- Thế thì mới thú vị , đúng không – Cả 3 thằng nói cùng lúc .
Thế là 4 thằng cười đểu … mà lại cười lớn nữa chứ . Durin thay đồ cho nó xong rồi , mở cửa khều ông Chan đang cười ha hả :
- Xong rồi đấy , anh định cười cho ruồi vào miệng rồi mới nín à ?
- Không có , chỉ là đang vui nên cười thế thôi mà – ông Chan bào chữa ngay .
Hắn ” giải quyết của nợ ” xong , người nhẹ như tên . Cùng lúc đó ông bác sĩ già cũng đi vào , khám bệnh cho nó . Hắn chạy theo để đến kịp xem tình hình thế nào . Khám xong , ông bác sĩ già phán :
- Chỉ là suy nghĩ nhiều rồi bị áp lực thôi ! Cứ để cô ấy nghỉ một tí là sẽ khoẻ lại thôi ! Tôi về đây
Ông bác sĩ già bước ra về , không ai tiễn cũng chẳng ai thèm nhìn ổng . Ổng nghĩ : ” Đúng là bọn trẻ bây giờ , tiểu thư cậu ấm thì chẳng xem ai ra gì ” ( Ông già mà đi ghen tị với lớp trẻ à ) .
Hắn nghe đến chữ ” áp lực ” liền nhớ đến cuộc nói chuyện cách đây hơn 2 ngày của Yun và Shin , máu muốn nổi lên tới đầu , định tìm Shin đánh cho một quả đấm nhưng mà hắn lại nghĩ nên ở lại thì tốt hơn … Hắn lo cho nó.
Hai ngày trước …tại vườn cây sau dãy học cũ .
- Em đang nghĩ gì đấy ? – Shin hỏi
- Chẳng nghĩ gì cả , tôi nghĩ gì cũng phải nói cho anh nghe sao ? – Nó gắt
- Hừ , dạo này em hay làm anh bực mình đấy ! – Shin bắt đầu hậm hừ .
- Mục đích của tôi là vậy mà – Nó đớp lại .
Rồi ” Bốp ” shin tán vào mặt nó , Shin xoa mặt nó rồi cười đểu :
- A … anh lỡ tay !
Nó sợ Shin , nó sợ Shin sẽ giết nó , rồi giết luôn Jun … nên nó cũng chẳng nói gì , im lặng . Chỉ nhếch mép cười khinh khỉnh . Shin nói tiếp :
- Em đừng dại mà phản kháng lại anh , không tốt đâu …
- Nhưng …
– Không nhưng nhị gì sất , em muốn anh ta chết luôn à ? – Shin gắt với nó
- Tôi …
- Ha ha , nhắc đến hắn là em lại bị như thế ! Em bị mất ngủ cũng vì hắn đấy à ? Ha ha , thằng đấy có phúc thật đấy ! 0
- Tôi khinh anh !
Lại ” Bốp ” , thêm một cái tát vào má nó . Shin lại cười đểu :
- Ối , anh lại lỡ tay rồi ! … Tội em quá nhỉ ?
- Anh làm gì tôi cũng được , nhưng không được động đến anh ta ..
- Ha ha , anh sẽ không động đến anh ta … nhưng sẽ làm em mất ăn mất ngủ vì sợ hãi . Em cứ chờ đi !
Hắn vô tình đi ngang được , nghe thấy . Thấy Shin tát nó , hắn thấy đau ở ngực , hắn định lao ra cản và tán lại Shin gấp 100 lần nhưng rồi hắn nghĩ : ” Mình là gì của nhỏ đó đâu … Bây giờ mà ra cản rồi nhỏ đó kiếm chuyện với mình nói không cần thì mình bị quê à ? Chắc nhỏ đó làm gì thằng đó rồi bị đánh chứ gì ! ” hắn ta ” mà thằng đó nói là ai ấy nhỉ ? Sao nhỏ đó cứ phải bênh vực thế ? Hừ , không rỗi hơi mà đi để ý mấy chuyện đó ! ” .
Rồi hắn bỏ đi … nhưng ngực vẫn cảm thấy đau . Người đó là ai mà nó lại ra sức bảo vệ hắn thế ? Hắn vẫn chứ biết … hắn là người đó . 0
Chap 12 : Mở đầu thử thách thứ nhất
Chiều tối -8 … Chủ nhật .
