Nhìn căn phòng với các vật dụng được trùm khăn trắng. Hằng gật gù:
_Em cũng nghĩ vậy!
_Chưa chắc!
_Sao chứ? Em thấy gì hả Phong?
_Không có bụi!
_Ừ, con thấy sàn nhà sạch bong, chắc ngày nào cũng được lau chùi!- Kỳ ngồi bệt xuống sàn.
_Thế thì ai lau?
_Làm sao tao biết được!- Nhỏ gắt- Chắc ma đó!
_Đi lên lầu!- Hoàng nghiêm giọng.
_Ừ!
Cả bọn nhẹ bước lên lầu. Không có tiếng động gì ngoài tiếng tim của cả bốn cứ đạp liên hồi trong lồng ngực. Lên hết các bật cầu thang là một dãy hành lang hẹp. Rùng mình, cả bốn nắm chặt tay nhau.
Dãy hàng lang tối om, dài ngoằng. Câu hỏi dậy lên trong lòng cả bốn : “ Nếu ở đây không có ai thì cái gì phát ra tiếng thét lúc nãy? “.
_Mẹ!- Minh Kỳ nắm chặt tay nhỏ. Bàn tay bé tí của nó ướt đẫm mồ hôi.
_Đừng sợ! Mẹ vẫn đi sau con mà!- Nhỏ trấn anh nó.
_Chúng ta vào thử phòng này đi!- Hoàng nói khi đứng trước căn phòng cuối dãy hành lang- Nếu không có gì thì đi lên tầng trên.
_Sao phải là phòng này?- Hằng thắc mắc.
_Vì nó không có khóa!
Cánh cửa nhẹ mở ra, nối đuôi nhau, cả bọn bước vào.
_Tối quá!- Hằng khẽ nói.
_Bật đèn đi mẹ!- Minh Kỳ níu níu tay nhỏ.
_Ừ, “chúa” trổ tay thử đi!
_Hết cách rồi con. Ta không biết!- Nhỏ trả lời bằng giọng rất ư là thễu não.
_Lấy điện thoại ra, bật lên!- Hoàng đưa ý kiến.
_Hay!
Thế là bốn cái điện thoại chụm vào nhau. Ánh sáng yếu ớt được di chuyển trong phòng và dừng lại ở một chỗ…Họ thấy một cô gái tóc tai rũ rượi, mắt trợn tròn, lưỡi thè dài ra.
_M…m…a…a!- Hoàng lắp bắp.
_Á…á…á…á…
Tiếng thét lúc nãy lại vang vọng khắp tòa biệt thự, bốn kẻ đứng đó cũng thét lên một tiếng kinh hoàng rồi bất tỉnh.
Á ma ma! Đừng có ăn thịt tui! Tui sợ lắm!-Nhỏ bật dậy la chí chóe.
_Em có sao không?- Một giọng nói trầm ấm vang lên.
_Con lạy bà ma, tha cho con đi! Con hứa con sẽ cúng quãi cho bà!- Nhỏ chắp tay xá xá.
_Phong! Anh Huy nè! Bình tĩnh đi.
Định thần lại. Nhỏ thấy Quốc Huy đang ngồi trước mặt mình. Trông anh có vẻ rất lo lắng. Đưa mắt nhìn xung quanh, nhỏ thấy mình đang ở trong một căn phòng tuy cũ kĩ nhưng rất sạch sẽ và có lẽ nó tốt hơn…căn phòng lúc nãy.
_Em bình tĩnh lại chưa?- Huy hỏi.
_Em đang ở đâu? Con ma đâu rồi!
_Ma cỏ gì ở đây?- Huy nhăn nhó- Em đang ở phòng anh.
Như chợt nhớ ra điều gì, nhỏ nắm vai Huy lắc lắc:
_Mọi người, anh Hoàng, Hằng với bé Kỳ đâu? Họ bị gì rồi hả anh?
_Em tưởng tượng hay thật!- Huy cười- Uống cái này đi cho bình tĩnh lại rồi mình nói chuyện!
Nhận lấy cốc sữa nóng từ tay Huy, nhỏ vẫn còn hoang mang. Chuyện gì đã xảy ra? Mọi người sao rồi? Còn con ma đó thì sao? Rất rất nhiều câu hỏi hiện ra trong đầu nhỏ. “Dầu sôi lửa bóng thế này mà ngồi uống sữa là sao? “.
_Anh…
_Em không phải lo. Mọi người đã tỉnh và đang dùng suop ở ngoài. Chỉ có em là giờ này mới dậy đó!
