“ Chuyện nói ra thì dài dòng, nhưng nói đơn giản thì đó là kết quả của tình một đêm. Bởi vì con tâm tình không tốt, uống rượu say mà đem cô ấy trở thành Cung Kỳ, còn cô ấy vì đánh cược với bạn đi tìm tình một đêm, chúng con như vậy ngẫu nhiên lên giường, sau đó mới biết về nhau……..”
“Đây chính là nhân duyên trời định”. Thượng Phu nhân kích động nói: “Đây là ông trời an bài vợ con cho con đó, nếu không tại sau chỉ có một lần Vi Băng đã có thai. Thái Lăng con phải suy nghĩ kỹ đó”.
Anh lắc đầu: “Mẹ, con không yêu Vi Băng, người con yêu là Cung Kỳ, cho nên chúng con sẽ không kết hôn, cũng không giữ lại đứa bé”.
“ Cháu có biết khả năng Vi Băng có thai là rất thấp, cơ hồ bằng không không?” Thượng Lâm Thải Hà thình lình nói.
Thượng Thái Lăng hơi hơi sửng sốt “Bà nội, cháu không hiểu ý của bà”.
Bà chậm rãi nói: “ Bà đã nói chuyện với mẹ của Vi Băng qua điện thoại, cô ấy rất vui vì việc Vi Băng có thai. Cô ấy nói cho bà biết, lần đầu tiên Vi Băng bị* thì con bé đã phải chịu việc dạ con ứ rất nhiều máu, sau đó lại càng không dễ dàng gì. Do máu tụ nhiều nên con bé rất đau bụng, cộng thêm với thể chất của Vi Băng, bác sỹ đã chuẩn đoán, khả năng ma
mang thai của Vi Băng rất nhỏ, nếu mà bây giờ nó bỏ đứa con đi, cháu cho rằng điều đó sẽ ảnh hưởng như thế nào đối với cơ thể của Vi Băng?”
Nói xong, bà hạ đôi con ngươi tinh nhuệ, không chớp mắt nhìn cháu trai.
Thượng Thái Lăng hoàn toàn khiếp sợ.
So với bất kỳ ai thì Khang Vi Băng là người hiểu rõ tình trạng cơ thể của mình nhất, nhưng tại sao cô ấy lại không nói, còn quyết định bỏ đứa bé?
Rốt cuộc là tại sao?
Chín giờ sáng, Thượng Thái Lăng đứng lặng bên cửa sổ sát đất, anh nhìn dòng xe cộ đi lại bên ngoài cửa sổ thủy tinh, cơn mưa đã rửa sạch tường cao ốc cùng với đường đi lại, cơn mưa dầm dề kéo dài giống như tâm trạng của anh, cảm giác tội ác cứ chiếm giữ mãnh liệt trong lòng anh.
Khang Vi Băng đã đến bệnh viện rồi sao ?
Hôm qua, sau khi nghe bà nội nói về tình trạng cơ thể của cô, đã nhiều lần anh muốn gọi điện ngăn cản cô làm tổn thương thân thể mình, anh lo lắng nếu như cô bỏ đi đứa bé sẽ làm ảnh hưởng đến khả năng sinh sản của cô sau này hoặc tệ hơn nữa làm ảnh hưởng đến tử cung của cô, đó cũng không phải là điều anh mong muốn.
Nhưng mà chung quy anh là người ích kỷ, một đêm trằn trọc không thể ngủ được nhưng anh không có gọi điện cho cô, mặc cho buồn phiền cứ ở trong lòng thẳng cho đến lúc trời sáng.
Kỳ lạ là, sau khi bà nội nói về tình trạng của Vi Băng xong thì cả bà lẫn cha mẹ đều không nói gì với anh, cũng không ai bắt anh phải quyết định thế nào, điều này thật khác thường.
Mọi người muốn chính anh đưa ra quyết định sao?
Anh nhìn cơn mưa tầm tã, khóe môi hơi nhếch lên, cười khổ một cái.
Tại sao lúc này anh lại hy vọng mọi người gây áp lực cho anh. Có lẽ lòng anh đã dao động ư?
