Ring ring
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Trong cuộc sống, không tránh khỏi lúc bạn đưa ra quyết định sai lầm. Nhưng nếu bạn đổ lỗi cho người khác vì lỗi lầm của mình… thì bạn vẫn chưa chín chắn đâu.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

CÔ Vợ Nhí Đáng Yêu

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 4601
• Chuyên Mục: Truyện Tình Yêu
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
CÔ Vợ Nhí Đáng Yêu
_Hic! Làm như mình ngon lắm vậy! Ai thèm đâu không biết!- Nhỏ nói trong tiếng nấc.
Khóc mệt, nhỏ thiếp vào giấc ngủ. Và chắc không ai đoán được đâu. Nhỏ đang ở trên cành táo. Lúc nãy buồn quá, nhỏ leo lên cho mát, khóc cho đã để khỏi ai thấy, nào ngờ bây giờ nhỏ ngủ luôn trên ấy. Lăn, lăn qua, lăn lại, nhỏ nằm ngủ nào có yên, và…
_Ui da!
Tiếng kêu làm nhỏ giật mình tỉnh giấc. Nhỏ thấy mình đang nắm trên cài gì đó mềm mềm, êm êm lạ.
_Trời, cô có đứng vậy không hả? Còn nhún nữa hả?
_Ủa, là người hả?- Nhỏ lật đật bò dậy.
_Chứ không lẽ là cái mền?
Tròn mắt nhìn người thanh niên trước mặt, nhỏ cố nén cười. Nếu anh ta mà biết nhỏ nghĩ anh ta là cái mền thật, chắc nhỏ có mà tiêu.
_Chuyện gì thế?- Mọi người chạy ra, bà Quang hỏi- Ai vậy Phong?
Nhỏ lắc đầu tỏ vẻ không biết. Bà Quang đưa mắt nhìn chàng thanh niên, anh đang phủi phủi bụi nới cánh tay, mặt mày quá ư là khó coi.
_Mợ! Bộ mợ không nhận ra con hả?- Anh ta lên tiếng.
_Quốc Huy phải không?
_Con đó mợ!- Anh nhăn nhó- Nhà mợ mà cũng có đá tảng nữa sao?
_Làm gì có hả con?- Bà ngơ ngác.
_Anh ấy nói con đó mẹ!- Nhỏ nghênh mặt nhìn chàng trai- Xí, đàn ông con trai gì mà nhỏ mọn! Mà ai bảo anh đứng ngay dưới gốc cây làm gì?
_Cô là ai thế?
_Là mẹ con đó chú Huy!- Minh Kỳ rối rít khoe.
_À ra là “mợ hai “ nhà này! Nghịch như khỉ!
_Anh…
_Hai đứa thôi đi!- Bà Quang nghiêm giọng- Có muốn gì thì vô nhà mà nói!
Mọi người vào nhà thì Minh Thiện cũng vừa xuống tới phòng khách. Hai chàng trai ôm chầm lấy nhau, mừng rỡ.
_Lâu quá không gặp! Anh vẫn phong độ như ngày nào!
_Hahaha em cũng vậy mà!
_Mèo khen mèo dài đuôi!- Tiểu Phong bĩu môi.
Phớt lờ nhỏ, Quốc Huy và Minh Thiện đến ngồi nói chuyện với bà Quang.
_Tiểu Phong, con cũng lại đây!
Miễn cưỡng, nhỏ đến ngồi cạnh bà. Nhóc Minh Kỳ cũng sà lại cạnh nhỏ, nó thì thầm:
_Mẹ! Mẹ!
_Gì?
_Lúc nãy mẹ làm gì chú Huy vậy?
_Mẹ đè chú con đó!- Nhỏ tỉnh bơ.
_Đè?
_Ừ, mẹ lăn từ trên cây xuống đè chú con một phát… chết tươi!
Nghe giọng điệu của nhỏ, thằng nhóc cười khanh khách làm mọi người chú ý.
_Con cười gì đó Kỳ!- Thiện lên tiếng.
_Dạ…- Nhìn về phía Huy, nó lại cười- Con cười chú Huy bị mẹ đè một phát…chết tươi!
_Hả?
Ai cũng quay nhìn nhỏ làm nhỏ thiếu điều muốn chui xuống đất mà trốn cho đỡ quê. Liếc Minh Kỳ một cái bén ngót, nhỏ cố nặn ra một nụ cười:
_Minh Kỳ nó đùa đó mà! Con hổng có nói gì với nó đâu!- Nhỏ quay sang bà Quang.
_”Mợ hai “, “mợ “ không nói thì sao nó biết?- Huy dài giọng trêu chọc- Đã leo lên cây ngủ như khỉ mà còn…
_Anh có im đi không hả?
