- “Ô trời ơi! Mai Ly…”
An Khánh đáp phanh gấp đến mức Mai Ly không kịp phản ứng, cô chúi đầu nháo nhào vào hàng ghế phía trước rồi bực bội kêu lên:
- “Trời ơi! Bộ anh nhìn thấy ma hả?”
An Khánh không quay đầu lại, anh chỉ nhìn Mai Ly qua gương khẽ cười:
- “Chẳng phải em xuất hiện theo cách của một con ma hay sao? Em ổn chứ, không biêu đầu chứ?”
Mai Ly nguýt một cái rõ dài hậm hực:
- “Bộ anh muốn nhìn thấy cái mặt tôi nát tươm mới chịu được hay sao?”
- Xin lỗi, tôi không cố ý làm em bị đau đâu, là tại tôi không nghĩ có người ngồi trong xe của mình. Mà em vào từ khi nào? Sao em lại mở được cửa? – An Khánh ôn tồn hỏi Mai Ly
- Sự bất cẩn luôn tạo cơ hội cho kẻ khác đột nhập dễ dàng. Anh hãy nhớ điều đó nhé. – Mai Ly trả lời sắc sảo
An Khánh gật gù phản pháo đầy ẩn ý:
- À, ra thế. Hình như thời gian này em chộp được khá nhiều cơ hội vì sự bất cẩn của người khác nhỉ?
Mai Ly đã lường trước được việc An Khánh tới tìm cô nên tỏ ra khá điềm tĩnh:
Từ khi nào anh bỗng dưng quan tâm tới tôi sâu sắc vậy? Và cơn gió nào lại đưa phượng hoàng tới nhà chim sẻ từ tinh mơ sáng làm tôi cảm động không nói nên lời.
An Khánh chăm chú nhìn đường, mắt không liếc nhìn sắc mặt của Mai Ly qua gương chiếu hậu lấy một lần. Anh trả lời một cách lạnh lùng:
- Em đang đùa tôi đấy hả Mai Ly?
- Ồ, tôi đùa gì anh đâu. Mà kẻ nào độc ác đã làm gương mặt anh tan thương thế kia? – Mai Ly tiếp tục trả lời đầy giễu cợt.
An Khánh không kiềm chế được cơn giận giữ. Anh bất chợt bẻ lái vòng xe rẽ sang một con đường khác và lao đi với tốc độ chóng mặt khiến Mai Ly hốt hoảng:
- Này…này! Anh định giết tôi đấy à. Nếu anh chán sống đến vậy thì hãy đi chết một mình đi, tôi không muốn chết cùng anh đâu. Dừng lại, làm ơn dừng lại.
Chương 10
Minh Lê cảm thấy lo lắng đứng ngồi không yên vì người con gái ấy. Minh Lê sợ sự xuất hiện của Đan Phương sẽ khiến tình cảm của Tuấn Anh laị bị giao động như ngày nào. Cô sợ cái tên Đan Phương lại được nhắc đến trong bất cứ câu chuyện nào của Tuấn Anh. Và Tuấn Anh sẽ lại bận rộn một cách tự nguyện với những việc mà Đan Phương thậm chí không cần nhờ vả. Nhưng Minh Lê lại tự trấn an mình: “Không! Có lẽ chỉ là ai đó giống cô ấy. Nếu Đan Phương trở về thì sao cô ấy phải làm những công việc hạ đẳng như thế được chứ? Có lẽ mình đã quá đa nghi rồi”.
Sau khi rời khỏi nhà An Khánh đã lái xe một mạch tới tìm Mai Ly, lúc đó đã hơn 3h sáng. An Khánh rút điện thoại định gọi Mai Ly nhưng anh chợt nhận thấy cuộc gặp giữa đêm hôm khuya khoắt dễ gây ra nhiều hiểu lầm nên anh vội vã cúp máy lại rồi dạo vòng quanh con đường phía trước nhà Mai Ly chờ đến sáng.
Con đường khá rộng và thơ mộng với những hàng hoàng hậu rủ hoa vàng thơm ngát. Dường như cái
cái không gian tĩnh mịch dễ chịu này đã phần nào xoa dịu sự nôn nóng muốn chất vấn Mai Ly ngay tức thì của An Khánh. An Khánh vòng đi vòng lại rất nhiều lần trên vỉa hè, chốc chốc anh lại nhìn về phía căn biệt thự của Mai Ly đang trang hoàng trong những ánh đèn vàng sáng dịu. An Khánh cứ nghĩ mãi về người con gái ấy: “Tại sao em có quá nhiều thứ như vậy mà nhất định em cứ phải bám riết lấy tôi cho kỳ được? em yêu tôi thật hay chỉ là sự hiếu thắng. Một hình dáng ngọc ngà kiêu sa như em thì không nên có quá nhiều tật xấu như vậy chứ. Sao em cứ phải làm tổn thương những người ở bên tôi thì em mới chịu được vậy hả Mai Ly? Tôi không ghét bỏ gì em đâu, nhưng tình yeu với em lại là chuyện khác. Em có hiểu tình yêu là gì không vậy hả tiểu thư kiêu ngạo”.
