XtGem Forum catalog
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5255
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc
Quân xúc động ôm Thư vào lòng.
- Thôi mình đi nhe Quân.
Thư leo lên xe, Quân xé gió lướt trên đoạn đường sương mù dầy đặc. Những hạt sương vương trên đôi cánh tay Thư khiến nó cảm thấy buốt lạnh. Nó vòng tay ôm lấy Quân áp khuôn mặt đang lạnh cóng vào lưng cậu. Chiếc xe vẫn chạy êm ru trên con đường mòn. Phía trước là 1 màu trắng xoá chợt “kít” “rầm”. 2 chiếc xe tông phải nhau, Thư và Quân ngã xuống lòng đường ẩm ướt. Máu! Máu rơi rớt trên lền đất phủ vào ko gian 1 mùi tanh đến thê lương. Quân nằm trên vũng máu đ
đỏ đặc quánh đưa đôi mắt đớn đau tìm kiếm Thư trong màn sương lạnh buốt. Thư đang ở kia nó chỉ kịp ngóc đầu lên nhìn Quân quặn đau trong vũng máu, chỉ kịp để 2 giọt nước mắt rớt xuống rồi nó ngất đi ngay sau đó.
***
Trong bệnh viện Thư đã tỉnh lại sau khi được điều trị nhưng Quân thì ko cậu đã ko qua khỏi. Quân đang nằm trong kia sống những phút cuối của cuộc đời. Thứ mà h phút này cậu quan tâm chỉ có Thư mà thôi. Nhưng nó đang ở đâu? Ngay ngoài cửa thôi chỉ là nó chưa đủ can đảm để đối diện với sự thật. Thu hết can đảm Thư đẩy cửa bước vào vừa trông thấy nó Quân nở 1 nụ cười thật tươi.
- Thư có sao ko?
Đến h phút này Quân vẫn lo cho nó khiến trái tim nó đau quặn thắt. Nó tiến gần Quân để rồi những giọt nước mắt đắng cay cứ thảm thương rớt xuống. Quân lặng nhọc đưa ngón tay lau đi những giọt nước mắt của nó.
- Đừng khóc! Xin cậu đó.
Thư cắn chặt môi, đôi chân nó run lên rồi ngã khuỵ. Quân bất lực nhìn nó khóc mà chẳng thể làm gì hơn.
- khụ…khụ…khụ
Quân ho khan 1 tràng dài máu tươi chảy thấm ướt đôi môi nhợt nhạt nhuốm lên đó 1 màu máu đỏ dói đầy đau đớn. Thư hoảng loạn đặt tay lên môi Quân.
- Xin…xin…Cậu….hứt đừng bỏ rơi tớ…hứt.
- Tớ xin lỗi tớ ko thể nắm tay Thư đi tìm hp. Rồi sẽ có người thay tớ làm điều đó. Nếu được cậu có thể cho tớ 1 nụ hôn cuối được ko?
Thư vụng về đặt lên môi Quân 1 nụ hôn lúc buông ra cũng là lúc mọi thứ kết thúc.
Quân đã chết, Thư lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh, nó bước đi như 1 cái xác ko hồn. Nếu phía trước là vực thẳm nó cũng sẽ ko ngại bước xuống bởi vì trái tim Thư h đã trai sạn ko còn cảm nhận được gì nữa. Ngay cả nỗi đau cũng ko còn ngự trị trong trái tim nó h chỉ còn lại sự lạnh lẽo, nỗi cô đơn và 1 nụ hôn ngọt ngào h đã trở lên khô khan còn vương lại trên môi.
“1 kí ức buồn”
Quá khứ đau thương rồi cũng phải quên đi thôi! Đã đến lúc thư đứng dậy và bước tiếp nhưng sao khó khăn quá! Chẳng thể nào gượng dậy, càng ko thể bước đi. Thư cứ thả mình xuống lề đường lạnh giá. Bóng tối đã phủ lên người nó 1 chút sương khuya. Đôi vai nó đang run lên ko phải vì lạnh mà vì nó đang khóc. Nó dấu khuôn mặt tèm nhem của mình trong đôi cánh tay để ko ai phải trông thấy và có lẽ cũng chẳng ai giảnh để đứng lán lai xem nó khóc. Cái lạnh lẽo của mùa đông đã đẩy con người ta về với gia đình 1 cách nhanh hơn. Còn nó thì ko đơn giản cái gia đình ấy chỉ là số mệnh đã sắp đặt, đẩy đưa. Pame thật của nó là ai? Đó còn là 1 ẩn số chưa ai giải được. Liệu rằng Thư có thể gặp lại những con người đã có công sinh ra nó nhưng lại nhẫn tâm đẩy nó ra khỏi cái hạnh phúc mà đáng lẽ ra nó được hưởng ko?
