Old school Easter eggs.
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Một Cuộc Tình Bỏ Quên

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 2852
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Một Cuộc Tình Bỏ Quên
- Tôi thua ông rồi đồ quỷ. Tha cho tôi đi.
Tuấn Anh thở hổn hển cười không ra tiếng vì mệt:
- Thôi được, cháu ngoan thì bác tạm tha. Nhưng coi chừng đêm nay bác cho biết tay đó nha… haha
Khi trò chơi kết thúc. An Khánh lao vào phòng tắm táp, còn Tuấn Anh chợt nhớ đến Mimi. Lòng anh thổn thức, một cảm giác vừa lo lắng, vừa bực bội bứt rứt dậy lên trong lòng. Tuấn Anh với lấy điếu thuốc châm lửa rít một hơi rồi lao ra ban công đứng trầm ngâm.
Bên kia tòa nhà đối diện, ánh đèn vàng vọt mờ ảo. Tuấn Anh thấy thấp thoáng bóng phụ nữ ra vào qua lớp kính mờ. Tuấn Anh đang mải miết suy nghĩ về Mimi nên anh chẳng bận tâm tới những gì diễn ra trước mắt. Ngay cả khi người phụ nữ ấy bước ra ban công đưa tay vẫy gọi ai đó giữa lúc khuya khoắt anh cũng chẳng muốn tò mò. Từ lâu lắm rồi cái tên Đan Phương đã không còn mặc định là thứ gì đó rất riêng ở trong tim anh nữa. Nhưng không hiểu sao từ lúc gặp Mimi, cái thứ tình yêu đơn phương ngày nào lại ùa về, âm ỉ và dai dẳng đầy ám ảnh. Anh đã không muốn nghĩ tới Đan Phương nữa để trái tim anh có thể trọn vẹn với Minh Lê nhưng dường như sức mạnh của sự rung động đầu đời lớn hơn ý chí của anh rất nhiều. Nên bây giờ đây trái tim anh cồn cào khôn xiết. Nhưng chính anh cũng không hiểu vì tình yêu đơn phương đầu đời trỗi dậy hay do anh đã bị trúng tiếng sét ái tình của người con gái xa lạ, bí ẩn Mimi. Anh không rõ, thật sự không rõ…
Chương 8
Tuấn Anh cứ đứng lặng lẽ rít thuốc và phả khói, mặc những làn sương lạnh nối tiếp nhau buông xuống phủ ướt trên mái đầu. Đôi mắt anh trĩu buồn về những tình cảm lẫn lộn không thể phân định.
Anh thừa nhận mình là kẻ đào hoa, những cô gái đi qua đời anh có lẽ phải kể đến đơn vị hàng chục, nhưng cô gái ở lại đời anh cho đến giờ phút này thì mãi mãi chỉ có Đan Phương. Còn Minh Lê, là thứ tình yêu trong lành, an toàn nhưng không thật sự quá sâu sắc. Nếu có lúc nào đó Minh Lê cầm dao đâm vào tim anh cả trăm nhát thì cũng không bằng một lần mũi kim Đan Phương vô tình châm vào trái tim của anh.
Nhưng vì sao anh phải buông tay Đan Phương để ngậm ngùi nhìn cô ở bên An Khánh. Vì anh là người rõ hơn ai hết người Đan Phương cần là An Khánh và chỉ có An Khánh mới có thể khiến Đan Phương cười trong hạnh phúc mà thôi. Đó cũng là lý do khiến Tuấn Anh đành nhắm mắt chấp nhận để người con gái mình yêu thương nhất bước đến bên người bạn thân. Và khi Đan Phương đột ngột mất tích thì chính anh đã là người phải nhận nỗi đau đớn gấp bội. Anh vừa xót xa cho An Khánh, vừa lo lắng đau khổ vì Đan Phương ra đi. Và năm năm kia là khoảng thời gian đủ dài để tạm ru ngủ nỗi buồn khôn xiết đó, nhưng từ hôm Mimi đột ngột xuất hiện thì mọi thứ về Đan Phương lại ùa về nhức nhối trong lòng anh.
