pacman, rainbows, and roller s
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 5257
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Hãy Nắm Tay Tôi, Tôi Sẽ Cho Cậu Hạnh Phúc
Hắn ngồi xuống nắm lấy đôi vai nó.
- Đúng là em rồi cô bé bánh bao.
Thư đẩy hắn ra gắt lớn.
- Thật ra anh là ai? Tôi chẳng hiểu cái quái gì cả.
Hắn mỉm cười lắc đầu ngao ngán.
- Em còn nhớ cậu bạn tên Lam Vũ mà em từng cho bánh bao ko?
Nó cố vặn lại trí nhớ. Đúng rồi! Nó đã từng nhường 1 cái bánh bao cho cái người tên Lam Vũ. Chúng từng là những người bạn trong trại trẻ mồ côi, từng cùng nhau lang thang khắp phố. Ko ngờ nó lại gặp lại người bạn ấy trong hoàn cảnh trớ trêu thế này.
- Sao em nhớ ra chưa? Còn có cả thằng Tuấn nữa nó cũng đang ở đây lè.
Nó nhìn Vũ với ánh mắt căm giận buông lời chua chát.
- Tôi ko có loại bạn như anh. Anh là đồ sấu xa. Tốt hơn hết là anh tránh xa tôi ra đi!
Thư chạy lại cởi chói cho Trang toan bỏ đi thì Vũ kéo tay nó lại
- Nếu em ra đó bây h thì sẽ lập tức bị bắt lại đó.
- Vậy anh nghĩ tôi ở đây thì an toàn sao.
Vũ vò đầu bất lực.
- Anh đang giúp đó-Ngừng 1 chút Vũ nói tiếp- Thật ra lúc nãy anh chỉ muốn dạy cho em 1 bài học vì tội giám đánh anh chứ ko hề có ý định làm chuyện ấy.
Nó chau mày khó hiểu.
- Tôi nghe bọn chúng gọi anh là đại ca kia mà. Nếu muốn giúp anh chỉ cần nói 1 tiếng là được mà.
Vũ trầm giọng
- Ko đơn giản vậy đâu việc này là do đích thân cha nuôi anh ra lệnh.
- Sao ông ta phải làm vậy?
Vũ day day thái dương vẻ mệt mỏi.
- Là cháu gái ông ta nhờ đó.
Nó càng lúc càng thấy mọi chuyện trở lên khó hiểu.
- Cháu gái ông ta là ai.
- Trịnh Thiên Vân.
Nghe được cái tên này nó tức sôi máu chỉ hận ko băm vằm con nhỏ đó ra làm trăm mảnh thôi.
- Vậy chúng ta phải làm gì bây h?- Trang hỏi.
Nó suy nghĩ 1 lát rồi búng tay cái “tách” theo kiểu mà nó vẫn thường làm.
- Có cách rồi!
Trang và Vũ vui mừng.
- Cách gì vậy mày?
Nó liếc nhìn Lam Vũ.
- Anh có súng ko đưa đây.
Trang hốt hoảng.
- Mày đừng nói là mày sử gọn tụi nó nha.
Nó nở nụ cười khả ố.
- Trang mày xem phim hành động nhiều quá rồi đấy – Quay sang Vũ nó chìa tay ra – Đưa súng cho em.
Vũ từ từ đưa súng cho nó vẻ mặt ko chút tin tưởng. Nó nhận lấy xoay vòng khẩu súng trên đầu ngón tay rồi đi ra phía sau chĩa lòng súng vào lưng Vũ. Mặt Vũ tái mét.
- Em làm gì vậy?
Nó rút khẩu súng lại thổi 1 hơi vào lòng súng.
- Anh yên tâm đi! Tôi chỉ dùng anh làm con tin thôi mà.
Vũ mỉm cười đưa 2 tay lên trời lắc đầu 1 cách bất lực.
- Em vẫn tinh danh như ngày nào.
- Quá khen! Đi thôi chuẩn bị diễn nhé.
Trang đi theo nó.
- Có được cat xê ko mày?
- Để tao cho mày phát đan nha con qủy.
“RẦM” Nó đạp cửa xông ra vừa nghe thấy tiếng động bọn kia liền ngoảnh lại đồng loạt lên đạn chĩa súng về phía nó. Nó tư tin hất hàm đầy kiêu ngạo.
- Bỏ súng xuống nếu ko muốn hắn nếm mùi thuốc súng.
