di vừa nhận lấy chiếc phong bì vừa tò mò lên tiếng:
- Đây là…
- Em cứ mở ra đi rồi sẽ biết.
Thiên Di ngẫm nghĩ một lát rồi chậm rãi mở chiếc phong bì. Bên trong là một cặp vé máy bay đi Nha Trang.
- Sao anh lại đưa cho em thứ này?
- Tất nhiên là vì muốn rủ em đi du lịch rồi.- Mạnh Hoàng mỉm cười.- Dù gì kì thi đại học đã kết thúc rồi, cũng nên nghỉ ngơi một chút.
- Nhưng… chỉ có anh và em?- Thiên Di ngập ngừng, nó chưa bao giờ nghĩ sẽ đi du lịch riêng với Mạnh Hoàng.
- Anh biết em sẽ có phản ứng thế này nên chiếc vé còn lại em hãy mang đến cho Hoa và rủ Hoa cùng đi.
- Thật chứ? Cả Hoa cũng sẽ đi cùng chứ?- Thiên Di vui sướng ôm lấy cổ Mạnh Hoàng.
- Với anh thì không vấn đề, nhưng Hoa có đi cùng hay không còn chờ tài thuyết phục của em nữa.
- Oa, cảm ơn anh nhiều lắm, nhiều lắm lắm!
Thiên Di cười lớn rồi kiễng chân hôn nhẹ lên má Mạnh Hoàng. Trong ánh nắng buổi sớm, có thể thấy rõ khuôn mặt Mạnh Hoàng đang đỏ dần vì ngượng ngùng và vì hạnh phúc.
Chap 16
- Không là không, tôi không đi đâu.- Hoa lắc đầu quầy quậy.- Hai người đi du lịch tự nhiên tôi lao vào làm kì đà cản mũi à?
Thiên Di vẫn nằng nặc tóm chặt lấy áo của Hoa:
- Bọn tôi còn không ngại việc đấy thì bà ngại gì. Cả tôi và Mạnh Hoàng đều muốn bà đi chung cho vui. Vả lại, lúc nào bà cũng nói muốn tới Nha Trang một lần còn gì!
- Nhưng…làm như thế thì vô duyên lắm. Dù gì thì tốt nhất là tôi cứ ở nhà.
- Này, bà có phải là bạn tôi không hả?- Thiên Di tỏ vẻ giận dữ.
- Ơ, không phải bạn thì tôi là chị của bà à?
- Tôi nói nghiêm túc đấy, tôi thật sự rất muốn bà đi cùng. Thêm một điều nữa, bà cũng biết là tôi không thể một mình đi chung với Mạnh Hoàng mà.
- Chuyện này…- Hoa phân vân nghĩ ngợi một lát rồi cuối cùng cũng mỉm cười.- Nhưng nói trước là chi phí của ai thì người đấy trả. Tôi không muốn bị mang tiếng là kẻ lợi dụng bạn bè đâu!
Thiên Di tròn mắt ngạc nhiên một lát rồi nhảy cẫng lên sung sướng.
- Tôi biết bà thương tôi lắm mà!
***
Ba giờ chiều, trong căn phòng sang trọng dành cho tổng giám đốc, bà Minh Mĩ ngồi yên lặng trước bàn làm việc, ánh mắt chăm chú lướt qua những tờ hợp đồng. Người đàn bà ấy có vẻ bề ngoài xinh đẹp và vô cùng quý phái, đôi mắt vừa sắc sảo vừa quyết đoán, lại pha chút gì đó lạnh lùng.
- Thư kí Mai, mấy bản hợp đồng này là ai bảo cô mang đến?- Bà Minh Mĩ lên tiếng, giọng nói nghe mạnh mẽ và đầy quyền lực.
- Thưa tổng giám đốc, là chủ tịch Trần Bùi nói tôi mang đến.
- Chồng tôi? Tôi hiểu rồi, cô ra ngoài đi.
Cô thư kí “Dạ”một tiếng rồi nhanh nhẹn bước ra ngoài nhưng bà Minh Mĩ đã gọi giật lại:
- Khoan đã, còn chuyện này nữa. Dạo này tình hình ở nhà tôi thế nào rồi? Mạnh Hoàng vẫn ổn chứ?
- Dạ, tôi có nghe được thông báo rằng sáng nay cậu Mạnh Hoàng đã cùng hai người con gái khác tới Nha Trang, nghe nói là đi du lịch. Cả hai người ấy đều là bạn cùng lớp với cậu Mạnh Hoàng, trong đó có cô Thiên Di.
Bà Minh Mĩ dừng bút, đôi lông mày khẽ nheo lại tỏ rõ vẻ khó chịu.
- Thiên Di? Nó là con bé dạo trước…
- Vâng, chính là cô gái mà chủ tịch Trần Bùi đưa về để cùng làm bạn với cậu Mạnh Hoàng.
- Làm bạn?Nực cười.- Bà Minh Mĩ nhếch môi.- Nói trắng ra là trả nợ.
- Nghe nói cậu Mạnh Hoàng và cô Thiên Di rất thân thiết, thậm chí cậu Hoàng thời gian trước còn chuyển đến trường cô Thiên Di học.
- Vớ vẩn!- Bà Minh Mĩ giận dữ đập tay xuống bàn.- Qua lại với đứa con gái đến nhà mình với mục đích chính là trả nợ cho bố thì có gì hay ho! Mạnh Hoàng là đứa thông minh, sao lần này lại hồ đồ như thế?