Tuấn Anh đứng lặng lẽ trong làn gió lạnh đầu đông. Dường như Mimi từ lúc nào đã trở thành nỗi ám ảnh trong tâm trí khiến anh không thể nào nguôi nghĩ về người con gái ấy. Tuấn Anh ước gì mình có thể xẻ toạc chuyện này trút bầu tâm sự cùng An Khánh như mọi chuyện anh vẫn thường tìm đến An Khánh. Nhưng làm sao có thể nói với An Khánh rằng anh đã gặp một người con gái giống Đan Phương như hai giọt nước. Làm sao có thể để An Khánh biết rằng anh còn yêu Đan Phương đến nhường nào. Cũng chính vì thế mà anh đã muốn giấu nhẹm Mimi như một báu vật huyền bí chỉ thuộc về riêng mình mà thôi…
Tuấn Anh cứ miên man với những dòng suy nghĩ cho đến khi điếu thuốc thứ 5 đã tàn lửa anh mới chợt nhận ra cơ thể mình đang bắt đầu buốt lạnh vì sương đêm mỗi lúc một buông nhiều. Tuấn Anh dụi nốt chút đốm đỏ trên điếu thuốc còn sót lại, cẩn thận bỏ vào thùng rác phía sau rồi mau chóng trở lại phòng. An Khánh lúc này vẫn còn thức, anh chăm chú vào chiếc Apad lướt tìm thông tin gì đó. Thấy Tuấn Anh lạch cạch cửa, An Khánh không quay lại nhìn mà bất chợt hỏi:
- Này ông, có khi nào Đan Phương đã quay trở về mà không tìm đến chúng ta không nhỉ?
Tuấn Anh đang rảo bước bỗng sững lại trước câu hỏi đường đột của người bạn. Tuấn Anh lắp bắp trả lời không rõ tiếng:
- Ông…! Sao tự nhiên ông lại nghĩ như vậy?
- Tôi không biết nữa, nhưng ông biết đấy dù cho mọi người đều nói Đan Phương đã không còn tồn tại trên cõi đời này nữa nhưng tôi lúc nào cũng hy vọng và có cảm giác là cô ấy còn sống. Nhất là thời gian gần đây, tôi cảm thấy cô ấy đang ở rất gần, rất gần…
Tuấn Anh hơi lạnh người khi nghĩ đến Mimi. Anh gượng cười an ủi An Khánh nhưng thực ra trong lòng đầy hoài nghi và lo lắng:
- Có lẽ ông đã nghĩ tới Đan Phương nhiều quá nên bị ám ảnh thôi. Chẳng có lí do gì khi Đan Phương trở về mà lại không tìm ông cả đúng không? Thôi đừng nói nhảm nữa.
An Khánh thở dài buồn bã:
- Ừ! Có lẽ tôi đã nhảm quá. Nhưng tôi vẫn tin có ngày được gặp lại Đan Phương, dù cho khi đó cô ấy đã có người đàn ông khác cũng được.
Tuấn Anh lặng lẽ leo lên giường trùm kín chăn qua đầu. Anh thật sự cảm thấy bất an về cảm nhận của An Khánh: “Người ta thường nói, những mối quan hệ huyết thống, những người từng thuộc về nhau luôn có một sợi dây liên hệ vô hình. Phải chăng cảm nhận của An Khánh về Đan Phương là sự thật. Vậy há chẳng phải Mimi là đối tượng rất đáng khả nghi hay sao? Nếu An Khánh biết được sự xuất hiện của Mimi trên cuộc đời này thì chuyện gì sẽ xảy ra đây? Nếu Mimi là Đan Phương thật và nếu như cô ấy bị mất trí nhớ thì sao có thể nhớ ra được An Khánh là ai chứ? Hoặc nếu Mimi không phải là Đan Phương đi chăng nữa, thì cũng chẳng có lí do gì mà mình phải nhường Mimi cho An Khánh cả. Mình nhất định phải có được người con gái ấy, dù Mimi chỉ mang hình dáng của Đan Phương thôi cũng có sao? Chỉ cần Đan Phương, hoặc Mimi vĩnh viễn trong tiềm thức không còn bóng hình của An Khánh nữa là mình sẽ được ở bên người con gái đã khiến tim mình thắt nghẹn bấy lâu rồi”. Tuấn Anh cứ nằm miên man trong nhưng toan tính luẩn quẩn mà không sao chợp mắt cho tới khi trời đã gần trở sáng anh mới ngủ thiếp đi.
Mimi mang một chiếc váy trắng tinh khôi tựa như một nàng công chúa. Nàng bước vào phòng dạ tiệc lộng lẫy và xinh đẹp. Mimi nghiêng gương mặt thanh tú cúi chào mọi người. Từng bước nhảy nhẹ tựa làn mây của nàng làm mê đắm bao người trước mặt. Nàng lướt từng bước nhún nhảy theo điệu Van vòng tới chỗ Tuấn Anh đang ngồi chìm đắm trong sắc đẹp của người con gái trong mộng. Mimi đưa mắt tinh nghịch mời Tuấn Anh nhảy cùng mình. Nhưng ngay khi Tuấn Anh vừa đưa tay ra nắm lấy bàn tay Mimi thì nàng đã ngã quỵ lịm đi. Tuấn Anh hốt hoảng lay gọi Mimi nhưng nàng tuyệt nhiên không tỉnh lại nữa. Tuấn Anh ôm nàng vào lòng nức nở: “Mimi! Mimi!”
