Thành Công không hiểu ý cô, nhưng vẫn trịnh trọng gật đầu đồng ý.
Trời đổ cơn tuyết lớn, Thành Công co người rúc ở khúc quanh vào ngõ, không dám trở về phòng trọ của Ngô Quế Lan. Mười ngày trôi qua, anh vẫn chưa tìm được việc làm. Nhìn sắc mặt A Lan mỗi ngày một âm u, anh thực sự sợ cô sẽ đuổi anh ra khỏi cửa, không cho quay về nữa.
Lạnh quá! Anh vòng tay ôm chặt thân mình. Một tên choai choai tóc nhuộm năm màu, áo quần quái dị lắc lư đi qua, được mấy bước hắn đột nhiên quay đầu nhìn về phía anh, nở một nụ cười ranh mãnh, vòng lại đá một cái…
Trời dần tối hẳn, những ô cửa sổ các nhà hai bên ngõ bắt đầu le lói ánh đèn, tuyết vẫn rơi không hề nhẹ hạt hơn. Một bóng đen xuất hiện ở đầu kia con hẻm, Thành Công theo bản năng co mình lại hết sức có thể, cố không để người ta chú ý.
“Đồ ngốc!” Thanh âm của Ngô Quế Lan vang lên trên đỉnh đầu, trong ấy có sự nhẹ nhõm mà anh không tài nào hiểu được, “Sao không về nhà?” Chiếc ô ngăn lại những bông tuyết đang không ngừng đổ xuống người anh, một cảm giác ấm áp mơ hồ từ từ dâng lên trong cơ thể cóng đi vì lạnh.
“A Lan” Anh ngẩng đầu nhìn cô gái mảnh mai trước mặt, khát vọng trong lòng làm anh liều lĩnh vươn cánh tay đã mất hết cảm giác ôm chặt lấy thân hình đang chực ngồi xuống của cô. Trên đời này chỉ có cô, duy nhất mình cô không bao giờ bắt nạt anh.
Ngô Quế Lan cứng đờ trong giây lát, vẫn để mặc cho anh ôm lấy mình, một lát sau mới bình tĩnh nói: “Về nhà thôi.” Cô đã tìm anh suốt mấy tiếng liền, trong lòng lo lắng hơn cô tưởng rất nhiều, tận đến khi tìm được anh mới thấy nhẹ cả người.
Thành Công nghe vậy co rúm người, rúc đầu trên vai Ngô Quế Lan, lắp bắp nói: “A Lan… Anh không tìm được việc làm…” Nói xong, tim anh nhảy lên một nhịp, chỉ sợ cô sẽ quay lưng bỏ đi không thèm để ý đến nữa.
“Về nhà rồi nói.” Ngô Quế Lan vẫn không tỏ thái độ gì, thoát khỏi vòng tay anh, đứng dậy, tiện thể kéo anh lên.
Thành Công nơm nớp lo sợ theo Ngô Quế Lan trở về. Dưới ánh đèn, những vết bầm tím cùng với khóe môi rướm máu trên khuôn mặt anh lập tức hiện lên rành rành trước mắt cô.
“Lần này là ai làm?” Ngô Quế Lan giận tím mặt, một tay kéo Thành công lên trước mặt xem xét vết thương. Từ ngày đầu tiên Thành Công ra ngoài tìm việc làm, có kẻ thấy anh ngây ngô liền giở trò ác ý, mỗi ngày về nhà đều mang thêm những vết bầm không to thì nhỏ. Đó cũng là lí do chủ yếu khiến anh càng ngày càng nhát gan, càng ngày càng không tìm được việc làm.
Nhìn vẻ hoảng hốt sợ hãi trong mắt Thành Công, Ngô Quế Lan không thể khống chế được lửa giận bừng bừng trong lòng, liên tục mắng chửi. Buông anh ra, cô xoay người đổ một chậu nước ấm, giúp anh rửa sạch vết thương trên mặt.
