80s toys - Atari. I still have
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Niềm tin cũng giống như sóng Wi-fi. Bạn không thể nhìn thấy nó, nhưng nó có sức mạnh để kết nối bạn với những gì bạn cần.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Gia đình hắt hủi… Say nắng cô nàng lớp 12

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4864
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Gia đình hắt hủi… Say nắng cô nàng lớp 12
– Mời anh chị ạ – Nhỏ phục vụ mang đồ uống ra, rồi đi vào trong.
Còn nhỏ thì vẫn bấm điện thoại thỉnh thoảng lại hé nụ cười. Cứ này giết thời gian, tôi thì cũng không có rảnh ngồi yên mà ngắm thành phố mãi được.
– Không có gì thì anh về trước, tiền để anh trả.
Tôi vừa định đứng lên rồi nhỏ nói.
– Anh ngồi xuống
– Những…
– Ngồi xuống – Nhỏ trợn trừng mắt răn đe tôi.
– Rồi ngồi rồi có gì nói đi – tôi ngồi xuống
– Anh muốn nghe chuyện của em không?
Sao bỗng dưng nhỏ lại muốn chia sẻ chuyện của mình cho thằng như tôi, tôi cũng có là gì của em đâu, hay nhỏ cũng chỉ muốn… chia sẻ không thôi?
– Ừ rồi nói đi.
– Anh thấy anh hôm qua tát em chứ.
– Ừ biết, 2 lần rồi
– Em xin lỗi, tại lần trước kiếm cớ với bắt anh đèo ra tận Tràng Tiền, bố mẹ em không muốn cho em quan hệ với anh Long(giờ mới biết nó tên Long), nhưng lúc đấy em nghe những lời ngon ngọt của anh ý thì em lại bị cuốn vào…
– Ừ, Con gái yêu bằng tai
Con trai yêu bằng mắt, không có gì là lạ.
– Ở quán hôm qua, tại anh đi vào làm em ngại quá, anh Long cứ đòi hôn với ôm em nên…
– Ừ rồi anh hiểu mà, thế giờ em với thằng đấy sao?
– Thì chia tay thôi anh, em cũng hiểu rõ anh ta muốn gì ở em rồi.
– Ừ.
Rồi lại liên thiên sang chuyện khác, nhưng vẫn đề tình yêu thì vẫn xoay quanh cả 2, nhỏ toàn hỏi những câu ”Anh yêu ai chưa” ”Anh yêu bao nhiêu người rồi” ”Anh giờ đang để ý cô nào không”. Toàn những câu hỏi dồn tôi vào chân tường. Đành phải chém với nhỏ để cho nhỏ bớt nghi. Kết thúc buổi nói chuyện, nhỏ gọi em phục vụ ra rồi tính tiền, nhỏ rút tờ 500k trong ví rồi nhận tiền thừa và dắt tôi ra ngoài lấy xe. Đưa nhỏ về mà cứ thấy ướt ướt ở sau lưng áo, đầu nhỏ cứ ngả vào lưng tôi… Nhỏ đang khóc… Giờ có nói có an ủi thì nhỏ cũng sẽ càng khóc to hơn, thà cứ để thế có khi là cách giải quyết tốt nhất.
Tối về, nằm la liệt trên giường vì mệt, thiếu ăn thiếu ngủ nên bị bệnh luôn. Trán thì nóng lắm chắc sốt cao rồi… Lúc này mệt không còn có thể cầm điện thoại gọi cho ai được nữa, và rồi tôi ngủ lúc nào không hay.
Chap 8:
Ngay hôm sau tôi ốm vật ở giường, ngủ li bì đến chưa chẳng kịp nhờ đứa bạn ở lớp điểm danh hộ, cũng chẳng còn sức mà đi mua thuốc. Cái cảnh ở 1 mình, chẳng ai quan tâm chăm sóc thì đúng là chết không ai biết… May quá đến chiều thì có chị hàng xóm, cũng lả sinh viên nhưng khác trường, ở phòng trọ an toàn nên tối chẳng bao giờ khóa cửa cả. Nên chị đẩy nhẹ cửa gọi tôi.
-Mạnh ơi chị mượn cái bát loa chút… Mạnh ơi…Mạn…h…. Ơ bị sao thế này, sao trán nóng thế. Thôi chết sốt rồi đợi chị đi mua thuốc cho. – Chị gọi tôi, rồi thấy tôi cuốn tròn trong chăn nên tiến lại gọi dậy thì biết rằng tôi sốt.