Mời các bạn theo dõi típ những chập sau sẽ rõ.
***
Ở 1 nơi khác ngay trong cái lòng thành phố này có 1 người vẫn đang chờ đợi nó vực dậy và bước tiếp.
Hắn đang đứng giữa bầu ko khí sôi động của bữa tiệc với những cái nhìn, cái bắt tay giả tao. Những nụ cười gượng gạo xã giao kiểu nửa miệng làm hắn khó chịu. Hắn muốn trông thấy nụ cười hồn nhiên của nó. Nhưng nó đâu? Sao h này chưa đến? Phải chăng với nó hắn chỉ là 1 cơn gió chiều thoảng qua trái tim nó? Chỉ khiến nó rung động nhất thời rồi mau chóng quên đi.
“Thư em đang ở đâu?”
Hắn hỏi và thừa biết sẽ chẳng ai cho nó câu trả lời. Hắn hướng về phía cửa với đôi mắt thất vọng rồi mau chóng quay đi như sợ phải đối diện với sự thật rằng nó ko đến. Chợt từ sau lưng có tiếng gọi nhỏ nhẹ.
- Anh Lâm!
Hắn vui mừng ngoảnh lại và cuối cùng là 1 nỗi thất vọng. Ko phải Thư mà là Dương Tuyền. Nhỏ mặc 1 bộ đầm màu hoa anh đào chạy lại khoá tay hắn.
- Anh Lâm chúc anh sinh nhật zui zẻ nha!
Hắn mỉm cười, nếu ai tinh ý thì sẽ nhận thấy nụ cười ấy thật buồn.
- Cảm ơn em!
Tuyền vén tóc e lệ rồi nhân lúc hắn ko để ý nhỏ hôn chộm hắn rồi cười hạnh phúc. Hắn đưa tay lên má, cái hôn này thật nhạt nhẽo và vô vị ko giống với cảm giác khi hắn hôn nó.
Bữa tiệc dần tan hắn trở về nhà nhưng cũng ko thấy nó. Hắn ngồi thừ trên ghế sôfa 1 tiếng rồi lại 2 tiếng trôi qua càng chờ đợi thì càng thất vọng càng lo lắng. Hắn cầm điện thoại gọi cho Linh. Linh nhanh chóng bắt máy giọng ngái ngủ.
- Alô! Ai…?
Chưa để Linh nói hết câu hắn vội cướp lời.
- Linh! Thư có ở chỗ cậu ko?
- Ko co! Nó chưa về nhà sao.
- Cậu biết Thư đi đâu à?
Đầu dây bên kia Linh ngập ngừng.
- À! Ừm! Chắc h này nó đang ngồi khóc ở ngã tư đường X đó.
Hắn hét lên trong điện thoại.
- Cái gì? Sao h này cậu ta lại ở đó?
Linh im lặng hắn gắt như ra lệnh.
- Nói đi chứ! Cậu biết được những gì thì làm ơn nói ra đi.
Linh trần trừ 1 lúc. Hắn kiên nhẫn chờ đợi và cuối cùng Linh cũng lên tiếng kể hết cái kí ức mang tên Quân cho hắn nghe. Rằng họ là bạn thanh mai trúc mã cùng nhau lang thang kiếm miếng cơm manh áo từ khi còn nhỏ và rằng trong 1 ngày sương mù lạnh buốt Quân đã bỏ nó đi trong 1 vụ tai nạn thảm khốc. Hắn nghe! Đúng hắn đã cố gắng để không bị kích động nhưng rồi chiếc điện thoại cũng dần dần tuột khỏi tay hắn rơi xuống đất vỡ vụn. Hắn xoay người bỏ chạy tìm nó. Chiếc xe lao với vận tốc điên cuồng như đang cố rút ngắn khoảng cách giữa nó và hắn. Cuối cùng cũng đến! Thư của hắn kia rồi! Nó vẫn ngồi đó úp khuôn mặt và đầu gối. Hắn tiến lại gần cởi áo khoác phủ lên người Thư. Nó ngạc nhiên ngẩng lên nhìn hắn với đôi mắt ướt đẫm nước mà chẳng nói được gì. Hắn đưa đôi bàn tay ra.