“Bọn chó này, không biết có còn là con người nữa không?” Cô hầm hừ giận dữ, bàn tay lau vết bẩn xung quanh những vết thương lại nhẹ nhàng vô cùng, không hiểu sao thấy anh bị bắt nạt lại khiến cô tức giận đến như vậy. Chẳng rõ từ khi nào, cô đã tự cho mình phải có trách nhiệm bảo vệ anh, không chịu được việc anh bị người ngoài làm tổn thương.
“A Lan…” Thành Công cảm giác được không phải cô đang nổi giận với mình, dần dần cũng trở lên yên lòng.
Ngô Quế Lan nhìn ánh mắt trong trẻo thuần khiết như chú cún con của anh, chất phác lại ngây thơ, chỉ còn biết thở dài, rốt cuộc buông xuôi: “Được rồi, ngày mai đừng ra ngoài nữa.”
Đừng nói đến chuyện anh bị mất trí nhớ, chỉ sợ là với cái tính nhát như thỏ này ra ngoài cũng khó mà không chịu thiệt thòi.
Thành Công ngơ ngác tròn xoe mắt, không hiểu lời cô nói có ý gì. Cô bảo anh không cần ra ngoài, có phải sẽ nhanh chóng đuổi anh đi hay không? “A Lan, Thành Công sẽ cố gắng nhanh chóng tìm được việc làm… Em đừng bỏ rơi Thành Công…”, anh kinh hoàng cầu xin, vô cùng sợ hãi cảm giác một mình đơn độc lang thang trên những con đường xa lạ.
Bỏ rơi? Ngô Quế Lan ngẩn ra, nhìn gương mặt dù sây sát nhưng vẫn tuấn tú trước mắt, không biết từ khi nào mà anh đã trở thành “của cô”. Nhưng cô cần anh vì lẽ gì đây? Người ta có một người đàn ông để làm chỗ dựa, nhưng anh cái gì cũng không hiểu, cái gì cũng không biết, còn phải nhờ cô nuôi ăn nuôi ở. Cô lấy đâu ra tiền mà làm chuyện vô ích như thế? Dù nghĩ vậy, nhưng cô vẫn vô duyên vô cớ mềm lòng, không cách nào nói với anh những lời nặng nề tuyệt tình.
“Trước mắt anh không cần đi, chờ khi nào thích nghi được thì hãy nói.” Đúng lúc Thành Công bắt đầu thấy lo sợ trước sự im lặng của Ngô Quế Lan, cô mới lên tiếng. Có lẽ, cô nghĩ, tất cả đều do anh mất trí nhớ mà thôi.
Nghe ra cô không có ý đuổi mình đi, lại được cho phép tạm thời không phải ra ngoài đối mặt với những kẻ đáng sợ kia, Thành Công mới ngượng ngùng cười, ngoan ngoãn ngồi yên cho Ngô Quế Lan chăm sóc những vết thương trên mặt.
Một tràng âm thanh sôi lục ục từ bụng anh vang lên, khiến Ngô Quế Lan phải bật cười.
“Đồ ngốc!” Cô mắng vờ một tiếng, cất hộp đồ y tế đi rồi mở nắp bếp lò, đặt chảo lên.
Cơm nấu xong từ lâu, rau cũng đã rửa sạch, chỉ còn đợi anh về.
Thấy bóng dáng nhỏ nhắn của Ngô Quế Lan thoăn thoắt qua lại trong căn nhà nhỏ hẹp, Thành Công đột nhiên nhớ đến cảm giác khi ôm cô. Anh không biết vì sao nhìn cô mảnh mai như thế, mà trong vòng tay cô anh lại cảm thấy yên bình đến vậy.
Ngô Quế Lan nghiêng đầu bắt gặp anh đang chăm chú nhìn cô, bất giác giật mình, tim cũng không kìm được mà đập loạn. “Thật không biết anh chui từ đâu ra!” Cô lẩm bẩm, cố tình che giấu cảm xúc vừa cuộn lên trong lòng, không khỏi thấy làm lạ trước cảm xúc của chính mình. Làm sao cô có thể động lòng với một người không rõ lai lịch như anh?