_Em không hiểu!- Nhỏ nhíu mày- Vậy còn…
_Chỉ là mô hình thôi mà nhóc! Anh làm đó!
_Anh?
_Ừ, anh là chuyên viên chế tạo mấy thứ đó mà!
_Còn cái âm thanh?
_Cũng anh!- Huy có vẻ tự hào lắm- Tạo ra mấy cái hiệu ứng âm thanh đó không dễ đâu đó!
_Vậy là…
_Anh vừa mua căn biệt thự này! Nhưng chưa có thời gian tu sửa. Vả lại anh thấy để vậy nó có cảm hứng làm việc hơn!
Ngồi thừ một lúc như để thấu hiểu điều Huy vừa nói. Nhỏ quắc mắt nhìn anh:
_Giỏi nhỉ?
_Hì, anh xin lỗi vì làm mấy em sợ!
_Chú Huy ác lắm!- Minh Kỳ chạy vào- Mẹ, mẹ đỡ chưa?
_Ừ, con không sao chứ? Bác hai với cô Hằng đâu?
_Dạ, đang xử lý con ma!
_Xử lý?- Huy nhíu mày- Là sao?
_Dạ, là bứt tóc nó, đập nó!- Kỳ huơ huơ tay minh họa.
_TRỜI!!!!
Huy phóng một mạch ra ngoài. Cái mô hình khó khăn lắm anh mới làm được, vậy mà…” Trời ạ! Mình điên mất! “.
Cầm cái mô hình đã bị “hành hạ “ thê thảm trong tay. Huy nhăn nhó thấy mà thương:
_Mấy em có gì thì trút giận lên anh! Trời ơi ác gì mà ác quá!
_Nó hù tụi em muốn đứng tim, chưa bẻ đầu nó là may, ở đó mà ác!- Hằng chu môi.
_Cũng tại mấy em! Bộ nó tự chạy ra đường hù mấy em ah?
_Cái gì?- Mặt Hằng đã bắt đầu chuyển màu- Ý anh là sao hả?
_Xâm nhập gia cư bất hợp pháp, còn đánh đập bảo bối của anh nữa! Không xin lỗi, còn lớn tiếng ah?
_Anh…
_Thôi!- Hoàng kéo Hằng ngồi lại ghế- Lỗi tại cả hai!
_Ừ! Mày bớt nóng đi!- Nhỏ nói.
_Chắc giờ này ba tỉnh rồi ha!- Minh Kỳ phát biểu một câu chẳng ăn nhập vào đâu nhưng lại có trọng lượng ngàn Cân.
_TRỜI!- Nhỏ bật dậy khỏi ghế_ TIÊU TUI RỒI!
_Ọc, mày có cần phải sợ thế hông?- Hằng cười cười trêu- Ma còn cò gan đi coi mặt mà lại sợ chồng!
_Hắn còn ghê hơn ma!- Nhỏ nghe sống lưng mình lạnh toát- Thế nào hắn cũng xài cái bộ mặt “nước đá “ đó để “xử “ mình…huhu…
_Thôi. Để anh chở em với bé Kỳ về!- Huy nói- Anh giải thích giùm cho!
_Nhưng mà…
_Không nhưng gì cả!- Hoàng khoát tay như để chấm dứt- Em với Kỳ theo anh Huy về, Anh với Minh Hằng cũng về. Xe em cứ gửi ở đây đi!
_Dạ!
Nhỏ trả lời ỉu xìu. Cứ nghĩ tới cái viễn cảnh bị Thiện nhìn bằng ánh mắt lạnh ơi là lạnh là nhỏ sợ. Nhỏ chỉ thích anh cười, anh cười rất đẹp. Không biết từ bao giờ, nhỏ chú ý tới sở thích cũng như những thói quen của anh. Có lẽ vì vậy mà nhỏ sợ lắm khi anh nhìn nhỏ bằng ánh mắt vô cảm. “Mình bị gì vậy? Tự dưng nghĩ tới anh ta là tim đập liên hồi ah! “, nhỏ lắc mạnh đầu, cố xua hình ảnh Thiện.
Nhỏ đâu hay nãy giờ, từ lúc lên xe, Huy cứ nhìn nhỏ chăm chăm. Anh thấy mình thật có lỗi khi đã làm nhỏ sợ. Nhưng cũng cám ơn cái tính tò mò đã đưa nhỏ đến nhà anh. Kể ra thì anh cũng được nhìn nhỏ một cách thoải mái như thế này. “ Nhóc là cô bé ngốc, chỉ có mỗi em là không biết tình anh! “
Nhưng dù thế nào đi nữa, anh cũng phải chôn chặt tình cảm này. Hạnh phúc không hẳn là phải có được người mình yêu mà là được nhìn thấy người đó hạnh phúc. Cao thượng. Vâng, đó không phải là hành động ngu ngốc.
