Nó ngước đầu lên. Không ai khác ngoài tên mới đến đang đứng nhìn nó cười nham nhở. Hứ! đang ở trong đó sao tự dưng lại chưa ra đay làm gì? Làm như quen biết lắm ak? Đang lúc nó nhăn nhó vì bị làm phiền thì một đám con gái chạy đến chỗ nó và hắn. Hik! Nó bị người ta chen lấn, đè bẹp một cách không thương tiếc. Ngộp thở! Thiếu oxi trầm trọng. Nó muốn ra, cố lách, cố lách nhưng không được. Tụi kon gái đang cố lách vào trong, không để trống một lỗ hở nào đến con kiến cũng khó lòng lọt ra nổi huống chi là nó. Hik! Nó muốn đi ra chứ có muốn tranh giàng tên ấy với mọi người âu muk không cho nó đi. Chen lấn! chen lấn! nó càng ngày càng bị đẩy vào gần hắn hơn, gần hơn …gần hơn nữa… nó đang cố giũ khoảng cách với hắn nhưng thật khó để sức của nó có thể chống chọi với hàng nghìn con người như thế.
5cm…
4,5cm…
4cm…
Bỗng từ đau xuất hiện một chị với thân hình quả lê đang chạy huỳnh huỵch tới đám đông vào gào lên:
– Tránh ra! Cho tên gạp mặt anh Quân_tên hắn_ thân iu của tôi tí đi nào! Anh Quân ơi! Em iu anh, a có thể làm bạn trai của em được không ạ?
Cả đám đông phì cười trước cảnh ấy. Chị ấy định chen zô nhưng không thể nào được, mọi người vẫn chen lấn không còn một chỗ hở. Rầm!!!! quá tức giận, chị đã xô đám đông một cách ngoạn mục. Và kết quả là cả đám ngã nhào không ngoại trừ nó và hắn. Nhưng… Hán và nó đang…mắt chạm mắt, môi chạm môi. Là bới vì hồi nãy khoảng cách giữ nó và hắn quá gần nê khi ngã, hắn đã bất ngờ bị xô ngã đè lên người nó.
1s…
2s…
3s…
Quân giật mình, lồm cồm bò zậy. nó cũng đỏ mặt, muốn tìm ra một lỗ nẻ nào đó mà chui zô chứ không thì ngượng chix mất. Nó đứng dậy. Xet…xẹt…xẹt… b ao nhiêu ánh mắt đầy lửa điện đang chiếu thẳng vào nó như muốn thiêu cháy nó ra thành tro bụi.Ak! phải là muốn cho nó biến mất khỏi kai thế giới nì không một dấu vết lun í chứ (hik! Kinh khủng we). Nó chạy thật nhanh, thật nhanh, tuy không biết là chạy đến đâu nhưng cũng phải chạy để trốn thoát khỏi cái vòng vây ấy. Một lúc sau nó phải dừng lại để…thở. Phù!…mệt quá! Chưa bao giờ nó phải chạy một mạch với vận tốc cỡ…100km/h (đừng đùa chứ bà tác giả, muốn biến kon người ta thành cái máy or quái vật hay sao muk biểu chạy zữ zị?)
Khi ngước mắt lên nhìn cảnh xung quanh thì…w…o…a….Nó tự hỏi không biết đây là cõi trần hay cõi tiên(hik! Có cần làm quá như zị không?). Mà quả từ trước đến giờ nó chưa thấy cảnh nào đẹp như vầy, nhất là ở trường của nó nữa, tại sao học đã được gần 3 năm rồi chứ ít ỏi j` mà nó không biết một chỗ Wonderful như thế này nhỉ? (Hik! Suốt ngày chỉ biết học, thư viện, ăn và ngủ thui chứ có biết j nữa đâu muk nói)Một bãi cỏ xanh mát nằm bên cạnh dòng sông.
Người yêu ơi, cỏ mềm đã héo khô.
Mặt hồ lá xác xơ, những con đường vắng sương mờ .
Từng bước chân, cuốn đi mùa thu xa lắm.
Để nỗi buồn, cứ thế đến bao giờ ?…
(cơn mưa tình yêu_Hà Anh Tuấn)
Bỗng có một giọng nói vang lên từ phía sau làm nó thoáng giật mình:
– – Làm gì mà có vẻ tức giận vậy hả cô nhox?