Tại vila của tập đoạn Bạch .
Người nó rả rời . Nó đã tỉnh nhưng mắt vẫn nhắm , nó mệt đến nổi không còn chút sức lực nào để mở mắt nữa . Nó nhớ tới câu nói của Shin :
- Ha ha , anh sẽ không động đến anh ta … nhưng sẽ làm em mất ăn mất ngủ vì sợ hãi . Em cứ chờ đi !
Rồi nó nghĩ : ” Thế thì anh làm được rồi đấy ! Tôi đã mất ăn mất ngủ rồi lại nằm một cục ở đây ! Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc đâu … anh làm tổn hại tôi cũng vô ích thôi ! Dù tôi có chết tôi cũng không để anh động đến Jun ” . ( Bà này bảo vệ người mình yêu kinh thật )
——
Hắn ngồi đó , từ sáng đến giờ hắn chưa có hạt cơm vào bụng . Ông Chan , Durin và 3 thằng ôn dịch kia rủ đi ăn nhà hàng nhưng hắn không chịu , hắn bảo ở lại xem con vịt bầu ra sao . Lúc đó Durin ngây thơ định nói là Yun không sao , nhưng ông Chan kéo tay Durin đi , không cho Durin nói . Ông Chan muốn tạo không gian riêng cho hai người đó ( Ông này khôn lại tâm lý nữa ) .
Hắn ngồi trên ghế cạnh giường Yun , bụng đói meo … đầu thì buồn ngủ kinh khủng ( Hắn có thói quen là trưa phải ngủ nhưng hôm nay lại không ngủ lên đâm ra mệt mỏi thế á ) . Hắn bắt đầu gật gù buồn ngủ , nhưng nhìn nó mặt vẫn trắng bệch ( Tại hắn nghĩ thế thôi chứ từ sáng tới giờ cũng hồng lên 1 tí mà lị ) , hắn sợ nó xảy ra chuyện gì nên đành chống cằm … căng mắt ra mà canh chừng .
Nhưng , hắn chịu không nổi nữa , gục cạnh giường của nó . Hắn mớ … và trong giấc mơ hắn thấy mình nắm tay nó , nên ở ngoài đời thực hắn cũng lấy tay mình đan xen vào tay nó . Hắn chỉ có một cảm nhận … ấm áp và hạnh phúc vô cùng .
Nó cảm thấy hơi ấm từ một bàn tay to lớn . Nó bắt đầu gắng sức mở mắt , lờ đờ … nó nhìn thấy một bóng người đang ngồi gục bên cạnh . Nó cố mở mắt to hơn để nhìn rõ , … thì ra là hắn , nó giật mình trong sự vui sướng .
Nó nghĩ : ” Tay hắn ấm thật ! … Phải chi mình được nắm bàn tay mình mãi thì tốt quá ! ” . Bất giác , theo phản xạ … nó cười một nụ cười hạnh phúc . Rồi nước mắt ở đâu đó chảy ra . Do nằm ngửa nên có độ dốc khá lớn , giọt nước mắt rơi xuống trên tấm ga trải giường , tạo thành một vệt tròn . Nó yêu Jun thật rồi … thật sự là yêu rồi nhưng biết làm sao đấy ? Nó không thể thể hiện ra , nếu thể hiện … Shin sẽ còn dùng nhiều thủ đoạn để hại Jun . Nó sợ … nó sợ mình sẽ gián tiếp làm hại đến Jun mất ! . Nó bị Shin khống chế rồi … nó không muốn Shin khùng lên , như thế thì Jun sẽ chết mất , chết thật đấy chẳng chơi ! 0
Nó nhắm mắt lại để cho dòng nước trong mắt chảy , nó không muốn trở về thực tế làm quái gì nữa ! Nhưng còn hắn … nếu không còn hắn nó sống còn ý nghĩa gì nữa ? Ba nó đã muốn giết nó , mẹ nó thì sống mù quáng trong tình yêu rồi … Còn ông Chan , đã có Durin , nó không muốn phiền hà hai người đó . Nó siết chặt tay hắn … vừa khóc lại vừa cười 0
——
Hắn bị cái siết chặt của nó làm thức giật . Lần thứ 2 … hắn thấy nó khóc , tự dưng hắn thấy đau lòng . Hắn không xác định được tình cảm của mình ! Tại sao khi bên nó , hắn cảm thấy hình như hắn yêu nó thật , yêu thật sự đấy ! . Nhưng mỗi lần gặp Durin , hắn lại cảm thấy tim mình cứ đập thổn thức … Rốt cuộc hắn yêu ai đây ?