Thiện cứ đi tới đi lui trong nhà, chốc chốc anh lại nhìn đồng hồ. Bốn giờ. Con bé “vợ anh “ với Minh Kỳ đi đâu? Không biết họ có chuyện gì không. Càng nghĩ anh càng lo, mà càng lo thì lại càng tức. Thật ra thì khoảng 2 giờ anh tỉnh dậy, không thấy Tiểu Phong đâu, anh sang phòng Minh Kỳ tìm, cũng không thấy nốt. Mấy nay, mẹ anh về quê, anh giao Minh Kỳ cho Phong, bây giờ chẳng thấy cả hai đâu, anh gần như phát điên. Xách xe chạy vòng vòng kiếm, cũng không có. Anh đành về nhà ngồi chờ, mong là hai mẹ con không sao.
Có tiếng xe đỗ xịch trước cổng, Thiện phóng như bay ra, anh khựng lại khi thấy xe của Huy. Nhỏ và bé Kỳ bước xuống xe, Huy cũng xuống, mắt Thiện tối sầm lại.
_Anh Thiện! Em đưa Phong với Kỳ về cho anh! Chắc anh lo lắm!
_Sao em lại đưa về?
_À! Mấy cô cậu nghịch ngợm lại phá nhà em đấy mà!- Huy cười- Anh đưa hai mẹ con vô nhà đi, chắc Kỳ mệt lắm rồi đó! Em về!- Quay sang nhỏ, anh cười- Nghỉ đi cho khỏe nha nhóc!
_Dạ!- Nhỏ lí nhí.
Thiện đã quay vào trong nhà, anh quên cả phép lịch sự là phải chào Huy. Bây giờ anh chẳng nghĩ được gì cả. Cái ý nghĩ Phong đã ở bên cạnh Huy suốt đêm qua làm anh thấy chênh vênh, hut hẫng. Huy, Phong và cả Minh Kỳ- con anh- họ nói chuyện với nhau như một gia đình, quan tâm nhau, thế còn anh, anh là gì?
Vào đến phòng khách, nhỏ bắt gặp ngay ánh mắt lạnh lẽo của Thiện. Có vẻ như anh giận lắm, thà rằng anh la lối thì nhỏ cảm thấy dễ chịu hơn là cứ im lặng thế này.
_Con lên phòng ngủ đi Kỳ!- Thiện nghiêm giọng- Còn cô, ngồi xuống đó!
Nhỏ lính quýnh làm theo lời Thiện, ngồi xuống ghế và cúi gầm mặt xuống, không dám nhìn anh lấy một lần. Minh Kỳ đã lên phòng ngủ rồi, Thiện vẫn im lặng. Anh giận nhiều lắm, nhưng không biết phải nói như thế nào. Anh có quyền gì để bắt nhỏ phải thế này thế nọ khi mà ngày đầu nhỏ về đây, anh đã bảo tất cả chỉ là hợp đồng. Giận nhỏ, anh lại giận cả bản thân. Mình làm thì mình chịu chứ biết trách ai bây giờ?
_Tui xin lỗi!- Nhỏ ấp úng- Anh…anh…muốn sao tui cũng chịu!
_Cô thích Huy ah?- Thiện nghe giọng mình sao lạ quá. Phải khó khăn lắm anh mới mở lời hỏi được. Giờ thì anh đã hiểu, anh yêu nhỏ mất rồi.
_Vô…vô…duyên!- Nhỏ đỏ mặt.
_Tôi hiểu rồi!- Thiện bật dậy, đi lên phòng. “Đừng mộng tưởng nữa! “, anh tự nói với bản thân mà nghe chát đắng.
_Khoan đã!- Nhỏ nắm chặt tay anh- Sao lại hỏi tui như vậy? Chẳng lẽ anh thích tôi yêu Huy sao?
_Thích hay không thì có nghĩa lý gì đâu?
_Tôi không yêu Huy!- Nhỏ gằn giọng- Nếu anh muốn ly dị thì cứ nói, đừng có…đừng có viện cớ này nọ! Quế Mai thích hợp với anh lắm mà!