Nó tò mò ngước mắt nhìn lên. Đứng trước nó là một chàng trai dáng người cao kều cỡ 1m8, khuôn mặt thiên thần đang mỉm cười nhìn nó. Nhưng nó đang tức giận nên angel hay evil j` cũng mặc kệ, nó gằn giọng:
– -Việc j` liên quan tới anh chứ. Biến đi trước khi tôi không giữ được bình tĩnh
Hắn vẫn tự nhiên ngồi xuống bên cạnh nó, ngả người ra phía sau và nói:
– Không khí hôm nay tuyệt đẹp thía nì mà có một con khỉ nhăn nhó ngồi ngắm thì thật là tiếc thật
– Này! Anh bảo ai là khỉ đấy hả? koi chừng bị ăn dép vào mồm đấy_nó vừa nói vừa giơ đôi dép lên dứ dứ vào mặt chàng trai làm hắn nhăn mặt
– Úi trời ơi! Nhóc thả cái đôi dép gớm ghiếc kia xuống đi. Kinh chết đi được.
– Hứ! nếu thế thì đi đi! Còn ở lại thì chiếc dép này bay thẳng vào mồm anh nằm đấy.
– Này! Hay anh với nhox thi thử ai ném đá xa hơn đi
Tên này! Nói j` mà chả ăn nhập với đề tài cả. Lại định lảng sang chuyện khác để khỏi bị đuổi đi chứ j`, nó cau có:
– Hừ! anh có nghe tôi nói j` không hả? Đi ra khỏi đây ngay. Tôi không có chơi mấy kai trò trẻ con đấy. nghe rõ chưa _ Rõ thật là, đang bực mình lại gặp một tên dở hơi nữa
– Herher! Nhox không thích chơi hay là không dám chơi vì sợ thua anh? Anh ném giỏi lắm nhé
Hik! Tên này nổ muốn banh nhà lun. Định chơi trò khích tướng với nó hả? Còn lâu nó mới mắc bẫy nhé:
– Hừ! tôi không dễ bị mắc lừa đâu. Tôi đã nói không chơi là không chơiiiiiiiiiiii
– Không chơi thì thôi! Biểu diễn chút tài nghệ cho nhox mất hồn chơi.
– Nói rồi hắn vớ lây một hòn đá và ném đi thật mạnh. Hòn đá bay lên không trung vào vào và rơi tòm xuống nước, xong anh quay lại cười với nó:
– Thấy chưa? Thấy anh ném “bờ- rào” chưa?
Hứ! ném thế mà cũng la, máu anh hùng nổi lên, nó vớ lấy một hòn đá gần đó và nói:
– Anh ném “cùi mía” tháy mồ. Coi tui nek! Cho anh biết thế nào là đẳng cấp nhá_Nói rồi nó lấy hết sức ném hòn đá thật mạnh.
Nhưng không may cho nó là vì ném quá thấp nên hòn đá đã bị vướng vào một bụi lau gần đó và hạ xuống mặt nước gần bờ dưới đó. Cái j` kì vậy trời? sao mỗi cái ném đá không mà cũng không xong là sao? Hôm nay nó nhớ đâu phải thứ sáu ngày 13 đâu mà nó xui đến cùng cực vậy? Huk! Nó không tin là số của mình xui xẻo đến như vậy. Nó vơ lấy cả nắm đá, ném túi bụi xuống mặt hồ. Ken ngồi cạnh thấy hành động vô cùng “ngố” của nó thì bùn cười lắm cơ nhưng không dám cười to vì sợ nó giận thì khổ. Thật đúng là! Hùi nãy mới chê anh trẻ con mà giờ lại…
– AAAA!!!! Được rồi, được rồi. a xem này, ném được rồi._nó nhảy tưng tưng và chỉ cho Ken nhìn “chiến tích lẫy lừng ” của mình.
Ken chỉ biết lắc đầu nhìn nó, trông nó cười lúc này tuy vô cùng ngố nhưng cũng không kém phần dễ thương. Ôi ôi! A đang nghĩ j thế này, sao a lại có những suy nghic như thế này cơ chứ? Con tim a xưa nay chỉ dành cho người đó thôi mà, sao giờ bỗng dưng lại đi lệch hướng kia chứ?
A lắc đầu nguầy nguậy để rũ bỏ hình ảnh nó ra khỏi đầu, thấy những hành động kì cục của a như vậy, nó không khỏi thắc mắc:
– A không sao chứ? A bị đau ở đâu ak?