Giờ thì bà Quang cũng hiểu tại sao lúc nãy ngoài vườn hai đứa cãi nhau. Con dâu bà thật…trẻ con quá đi mất.
_Thôi nào, mỗi đứa nhịn nhau một câu không được ah`?
_ Hì hì, con chỉ định chọc “mợ hai “ chút thôi mà!- Huy cười, quay sang Thiện- Em thật xin lỗi, đám cưới anh mà về không kịp. Cũng tại mua lộn vé. Không ngờ anh lại cưới một cô nhóc đáng yêu thế này.
_Không có gì đâu. Em về chơi là vui rồi.
Hai người đàn ông lại huyên thuyên nói chuyện. Nhỏ ngồi nghe một hồi rồi ngủ gục lun, Minh Kỳ cũng vậy. Hai mẹ con tựa vào nhau mà say sưa “mơ “.
Hơn mười giờ. Thiện bồng nhỏ trở về phòng, còn Minh Kỳ thì để Huy lo.. Nhìn nhỏ trong giấc ngủ, anh không nghĩ là nhỏ đua đòi, bán rẻ mình thế. Thật ra thì lúc nãy anh cũng thấy nhỏ ngồi trên cây. Từ lúc ra khỏi phòng, nhỏ chạy xuống giường và leo tót lên cây mà khóc. Anh thấy hết. Thấy cả cái cảnh nhỏ nằm lên người Quốc Huy cứ như là đang yêu nhau. Anh khó chịu lắm, chẳng biết vì sao, nhưng anh vờ như không biết, vẫn cười nói vui vẻ. Con người thật lạ!
Vậy là đã hơn nửa tháng về nhà chồng. Nhỏ vẫn là nhỏ, ngây thơ, nghịch ngợm như ngày nào. Dạo này nhỏ và Minh Thiện dường như không biết có nhau trên đời, chẳng có lấy một câu ngoài những lúc có đông đủ mọi người thì phải “đóng kịch “ chứ. Mối quan hệ giữa nhỏ và Quốc Huy thì cũng khá hơn tí rồi, ít nhất là anh ta không còn trêu nhỏ và nhỏ cũng không còn cạnh khóe anh ta nữa. Riêng về nhóc Kỳ thì khỏi nói, hai mẹ con cứ bày trò chơi suốt ngày, hết bắn bi, đá dế lại đến ú tim. Nhìn thấy hai mẹ con vui mà bà Quang cũng vui lây. Bà thích như thế này, nhà bà bớt vắng lặng từ ngày có nhỏ. Nhỏ như thổi một luồng sinh khí mới vào ngôi biệt thự vốn dĩ lạnh lẽo này.
Vui đó nhưng bà cũng buồn đó. Bà lo lắm. Làm sao mà bà không hiểu con trai bà và con dâu bà chỉ là đóng kịch mà thôi. Bà không biết cưới Tiểu Phong cho Minh Thiện có sai không. Rồi con bé sẽ ra sao khi trái tim Thiện đã chai đi kể từ ngày Quế Phương qua đời. Nghĩ mãi bà cũng không biết phải làm thế nào. Bà thở dài. Thôi thì phó mặc cho số phận.
_Sao mẹ dậy sớm zậy?- Nhỏ đến cạnh bà Quang, khẽ hỏi.
_Hôm nay con mới biết ah?- Bà cười- Mọi bữa con có biết ta dậy giờ nào đâu mà bảo sớm?
_Í da, mẹ chọc con!- Nhỏ đỏ mặt.
_Ờ mà sao hôm nay con dậy sớm thế?- Bà vẫn tiếp tục cười.
_Hôm nay con nhập học mà mẹ!
_À ra thế, tí nữa bảo chồng con chở đi luôn!
_Thôi, con muốn tự đi hơn!
_Bằng chiếc môtô đó ah? Mẹ thật không hiểu tại sao thằng Thiện lại mua nó cho con nữa?
Đưa mắt nhìn chiếc môtô, nhỏ thích lắm. Hồi đó nhỏ đã bao đêm nằm mơ thấy nó mà. Nhưng đồng thời, nhìn thấy nó nhỏ cũng thấy khó chịu vô cùng, làm sao mà nhỏ có thể quên cái buổi nói chiện với “ông chồng “ nhỏ hôm đó chứ.
_Dạ… Tại vì…!- Nhỏ ấp úng.
_Vợ con thích mà mẹ!- Thiện đã xuống đến phòng khách, giọng anh ngọt lịm- Mà con thì không chịu nổi đâu nếu thấy vợ con buồn.
_Haiz…để vợ con đi thứ đó thật là nguy hiểm đó!