Chị đi, một lúc thì về rồi đưa tôi cốc nước và vài viên thuốc hạ sốt.
– Ngồi dậy uống thuốc cho khoẻ đi.
Chị đỡ tôi dậy rồi tôi uống nhanh mấy viên thuốc trên tay rồi lại nằm bẹp dí trên giường và ngủ tiếp…
Đang mơ màng trong giấc mơ, bụng réo cồn cào vì đói và tôi thức dậy, nhìn điện thoại thì có vài chục cuộc gọi nhỡ và tin nhắn chắc của bọn ở lớp. Cũng gần 7h tối rồi, ngủ gần 1 ngày rồi còn mệt hơn cả ốm. Tôi dậy rồi đi lại nhà vệ sinh đánh răng rửa mặt, quái sao phòng vệ sinh lại có đồ con gái, phân vân một lúc tôi đoán là đồ của chị rồi đi ra đập vào mặt tôi là nhỏ… nhỏ đang cầm cái cạp lồng hình như mua gì cho tôi ăn thì phải, mà cái tôi ngạc nhiên nhất là nhỏ mặc quần áo của tôi, cứ thử nhìn con gái mặc đồ con trai đi… cảm thấy máu mũi đang rơi…
– Em…em… em làm gì ở đây… sao…sao biết nhà an…nh…nhhh…. – Tôi lắp bắp hỏi em
– Dạ chị gần phòng anh bảo em biết.
– Sao tự nhiên chị lại gọi em?
– Em gọi cho anh, chị nghe bảo anh ốm nên em chạy sang.
– Gọi anh có việc gì?
– Anh nói chiều đến dạy em mà, đợi mãi không thấy nên em gọi mà trời mưa nữa em sợ anh bị thế nào thì…
– Thì thế nào?
Nhỏ lườm tôi rồi nói.
– Hỏi nhiều quá, ăn cháo rồi uống thuốc đi.
– Con gái gì mà đanh đá.
– Kệ em
Nhỏ đổ cháo ra bát, rồi để trên bàn bảo “anh ăn đi”… Đang mong được nhỏ mớm thì nói câu rõ phũ, thôi kệ cố ăn. Cố gắng súc những thìa chào ăn mà sao thấy nó nặng lạ thường. Từ đâu nhỏ giật luôn bát cháo và cả thìa trên tay tôi.
– Nhìn khổ sở quá đấy, đưa đây em xúc cho.
Nhỏ men theo viền bát rồi đưa thìa cháo trước miệng em rồi nói”A A A A A” rõ buồn cười, há miệng vừa chạm lười vào thìa cháo đã thấy nóng rồi. Tí thì phụt cả thìa cháo vào mặt nhỏ thì cố nuốt.
– Trời ơi giết người à, nóng thế. A a a a a – ngửa mặt lên trần nhà thổi hồng học
– Chết em xin lỗi… tại em quên
Lần này với thìa khác, nhỏ thổi thổi rồi cho luôn vào miệng để làm cho đỡ nóng… tôi thì há hốc mồm ra nhìn nhỏ rồi ăn hết bát cháo ngon lành. Nhỏ giục tôi ngủ nhưng ngủ gần 1 ngày rồi giờ ngủ sao được, tôi cũng khỏi sốt rồi nên ngồi nói chuyện với nhỏ.
– Sao bảo mưa mà chạy qua đây làm gì?
-… – Nhỏ ấp úng
– Ơ anh đang hỏi mà?
– Thì… em… em lo cho anh… – Mặt nhỏ lại cúi xuống rồi tay đan vào nhau
– Đâu phải trẻ con đâu mà cần em lo
– Xì – Nhếch mép cái rồi làm cái điệu hờn dỗi tiếp.
– Sang đây có ai biết không? Nhỡ bố mẹ hỏi thì sao?
– Em bảo mẹ sang nhà bạn rồi
– À…
– Sao anh?
– Cái đấy… – tôi chỉ vào người nhỏ, chả hiểu thế nào tay tôi chỉ vào đúng quả đồi của nhỏ
– Đồ dê xồm, chỉ cái gì đấy – Nhỏ che rồi quay ra đằng khác
– Ơ… áo anh mà, cả quần nữa. Xin chưa mà đã tự tiện lấy mặc hả?
– Quần áo anh hôi rình rồi mà còn tiếc à?
– Thế thì cởi ra, mặc quần áo ướt trong kia đi.