Hắn vội bỏ cái suy nghĩ vớ vẩn đó mà lay nó dậy :
- Vịt bầu … vịt bầu … cô tỉnh chưa
Nó mở nhẹ mắt , mỉm cười không nói gì . Rồi nó lại nhắm mắt , hắn ngạc nhiên trước thái độ của nó ! Tại sao phải nó lại vừa khóc vừa cười như vậy ? Bỗng dưng hắn nhớ tới ” hắn ta ” ( ” hắn ta ” trong cuộc đối thoại ở chap trên ý ) . Hắn tự nhủ : ” Chắc do hắn ta chứ gì ” ( Con lạy cha nội hắn ta là cha nội đó ) . Khó chịu vô cùng , ngực như muốn nổ tung … Hắn không chịu được nữa , đứng phắt dậy để đi ra ngoài … Hắn không muốn có cái cảm giác này nữa . Nó mở mắt và ngạc nhiên , không hiểu sao hắn lại như thế , nó đã nắm tay hắn chặt … nay càng chặt hơn , nó không cho hắn đi . Hắn quay lại nhìn nó , rồi hất tay nó ra … nói mà chẳng biết lời nói của mình vô tình làm đau một người con gái :
- Cô bị điên đấy à ? Con vịt bầu xấu xí như cô mà cũng có tư cách nắm tay tôi sao
Hắn nói thế … và cứ tưởng nó sẽ đớp lại như bình thường . Nhưng không , nó nhíu mày nhìn hắn , hắn thật sự không khỏi ngạc nhiên trước cách hành động của nó . Hắn quay lưng , định đi ra ngoài để đừng cảm thấy bực túc , ghen tuông nữa … nhưng nó lại nắm lại không cho hắn đi . Không hiểu nổi nó nữa , ” Không phải cô đang nghĩ đến hắn sao ? Lại còn nắm tay tôi kéo lại làm gì ? ” – Hắn nghĩ . Rồi hắn nói một cách vô tình :
- Cô lo mà nghĩ đến người cô yêu đi , đừng có mà nắm tay tôi nữa . Con vịt bầu như cô không có tư cách nắm tay tôi đâu .
Khi nghe đến tiếng người-cô-yêu , nó như bị ông trời giáng một cái ngay đầu ! Nó nghĩ : ” Người tôi yêu là anh mà , anh nghĩ người tôi yêu là ai mà anh lại nói thế ? ” . Tự dưng dòng nước mắt tổn thương chịu đựng trong 2 tuần qua không mời mà cứ trào ra , nó đưa tay gạt mãi mà không hết !
Hắn lại ngạc nhiên , hai mắt lại xuất hiện hai dòng nước mắt của nó như xé hết ruột gan hắn … Đau vô cùng ( Lão này thật sự là thích Yun chứ có thích bà Durin đâu ) . Hắn đâu có biết những lời nhất thời ghen tuông của hắn như cứa từng nhát vào tim nó … đau đến thế nào đâu . Nó từ từ thả lỏng tay hắn ra rồi nói , giọng không run nhưng lại yếu ớt vô cùng :
- Ừ thì tôi như thế đấy … không đủ tư cách nắm tay anh đâu . Anh cứ đi đi … và đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa .
- Hừ , tôi mà thèm xuất hiện trước mặt cô sao ? Đồ điên , cô không xuất hiện trước mặt tôi là mừng cho tôi rồi .