An Khánh cứ lạc trong những dòng suy tư cho đến khi trời hửng sáng anh mới chịu quay về ô tô của mình. Anh rút điện thoại bấm máy gọi vào số của Mai Ly. Một hồi chuông đổ dài không ai trả lời. An Khánh sốt ruột gọi liên tiếp nhiều cuộc nữa nhưng tất cả đều vô vọng. Dường như sự kiên nhẫn của anh đã bị Mai Ly đẩy đi quá xa. Anh cảm thấy tức tối như đang bị trọc giận. An Khánh bất ngờ đập mạnh tay vào vô lăng rồi hét lên đầy giận giữ: “Aaaa! Mai Ly”. Trong lúc An Khánh mệt mỏi gục xuống vô lăng thì Mai Ly bất ngờ đi tới mở cửa bước vào hàng ghế sau. Mai Ly ngồi lặng lẽ quan sát bộ dạng của An Khánh rồi khẽ nhếch miệng cười đắc ý. Một lát an khánh tỉnh dậy, nổ máy phóng xe đi mà không hay biết Mai Ly đã ngồi trễm trệ phía sau mình từ bao giờ. Chiếc xe di chuyển được vài phút thì chợt An Khánh la lên hoảng hốt khi gương mặt Mai Ly hiện rõ mồn một trên chiếc gương chiếu hậu:
- “Ô trời ơi! Mai Ly…”
An Khánh đáp phanh gấp đến mức Mai Ly không kịp phản ứng, cô chúi đầu nháo nhào vào hàng ghế phía trước rồi bực bội kêu lên:
- “Trời ơi! Bộ anh nhìn thấy ma hả?”
An Khánh không quay đầu lại, anh chỉ nhìn Mai Ly qua gương khẽ cười:
- “Chẳng phải em xuất hiện theo cách của một con ma hay sao? Em ổn chứ, không biêu đầu chứ?”
Mai Ly nguýt một cái rõ dài hậm hực:
- “Bộ anh muốn nhìn thấy cái mặt tôi nát tươm mới chịu được hay sao?”
- Xin lỗi, tôi không cố ý làm em bị đau đâu, là tại tôi không nghĩ có người ngồi trong xe của mình. Mà em vào từ khi nào? Sao em lại mở được cửa? – An Khánh ôn tồn hỏi Mai Ly
- Sự bất cẩn luôn tạo cơ hội cho kẻ khác đột nhập dễ dàng. Anh hãy nhớ điều đó nhé. – Mai Ly trả lời sắc sảo
An Khánh gật gù phản pháo đầy ẩn ý:
- À, ra thế. Hình như thời gian này em chộp được khá nhiều cơ hội vì sự bất cẩn của người khác nhỉ?
Mai Ly đã lường trước được việc An Khánh tới tìm cô nên tỏ ra khá điềm tĩnh:
Từ khi nào anh bỗng dưng quan tâm tới tôi sâu sắc vậy? Và cơn gió nào lại đưa phượng hoàng tới nhà chim sẻ từ tinh mơ sáng làm tôi cảm động không nói nên lời.
An Khánh chăm chú nhìn đường, mắt không liếc nhìn sắc mặt của Mai Ly qua gương chiếu hậu lấy một lần. Anh trả lời một cách lạnh lùng:
- Em đang đùa tôi đấy hả Mai Ly?
- Ồ, tôi đùa gì anh đâu. Mà kẻ nào độc ác đã làm gương mặt anh tan thương thế kia? – Mai Ly tiếp tục trả lời đầy giễu cợt.
An Khánh không kiềm chế được cơn giận giữ. Anh bất chợt bẻ lái vòng xe rẽ sang một con đường khác và lao đi với tốc độ chóng mặt khiến Mai Ly hốt hoảng:
- Này…này! Anh định giết tôi đấy à. Nếu anh chán sống đến vậy thì hãy đi chết một mình đi, tôi không muốn chết cùng anh đâu. Dừng lại, làm ơn dừng lại.
Chương 11
Mặc Mai Ly kêu gào An Khánh không thèm đáp lại một lời và tiếp tục lao đi. Sau một quãng đường khá dài cuối cùng chiếc xe cũng dừng lại trên một cánh đồng cỏ hoang vắng. Không để An Khánh phải mở cửa, Mai Ly vội vã lao ra ngoài nôn thốc tháo. Mặc Mai Ly đánh vật với nỗi sợ hãi, An Khánh lặng lẽ đứng trước đầu xe châm thuốc rít một cách lạnh lùng. Mai Ly vừa thở hổn hển vừa nói với An Khánh đầy oán hận:
- Đồ tồi! Anh có biết anh vừa làm gì không?
An Khánh vẫn không trả lời, anh ngước mặt lên trời tiếp tục nhả khói. Một hồi sau, bỗng An Khánh lạnh lùng lên tiếng:
- Em nói đi Mai Ly, em đã làm gì Minh Lê hôm qua?
Dù đã biết trước phải đối diện với sự tra khảo của An Khánh, nhưng lúc này khi đứng giữa nơi hoang vắng Mai Ly cảm thấy sợ hãi vô cùng. Cô trả lời không còn trôi trảy nữa, giọng cô run run như muốn lạc đi?