Cả đám nhìn nhau trần trừ 1 lúc lâu rồi cũng phải hạ khí giới. Nó vui mừng vì kế hoạch thắng lợi xém chút là nhẩy lên hò reo cũng may là nó vẫn còn muốn sống. Thư oai nghiêm ra lệnh cho Vũ.
- Đi nhanh! – Nhìn và chĩa súng về phía đám người kia – Ko được đi theo nếu ko tôi sẽ bắn đó.
Nói rồi nó đẩy Vũ đi và cuối cùng kế hoạch cũng thắng lợi hoàn toàn. Khi đã chạy thoát khỏi lũ người kia nó trống tay lên gối thở hổn hển.
- Đây là đâu mà chẳng có chiếc tắcxi nào vậy?
Trang cầm điện thoại trên tay chán nản.
- Cũng ko có sóng luôn.
Vũ thở hắt.
- Ở đây cách xa trung tâm thành phố nắm chắc phải đợi đến sáng mới có xe chạy qua đây.
Trang và nó tròn mắt nhìn Vũ.
- Cái gì? Chúng ta phải ngồi ở đây cho tới sáng hả? Oh my god!
Nó ngồi thụp xuống lề đường mệt mỏi. Trang thì cố gắng liên lạc về thành phố nhưng ko thể thành ra cả 3 phải ngồi đây làm mồi cho muỗi.
***
Còn hắn đang lo lắng đến phát điên lên được. Ko biết hắn đã gọi cho nó bao nhiêu cuộc điện thoại, nhắn cho bn cái tin nhưng ko có lấy 1 dấu hiệu hồi âm. Gọi cho Linh thì cô nàng nói nó đã về cùng Trang làm hắn càng lóng ruột hơn. Hắn đã huy động ngưới lục tung cái thành phố này lên chỉ mong có chút tin tức của nó và rồi kết quả là con số 0 tròn trĩnh.
Chương 12: Nghi Ngờ
Ads Sáng mùa đông có chút ánh nắng nhạt nhoà trải dài trên con đường dẫn Thư về nhà. Đường phố ngổn ngang với hàng tá xe cộ cũng giống như tâm trạng của nó bồn chồn, lo lắng đến đứng ngồi ko yên liên tục giục bác tài xế.
- Bác làm ơn cho xe chạy nhanh hơn chút được ko ạ?
Bác tài vẻ mặt khó chịu.
- Chỉ nhanh được thế thôi cô à.
Lam Vũ ngồi bên cạnh thấy nó cứ thấp thỏm bèn hỏi.
- Sao em phải vội vậy?
Cơ mặt nó co lại như thể đang khó chịu ở trong người cảm giác bức b
bối lắm.
- Em sợ mọi người ở nhà sẽ lo lắng.
“Kít” chiếc xe thắng lại trước nhà. Thư vội vàng mở toang cử xe lao xuống toan bỏ vào thì Lam Vũ gọi giật lại.
- Kim Thư! Em bỏ quên đồ này.
Lam Vũ dơ chiếc khăn ra tiến lại gần và tùy ý quàng lên cổ nó. Người khác nhìn vào dễ sinh hiểu lầm huống chi người đó lại là hắn. Hắn đứng cách nó khoảng 50m đủ gần để trông thấy hết cái cảnh tượng thân mật ấy.
Suốt đêm qua hắn đã thức trắng dong xe qua mọi ngõ ngách để tìm nó và rồi kết quả là tất cả những gì mà hắn trông thấy. Hắn ko thể tin vào mắt mình càng ko thể tin Thư là 1 người con gái bội bạc. Hắn ném ánh mắt u sầu buồn bã về phía khoảng ko trước mắt rồi bất chợt nhoẻn miệng cười đau đớn.