Rồi hắn bước ra khỏi phòng . Nó lặng lẽ nhìn bóng hắn đi , nó nghĩ : ” Lại đánh mất nữa à ? Có phải anh ta ghét mình rồi không nhỉ ? Mình cứ tưởng mình yêu trong đau thương quen rồi chứ ! Nhưng sao lần này nó đau gấp trăm lần trước thế này ? Ngay cả lúc biết Shin lừa dối mình cũng chẳng đau thế này ! Rốt cuộc là sao đây ? “
—-
Hắn vừa đi vừa tức giận , đi đến gần cầu thang hắn chịu không nổi . Nắm tay lại và đánh thẳng vào tường , máu tuôn ra . Đúng lúc 5 người kia đi ăn về , thấy hắn bị thế lo lắng hỏi :
- Mày có sao không ? – Ông Chan
- Sao lại để chảy máu thế này ? – Hanri nói .
- Mày điên hay sao mà lại tự đánh rồi để tự chảy máu thế kia ? Tự biên tự diễn à hay mày muốn làm đạo diễn – San nói
- Kê nó đi ! – Kyo vẫn lạnh lùng nói ( Ông này đúng là lạnh thật Mấy chap rồi nói được có 2 lần )
- Anh bị sao thế ? Có cần em băng lại không – Đến lượt Durin hỏi , với vẻ mặt lo lắng .
Tự dưng tim hắn đập thổn thức , chẳng hiểu lý do vì sao nữa ( Hừ , không hiểu nổi ông này đang muốn gì đây ) . Hắn nghĩ : ” Chắc có lẽ mình thích Durin … chứ không phải thích con vịt bầu đó đâu ! , làm sao mà có thích con vịt bầu đó được chứ , nhưng … Durin đã là bạn gái của thằng Chan … ! ” . Vừa nghĩ hắn vừa nhìn đăm đăm Durin làm ông Chan khó chịu , ông ấy thấy hắn thật sự không ổn rồi . Ông ấy kêu :
- Này !
Hắn giật mình , nhìn ông Chan đang khó chịu , biết là ông Chan đã nhìn thấy tâm tư hắn . Hắn nói nhanh rồi bước xuống lầu ra khỏi cửa đi về :
- Tao về !
Durin quay sang ông Chan hỏi :
- Anh Chan này , sao Jun lại nhìn em thò lõ thế ?
- Anh không biết ! Có lẽ Jun thích em cũng không chừng !
- Anh đừng nói thế chứ , rõ ràng hồi nãy anh bảo Jun thích Yun còn gì
- …. ( ông Chan không biết nói gì , im lặng )
Ba thằng ôn dịch và ông Chan chơi với Jun từ nhỏ nên nhìn thấy một trong 5 đứa có biểu hiện gì là biết ngay . Như lúc này , hẳn là Jun thích Durin rồi … nhưng còn ánh mắt và hành động Jun dành cho Yun … cũng là thích vậy >”< . Cả 5 người im lặng , bầu không khí căng thẳng xuất hiện . Họ chợt nhớ ra Yun rồi chạy lên …
Tại Nhà hàng Shuki … 1 giờ 30 phút trước :
Năm người ngồi một bàn to , dài khoảng 20 m ( Nhà hành hạnh VIp màlị ) . Ăn những món ngon nhất của nhà hàng , xung quanh ai cũng nhìn 5 người họ . Cử chỉ tao nhã của họ khi cầm dao , nĩa … làm lên vẻ quý phái , nhưng chẳng kém phần năng động của tuổi trẻ ( Cậu chủ , cô chủ mà sao lại không tao nhã đc ) . Mọi người cảm thấy ngưỡng mộ họ , rồi ông Chan nói với Durin :
- Bọn anh có chuyện này muốn nói với em
Durin ngừng ăn , hỏi :
- Chuyện gì thế anh ?
- Chuyện thằng Jun và Yun .
- Họ thế nào ?
- Hình như thằng Jun thích Yun – San chen ngang .
- Thế thì nói với em làm gì Vụ hồi sáng là em biết rồi .
- Nhưng bọn anh định sẽ giúp bọn nó – Hanri nói .
- Ừ , bọn anh muốn giúp bọn nó thành một đôi , nhưng phải qua nhiều thử thách , em là bạn thân của Yun nên bọn anh định hỏi ý kiến ấy mà – Kyo lên tiếng với khuôn mặt lạnh băng...

Phone: 01657595739 