CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Hãy kết hôn với người mà bạn thích chuyện trò với người đó, vì khi bạn già đi, bạn sẽ phát hiện, thích chuyện trò là một ưu điểm lớn
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Nhật Ký Gái Gọi

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 6297
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Nhật Ký Gái Gọi
Mỗingày thế này tiền kiếm được có khi chẳng đủ chi dùng trong ngày, nhưng dù saocũng còn hơn ngồi không. Miệng ăn núi lở, có lẽ mấy ngày nữa cô lại phải tínhchuyện quay về nghề cũ. Aiz, thật không ngờ người sống trên đời lại có thể mạtvận đến nông nỗi này.
Nhẹnhàng xoa xoa bụng, cô không khỏi ủ rũ. Cái thứ nho nhỏ trong này là một mốiphiền to, giữ lại nó không thể nói là một quyết định sáng suốt. Nhưng ai bảo côsợ kia chứ?
Nhớtình cảnh ngày hôm đó lén lút trốn khỏi phòng khám, cô không nhịn được bật cười.Vừa thấy những dụng cụ phẫu thuật lạnh như băng, còn có chiếc gương phẫu thuậtkì dị, trong lòng cô đột nhiên hoảng sợ, lông tóc trên người đều dựng ngượclên. Vì vậy, không hề nghĩ ngợi, cô lấy cớ muốn đi toilet rồi vắt chân bỏ chạy.
Thựcra, cô vẫn không quên chuyện trước kia có mấy chị em cùng nghề vì phá thai quánhiều mà vĩnh viễn mất đi khả năng làm mẹ. Có những người vừa làm tiểu phẫuxong không bao lâu đã phải đi tiếp khách, kết quả thành thân tàn ma dại, chuyệnnhư vậy rất nhiều. Tất cả những việc đó hiện lên rõ mồn một trong đầu cô trướclúc vào phòng khám. Cho nên giữ lại đứa bé không rõ lai lịch này, thực tế là bởivì cô sợ chết, sợ đau, chứ không phải vì cái gọi là tình mẫu tử thiêng liêng gìgì đó như người ta vẫn nói. Ngay cả cha nó là ai cô còn không biết, yêu vớithương gì từ đâu mà ra chứ? Thật là…
Aiz…Không biết rốt cuộc là của gã nào nữa, sinh ra chắc không đến nỗi xấu xí khócoi chứ?
Côbất giác cúi đầu nhớ lại những khách hàng dạo đó, nghĩ một hồi mới mang máng nhớra một tên ma men. Chỉ có tên khốn đó không chịu dùng biện pháp an toàn nào,nhìn bề ngoài hắn hình như cũng không đến nỗi tệ. Cô cũng không dám chắc, songvẫn thở phào nhẹ nhõm.
Châncô đã lạnh đến mức tê cứng, thử nhúc nhích vẫn cứ trơ ra không có cảm giác gì.Ngô Quế Lan vội vàng lấy chân này đạp chân kia liên tục cho đến khi thấy đau mớichậm rãi đứng dậy, rời ga tàu điện ngầm lên mặt đất.
Tuyếtrơi còn dày hơn lúc đầu, mà người đi trên đường vẫn ồn ào đông đúc, phần nhiềulà những người lao động dưới đáy cùng xã hội đang chật vật bôn ba kiếm sống giốngnhư cô. Thành thị với nông thôn khác nhau ở điểm này. Ngày nhiều tuyết thế này,ở quê đâu còn có ai đi lại, chủ yếu là ở nhà làm mấy việc lúc nông nhàn như sửachữa đồ lặt vặt.
“BéLan… Bé Lan!”
Đúnglúc Ngô Quế Lan vừa nhớ tới chiếc bếp lò ấm áp ở nhà, vừa dáo dác nhìn xuyênqua đám đông tìm kiếm những thùng rác ven đường, giọng nói của một người đànông chấp chới truyền đến tai cô, cô bèn dừng lại. Ở quê, ngay cả cha mẹ lẫn mọingười trong thôn đều gọi cô thế. Giọng nói này rất quen thuộc, trong đầu cô lậptức hiện lên một người, theo tiếng gọi nhìn lại, quả nhiên là anh ta.