Tình yêu là thế này đây sao? Thật lực cười. Mới chỉ hôm qua thôi hắn còn nắm tay nó trao cho nhau cái tia nhìn chất ngất yêu thương vậy mà h đây hắn nhìn nó với ánh mắt hằn sâu chữ “HẬN”. Còn Thư, nó cũng đã trông thấy hắn từ phía xa. Trông hắn tiều tuỵ lắm. Hắn vẫn mặc đồng phục của trường. Tà áo trắng buông thõng ko được đóng âu cứ phập phồng trước cơn gió mùa đông lạnh lẽo. Hắn thậm chí còn ko mặc áo khoác cũng chỉ vì vội đi tìm nó lên quên. Thư nhìn hắn chợt thấy lòng chua xót vô cùng lập tức chạy đến mà rúc vào lòng hắn. Đáp lại nó là 1 sự lạnh lùng đến đáng sợ. Hắn đẩy nó ngã xuống mặt đường mang 1 màu xám xịt, lạnh ngắt. Nó ngỡ ngàng trước hành động của hắn. Sao hắn lại đối sử lạnh nhạt như vậy? Đến 1 câu hỏi han cũng ko có. Nó nghĩ sau 1 đêm thất lạc gặp được nó hắn phải khác cơ. Hắn sẽ ôm xiết lấy nó rồi ân cần hỏi han chăm sóc nhưng mộng đã vỡ từ cái đẩy tay của hắn. Thư nhìn hắn với đôi mắt loang loáng tựa hồ như muốn khóc, giọng nói nó nghẹn lại nơi cuống họng.
- Lâm…Anh sao vậy?
Hắn nhoẻn miệng cười khinh bỉ.
- Cô chỉ được đến thế thôi sao?
- Sao cơ? – Nó tròn mắt chẳng hiểu hắn đang ám chỉ cái gì.
Hắn ngồi xuống xoáy sâu vào mắt Thư khiến toàn thân nó ớn lạnh. Hắn lại còn ngang nhiên đưa chiếc khăn lên mũi hít lấy, hít để như thể để cảm nhận được tận cùng mùi vị chua xót rồi hắn buông 1 câu xanh rờn.
- Cô đúng là loại đàn bà lòng bạc trắng như vôi.
Dứt lời hắn đứng lên ko quên gieo cho nó cái tia nhìn khinh bỉ trước khi bỏ đi. Hắn lướt qua Vũ nhưng bị Vũ kéo lại và nhận luôn cú đấm mãnh lực từ Vũ khiến dòng máu đỏ đặc quánh chảy dài trên khóe miệng y như mối tình vừa đi qua để lại vết thương hằn sâu trong trái tim hắn.
Vôi vàng chạy lại đỡ lấy hắn Thư dùng ngón tay mảnh dẻ lau đi vết máu rối rít hỏi han.
- Anh có sao ko? Có đau lắm ko?
Hắn lạnh lùng đến vô tình.
- Biến đi! Đi theo người mà cô đã chọn ấy.
Hắn gượng dậy bỏ đi. Cái nắng khô khốc của mùa đông dọi lên tấm lưng tao nhã của hắn 1 chút úa tàn
Nó trông theo ánh mắt nhạt nhòa. 2 dòng lệ chảy dài trên khóe mi. Nó chẳng buồn giải thích vì những lời biện minh tất cả chỉ là sự sáo rỗng. Ngay từ đầu hắn đã xem nó chỉ đến thế thôi thì hà cớ gì nó phải giải thích để rồi chẳng làm gì sai mà lại phải đi xin người ta tha thứ sao? – Thư là 1 đứa cứng đầu và có lập trường riêng. nó muốn khi yêu phải đặt niềm tin vào đối phương.
Thư thở hắt ngước lên nhìn bầu trời mang màu xám chì rồ quay sang Lam Vũ đang đứng yên lặng nhìn nó nãy h lên tiếng.
- Anh về đi!
Nó trở vào nhà ngay sau câu nói. Căn nhà thật lạnh lẽo và trống trải. Thư liếc nhìn cánh cửa gỗ sồi màu trắng đang đóng chặt rồi lẳng lặng đi lên phòng
Thư sửa soạn bài vở 1 chút rồi trở lên trường với ý định dạy cho Thiên Vân 1 bài học.
Hôm nay lớp nó và lớp Thiên Vân sẽ dùng chung sân vận động để học tiết ngoại khoá hứa hẹn 1 vụ tàn sát đẫm máu giữa các nàng tiểu thư.
Chập 12Đối với tôi cô chỉ là 1 món đồ chơi
Thư vừa bước chân đến trường mọi người đã vòng 3 vòng 7 vây lấy nó. Người thì xin làm quen, người thì mời nó uống nước, người thì tặng nó lắc tay và kẹp tóc chỉ mọng được kết giao với bạn gái của vị thiếu gia có quyền có thế. Nó chẳng hề muốn thế này 1 chút nào nên vội vàng bỏ ra SVĐ.
Nó đưa mắt tìm kiếm Trang thì thấy nhỏ đang ngồi ủ dột trên chiếc ghế đá, nó bèn chạy lại lay nhẹ vai Trang hỏi.
- Này! Mày lại có chuyện gì buồn nữa hả?