_Không sao đâu mẹ! Chừng vài bữa là vợ con chán thôi mà! Cổ còn “trẻ “ mà mẹ!
“Trời đất! Hình như anh ta **** mình thì phải? “ Nhỏ quắc mắt nhìn Thiện, cứ xem cái kiểu kéo dài giọng chữ “trẻ “ của anh là nhỏ phát bực.
_Bảo người ta con nít thì nói đại đi! Đồ dị hợm!- Nhỏ lẩm bẩm.
_Con nói gì đó Phong?- Bà Quang hỏi.
_Ơ…dạ…có gì đâu mẹ! Tại con “cảm kích “ chồng con qua thôi mà.
_Ôi bà già này thật không hiểu nổi các cô cậu nữa. Thôi, vào ăn sáng đi!- Bà đổi giọng nghiêm- Nhưng hôm nay con phải đi với chồng con đó Phong, đưa bé Kỳ đi học nữa. Không được đi xe máy đâu.
Nói rồi bà bỏ vào nhà ăn. Nhỏ cũng nhăn nhó đi theo bà, không quên lườm Thiện một cái. Anh mỉm cười, nụ cười hiếm hoi suốt hai tuần qua, nhìn theo cái dáng giận dỗi của nhỏ, anh khẽ nói:
_Trẻ con!
Ngồi trong xe với Thiện, nhỏ cảm thấy ngột ngạt vô cùng. Cũng may là có thêm nhóc Kỳ, cái miệng thằng bé cứ tíu tít suốt. Đó, đó, nó lại nói nữa đấy:
_Hihi mẹ của mấy đứa bạn con không có đi học đâu!
_Rồi sao?
_Chỉ có mẹ là đi học thôi! Hihi…hihi…
_Thì mẹ là hàng độc! Có gì mà con phải cười?
_Chú Huy với ba nói chỉ có con nít mới phải đi học thôi!- Thằng bé ngây thơ trả lời.
Nhỏ tức muốn lên ruột. Liếc Thiện một cái bén ngót, nhỏ cười cười nói:
_Ừ mẹ con nít, đâu có già được bằng ba con với chú Huy!
_Vậy là mẹ trẻ, ba già hả mẹ?
_Uh, giống như cái câu gì mà hôm qua con xem kịch thấy ấy!
_Kịch mà hồi tối con xem với mẹ đó hả mẹ?
_Uh con nhó câu đó hông?
_Dạ nhớ…” Trâu già khoái gặm cỏ non”- Minh Kỳ ngây ngô trả lời.
_Hahahahahahah, đúng rồi đó con , “Trâu già khoái gặm cỏ non “. Hahahah….
_Hihihi….hihihi…
Thấy nhỏ cười, nhóc Kỳ cũng cười theo. Bỗng…
_Keeeettttt….
_Ui da!
Đầu nhỏ đập vào kính xe kiu một cái “coong “. Đau quá là đau. Nhỏ quay sang Thiện, thấy anh đang cười, cố dằn lại, nhỏ nói:
_Ông lái xe bao nhiêu năm rồi hả?
_Cô có ý kiến gì ah?
_Chạy xe như ông mà cũng bảo là biết chạy nữa ah?
_Sao lại không?- Thiện nói tỉnh- Mà tôi có làm gì cô chưa mà cô lớn tiếng thế?
_Ông làm tôi u đầu rồi này!
_Nè nè, không có “ông làm “ nha! Tôi chẳng đụng tay đụng chân gì đến cô ah!
_Tự nhiên thắng gấp là sao?
_Tới trường cô rồi, nhiều chuyện quá nên không thấy ah?
_Nhiều chuyện kệ tui!- Nhỏ cãi bướng- Trâu già nhỏ mọn!
_Tôi mà là trâu già thì cô cũng chẳng phải cỏ non đâu nhá! Tuổi thì nhỏ mà cái mặt cứ như là bà cụ.
_Ông…ông là đồ vô duyên!- Nhỏ hét.
_Có duyên cũng phải lựa người chứ. Hơi đâu mà đùa với con nít.
_Xí! Ba xạo!
Nhỏ mở cửa chui ra khỏi xe, kịp nhéo cho Thiện một cái rõ đau. Hất mặt về phía anh kiểu thách thức, nhỏ nói:
_Chọc tui nữa là còn hơn thế nữa đó! Hứ!
Thiện lầm lì nhìn nhỏ. “ Nhóc con! Tôi cho cô biết thế nào là lễ độ”. Anh nhấn ga phóng đi. Chợt nhỏ nghe tiếng bé Kỳ gọi:
_Mẹ ơi, mẹ, sao mẹ không lấy cặp đi?