Xoay người lạ, Thiện thấy nhỏ khóc. Đây là lần thứ hai anh thấy nhỏ khóc. Vợ của anh hãy còn bé bỏng, yếu đuối lắm. Những lời nhỏ vừa nói phải chăng, phải chăng nhỏ cũng yêu anh?
_Đừng…đừng khóc nữa!- Thiện nhẹ lau những giọt nước mắt trên gương mặt trằng hồng- Phụ nữ chỉ giỏi dùng nước mắt để trấn áp đàn ông!
_Tui là con gái!- Nhỏ hất tay Thiện ra.
_Ừ! Thì có ai bảo là con trai đâu!
_Xì! Đồ lưỡi không xương!
_Tự dưng sao bảo anh hợp với Quế Mai?- Thiện đổi cách xưng hô.
_Vậy sao bảo tui yêu anh Huy?
_Em cứ thử ở nhà, sốt ruột lo cho ai đó rùi thấy họ về với một người khác phái giữa đêm khuya xem em có giận không?
_Tự nhiên giận! Vợ chồng hợp đồng mà giận!
Bất ngờ, Thiện đặt một nụ hôn lên môi nhỏ. Nhỏ đứng chết trân, thụ động đón nhận nụ hôn từ anh. Gì thế nhỉ? Sao tim nhỏ đập ghê thế? “Từ từ thôi, bộ mày mún nhảy ra ngoài luôn hả tim? “. Nhỏ nào hay Thiện cũng có cùng suy nghĩ với nhỏ. Hạnh phúc có phải đang về?
_Vợ chồng thôi! Không có hợp đồng!- Thiện âu yếm nhìn nhỏ.
_ Gì…gì chứ? Lật lọng hả?- Nhỏ xoay mặt đi để trấn tỉnh mình.
_Lật lọng nè!- Anh búng nhẹ chóp mũi nhỏ.
_Chứ…chứ gì nữa!
_Nè nhỏ, mặt em y như trái cà chua đó!- Anh trêu.
_Kệ tui mà!
_Thì ra nhỏ chưa biết hôn!
_Đã nói là không giỡn nữa mà!
_Ừ thì không giỡn! Mai mốt mà con phát ngôn bừa bãi như vậy nữa là anh hôn nữa đó!
_Tui hổng sợ!
_Sao lại tui hả? Vợ là phải xưng em chứ!
_Hông!- Nhỏ chu môi cãi lại.
_Sao? Giờ muốn sao nè?- Anh từ từ tiến lại gần.
_Thôi thôi đừng có hôn nữa! Ờ…em thì em!
_Thế có phải ngoan hông?
_Bắt nạt người ta!
_Hahahaha!- Kéo nhỏ lại ghế ngồi cạnh mình, anh nói- Kể cho anh nghe chuyện tối qua đi nhóc, anh tò mò lắm rồi đó!
_Ừ thì…
Nhỏ kể xong chuyện thì Thiện ôm bụng cười rũ rượi. Thật anh sợ cô nhóc này ghê luôn, mà nói đúng hơn là sợ cả cái nhóm Windspeed gì gì đó nữa. Quậy hết biết luôn. Nhưng kể ra thì anh cũng thấy tự hào lắm về nhỏ, nhỏ còn ít tuổi mà có lòng nhân từ, làm được nhiều việc tốt hơn anh. Cái quán kem là một minh chứng cho điều đó.
Xoay qua thì anh thấy nhỏ đã ngủ tự lúc nào. Chắc có lẽ nhỏ mệt lắm. Anh bật cười, khẽ nói:
_Nhóc, anh yêu em!
Thiện rón rén bước vào phòng. Anh bắt gặp cô vợ nhỏ của mình đang ngủ say sưa trên giường. Thật hết biết vợ anh, con gái gì mà ngủ không chút ý tứ, dang cả hai tay hai chân ra mà ngủ mới đau chứ. Ngồi ngắm nhỏ một hồi, bất giác, anh đặt lên môi nhỏ môt nụ hôn. Haiz… dường như kể từ ngày đầu tiên hôn nhỏ là anh bị nghiện hay sao ấy. Cứ hễ có cơ hội là “hun “ ah.
_Ý ý ý…dê!- Nhỏ vùng dậy đẩy anh ra.
_Đâu? Đâu? Dê đâu?
_Hic! Nó mới hun em nè! Úi da!- Nhỏ ôm lấy đầu vì bị anh cú cho một cái rõ đau.
_Hỗn nè! Dám nói anh dê em ah?
_Thì tại anh! Hic, ai biểu…ai biểu…
_Ai biểu em ng

Phone: 01657595739 