Mặc kệ thế nào, anh là cha đứa bé trong bụng Vi Băng, anh không nên chẳng quan tâm đến cô mà ít nhất anh nên ở bên cạnh chăm sóc cô.
Rốt cuộc anh cũng cầm lấy điện thoại gọi cho cô, tảng đá nặng trong lòng cũng rơi xuống, anh kiên định hơn.
«Alo…….. ”
” Là tôi, Thượng Thái Lăng “. Anh cảm thấy âm thanh của cô thật yếu ớt, cô đang ở trong bệnh viện sao ?
Hay là đang làm giải phẫu?
Nghĩ đến khả năng này làm cho anh thêm căng thẳng.
Anh gọi điện tới quá muộn sao?
” Anh gọi tới hỏi kết quả phẫu thuật sao?” Hơi thở của cô mỏng manh nhưng vẫn duy trì sự kiêu căng: «Thật xin lỗi, thân thể tôi không thoải mái nên tôi còn chưa đi đến bệnh viện».
” Tôi cảm thấy cả người không có chút sức lực nào, tim đập rất nhanh, tôi nghĩ đến tám phần cục cưng biết tôi không cần nó nên nó mới chỉnh tôi. “
Đáng chết. Cách cô nói chuyện làm anh không thoải mái! Anh nhíu mi hỏi: ” Cô lại chưa ăn cái gì hả?”.
Bởi vì anh nói sẽ không kết hôn nữa cho nên bà nội không cho người mang cháo bí đỏ cho cô sao? Cô gái này, chiều qua cùng anh ăn cháo bí đỏ xong sau đó cũng không ăn cơm nữa à ?
” Tôi không muốn ăn, đồ ăn nào cũng làm cho tôi thấy buồn nôn, nhưng anh yên tâm, tôi sẽ thực hiện đúng lời hứa mà đi làm phẫu thuật, chỉ cần tôi khá hơn một chút sẽ đến bệnh viện luôn».
” Đáng chết! Ai để ý việc cô có đi giải phẫu hay không?”. Anh tức giận hỏi: «Trong nhà cô không có ai hả? Sao không bảo bọn họ đưa cô đi bệnh viện?”.
” Sao anh lại kích động vậy ?” Cô thấy anh thật kỳ quái, «Tôi đang ở phòng làm việc, hơn nữa tôi cũng không muốn cho người nhà biết tình trạng của tôi».
Ngày hôm qua, sau khi về nhà, cô cố ý đi tìm ông nội để nói chuyện, trách ông nội nghe lầm, làm hại danh dự của cô, rồi cô cười to nói không quan trọng, cuối cùng cường điệu nói cô không có mang thai, mọi người bị cô hù dọa cho sửng sốt, muốn hỏi nhưng không biết hỏi từ đâu, cũng không biết có nên tin tưởng lời nói của cô hay không ?
Cô hy vọng chuyện này sớm kết thức, đứa bé chỉnh cô đến phát điên rồi, tựa hồ như lời cô nói, đứa bé hình như cảm giác được cô không cần nói cho nên nó mới buồn bực, cô ngửi thấy cái gì đều buồn nôn, ngay cả uống nước cũng không uống được.
Cô biết cô phải xin lỗi đứa bé này, đều là do sự tùy hứng của cô tạo thành, nhưng nếu giữ nó lại sẽ làm thay đổi mối quan hệ của Thái Lăng cùng bạn gái anh, dựa vào cái gì mà cô thay đổi mối quan hệ của hai người họ.
Cục cưng, kiếp sau lại đầu thai làm con của mẹ đi, mẹ thực xin lỗi ……….
” Cô chờ ở đó, tôi qua tìm cô “.
Thượng Thái Lăng không hiểu mình gấp cái gì, cúp điện thoại liền đi đến địa chỉ mà lúc trước hai người có trao đổi qua danh thiếp.
Nơi cô làm việc là văn phòng tổng giám đốc Tập đoàn Bách Hóa, cách văn phòng anh không xa, lái xe đi khoảng 20 phút.