Hoảng hồn, nhỏ ba chân bốn cẳng chạy theo chiếc xe. Chắc mẩm là Thiện đang chơi khăm nhỏ. Anh không chạy nhanh nhưng vẫn giữ một khoảng cách mà nhỏ không thể đuổi kịp. Được một quãng, mệt quá, nhỏ ngồi bệt xuống đường, thở lấy thở để.
_Chị ơi!- Một thằng nhóc đứng trước nhỏ, nó chìa cái cặp cho nhỏ- Cái anh kia bảo em đưa chị này!
Không kịp để nhỏ hỏi gì, thằng bé đã phóng đi sau khi dúi vào tay nhỏ một mảnh giấy và cái cặp, đương nhiên là của nhỏ.
“Mẹ mua cho con heo đất, í a í a…” Có tiếng điện thoại reo. Nhỏ bật máy, nhẹ giọng:
_Alo! Ai đó?
_Hahaha cô đi thi marathon coi bộ được đó!
Nhận ra tiếng của Thiện, máu nhỏ như sôi lên, nhỏ hét:
_ÔNG CHẾT VỚI TÔI!!!!
_Vâng, tôi chờ…hahahahah.
Thiện tắt máy, nhỏ bực ghê nơi. Chợt nhớ mảnh giấy trong tay, nhỏ mở ra:
“Mẹ ơi! Chiều nay mẹ đón con nha! Ở trường tiểu học Võ Văn Tần đó mẹ! Con yêu mẹ! “
_Haiz…không vì thằng nhóc này thì mình chả khổ thế này!
Nhìn đoạn đường quay lại trường, nhỏ lắc đầu ngán ngẩm.
_Mô phật!
_Cố lên! Cố lên! Hộc…hộc…! Gần tới rồi!
Nhỏ vừa đi vừa thở, xem như tô phở sáng nay theo mây theo gió mất rồi. Càng nghĩ nhỏ càng tức, vung chân nhỏ đá mạnh hòn sỏi một cái.
_Ui da!
Ngước ánh mắt cực kỳ “ăn năn “ lên, nhỏ nhìn xem nạn nhân của mình là ai. Chợt nhỏ phá lên cười.
_Hahahahahahahah…..
_Anh bẻ răng em bây giờ! I….I….M….M…
_Tưởng ai, hóa ra anh hai, hihi!- Nhỏ vẫn cười- Cái mặt anh trông “đáng yêu” quá!
_Nhờ phước em đấy!- Hoàng nhăn nhó- Sao mà em ám anh hoài vậy Phong?
_Tại em là em anh mà!
_Chắc kiếp trước anh vụng đường tu!- Hoàng lắc đầu rất ư là tội nghiệp.
_Chết anh đi!
Nhỏ đấm thùm thụp lên vai Hoàng, hai anh em cười nắc nẻ. Vậy đó, mặc dù bày trò chọc ghẹo, cạnh khóe nhau nhưng hai anh em thương nhau hết sức. Phải nói họ là một cặ bày trùng, phối hợp cực kỳ ăn ý trong nhìu phi vụ từ “làm ăn “ của nhóm Windspeed. Ở đây phải kể thêm một người nữa, cũng là thành viên kỳ cựu của nhóm, quậy cũng không kém đâu. Đấy, người đó đang đến đấy.
_Vui quá nhỉ?
_Uhm anh em ta mà!
_Lúc nãy có người còn chạy vào bảo tao ra can! Sợ hai anh em mày xáp lá cà nữa đó!
_Cũng sắp rồi! Nhưng thấy tao đẹp não nùng quá nên anh tao không nỡ!
_Ừ, trong mày cũng “não nùng “ quá nhỉ?
Hơi nhột trước ánh mắt của Minh Hằng, nhỏ đưa mắt nhìn lại mình. Đúng là “não nùng” thật. Tay chân thì lắm lem, mặt mày thì bơ phờ, đầu tóc thì rối bù. Đây, kết quả của một cuộc chạy nước rút....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Tìm được nhau khó thế nào. (2015-01-16)
»Người yêu đầu tiên. (2015-01-16)
»CHO ANH ĐƯỢC NẮM TAY EM. (2015-01-13)
»Yêu chị, hàng xóm à!!!. (2015-01-13)
»tất cả là yêu. (2015-01-05)
1234...242526»
Bài viết ngẫu nhiên
» Ai Giả Vờ Nói Thích Tớ Đi Tớ Đồng Ý Liền
» Anh biết làm gì với nỗi buồn của em?
» Anh chưa bao giờ nghừng nhớ, và nghừng yêu em
» Anh Muốn Ngủ Với Em Thêm Một Chút
» Anh sẽ trở về... (rất hay và cảm động)
1234567»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