Giờ mới có thời gian xem cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, đa phần là của nhỏ và của 1 thằng ở lớp chắc thấy tôi nghỉ nên nó hỏi thăm đây mà. Thấy gọi nhỡ đầu tiên là khoảng 2h, sau dần dần tăng lên là đến 3h thì không thấy cuộc gọi nhỡ nào nữa. Đoán chắc là nhỏ ở đây từ chiều đến giờ, mà… Có cần thiết phải quan tâm cho người dưng như thế không?
Nếu tôi không đuổi khéo nhỏ về thì chắc nhỏ định ở đây luôn rồi, lại còn phải chạy sang nhà chị mượn quần áo, không thể để nhỏ mặc đồ con trai đi về nhà được. Tiễn nhỏ ra tận đầu ngõ, nhỏ nói với tôi: ”Anh giữ gìn sức khỏe, bao giờ khỏe đi dạy em cũng được, mai em lại qua”.
Càng thấy cư xử của nhỏ tôi càng khó hiểu, tôi đâu còn là con nít nữa đâu mà nhỏ cứ xem như tôi cần sự chăm sóc lắm vậy. Tự lập từ năm lớp 8 và bươn trải ngoài xã hội cũng khiến tôi cứng rắn lên khá nhiều, cũng tự biết phải chăm cho cái thân mình chứ. Và lại những suy nghĩ ám ảnh trong đầu ”Có phải…em yêu tôi chăng?”
Thông báo trường được nghỉ học từ hôm qua, làm tôi không biết cứ thế cắp xách đi học như TÂY, rồi lủi thủi đi về. Hôm nay đi học sớm mà về cũng sớm, làm tôi bắt gặp cái cảnh ”cưa gái ngoài mặt đường”. Thằng Long đang đuổi theo như kiểu năn nỉ xin lỗi còn nhỏ thì vẫn như tượng coi lời thằng Long như lời nói gió bay. Sự ức chế biểu hiện trên khuôn mặt cả 2, người thì ức vị bị đeo bám, người thì ức vì xin lỗi mà vẫn bị bơ… Xe đi khá chậm làm tôi quan sát được hết trước khi nhỏ rẽ sang hướng khác để đi đến trường.
Tôi lo lắng, lo lắng không phải vì tôi yêu nhỏ và sợ mất nhỏ, mà vì tôi lo nhỏ lại nghe những lời đường mật của nó mà siêu lòng rồi bị lừa và đau khổ. Tiếp xúc nhiều con người nhỏ, tôi nhận thấy nhỏ sống khá khép kín vì chẳng bao giờ nói quá nhiều với bố mẹ, chỉ vài câu hỏi việc nhà việc học là xong. Nhỏ chắc cũng có nhiều bạn bè, mà sao lại chia sẻ với tôi, lạ thật…
Sáng về ở nhà chẳng biết làm gì cả, giờ ngồi nhìn lại căn phòng, quái sao nó sạch sẽ và ngăn nắp thế. Chỉ mới hôm kia thôi tôi còn ném quần áo lung tung khắp phòng, rồi chất đống lên để chuẩn bị giặt mà không thấy đâu. Đi vào nhà tắm thì giặt xong rồi ngâm ở chậu rồi, tôi nghĩ chắc là chị dọn dẹp giặt quần áo hộ thôi nên cầm điện thoại nhắn tin cảm ơn chị. Mà giờ tôi vẫn có câu hỏi… Con gái giặt đồ lót cho con trai thì cảm giác thế nào nhỉ?
Ở phòng thì chẳng có gì cả, đành lượn ra quán net ngồi chơi giết thời gian. Nếu đi cùng bọn bạn thì ngồi đâu cũng được, nhưng đi tự kỷ 1 mình thì tôi luôn chọn máy ở góc trong cùng để khỏi tiếp xúc với ai, đỡ bị ai dòm ngó. Tôi vào facebook xem động tĩnh của em, vẫn là những stt tâm trạng về tình yêu và kèm theo đó là bức ảnh nhỏ chụp tự sướng chu mỏ ra đáng yêu phết. Rồi xem hết những ảnh từ năm 2012, những ảnh đầu tiên thì nhìn nhỏ giản dị nhưng vẫn xinh, rồi dần dần theo năm tháng có phấn son lên một chút, ăn mặc sành điệu hơn một chút làm nhỏ tăng sức thu hút lên hẳn. Rồi kéo kéo thêm tí nữa thì thấy nhỏ up 1 ảnh, chu mỏ chụp phía sau lưng một người con trai, lại ở bàn học nữa, lại còn áo y hệt của tôi đang khoác. Trời đất không biết nhỏ đã chụp trộm tôi lúc nào nữa, vài dòng tít thì nhỏ ghi ”Anh gia sư… 90k, có kem còn 120k bằng cả 2 ngày ăn của tôi rồi.