Nghe được lời cô, ánh mắt trong suốt của Thành Công cũng trở nên ảm đạm, rốt cuộc, anh từ đâu mà đến?
Chương 4 : Vận đen
“Saunày cô không cần đến nữa.” Bà chủ quán cơm ném hai trăm lên trên bàn, thảnnhiên nói.
NgôQuế Lan run lên, nhìn vẻ khinh miệt không hề giấu giếm trong mắt bà chủ cùngthái độ mập mờ, liền hiểu ngay chuyện gì đang xảy ra. Cô cũng không nhiều lời,cầm tiền quay lưng khỏi quán cơm mới làm được bốn ngày này.
Dườngnhư chỉ sau một đêm, cả thế giới đều biết cô là gái gọi, còn nhiễm AIDS. Tất cảnhững người đàn ông tìm gái mua vui đều tránh xa cô, những cửa hàng thiếu ngườicũng từ chối nhận cô vào làm. Cô không khỏi phỏng đoán xem rốt cuộc mình đã đắctội với ai, nhưng nghĩ mãi cũng không tài nào tìm ra. Về phần những chị em cùnghội cùng thuyền có một vài lần xô xát, bao gồm cả Tiểu Lệ, dù không ưa gì nhauthì cùng lắm cũng chỉ giành khách, chửi bới mấy câu, ẩu đả vài cái, tuyệt đối sẽkhông bao giờ dồn cô vào bước đường cùng. Dù sao cũng cùng một cảnh ngộ, biếtlăn lộn với đời chẳng dễ dàng gì, quyết sẽ không bao giờ làm ra những chuyệnquá đáng!
Nghĩđi nghĩ lại, Ngô Quế Lan cũng không cảm thấy mình đã làm gì khiến người ta phảighi hận, càng không nhớ ra ai có năng lực lớn như vậy. Cuối cùng cô đem tất cảnhững chuyện gần đây gặp phải quy kết cho vận đen. Đen đến mấy thì cũng có ngàyphải hết, vậy nên cô liền lấy lại tinh thần từ trong hoang mang tuyệt vọng.
Đểkiếm được chút tiền sinh hoạt, cô rút ra hai ngàn đồng từ ngân hàng, đến phố chợphía Tây mua một ít đồ trang sức, theo chân người ta bày một sạp hàng ở vỉa hè.Buôn bán không thể nói là tốt, nhưng cũng không đến nỗi kém. Đáng tiếc vận đenđã đến thì làm gì cũng không ra hồn, Ngô Quế Lan mở hàng mới được vài ngày đã bịĐội Quản lý trật tự đô thị bắt được, tịch thu toàn bộ hàng hóa. Không chỉ sinhhoạt phí không kiếm được mà tiền vốn bỏ ra cũng coi như mất trắng.
Cànglàm cho cô thấy tuyệt vọng hơn là chạng vạng ngày hôm đó trở về nhà trọ, cô thấyThành Công đáng thương ngồi ở bên ngoài, khóa phòng đã bị đổi.Thì ra là chủ nhàđã tới, đuổi anh ra.
Cônổi trận lôi đình đi tìm chủ nhà, ông ta ngang nhiên tuyên bố hạn thuê phòng đãhết, không muốn cho cô thuê tiếp nữa.Chưa hết, ông ta còn chửi cô mắc bệnh lạidám thuê trọ chỗ này, không đòi bồi thường tổn thất coi như đã là tử tế với côlắm rồi.
Bồithường tổn thất? Ngô Quế Lan bị chọc cho giận điên, thanh minh cũng chẳng íchgì, liền không thèm nhiều lời với ông ta, tâm trạng bị đè nén bây lâu lúc nàybùng nổ, bao nhiêu uất ức phải chịu đều trút lên lão chủ nhà. Trước khi đi nhìnlão ôm đầu rúm ró dưới đất, mặt sưng vù như mặt heo, cô đột nhiên bật cười. Lẽra, cô nên đi làm cướp!