Đólà bạn từ thời tiểu học của cô, Trương Vĩ. Khi cô ở tù, chính anh là người giúpcô gửi tiền về nhà, cũng là anh giúp cô giấu giếm chuyện này với mọi người.
“Dạ!”Kéo chiếc khăn quàng to sụ xuống khỏi mặt, cô cười cười đáp tiếng, nhìn anh tavới vẻ mặt nghi hoặc đang đi về phía mình.
Dángngười Trương Vĩ vừa gầy vừa nhỏ, tuổi cũng xấp xỉ cô nhưng trông cứ như đãngoài ba mươi tuổi. Bọn họ đều giống nhau, lăn lộn trong cảnh bần hàn cực khổnên già trước tuổi so với người thành phố. Ngô Quế Lan biết mình cũng vậy, sớmđã thành quen, cũng không có hơi sức đâu mà đi so đo tị nạnh.
“Anhđi đâu đấy?” Ngô Quế Lan hỏi, vừa mở miệng đã bị gió lạnh táp thẳng vào, xộclên cay cả mũi muốn sặc, ngực lạnh buốt, vì vậy lại nhanh chóng kéo khăn bịtkín mũi miệng.
TrươngVĩ gãi gãi đầu, ngây ngô cười, ngượng ngùng đáp: “Hôm nay nghỉ việc, đưa bạn đidạo phố ấy mà.”
NgôQuế Lan nhìn vẻ lúng túng của anh ta, lập tức hiểu ra “bạn” mà anh ta nói ở đâychính là bạn gái, không khỏi cười hì hì. “Hôm nay thật là…” Cô đang định trêuchọc anh ta mấy câu, nhưng thấy một cô gái mập mạp sắc mặt không lấy gì làm vuivẻ xăm xăm tiến về phía bọn họ, liền im bặt.
“VĩVĩ, anh đang làm gì vậy?” Cô gái kia liếc xéo Ngô Quế Lan bằng ánh mắt khôngchút thiện cảm, vừa cao giọng gọi vừa lại gần ôm lấy cánh tay Trương Vĩ với vẻchiếm hữu, “Anh qua xem giúp em đôi giày kia có đẹp không nào?” Nói xong cũngkhông chào hỏi Ngô Quế Lan một câu đã kéo tay anh chàng lôi về phía tiệm giàycô ta vừa bước ra.
TrươngVĩ bất ngờ bị kéo đi, nhất thời loạng choạng, lại không thể to tiếng khiểntrách, chỉ đành vội vội vàng vàng ném cho Ngô Quế Lan một ánh mắt vừa xấu hổ vừabất đắc dĩ cùng một câu ngắn ngủi: “Có việc gì đến tìm anh nhé.”
NgôQuế Lan cũng không để bụng, cười tít mắt với anh ta, gật đầu.
Cônhìn về phía tiệm giày bọn họ đang đi tới.Cửa hàng treo bảng giảm giá, ngườicũng không đông. Những cửa hàng trong thành phố lúc nào cũng có khuyến mại…
Cônhớ tới Thành Công đang ở nhà mãi không dám ra ngoài, trong lòng khẽ thở mộthơi dài ngao ngán. Ngoài ngày đầu tiên để anh ra ngoài kiếm việc làm nên cô muacho anh một chiếc áo khoác, còn lại, ngay cả một bộ quần áo mặc ở nhà cũngkhông có. Mấy ngày nay cô làm ăn không thuận, không có tâm trạng quan tâm đếnanh, mà anh cũng không hề kêu ca dù chỉ một tiếng. Nghĩ đến đây, ánh mắt của côkhông khỏi mềm hẳn xuống, rất dịu dàng.
Bấtkể cuộc sống khó khăn thế nào, những thứ cần thiết vẫn phải mua cho anh, nếukhông thì giữ anh lại có ý nghĩa gì?
Vềnhà, Thành Công lại không ở trong phòng, tìm quanh một vòng cũng không thấybóng dáng đâu, Ngô Quế Lan hơi hoảng. Thành Công rất sợ tiếp xúc với ngườingoài, nếu không phải bất đắc dĩ quyết không bao giờ bước chân ra khỏi cửa mộtbước. Chẳng lẽ đã xảy ra chuyện gì? Nhớ đến những ngày đầu quen anh đều là bịngười ta bắt nạt đến thê thảm, lòng cô bỗng dưng căng thẳng, vội chạy ra ngoàitìm.
Mãiđến khi thành phố lên đèn, Ngô Quế Lan mới vừa hoảng vừa lo trở về phòng trọ,mà Thành Công chẳng khác gì em bé trong nhà trẻ, ngoan ngoãn ngồi ngay ngắntrên ghế chờ cô trở lại, trên bàn trước mặt là mấy món ăn đã nguội từ lâu. Nhìnthấy cô, anh mừng rỡ đứng lên, tươi cười lấy lòng.