Bà Minh Mĩ đứng dậy và bước ra khỏi bàn làm việc, khuôn mặt đăm chiêu suy nghĩ. Sau khi đã đi lại vài vòng, bà dừng bước bên cửa sổ, vừa nhìn xuống thành phố bên dưới vừa lạnh lùng ra lệnh.
- Mau gọi người đó tới đây, ngay lập tức.
- Thiên Di, nhìn xem! Nha Trang, đúng là Nha Trang rồi. A, tôi nhìn thấy cả biển nữa!
Hoa cười tít mắt, khuôn mặt hớn hở như trẻ con mới nhận được quà. Dường như cảm thấy ngắm cảnh một mình chưa thích, Hoa liền vội vã kéo Thiên Di vào sát bên cạnh:
- Bà nhìn xem, đẹp chứ?
Thiên Di vui vẻ nhìn ra ngoài cửa kính xe taxi. Đã lâu rồi Thiên Di chưa tới Nha Trang, lần này quay trở lại thấy cảnh vật vẫn không thay đổi. Vẫn là bãi biển thẳm xanh nằm yên bình bên bờ cát trắng; vẫn là các đoàn khách du lịch từ khắp nơi đổ về; vẫn là những khách sạn sang trọng chạy dọc theo ven đường. Còn trên bầu trời, những ánh nắng chiều đang dần yếu ớt để chuẩn bị nhường chỗ cho màn đêm- thời điểm cũng không kém phần vui vẻ và nhộn nhịp của Nha Trang. Thiên Di mỉm cười:
- Ừ, đúng là đẹp thật.- Rồi nó với người lên ghế trước.- Mạnh Hoàng, giờ mình nghỉ ở đâu?
- Chúng ta tới nơi rồi. Anh tài xế, anh dừng xe ở đây đi.
Chiếc taxi màu xanh giảm tốc độ và dừng hẳn trước cửa khách sạn Victory. Sau khi đã nhận phòng và cất hết đồ đạc, cả ba người quyết định đi dạo một vòng để ngắm cảnh thành phố về đêm. Chuyến bay từ Hà Nội tới Nha Trang và quãng thời gian ngồi trên taxi không làm vơi đi niềm vui cũng như sự thích thú của họ, đặc biệt là hai cô gái. Mạnh Hoàng vừa ngắm nhìn Thiên Di chơi đùa, nói chuyện với Hoa vừa mỉm cười. Từ lúc Thiên Di bước chân vào cuộc sống của Mạnh Hoàng, mọi thứ đã thay đổi. Bản thân Mạnh Hoàng cũng cảm thấy như mình đang biến thành một người khác, biết yêu thương và mở rộng lòng hơn. Thật ra cô gái này là ai mà khiến Mạnh Hoàng yêu và trân trọng đến vậy?
- Mạnh Hoàng, anh mau lại đây!
Mạnh Hoàng giật mình khi thấy Thiên Di chạy lại và kéo tay tới một cửa hàng trong khu chợ đêm- nơi mà Hoa cũng đang lúi húi chọn đồ.
- Anh nhìn xem, chiếc quạt này đẹp chứ? Cả mấy thứ đồ này cũng rất dễ thương. Hay mình mua về làm quà cho cô Sang nhé?
Mạnh Hoàng bật cười rồi xoa đầu Thiên Di:
- Ngốc, mới đặt chân tới đây vài tiếng đồng hồ mà em đã nghĩ tới việc mua quà lưu niệm cho người ở nhà hả?
- E hèm!- Hoa giả bộ húng hắng.- Ướt át quá, mùi mẫn quá, còn xoa đầu nữa chứ.
- Bà ghen tị thì mau kiếm lấy một anh nào đó đi cho được nhờ.- Thiên Di nói rồi cười thích thú.
- Bà biết tôi sẽ miêu tả cái “anh nào đó” của bà bằng từ gì không? XUI XẺO! Ai xui xẻo mới yêu phải tôi đấy. Mà thôi, nói mấy chuyện này làm gì? Đi ăn tối thôi không dạ dày của tôi đang chuẩn bị dấy binh khởi nghĩa rồi.
Nói đến ăn tối, cả ba đều nhìn xuống cái bụng đang sôi ọc ọc của mình rồi nhìn nhau phá lên cười. Trong lòng mỗi người đều dâng lên những cảm xúc khó tả về tình yêu,tình bạn. “Có lẽ đây sẽ là những ngày đẹp đẽ nhất mà mình không bao giờ quên”, Thiên Di thầm nghĩ và mỉm cười hạnh phúc.
***
Sáng sớm, những cơn gió mát lạnh từ biển thổi tới vờn nhẹ lên tấm rèm cửa phòng Thiên Di. Sau một buổi tối đi chơi, đi thưởng thức các món ăn đặc trưng của Nha Trang, Thiên Di và Hoa cùng ôm gối ngủ li bì như chưa bao giờ được ngủ. Trên khuôn mặt đứa nào cũng vẫn phảng phất những niềm vui nho nhỏ. Đột nhiên tiếng chuông điện thoại của Thiên Di reo vang, nó mắt nhắm mắt mở quờ quạng xung quanh, cuối cùng cũng thấy vật thể đang phát ra âm thanh kia.
- Em nghe đây.- Thiên Di cất giọng ngái ngủ.
- Em mau dậy thay đồ đi, anh muốn đưa em tới chỗ này.- Đầu dây bên kia vang lên tiếng của Mạnh Hoàng.
- Tới đâu vậy?
- Ra biển.
- Giờ này đã ai đi tắm biển đâu.
- Không phải tắm biển mà là đi ngắm mặt trời mọc. Anh đang đứng đợi ở cửa phòng của bọn em....

Phone: 01657595739 