ThànhCông vẫn lẽo đẽo theo sau, bị bộ dạng phát hỏa của cô làm cho sợ hãi không dámho he một tiếng. Anh không ngờ được nhìn cô mảnh mai yếu ớt mà khi đánh người lạikhí thế ngất trời như vậy.
Tìmmột nhà nghỉ giá rẻ nghỉ tạm, Ngô Quế Lan vừa tìm phòng ở, vừa nghĩ kế sinhnhai cho hai người mà phiền não không thôi.Thành Công tuy rằng vẫn ngây thơ chẳnghiểu gì về cơm áo gạo tiền, nhưng cũng cảm nhận được sự cùng quẫn của cô, tronglòng luôn hy vọng có thể giúp ích chút gì đó.
Cólẽ vận đen cũng sắp đến hồi kết thúc, một hôm bà chủ nhà nghỉ đột nhiên nói vớibọn họ gần đó có một căn nhà nhỏ muốn cho thuê, giá rất rẻ, mỗi tháng chỉ cầnnăm mươi đồng. Đó là một căn nhà ba gian có tường bao nằm kẹt giữa những ngôinhà cao tầng, khi quy hoạch thành phố dường như quên mất nơi này. Bà chủ cũngkhông dối gạt cô, chỉ nói nơi đó có vấn đề, trước kia còn có người ở, tiền thuêcũng không rẻ như vậy. Mấy năm nay chẳng ai thuê nữa, chủ nhà cũng không dám ở,lại tiếc mảnh đất đó nên muốn tìm người trông coi, tiền thuê gọi là lấy cho có.Tuy nhiên có vấn đề ở chỗ nào thì bà chủ lại không nói.
NgôQuế Lan bây giờ chỉ sợ không có chỗ ở, còn “có vấn đề” hay không, không quan trọng.Hơn nữa từ bé cô đã là đứa to gan, chưa bao giờ sợ mấy chuyện như thế, liền lậptức thuê nhà, cùng Thành Công dọn về ở ngay hôm đó.
Tuyếtrơi rất dày, Ngô Quế Lan kéo theo một cái bao tải to đi dọc đường, hễ gặp thùngrác là dừng lại, thò bàn tay đeo chiếc găng cáu bẩn nhìn không ra màu sắc bới lộnbên trong xem có thứ gì có thể bán hoặc miễn cưỡng sử dụng được, đem quẳng vàobao.
Đãđến bước đường cùng, làm gì cũng không thuận lợi, ngoài việc nhặt rác cô khôngbiết mình có thể làm gì để sống qua giai đoạn khốn khó này nữa.
Vừalạnh vừa mệt, Ngô Quế Lan kéo cái bao lép kẹp đi rất lâu mà vẫn không ăn thua.Thời tiết thế này chẳng mấy ai uống nước giải khát, đương nhiên vỏ chai cũngkhông nhiều. Mấy ngày tuyết lớn thậm chí còn không kiếm được gì, chỉ là côkhông muốn nằm chết dí ở xó nhà mà thôi. Cô ho khan một tiếng, tự nhiên cảm thấybụng âm ỉ đau, không khỏi thở dài, thấy trước mặt có lối vào ga tàu điện ngầmbèn đi xuống.
Côngồi lên băng ghế, cũng không để ý đến ánh mắt kì thị của dòng người qua lại,chỉ nhẹ nhàng đặt tay lên bụng, mong có thể làm ấm lên đôi chút.
Dùcô đã mặc đến mấy lớp, dưới chiếc áo khoác cũ là hai chiếc áo len, lại quàngthêm một chiếc khăn to che kín cả đầu cả cổ, nhưng gió lạnh vẫn tìm được cáchluồn vào trong, buốt đến độ tưởng như cả máu cũng sắp đóng băng vậy. May mắntrong toa tàu điện ngầm so với bên ngoài ấm áp hơn rất nhiều, ít nhất cũngkhông có gió....

Phone: 01657595739 