- Đi thôi! Hãy nắm lấy tay tôi! Tôi sẽ chỉ cho cậu hạnh phúc. Ở đây cậu sẽ mãi mãi ko thể tìm thấy hp đâu.
Thêm 1 lần nữa nó ngạc nhiên.
Ngày 25 – 10 câu nói ấy. Thật sự ko thể tin người sẽ nắm tay nó đi nốt chặng đường phía trước lại là hắn. Nó đưa tay ra nắm lấy đôi tay hắn và cùng nhau đi đến cái nơi mà hắn bảo nó đã chôn dấu hp ở đó.
Bạn pít nơi đó là nơi nào ko?
Chương 9: Làm Người Yêu Tôi Nhé!! ~ Có Hôn Ko Thi Bảo?
Ads Hắn nắm tay nó leo lên đỉnh ngọn đồi lộng gió, nó thắc mắc.
- Sao cậu lại đưa tôi tới đây?
Hắn hướng mắt về phía xa.
- Bởi vì tôi thấy cậu hp mỗi khi lên đây. Có phải cậu đã cất dấu hp ở đây ko?
Nó im lặng như muốn lé tránh toàn bộ câu hỏi. Hắn lại mạn phép đặt lên môi nó 1 nụ hôn ngọt ngào. Lần này nó ko cưỡng lại mà phối hợp ăn ý với hắn. Nụ hôn nồng nàn vương chút sương khuya. Hắn hôn xong rồi lại kéo nó vào lòng xiết thật chặt như thể sợ vỡ mộng.
- Bỏ tôi ra đi đau quá!
Hắn càng xiết chặt hơn.
- Ko buông! Tôi phải phạt em vì giám để tôi yêu đơn phương em 1 thời gian.
- Hứ! Ai mướn?
- Trái tim tôi mướn. Làm người yêu tôi nhé!
Nó đẩy hắn ra khiến hắn có chút hụt hẫng. Đôi mắt hắn nói cho nó biết hắn buồn thế nào. Theo phản xa của 1 trái tim lạc lối hắn lùi lại dành cho nó 1 khoảng cách an toàn. Nhưng thật bất ngờ nó chủ động chạy đến tặng hắn 1 nụ hôn còn nồng nàn hơn cả lúc nãy làm hắn phải mất vài giây để ổn định lại. Chưa kịp thoát khỏi cú sock này thì nó lại cười và nói.
- Người ta đồng ý mà! Sao chưa gì đã bỏ chạy vậy?
Hắn rất đỗi xung sướng nhưng vẫn chưa thể tin đó là sự thật. Hắn cũng ngây thơ lắm! Lấy tay véo má mình 1 cái rõ đau làm nó phải bật cười rồi lại quay sang nó.
- Đây là thật hay là mơ.
Nó nín cười.
- Là thật! Được chưa.
Hắn vẫn ngơ ngác đưa tay sờ lên môi cười mỉm hp.
- Vậy nói em yêu anh đi!
Nó ngượng chín mặt chỉ biết cúi đâu ngắm những ngón chân nghịch ngợm dưới lền cỏ. Thấy nó im lặng hắn chạy lại nắm vai nó.
- Nói đi!
Thấy cái bộ dạng xót ruột của hắn nó mỉm cười.
- Vâng! Em yêu anh.
Hắn nheo mắt.
- Bé quá anh ko nghe rõ.
Nó nhắc lại lớn hơn.
- Em yêu anh! Em yêu anh! Được chưa?
- Chưa! Lớn hơn chút nữa đi!
Nó lườm hắn rồi quay mặt nhì về phía xa ngọn đồi. Hắn tưởng nó giận lên ghìm chắc tay nó cuống cuồng xin lỗi.
- Được rồi! Rõ rồi! Đừng giận.
Nó hẩy tay hắn ra vẫn tiếp bước thêm 2, 3 bước làm hắn lo lắng. Bỗng nó đưa tay lên miệng hét với tần xuất lớn.
- Mạnh Lâm em yêu anh nhiều lắm! Làm người yêu em nhé!