Anh không có cách nào mặc kệ cô, đứa bé còn tồn tại, điều duy nhất anh có thể làm là phải có trách nhiệm với cô.
Khang Vi Băng đang nằm trong phòng bệnh của khoa phụ sản truyền nước biển.
Thượng Thái Lăng ở phòng bệnh chăm sóc cô, mới giữa trưa nhưng bên ngoài trời u ám, tiếng sấm ù ù, mưa rất to, trận mưa này giống như long trời lở đất.
” Dù sao thì cũng không sinh đứa bé này, cho nên căn bản không cần thiết phải truyền dinh dưỡng». Khang Vi Băng tự nói, giọng điệu có chút tiêu cực.
Cô không biết vì sao lại làm điều thừa thãi là truyền nước biển, nếu đã đến khoa phụ sản, trực tiếp làm giải phẫu sinh non có phải hơn không ?
«Vì sao cô không nói cho tôi biết ?” Anh nhìn cô nằm trên giường bệnh sắc mặt tái nhợt, không bỏ qua thời điểm cô giả vời, nhìn thấy cô thế này, trong lòng anh lại cảng khổ sở.
” Nói cho anh biết cái gì?” Cô không rõ liền hỏi lại.
«Tình trạng sức khỏe của cô».
Cô mở to đôi mắt nhìn anh.
Không, không biết anh đã biết được điều gì ?
Vẻ mặt cô khẩn trương, phòng bị hỏi : «Tình trạng sức khỏe của tôi làm sao ?”.
Thượng Thái Lăng nháy nháy đôi mắt, «Cô không dễ thụ thai, nói đơn giản, bởi vì tử cung của cô có tật làm cho khả năng mang thai rất khó, nếu mà bỏ đứa bé này thì sẽ ảnh hưởng lớn đến khả năng sinh sản của cô “.
Anh vừa mới lén hỏi bác sỹ, tình trạng cơ thể của cô như thế muốn có thai rất khó, mà nếu làm giải phẫu bỏ đứa bé kia thì sẽ để lại di chứng lớn cho cô, mà bác sỹ cũng nói với anh rằng di chứng kia có thể là cả đời, khả năng từ nay về sau cô sẽ không thể mang thai.
” Là ai nói cho anh?” Cô kích động hỏi, cô phát điên mất, thế nhưng anh lại biết được điều đó.
” Điều đó không quan trọng». Anh nhìn cô «Cô anh nên nói sớm cho tôi biết, chúng ta có thể thương lượng “.
Cô ngạc nhiên, «Chẳng lẽ vì nguyên nhân đó anh muốn giữ lại chưa bé?”.
Chương 10
Nhà họ Khang nằm ở trên tầng cao nhất của một khu chung cư cao cấp, diện tích lên đến hai trăm năm mươi mét vuông. Cả bể bơi, vườn hoa ngoài trời cũng thuộc quyền sở hữu của nhà họ Khang.
Thượng Thái Lăng lái xe tiến vào bãi đậu xe. Trước đó, Khang Vi Băng đã thông báo với bảo vệ của chung cư cho nên bảo vệ đã chỉ cho anh chỗ đỗ xe bên cạnh mấy chiếc xe của nhà họ Khang. Anh dừng xe, tắt máy, lấy cháo bí đỏ ra khỏi xe rồi khóa cửa lại.
Lúc chiều, sau khi rời khỏi bệnh viện, Khang Vi Băng kiên quyết bắt anh phải đưa cô về văn phòng nên anh đành phải đưa cô trở về với bộ dạng yếu ớt.
Bởi vì nhìn sắc mặt cô nhợt nhạt, yếu ớt, anh vẫn thấy lo lắng cho cô, lúc tan tầm nhịn không được liền gọi điện hỏi thăm tình hình cô thế nào. Biết cô không ăn được thứ gì nên anh đã quyết định mang cháo bí đỏ tới cho cô, mà cô cũng vui vẻ đồng ý.
Đi thang máy lên lầu 25, đứng trước cánh cửa bằng đá có hoa văn mang màu sắc cổ điển, anh nhấn chuông cửa.
Leng keng!
