Lamborghini Huracán LP 610-4 t
CHÁTAndroidBLOG
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống][Hướng Dẫn]
Đừng chỉ vì ai đó trông mạnh mẽ, không có nghĩa là tất cả mọi thứ đều ổn. Ngay cả những người mạnh mẽ nhất cũng cần một người bạn để dựa vào vai mà khóc.
TOP Game 2014???


Mời bạn Like Fanpage để cập nhật truyện,thủ thuật mới nhanh nhất
Tìm kiếm » Tệp tin (0)
• Bài viết :

Nhật Ký Gái Gọi

• Post By : Mr10_9x
Lượt xem: 6295
• Chuyên Mục: Truyện Hay
• Chia sẻ : SMS Google Zing Facebook Twitter
Nội Dung:
Nhật Ký Gái Gọi
Ngườiđàn ông chân tay luống cuống lĩnh đòn, muốn biện minh mà người phụ nữ kia căn bảnkhông muốn nghe. Bị đánh dập dụi, lại mất mặt trước bao nhiêu người, ông tacũng dần dần nổi nóng, giáng một cái tát lên mặt vợ. Bà ta bị đánh càng trở nêntức giận, vì vậy cục diện lúc đầu hai vợ chồng bắt tay đánh người ngoài ngay lậptức chuyển thành nội chiến. Mà người khởi xướng, Ngô Quế Lan, đã rời xa tâmbão, đi đến bên anh chàng vừa bò từ dưới đất lên, vẫn còn ngô nghê đứng một bênnhìn.
“Đithôi!” Cô cười, kéo tay anh ta đường hoàng rời khỏi đám đông.
“Anhtheo tôi làm gì?” Ngô Quế Lan tức giận dừng lại, trừng mắt nhìn chàng trai nãygiờ vẫn duy trì khoảng cách năm bước đằng sau.
Anhta dừng lại, đôi mắt đẹp đến quá sức chịu đựng mở to đầy vô tội nhìn Ngô QuếLan.
Đánglẽ mỗi người nên đi một ngả, ai ngờ anh ta lại đi theo cô đến tận ngõ nhỏ trướcnhà trọ, lại còn một mực im thin thít không nói câu nào cho đến khi Ngô Quế Lanmất hết cả kiên nhẫn, hối hận tự mình rước lấy phiền phức.
“Cảnhcáo anh đừng có đi theo tôi, bằng không chớ trách tôi không khách sáo!” Hunghăng vứt ra một câu, Ngô Quế Lan lấy chìa khóa mở cửa sắt, rầm một cái đã chặnanh ta lại bên ngoài.
Nhìncánh cửa sắt đóng chặt, chàng trai mờ mịt đứng đó không biết phải làm gì, đôi mắtđẹp hiện lên một chút đau thương.
Haingày trước anh tỉnh lại ở một nơi tràn ngập màu trắng cùng một mùi khó ngửi xộcvào mũi. Trong đầu trống rỗng, xung quanh lại không có ai, im lặng như tờ đến mứckhiến cho anh ta phải sợ. Lúc ngồi dậy phát hiện trên tay mình cắm một ống dàicó kim tiêm, anh rút ra, mu bàn tay lập tức chảy máu đỏ lòm.
Từcăn phòng đó đi ra, bên ngoài hành lang không một bóng người. Có hai người phụnữ mặc áo trắng đội mũ ở phòng bên cạnh đang tán gẫu, cũng không nhìn thấy anh.
Xuốngbao nhiêu tầng lầu, anh cũng không nhớ được, chỉ biết là càng đi xuống, càng thấynhiều người. Mỗi người đều lo làm chuyện của mình, không ai để ý đến anh.
Sauđó, anh đi đến một con phố đông người qua lại, rốt cuộc không tìm được đường về.Ngoài trời rất lạnh, anh vẫn không ngừng bước đi, lúc mệt thì theo dòng ngườivào mấy trung tâm thương mại ngồi nghỉ, nhưng đến tối lại bị đuổi ra. Buổi tốiđầu tiên, anh ngồi ngoài cửa một hiệu thuốc mở thâu đêm, lạnh cứng cả người tưởngkhông đứng dậy nổi, sau nửa đêm đành đứng dậy chạy tại chỗ, khổ sở đến tận hừngđông. Buổi tối thứ hai, anh tìm được một nhà ga, dại ra một đêm trong phòng đợi.
Đóikhát vẫn đeo bám anh. Mỗi người anh gặp đều rất thờ ơ, anh cũng không dám đụngvào đồ bày trên kệ trong siêu thị hay quán ăn, cho đến khi đi qua tiệm ăn nhỏkia, người đàn bà đó ân cần kéo anh đi vào, sau đó bưng đến một bát mì thịt bònóng hổi hương bay bốn phía. Hai ngày gần đây không có ai tốt với anh như vậy,lại không biết rằng đó chỉ là chiêu chèo kéo khách, vì vậy tự nhiên ăn, sau đókhông có tiền nên bị đánh.