Hắn sững người, hôm nay nó đã gây cho hắn quá nhiều cú sock mà toàn là sock tim. Hắn mau chóng lấy lại vẻ phong độ của mình tiến về phía nó hét thật to.
- Aaaaaaaaaaaaaaa
aaa… CUỐI CÙNG CÔ ẤY CŨNG LÀ CỦA TÔI RỒI!!
Nó véo má hắn.
- Chưa đâu! Mấy là người yêu thôi mà!
Hắn mỉm cười.
- Vậy mai chúng ta đi đăng kí kết hôn.
Nó tròn mắt.
- Gì? Đăng kí kết hôn. Hắn gật đầu.
- Ừ! Hum nay anh đủ 18 tuổi rồi lè.
Nó nhuốt nước bọt đánh “ực” 1 cái.
- Nhưng em vẫn 17 mà.
Hắn ghé sát tai nó nói gì đó mà khiến nó tức giận sô hắn ngã, mặt nó nóng đến nỗi đỏ bừng may mà trời tối ko ai trông thấy. Hắn nằm sõng xoài dưới đất.
- Đi mà vk! Thời đại này làm chuyện ấy trước khi kết hôn thì có sao đâu vả lại chỉ còn 1 tháng nữa em đủ 18 tuổi chúng ta sẽ đi đắng kí kết hôn.
(chắc các pan pít chuyện ấy là gì rồi chứ gì?)
Nó nhìn xoáy vào mắt hắn.
- Ko là ko! Nói nữa chia tay đó nha.
Đấy! Nó đã đụng được vào điểm yếu cùa hắn. Hắn vôi vàng vùng dậy nắm tay nó.
- Được rồi! Ko nói thì ko nói nhưng phải hôm thêm cái nữa đi.
Nó lại đỏ mặt viện đại cái cớ nghe thật ngớ ngẩn.
- Ko được! Người ta nói rằng nếu hôn nhau 3 lần tại cùng 1 địa điểm thì rất dễ chia tay đó.
Hắn véo mũi nó.
- Vậy thì thêm 2 cái nữa cho nó thành 4.
Nó đấm cái thụp vào ngực hắn.
- Sao tham vậy? Ko cho làm gì được.
Hắn vuốt cằm nhìn nó với ánh mắt gian cực.
- Để xem anh có thể làm gì được em. Em có hôn ko thì bảo.
Nó nghe vậy thì bỗng dưng ngồi thụp xuống. Đôi vai rung lên bần bật. Hình như nó khóc. Hắn bối rối, hắn sợ khi làm người mình yêu khóc.
- Xin lỗi! Anh chỉ rỡn chút thôi mà.
Đôi vai nó vẫn rung lên.
- Này! Xin lỗi rồi mà. Đừng giận dai nha.
Lúc này thì nó đã ko thể nhịn cười nữa rồi. Nó cười thành tiếng mà chẳng để ý hắn đang nhìn nó bằng ánh mắt tức giận.
- Này! Đủ rồi đó nha. Sao lại cười anh.
Nó cô nhịn cười.
- Mắc cười thì người ta mới cười chứ. Có ai muốn bạn gái kiss mình mà lại nói vậy đâu. – Nó véo má hắn – hix anh thật đáng yêu.
Hắn gẩy tay nó ra. Chắc là giận thật.
- ko cho thì thôi sao phải đem điều đó ra làm trò cười.
Nó nín cười cúi đầu xám hối rồi nhanh chóng nhẹ lướt qua môi hắn. Chỉ là cái quẹt môi thôi nhưng hắn thấy lòng thật ấm áp. Hắn kéo nó ngồi xuống thảm cỏ choàng tay qua đôi vai nhỏ nhắn ấy để nó có thể tựa đầu và vai hắn.
2 người nhìn về phía chân trời xa nơi những vì sao đang toả sáng bỗng nó reo lên.
- A có sao băng kìa. Ước đi.
Nó chắp tay nhắm mắt lại và ước. Hắn cũng làm theo.
- Này em ước gì vậy?
Nó nháy mắt tinh nghịch.
- Bí mật khi nào nó trở thành sự thật em sẽ nói cho anh biết. Còn anh? Anh ước gì?...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc
» Thứ Gì Anh Cho Là Hạnh Phúc Nhất?
» Truyện Ba tháng làm người yêu Cave
» Em biết lỗi rồi mà, đừng rời xa em, anh nhé!
» Em yêu anh, là em nói thật
1234...161718»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