Ken vẫn nhìn nó, mỉm cười và đáp lại:
– Hì! A không sao đâu. Ủa mà e không vào lớp ak? Trễ giờ rồi còn j?
– AAAAAAA! _Nó hét toáng lên khi nhìn vào đồng hồ. Lần này là nó chết chắc rồi, tiết này là tiết pà Loan nổi tiếng khó chịu với vẻ mặt hắc ám làm nó nhìn vào mà muốn bủn rủn chân tay(^^)_ hik! E vào lớp đây, pp a nha
Nó nói rồi phóng kai vèo đi nhưng vẫn đủ để nghe loáng thoáng giọng của người ở sau:
– Tan học a chờ e ở cổng nhé
Tên này cũng quái lạ. mình cũng như hắn không biết người đối diện là ai mà lại đòi chờ mình ở cổng trường là sao ta? Nhưng nó cũng không còn thời gian để suy nghĩ nữa, phải nhanh chân thôi, không thì khốn. Bỗng…ui da…đầu nó đụng cái cốp vào một ai đó, ngước đầu lên, nó tròn xoe mắt, lắp bắp:
– Ủa? tại…s…sao… bạn lại ở đây? B….
Nó chưa nói hết thì đã bị Quân chặn ngang họng:
– Sao trăng j ở đây? Cô đi đâu mà để tui kếm mún khùng người lun zị hả?
– Uk….thì tui đi ra ngoài hok dc ak? Ai cần bạn kiếm. người j đâu mà…._ nó cố ý kéo dài giọng ra
– Cứ ở đó muk nói nhảm đi ha. Lát nữa vào bị phạt oiz đừng có trách tui không nói trước hin_Quân nhăn mặt
– Ôi! Thôi chết tui rùi, lại quên nữa. _nó nói rồi định chạy nhưng có 1 bàn tay kéo nó lại, quay lại, nó cằn nhằn với Quân_này lại j nữa đây? Tui vào chứ hok bà đó nổi đóa lên nữa thì khổ
– Hehe! In tâm, có tui đây là hem cóa sao hít ak. Cô đi theo tui
– Rảnh ghê zị ak_nó tuy dùng dằng nhưng chân vẫn theo sau Quân
Đến gần cửa lớp, Quân cố bước chân thật mạnh để gây sự chú ý cho cô giáo đang trên . bà Cô đang say sưa giảng cũng giật mình quay lại. Thấy 2 đứa nó đang đứng lù lù trước mặt, giọng bả đầy tức giận:
– Các em là j` mà h` này mới vào lớp hả?
– Dạ thưa cô, hồi nãy em có hơi bị choáng nên nhờ bạn Linh đỡ vào phòng y tế ạ!_Quân lễ phép thưa
– Thế ak! Uhmmmm_Bả suy nghĩ một lát rồi gật đầu_Thui được roy, các em vào lớp đi. Nhưng nhớ là lần sau k được như thế nữa đâu đấy.
Nó lí nhí cảm ơn rồi chuồn thẳng vào lớp, may quá, thoát nạn oiz, phù….Nó thở phào nhẹ nhõm. Còn Quân, hắn ung dung tiến tới chỗ nó, ngồi phịch xuống, lấy sách vở trong cặp ra. Nó cũng chả thèm quan tâm tới anh chàng nữa mà chăm chú nghe giảng.
R…u…m r…u…m…
Nó móc di động ra, 1 tin nhắn mới từ số điện thoại lạ hoắc, bật nắp, nó đọc tin nhắn: “Hi! Thế nào? Thấy tôi đã cứu cô một bàn thua trông thấy chưa?cô mắc nợ tôi đấy nhé”. Nó quay lại sang Quân, hắn giả vờ chăm chú học bài nhưng nó vẫn thấy khóe miệng hắn hơi nhếch lên.
Nó reply: “A còn dám nói giọng đó với tôi nữa hả? ai làm cho tôi vào lớp trễ? Mà ai cho anh bk số của tôi vậy?”
R…u…m…r…u…m…
“Ủa? cô vào lớp trễ có liên quan đến tôi ak? Tôi nghĩ phải là do cô la cà đi chơi nên vào lớp trễ chứ tôi có liên quan j đâu. Số của cô tôi k muốn thì thôi chứ tôi muốn là bk liền, cần j bạn cô cho ”
Nó bực mình, k nt nữa, nó quay sang Quân la lên:
– h anh còn dám nói k phải do anh nữa ak? K do anh h…_nó stop ngay lập tức.