Bỗng có kẻ nào đó phát mạnh vào cánh tay Tuấn Anh. Tuấn Anh choàng tỉnh giấc, gương mặt anh còn nguyên vẻ thất thần và những giọt nước ướt lạnh vẫn vương lấp lánh trên đôi má. Thì ra là An Khánh, kẻ đã lôi anh ra khỏi giấc mơ tình đau ngọt. Tuấn Anh liếc nhìn An Khánh ngượng ngùng thầm nghĩ: “Có khi gã đã biết hết bí mật của mình rồi cũng nên”.
An Khánh như đọc được ý nghĩ của Tuấn Anh liền cười lấp liếm:
- Ông mơ gì mà khủng khiếp quá! Cứ nức nở gọi tên ai đó. Gì mà Mimi? Mimi là nhân vật nào mà hân hạnh được ông tài trợ cả một đêm mộng mị vậy?
Tuấn Anh gãi đầu ái ngại:
- Chỉ là mơ thôi mà! À! Tôi gọi tên Mimi phải không? Tôi đi săn hồ ly nhưng hồ ly không phải là Đát Kỷ mà là Mimi ông ạ… hì hì!
An Khánh khẽ cười trong lòng không chút nghi ngờ:
- Giấc mơ của ông liêu trai quá nhỉ? Đêm mai có đi săn thì nhớ rủ tôi đi cùng để xem Mimi của ông xinh đẹp tới chừng nào nhé! Còn bây giờ tôi phải đi trước đây. Quá muộn rồi, giờ này tới công ty là khỏi ăn sáng luôn đó. Ông cũng liệu mà cuốn gói nhanh lên. Gần 9h rồi chứ bộ. Có khi Minh Lê đang chuẩn bị cho ông vài cái bạt tai làm món điểm tâm rồi cùng nên. Bye nhé! Buổi sáng tốt lành!
An Khánh nói rồi lao vội ra ngoài cửa. Anh đánh xe một mạch tới công ty rồi lao ngay vào phòng làm việc. Mấy hôm nay anh quên béng mất Mai Ly cho tới khi cô bê một tách cà phê ngoan ngoãn đặt trước mặt anh:
- Anh dùng cà phê đi cho tỉnh táo!
An Khánh giật mình nhìn lên gương mặt Mai Ly xinh xắn. Anh đã sẵn sàng cho một cuộc trả đũa quyết liệt của người đẹp. Nhưng khác với những gì An Khánh tưởng tượng. Mai Ly không mang vẻ mặt kênh kiệu, bướng bỉnh như thường thấy. Lúc này, vẻ mặt buồn so và cử chỉ nhẹ nhàng khiến cô đẹp tựa chú mèo ngoan ngoãn. An Khánh cảm thấy hơi ái ngại trước phản ứng khác bình thường của Mai Ly. Khi Mai Ly đã lui về phòng thư ký An Khánh mới chủ động nói chuyện với cô qua Skype.
- Mai Ly! Em không giận tôi về chuyện lần trước chứ?
Phía bên kia Mai Ly nhanh chóng trả lời như đã trực chờ cuộc nói chuyện này:
- Chuyện gì cơ! Tôi chẳng nhớ chuyện gì cả. Mà sao anh phải xin lỗi?
- Ừ, phải rồi tôi vô duyên quá. Nhưng nếu em không bận tâm thì tốt quá rồi! Chúc em buổi sáng vui vẻ nhé Mai Ly!
- Cảm ơn anh! Anh cũng thế nhé, tôi làm việc đây!
- Ok em!
Mai Ly cố giữ thái độ lạnh lùng nhưng thật ra trong lòng cô lúc này đang sục sôi căm giận. Cả tuần qua cô đã bỏ công tìm hiểu xem Minh Lê là ai mà dám ngang nhiên tuyên bố là người phụ nữ vô cùng quan trọng trong cuộc đời người đàn ông mà cô đã mặc định thuộc về mình. Hóa ra Minh Lê lại là đối tượng chẳng đáng bận tâm vì cô hoàn toàn vô hại trong mối quan hệ của Mai Ly và An Khánh. Nhưng Mai Ly cảm thấy bị súc phạm vì thái độ ngang ngược đó của Minh Lê. Trong đời 25 năm của cô, chưa từng có một người con gái nào dám chọc giận cô đến vậy. Mà Mai Ly vốn là kẻ thù dai nhớ lâu nên cô quyết tâm phải dạy cho Minh Lê một bài học. Còn An Khánh cô sẽ tìm cách cảnh cáo anh về thái độ bao đồng cho kẻ dám trọc giận mình.