Trang bỗng dưng bật khóc tu tu ôm chầm lấy nó, giọng nghen ngào pha lẫn tiếng nấc.
- Hu…hu…mày ơi Thắng nói muốn chia tay với tao…hứt.
Lòng Thư chợt đau quặn, chính nó cũng đang bị người mình yêu hiểu lầm đó thôi nhưng nó vẫn cố tỏ ra bình thường vì ko muốn ai được phép trông thấy bộ dạng yếu đuối của mình. 1 lần đã là quá đủ. Nó hít thở thật sâu kìm nén giọt nước mắt ko cho nó chảy ra xoa xoa tấm lưng của Trang.
- Nín đi mày, sao phải vì loại đàn ông bội bạc ấy mà khóc chứ. Ko đáng đâu.
Trang buông nó ra quẹt đi nước mắt miễn cưỡng nở 1 nụ cười.
- Đúng vậy! Sao tao phải khóc chứ? Phải mạnh mẽ để lũ đàn ông thấy mình ko yếu đuối chứ.
Thư cắn môi, nét mặt sa sầm, ánh mắt nhuốm màu bi thương khi cùng 1 lúc nó trông thấy 2 sự phản bội.
- Thư! Mày sao vậy?
Trang lắc lắc tay Thư hỏi ko thấy nó phản ứng bèn nhìn theo hướng nó đang nhìn.
Trong cái bình minh le lói dọi xuống khoảng ko lạnh ngắt 2 đôi tình nhân đang sánh vai bên nhau trao cho nhau ánh mắt tình tứ. Họ bỗng khựng lại khi phát hiện ra nó và Trang đang đứng trước mặt.
Thắng ngẩn người nhìn Trang ánh mắt thoáng chút bối rối. Hắn thì vẫn vậy lạnh lùng như 1 tảng băng nghìn năm ko nói mà chỉ nhìn nó bằng ánh mắt thương hại.
Ánh mắt Trịnh Thiên Vân và Dương Tuyền nhìn nó đắc chí đầy vẻ tự đắc nhuốm màu khiêu khích. Nó dĩ nhiên chưa quên chuyện hôm qua nhưng nó ko phải là người hành động ngu ngốc. Nó khoanh 2 tay trước ngực giọng nói bình thản đến ko ngờ.
- Vui nhỉ?
Thiên Vân nhún vai theo thói quen ngửa tay ra.
- Đương nhiên!
- “BỐP” Ko phải nó cũng chẳng phải Thiên Vân nhận lấy cái tát mà là chính Trang đã cho Thắng 1 bạt tai, nhỏ nhạt giọng cười bạc bẽo.
- Chả lại anh, chả hết tất cả những tổn thương mà anh đã gây ra cho tôi đó.
“Bốp” Thiên Vân thẳng tay tát lại Trang khiến nhỏ ko kịp phản ứng lãnh chọn cú tát mà chỉ biết đơ ra. Nó thấy bạn mình như thế thì tức giận túm cổ áo Thiên Vân sô nhỏ ngã
rồi ngồi đè lên người Vân dùng tay xiết chặt cổ nhỏ.
- Mày đừng tưởng có người trống lưng thì tao ko giám làm gì mày.
- Bóp chết tao đi! Có gan thì làm đi.
Đừng thách thức nó. Đó là lời cảnh cáo dành cho Thiên Vân vì chỉ và giây sau đó Vân gần như nghẹt thở vì nó đã ko lương tay. Thắng và hắn từ đằng sau kéo nó ra và cái tát thứ 3 là của hắn dành cho nó. Nó tròn mắt nhìn hắn đưa tay sờ má, ánh mắt cứng cỏi chợt trở nên yếu đuối. Nó ko khóc đơn giản là vì nó ko thể khóc thay vào đó nó cười cho mối tình 24 h của nó. Cuối cùng cũng chỉ được đến thế thôi ngay từ đầu nó ko nên ngỏ cửa trái tim mình để mặc cho nỗi đau tràn vào. Thư cắn môi kiến bờ môi gần như bật máu rồi khó khăn lắm nó mới dặn ra được 1 câu....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Cân đo tình yêu
» Ngày em chết…anh mới hiểu được…đâu là hạnh phúc
» Thứ Gì Anh Cho Là Hạnh Phúc Nhất?
» Hẹn ước ngày mưa
» Truyện Ngắn Tình Yêu – Cho tớ ‘thơm’ cậu một cái được không ?
1234...111213»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