- Anh… hỏi gì thế? Minh Lê… là cô gái nào cơ?
- Em thôi ngay đi!
Giọng An Khánh quát lớn khiến hai đầu gối Mai Ly như muốn trùng xuống. Cô toan nở nụ cười để lấy lại tinh thần nhưng hai khóe miệng lúc này cũng run đến không giữ nổi nụ cười dù chỉ trong vài giây.
- Tôi… tôi thì có liên quan gì tới cô gái đó chứ?
An Khánh thôi nhả khói, anh vứt điếu thuốc đang hút dở xuống bụi cỏ trước mặt rồi tiến lại gần Mai Ly trong bộ mặt sắc lạnh. Anh bất chợt giữa lấy vai Mai Ly lay mạnh. Ánh mắt anh nhìn Mai Ly xoáy sâu như muốn ăn tươi nuốt sống cô…
Em giỏi lắm, em đang dằn mặt tôi đấy à? Sao em phải làm như thế với Minh Lê, sao em có thể làm cái trò bỉ ổi độc ác đó với cô ấy? Em nghĩ tôi mù hay sao mà không nhìn thấy được tâm can của em? Em nói đi, em muốn gì nữa, em muốn tôi phải như thế nào nữa thì em mới thôi làm tổn thương những người xung quanh tôi đây.
Mai Ly bị bắn trúng tim đen, cô biết mình đã bị An Khánh lột tẩy tội lỗi, dù cô có vờ vịt như thế nào đi nữa thì cũng không thể thoát khỏi cuộc truy tố này của anh. Mai Ly như kẻ tội đồ bị dồn đến chân tường, cuối cùng cô đành chơi ván bài ngửa với An Khánh. Mai Ly nhìn thẳng vào mắt An Khánh đầy giận dữ rồi hét lên:
Ừ, tôi đã dùng thủ đoạn với cô ta đấy? thì sao nào? Anh xót xa cho cô ta lắm phải không? Anh cay cú vì bị tôi phá rối chứ gì? Vậy anh giết tôi ngay bây giờ để rửa hận đi. Không phải tôi đã cảnh cáo anh rồi hay sao?
An Khánh Quát lớn:
Em thôi ngay đi! Tôi với Minh Lê chẳng có quan hệ tình cảm nào cả. Em có biết giờ này người yêu của cô ấy đã bỏ đi vì sự hiểu lầm em đã gây ra không?
Mai Ly phá lên cười lớn:
Biết chứ, chuyện gì tôi làm mà tôi lại không biết. Thế thì sao? Đó là mục đích của tôi mà.
An Khánh giận giữ hét lên:
Con người em thật nhỏ nhen, vậy bây giờ tôi phải làm thế nào để Minh Lê được minh oan đây?
Mai Ly lạnh lùng trả lời An Khánh:
Tôi biết mà, bọn họ thật là hạnh phúc vì có người bạn tốt như anh chỉ có điều anh lại không muốn làm người đàn ông tốt của tôi. Tại sao anh lại lạnh nhạt với tôi như thế, tại sao anh không coi trọng những gì tôi làm cho anh. Chẳng lẽ tôi không hề xứng đáng được anh đáp lại tình cảm của mình hay sao? Tại sao? Vì Đan Phương ư? Không phải cô ta đã biến mất khỏi cuộc đời này rồi hay sao?
Nói rồi Mai Ly bất chợt òa lên khóc nức nở như một đứa trẻ khiến An Khánh bối rối vô cùng. Nước mắt của Mai Ly đã làm tan chảy cơn giận dữ của An Khánh và mang tới cho anh cảm giác tội lỗi. An Khánh nhẹ nhàng đặt tay lên vai Mai Ly dỗ dành:
Xin lỗi em Mai Ly. Nhưng tôi không thể quên Đan Phương. Xin em hãy hiểu cho tôi và đừng làm khó tôi nữa được không?
Mai Ly tiếp tục khóc lớn:
Không được, tôi không hiểu gì hết, tôi muốn anh phải là người đàn ông của tôi bằng giá nào. Nếu không tôi sẽ làm tổn thương tất cả những người xung quanh anh.
Mai Ly! Sao em lại cố chấp như vậy? không lẽ em muốn tôi sống cạnh em mà trái tim lại ở một nơi khác hay sao?
Tôi không quan tâm tới tim phổi của anh ở đâu hết. Tôi chỉ cần biết ở cạnh tôi luôn có một người đàn ông là An Khánh, cho dù anh chỉ là cái xác thôi cũng chẳng sao cả. Anh hiểu rồi chứ…
An Khánh choáng váng trước tình yêu điên cuồng của Mai Ly. Anh giận dữ hét lên:
Mai Ly, em muốn thế thật sao?
Phải tôi muốn như thế đấy. Anh chưa nghe rõ sao?
Sau câu nói của Mai Ly, An Khánh lao đến ghì xiết lấy cơ thể cô, đôi môi anh kẹp chặt lấy làn m


Phone: 01657595739 