Một người làm ra mở cửa, lịch sự mời anh vào. Anh vào nhà với vẻ mặt tươi tỉnh, ôn nhu.
Liếc nhìn phòng khách được thiết kế như tái hiện lại phong cách Hoàng thất Châu Âu cổ điển, tất cả đều rất sang trọng từ đèn treo cho tới bàn ghế, đồ dùng khác. Cửa kính phòng khách sát đất có thể nhìn thấy được hết cảnh đẹp ban đêm của Đài Bắc, thật là lung linh huyền ảo.
“ Mau vào, mau vào!”. Khang Lập Đức ngồi trong phòng khách vô cùng nhiệt tình tiếp đón anh.
Anh lễ phép chào “Cháu chào ông, ông khỏe chứ ạ?”
“ Uh, ông tốt lắm, nhìn thấy cháu đến ông rất vui.” Khang Lập Đức trả lời anh. “Vi Băng ở trong phòng, không hiểu sao từ lúc trở về nó luôn kêu mệt, cháu vào xem nó thể nào.”
Tuy Vi Băng khăng khăng rằng cô không mang thai, nhưng ông không tin lời cô nói. Ông tin vào con mắt của mình, nha đầu kia nhất định là có thai. Đây là một việc vui ở trong nhà.
“Thím Lý, hãy dẫn Thượng tổng giám đốc đến phòng của tiểu thư”. Ông Khang nói với người làm.
Thím Lý dẫn anh đến cửa phòng của Vi Băng rồi rời đi. Chờ thím Lý đi xong anh mới gõ cửa.
“Là tôi, Thượng Thái Lăng đây.”
“Vào đi”.
Nhìn cách trang trí trong phòng của cô làm anh cảm thấy không giống với phong cách của cô chút nào. Gian phòng trông rất nữ tính, thanh lịch, khăn ren trắng phủ giường, một loạt đồ dùng đều là màu trắng mang phong cách Châu Âu cổ điển.
“ Anh không cần nhìn”. Cô lười biếng nói: “Không phải tôi thiết kế đâu, tất cả đều do mẹ tôi làm đó, bởi vì mẹ tôi rất thích sự tao nhã cho nên cách bài trí trong nhà đều mang phong cách hoàng gia Châu Âu”.
Anh nở nụ cười, ngồi xuống chiếc ghế màu trắng cạnh giường “Cô thấy khỏe hơn chút nào chưa?”.
Cô gật gật đầu. “Tôi thấy đỡ hơn rồi, nhưng dạ dày trống rỗng, cảm thấy không thoải mái.”
“Cô không ăn được cái gì, dĩ nhiên là dạ dày không thoải mái rồi”. Anh mở chén cháo bí ngô rồi cầm cả chiếc thìa đưa tới trước mặt cô “Nhanh ăn đi, tôi mang đến cho cô hai chén cháo bí ngô, sáng mai có thể hâm nóng lên rồi ăn, không cần nhịn đói”.
Cô nhận lấy chén cháo, dùng ánh mắt cổ quái nhìn anh:” Thật là kỳ quái, chúng ta không tính là thân quen, anh ở trong phòng tôi, mà tôi lại nằm trên giường, ăn đồ ăn anh mang đến, cảm giác này thật là kỳ quái.”
Anh trầm mặc một chút nói: “Tôi đồng ý với cô sẽ nhanh chóng đi về”.
Nói gì thêm nữa cũng giống như bức bách hoài nghi người khác, vì vậy Khang Vi Băng quyết định im lặng ăn cháo của mình.
Chỉ vì một đêm sai lầm mà khiến cô trở thành mẹ của một đứa bé, còn anh ta lại chính là cha của đứa bé. Mọi việc thật là kỳ quái mà người làm cho toàn bộ sự việc này phát sinh lại chính là cô – người đi tìm tình một đêm.
“ Ăn xong cô hãy nghỉ ngơi đi, bác sỹ nói, tình hình trước mắt của cô chưa ổn đinh, cần phải nghỉ ngơi nhiều, tôi đi trước, có gì hãy gọi điện cho tôi, lúc nào cũng được”....


Phone: 01657595739 