Hk! Lời nói lại phăng ra trước khi suy nghĩ lại roy đấy. h nó mới thấm thía giá trị của câu: “Trước khi nói p~ uốn lưỡi 7 lần”. Cũng may là nó nói nhỏ nên chỉ mấy đứa nghe thôi, chứ nếu để lọt vào tai bà cô là đời nó đi tong lun đấy ạ. Nhưng chỉ mấy đứa nghe nó nói k là đủ thấy ớn rồi, cả tá tia laze chiếu xuống nó như hỏi tội, đã k nói đến thì thui, đằng này nó lại dám nhắc đến chuyện hồi nãy làm mấy đứa kon gái máu sôi sùng sục. kiểu này ra về nó chết chắc. Nó rùng mình khi nghĩ đến cảnh tượng bị mấy đứa kon gái bủa vây, hik! Nó lắc đầu k dám nghĩ tới nữa, toàn những cảnh u ám diễn ra k a`k. mấy tiết học cuối diễn ra trong sự thấp thỏm lo âu của nó. K lúc nào nó mong lâu hết h học như hum nay. Nhưng tiếng chuông hết tiết vẫn reo lên như thường lệ, k sớm, cũng k muộn, rất đúng h. Nó cố tình ra lớp chậm nhất đến mức có thể, nhưng lúc nó bước ra khỏi lớp thì chả thấy bóng kon ma nào ra đứng “đón” nó cả. Quái nhỉ? Hay là mấy đứa nó tha cho mình oiz nhở? Có thể lém chứ ta. Nó vui sướng với ý nghĩ ấy và nhảy chân sáo bước ra cổng trường (con nì nhí nhảnh nhu con ka’ cảnh ê’y nhở) . bước đến cổng trường, cảnh tượng đập vào mắt nó bây h là một đám kon gái đang bu quanh cái j` đó như một thể vật lạ. Sao cái cảnh này quen quen nhở? Ak! Đúng roy, cái nì giống hùi sáng lúc h ra chơi mí đứa bu quanh tên Quân đây muk. Hik! Kinh nghiệm “chiến đấu” chỉ cho nó thấy k nên đến gần những nơi như thế nữa. Nó định rảo gót đi thì có tiếng gọi giật nó lại:
– Linh! Đợi anh với
Giọng nói này sao quen quen, nó quay người lại, thì ra đó là tên nó gặp ở bờ hồ:
– Có chuyện j` k vậy anh? Em đang bận?
– Ơ! Thế em quên là anh hẹn em trước cổng trường ak? Quên nhanh vậy sao?
Nó lắc đầu cho nhớ lại rồi cười bảo:
– À! Lúc nãy vội quá em quên nói cho anh bk là mẹ em bảo hôm nay em phải về sớm có chuyện
Đám con gái lúc này từ đâu chạy tới vây quanh tên kia:
– Ủa? anh Ken? Anh quen nhỏ này hả? A đến trường đây là vì nhỏ này ak?
Tên kia k đáp mà kéo nó vào trong chiếc ô tô đỗ trước đó rồi cho xe lao vút đi ặc cho nó vùng vẫy :
– Thả tôi ra! Anh làm j` vậy, tôi phải về nhà
– Cô có ngồi im k thì bảo? hồi nãy nói nhẹ nhàng cô k nghe, h phải bắt tôi dùng biện pháp mạnh thi mới chịu
Nó ngạc nhiên khi thấy tên kia thay đổi 180 độ. Hồi nãy còn kêu anh em ngọt sớt, thế mà h lại đổi giọng vô cùng dễ sợ, có kai j đó lạnh lẽo, nhưng sao nó thấy trong sâu thẳm là nổi buồn tuổi cực độ được che giấu một cách khéo léo mà vô tình anh ta để lộ ra ngoài.Nhưng… nó giật mình, k bk anh ta chở nó đi đâu đây? Chẳng lẽ là bắt cóc rồi bán sang nước ngoài, hay…là muốn giở trò…ôi trời ơi! Sao nó lại như thế này cơ chứ? Nó lắc đầu lia lịa khi nghĩ đến những hình ảnh đen tối đang hiện ra trong “trí tưởng tượng bay cao và bay xa” của nó.Còn tên kia nhìn nó muk phì cuời, ôi con nhỏ này…:...

Phone: 01657595739 