Ăn xong rồi xem phim, nhỏ sợ ma mà không hiểu sao còn thích xem phim ma, phim ” Kỳ Nghỉ Tai Ương”. Đây cũng là lần đầu tiên tôi được bước vào cái rạp chiếu phim,…
Chap 12:
Sau ngày đi chơi đã đời thì cũng giải tán lúc 10h và tôi đưa nhỏ về. Nếu mà nhỏ mua nhiều đồ thì tôi đã đùn đẩy nhỏ đi taxi rồi mà ai ngờ có mỗi một cái túi. Con gái đang tuổi mới lớn như nhỏ mà bố mẹ cho đi chơi cả ngày không về tôi cũng thấy làm lạ, tôi biết nhỏ ham chơi nhưng khi tiếp xúc với nhỏ thì đâu đến mức độ ”nát” đâu.
– Giờ này mới về mẹ em có bảo gì không?
– Bảo gì là bảo gì cơ? – Nhỏ ngồi sau cứ lấy tay vẽ vẽ gì sau áo tôi
– Thì đi cả ngày không về ý, không sợ bị chửi à?
– Em vẫn thế suốt mà.
– Ừ
Phải đi mất gần 30 phút thì mới về đến nhà nhỏ, nhỏ chào tôi rồi tót vào nhà nhảy nhót vui mừng… Thế là tôi biết ”hẹn hò” là như thế nào rồi…
Về đến nhà cũng gần 11h,năn nỉ mãi bà chủ nhà mới ra mở cửa cho không thì chẳng biết rúc ở đâu qua đêm. Vào nhà với dáng vẻ mệt mỏi, tắm táp xong lao vào giường định ngủ thì có tin nhắn từ nhỏ.
– Mai anh rảnh không, về lúc nào không nhắn tin cho em?
– Anh quên, mai rảnh có gì không?
– Tối mai em tổ chức sinh nhật, anh đến nhé?
– À ừ được rồi.
– Anh rủ thêm bạn đi cùng cũng được ạ. Bye anh ngủ ngon nhé
– Ừ ngủ ngon
Lại có cái phần phải lo, đang chuẩn bị say giấc nồng mà cứ có cái gì lo lắng ập vào đầu là tôi chẳng bao giờ ngủ được. Lo lắng rồi lại chạm mặt thanh niên đa cấp kia, rồi biết bao nhiêu công tử công chúa con nhà giàu mà tôi chẳng bao giờ muốn làm quen hay thậm chí chỉ là một tiếng ”chào”. Nếu cố tỏ ra lạnh lùng thì sẽ lại nghe được những câu ”nghèo mà chảnh chó” mà tôi nghe rất là nhiều rồi. Từ lúc nào tôi nhận ra rằng chẳng bao giờ chơi được với bọn như thế nếu không có tiền. Rồi lại thêm cái nữa là mua gì tặng nhỏ đây, tháng này hao hút quá tiền nhà chưa đóng tiền ăn còn mỗi 300k làm sao chống chọi khi mới đầu tháng, tôi lại không muốn đi vay tiền 3 đứa kia vì mình sống phụ thuộc vào nó quá nhiều rồi. Nếu vay thì nó vẫn vui vẻ cho vay thôi nhưng tôi không thích như thế… Bật bản nhạc mới down lúc chiều nghe rồi nhắm mắt tạm lui lại những suy nghĩ trong đầu…
Sáng đến nhà nhỏ dạy từ sớm rồi chiều nghỉ, hôm nay nhỏ cất hay vứt hết đống gấu bông trên giường rồi nên cảm thấy rộng hẳn, cơ bản phòng nhỏ cũng rộng rồi. Nhỏ khoe mẹ tặng cái vòng bạc khắc tên, rồi bố tặng đôi giày converse rồi diện đồ cũng mất cả tiếng mới học được. Đến lúc học xong thì mẹ nhỏ kéo tôi ra ngoài:...
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ai Giả Vờ Nói Thích Tớ Đi Tớ Đồng Ý Liền
» Ẩn số tình yêu
» Anh biết làm gì với nỗi buồn của em?
» Anh chị từng yêu nhau đến thế, sao lại... nhầm?
» Anh chọn ai? Siêu mẫu hay Osin? phần 2
1234...212223»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