Chương 10
Minh Lê cảm thấy lo lắng đứng ngồi không yên vì người con gái ấy. Minh Lê sợ sự xuất hiện của Đan Phương sẽ khiến tình cảm của Tuấn Anh laị bị giao động như ngày nào. Cô sợ cái tên Đan Phương lại được nhắc đến trong bất cứ câu chuyện nào của Tuấn Anh. Và Tuấn Anh sẽ lại bận rộn một cách tự nguyện với những việc mà Đan Phương thậm chí không cần nhờ vả. Nhưng Minh Lê lại tự trấn an mình: “Không! Có lẽ chỉ là ai đó giống cô ấy. Nếu Đan Phương trở về thì sao cô ấy phải làm những công việc hạ đẳng như thế được chứ? Có lẽ mình đã quá đa nghi rồi”.
Sau khi rời khỏi nhà An Khánh đã lái xe một mạch tới tìm Mai Ly, lúc đó đã hơn 3h sáng. An Khánh rút điện thoại định gọi Mai Ly nhưng anh chợt nhận thấy cuộc gặp giữa đêm hôm khuya khoắt dễ gây ra nhiều hiểu lầm nên anh vội vã cúp máy lại rồi dạo vòng quanh con đường phía trước nhà Mai Ly chờ đến sáng.
Con đường khá rộng và thơ mộng với những hàng hoàng hậu rủ hoa vàng thơm ngát. Dường như cái không gian tĩnh mịch dễ chịu này đã phần nào xoa dịu sự nôn nóng muốn chất vấn Mai Ly ngay tức thì của An Khánh. An Khánh vòng đi vòng lại rất nhiều lần trên vỉa hè, chốc chốc anh lại nhìn về phía căn biệt thự của Mai Ly đang trang hoàng trong những ánh đèn vàng sáng dịu. An Khánh cứ nghĩ mãi về người con gái ấy: “Tại sao em có quá nhiều thứ như vậy mà nhất định em cứ phải bám riết lấy tôi cho kỳ được? em yêu tôi thật hay chỉ là sự hiếu thắng. Một hình dáng ngọc ngà kiêu sa như em thì không nên có quá nhiều tật xấu như vậy chứ. Sao em cứ phải làm tổn thương những người ở bên tôi thì em mới chịu được vậy hả Mai Ly? Tôi không ghét bỏ gì em đâu, nhưng tình yeu với em lại là chuyện khác. Em có hiểu tình yêu là gì không vậy hả tiểu thư kiêu ngạo”.
An Khánh cứ lạc trong những dòng suy tư cho đến khi trời hửng sáng anh mới chịu quay về ô tô của mình. Anh rút điện thoại bấm máy gọi vào số của Mai Ly. Một hồi chuông đổ dài không ai trả lời. An Khánh sốt ruột gọi liên tiếp nhiều cuộc nữa nhưng tất cả đều vô vọng. Dường như sự kiên nhẫn của anh đã bị Mai Ly đẩy đi quá xa. Anh cảm thấy tức tối như đang bị trọc giận. An Khánh bất ngờ đập mạnh tay vào vô lăng rồi hét lên đầy giận giữ: “Aaaa! Mai Ly”. Trong lúc An Khánh mệt mỏi gục xuống vô lăng thì Mai Ly bất ngờ đi tới mở cửa bước vào hàng ghế sau. Mai Ly ngồi lặng lẽ quan sát bộ dạng của An Khánh rồi khẽ nhếch miệng cười đắc ý. Một lát an khánh tỉnh dậy, nổ máy phóng xe đi mà không hay biết Mai Ly đã ngồi trễm trệ phía sau mình từ bao giờ. Chiếc xe di chuyển được vài phút thì chợt An Khánh la lên hoảng hốt khi gương mặt Mai Ly hiện rõ mồn một trên chiếc gương chiếu hậu:...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Yêu xa
» Yêu ư, để sau
» Yêu thương đi lạc
» Yêu Phải Nha Đầu Hai Mặt
» Yêu Nhầm Gái Giang Hồ
1234...202122»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