“Anhchạy đi đâu thế?” Thấy anh không việc gì, cô yên tâm lại, mà trong nháy mắt lửagiận lại bừng lên, Ngô Quế Lan cao giọng chất vấn, “Anh tưởng đây là cái kháchsạn, muốn đi thì đi, muốn đến thì đến có phải không?” Dù biết mình tự nhiên nổigiận vô duyên vô cớ, anh sờ sờ là một người sống, đâu thể suốt ngày giam mìnhtrong phòng được, chỉ là cô không khống chế được miệng mình. Đã mệt mỏi cả mộtngày trời, lại thêm một hồi hoảng sợ vừa rồi, ai có thể bình tĩnh cho nổi?
Nụcười tắt ngấm trên mặt Thành Công, anh trầm mặc cúi đầu nhìn hai tay đang xoắnchặt lấy nhau, đầy một lòng chờ mong cũng trở nên nguội lạnh.
Anhkhông nói lời nào, Ngô Quế Lan ngược lại càng thêm tức giận, những lời không kịpnghĩ cứ vậy tuôn ra, “Không muốn ở đây thì cút đi, tôi không có nghĩa vụ nuôi mộtngười ăn không ngồi rồi lại chỉ biết gây phiền toái!”
Côhẳn là phải nghĩ vậy đi, tự nuôi mình đã đủ khổ rồi, giờ còn phải gánh thêm mộtcái tàu há mồm nữa, cô… cô hẳn không thể là tự nguyện đi? Chính vì vậy nên mớithốt ra những lời ác độc này…
ThànhCông ngước mắt nhìn khuôn mặt tái nhợt đi vì tức giận của cô, khóe môi nở một nụcười buồn bã: “Anh hiểu rồi.” Anh nhỏ giọng trả lời rồi xoay người đi ra cửa.Thực ra cô không hề cần anh, anh cũng đã sớm biết, chỉ là anh vẫn muốn ở cùngcô, nhìn thấy cô. Có lẽ với cô, đó là một gánh nặng.
Nhìnbóng lưng cô đơn của anh khuất dần sau cửa, Ngô Quế Lan bất giác chết lặng. Đâylà kết quả cô muốn ư? Ép anh phải ra đi như vậy… Vậy khi nãy cô sợ hãi hoảng loạnđi tìm anh để làm gì?
Mệtmỏi ngồi xuống chiếc ghế anh vừa ngồi, ánh mắt Ngô Quế Lan bất giác dừng trênbàn, bắt gặp đĩa trứng tráng hành cùng với đĩa đậu xào thịt băm, còn có hai bộbát đũa chỉnh tề, một hồi lâu mới định thần lại.
Côđứng phắt dậy như bị điện giật, vội vàng lao ra cửa. Lạy trời, lạy trời anhchưa đi xa!
Nhìnthấy bóng dáng cô đơn ngồi cạnh tường bao, Ngô Quế Lan mừng rỡ như điên, cũngkhông thể bình tĩnh như ngày thường, lập tức chạy đến ôm chầm lấy anh, “Xin lỗi…Xin lỗi, là em không tốt…” cô run rẩy lặp đi lặp lại, run rẩy ôm chặt lấy ngườitrong lòng, tựa như ôm lấy báu vật quý giá nhất trên đời.
Bịcô làm cho kinh ngạc, Thành Công ngơ ngác ngẩng đầu, đưa tay kéo khuôn mặt côgái đang vùi đầu trên vai mình ra nhìn cho rõ, chẳng ngờ lại chạm phải hai hànglệ đầm đìa.
“ALan?” Anh bối rối, không phải cô đang giận anh ư? Không phải cô nói không muốnnhìn thấy anh ư? Bây giờ như thế này… là tại sao? Anh không hiểu, nhưng anhkhông thích cô khóc. “Đừng khóc!” Cô bướng bỉnh không cho anh thấy mặt mình,anh chỉ có thể lấy tay nhẹ nhàng lau đi dòng nước ẩm ướt đang không ngừng tuôntrên má cô.
Khôngcó đèn đường, chỉ có bóng đêm vây lấy hai bóng người đang ghì chặt lấy nhau.Màn đêm lạnh lùng tĩnh mịch, nhưng hai trái tim của hai con người vốn khôngcùng một thế giới này lại vì nỗi quyến luyến dành cho nhau mà hòa chung một nhịp,xua đi cái giá lạnh tưởng chừng làm cho người ta không thở nổi của mùa đông.
“Chiềunay anh đi đâu? Em tìm anh lâu quá.” Không biết làm thế nào bù đắp cho anh nhữngtổn thương mình vừa gây ra, Ngô Quế Lan chỉ có thể chọn cách giữ lại tronglòng, mong muốn sẽ dùng hành động để trả lại những áy náy ngày hôm nay.
Lúcnày, Thành Công mới hiểu được lí do vì sao cô nổi giận, tim không khỏi loạn nhịp,vươn tay ôm lấy cơ thể mảnh mai gầy yếu của cô, “Anh đi giúp người ta chuyển đồ,kiếm được ít tiền.” Anh thương cô mỗi ngày đi sớm về hôm vất vả cực nhọc, nên cốnén lại cảm giác sợ hãi trước những người xa lạ, một lần nữa ra ngoài tìm việc.May mắn là cách đó không xa có một người đang sửa nhà, thiếu người làm, thấyanh đứng một bên mà không dám hỏi liền chủ động gọi vào thuê. Thù lao tuy khôngnhiều nhưng anh cũng rất vui, ít nhất điều này cho thấy bản thân vẫn còn cóích, không phải chỉ biết dựa dẫm vào A Lan.
“Vừarồi có phải anh muốn nói với em chuyện này?” Ngô Quế Lan nhớ đến nụ cười lấylòng vừa nãy của anh, cảm giác được anh đang gật đầu, trong lòng vừa hổ thẹn vừađau đớn. Từ khi nào cô biến thành một người không biết phân biệt tốt xấu như vậy?
“Theoem về nhà đi, sau này em sẽ không bao giờ như thế nữa.” Cô cảm thấy xấu hổ vôcùng vì hành động của mình, chỉ lí nhí van vỉ anh, hỏi xong không khỏi căng thẳngnín thở, chỉ sợ anh từ chối, dù sao vừa rồi cô cũng đã làm tổn thương lòng tựtrọng của anh.
ThànhCông không đáp ngay, chỉ yên lặng hồi lâu. Ngay lúc Ngô Quế Lan cảm thấy cực kỳbất an, đột nhiên anh cúi đầu nói: “Em không thật lòng thích anh, em chỉ thươnghại anh…” Thương hại anh không có nhà để về, thương hại anh không thể tự kiếm sống.Anh không biết bản thân mình muốn gì ở cô, nhưng anh chắc chắn một điều, anhkhông cần lòng thương hại của cô.
NgôQuế Lan mím chặt môi, rời khỏi lòng anh. Trong bóng đêm, mắt anh rất sáng,trong tia sáng mang theo nỗi bi thương dịu dàng khiến người ta không thể nàoquên.
“Nhưng…emkhông biết anh là ai…” Cô cụp mắt, thở ra một hơi nhẹ nhàng, áp môi mình lênmôi anh, cảm giác mềm mại từ anh truyền lại khiến bao nhiêu e dè lo sợ trong côđều lắng lại. Cô biết cô đối với anh không phải lòng thương hại, nhưng cô càngbiết rõ ràng hơn một người đàn ông bình thường sẽ dùng ánh mắt thế nào mà đánhgiá quá khứ của cô. Bây giờ anh mất trí nhớ, lại không giao tiếp với thế giớibên ngoài nên không để tâm những điều này, nhưng sau này thì sao, ai biết đượcchuyện gì có thể xảy ra? Chỉ là trước khi kịp suy nghĩ cho thấu đáo, cô đã dùnghành động để lựa chọn mất rồi! Một lựa chọn đầy bất an, đầy mâu thuẫn và cũng đầyhạnh phúc....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:

We are really sorry - 502 Bad Gateway

502

Site is currently undergoing temporary maintenance

Uh-oh, it seems we are currently having a little trouble with our servers. The staff is aware of the problem and is working tirelessly to fix it.

Try Again
Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Hotgirls Siêu Quậy – Ma Nữ Tái Sinh
» Anh biết làm gì với nỗi buồn của em?
» Anh đã tìm người con gái cũ và ra đi trong khi tôi van xin, níu kéo...
» Anh hứa sẽ không quên em
» Anh Là Cái Thá Gì? Anh Chỉ Là Đồ Chơi Của Tôi Thôi!
1234...181920»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ

Lamborghini Huracán LP 610-4 t