Chungquanh có rất nhiều người đến xem trò vui, nhưng không có ai chịu nói giúp anh mộtcâu. Anh vừa bất lực vừa sợ hãi, chỉ có thể chịu đựng không rên một tiếng, chờđến khi đau đớn chấm dứt. Là cô gái này kéo anh ra khỏi mớ hỗn độn đó, dù từ đầuđến cuối cô chưa từng tỏ ra thân thiện, nhưng cũng không hề nhìn anh bằng ánh mắtxem thường.
Anhchậm rãi trượt theo bức tường ngồi xuống đất. Anh cũng không biết vì sao đitheo cô, chỉ nghĩ đến lòng bàn tay cô thô ráp nhưng ấm áp, nghĩ đến nụ cười dịudàng kia, vậy nên không muốn bỏ đi. Mỗi người đều có ngôi nhà của mình, nhưnganh không có, hoặc là anh không nhớ nổi. Anh hoàn toàn không biết gì về thế giớinày, tất nhiên cũng không biết đi về đâu.
Trongngõ nhỏ không có gió nhưng vẫn rất lạnh. Anh cuộn mình co ro ngồi đó, có ngườiđi qua, anh không để ý, mà cũng chẳng ai để ý đến anh, chỉ cho rằng anh là mộtkẻ lang thang, hoặc một kẻ điên. Cửa sắt mở rồi lại đóng, có người ra, có kẻvào, mỗi lần anh đều ngẩng đầu nhìn, nhưng không hề thấy bóng dáng cô gái ấy.Không phải có ý gì, chỉ là muốn nhìn thấy cô một lần.
Sắctrời dần tối, tuyết bắt đầu rơi. Đưa tay đỡ một bông tuyết như một đóa hoa mongmanh, anh tò mò xem nó tan ra trong lòng bàn tay mình. Nếu không có rét lạnh vàđói khát, thế giới này hết thảy đối với anh mà nói đều mới mẻ và đáng yêu vôcùng.
Cửalại mở ra lần nữa, anh nghiêng đầu nhìn thấy gương mặt dầy son phấn của cô, liềnvội vàng đứng lên, có điều lạnh quá lên toàn thân tê cóng, thiếu chút nữa lảo đảongã nhào.Vịn tường đứng vững, hoang mang nhìn cô không giống như ban ngày,trong lòng anh bỗng thấy như đánh mất điều gì.
NgôQuế Lan không ngờ anh vẫn còn ở đây, không khỏi đau đầu, nghĩ một lúc bèn quyếtđịnh làm như không thấy, bỏ đi thẳng. Anh do dự một lát, sau đó bám theo cô.
Theocô vào công viên, quán bar, sàn nhảy, và những chỗ ăn chơi xô bồ khác, nhìn côđến gần từng người đàn ông, anh cũng không biết cô đang làm gì, chỉ là không muốnthấy cô cười như vậy, cảm giác giả tạo vô cùng.
“Chếttiệt, rốt cuộc anh định đi theo tôi đến lúc nào?” Khách hàng mà cô sắp ngã giáxong, chỉ vì thấy anh đứng phía sau cuối cùng đổi ý bỏ đi. Kết cuộc Ngô Quế Lankhông nhịn được nữa, nổi giận đùng đùng, nện giầy cao gót đi đến trước mặt anh,giơ tay quăng cho anh một cái tát. Một buổi tối vì sự xuất hiện của anh màthành công cốc, khó trách được cô tức giận như vậy, lại hối hận đã xen vào việcthiên hạ.
Anhbị tát lệch cả mặt, nhìn cô tức giận bước đi, lúc này rốt cuộc cũng không dámtheo sau nữa. Trên mặt đau nhói như có kim châm, trong lòng lại trống rỗng, độtnhiên cảm thấy những người xung quanh đều trở lên đáng sợ vô cùng.
Điđược trăm mét, Ngô Quế Lan rủa thầm một tiếng, lại đùng đùng quay trở về. Cảmgiác ran rát lạnh lẽo từ lòng bàn tay truyền đến không ngừng gợi nhắc đến ánh mắthoang mang vô tội của anh khi bị đánh, khiến cô đau cả đầu.
Anhvẫn đứng ở chỗ cũ, thấy cô quay trở lại, không tự chủ được co rúm người lùi vềsau, nhưng vẫn mặc cô nắm lấy tay mình.
Bàntay anh lạnh như băng, Ngô Quế Lan cố nén lửa giận trong lòng, đưa anh vàotrong một quán lẩu nhỏ. Chỉ là một nồi lẩu cay đã đủ cho anh lấy lại trọn vẹnlòng tin anh dành cho cô, sắc mặt anh hồng hào lại, thân thể lạnh cóng suốt haingày qua cũng trở lên ấm áp.
“AnhLâm?”
Lausạch những vết bẩn trên người chàng trai xa lạ, Ngô Quế Lan rốt cuộc mới biết tạisao thấy anh ta quen mắt. Ngoài việc không đeo kính, anh chàng này với Lâm Tu Kiềutừng đến nhà cô quả thực là từ cùng một khuôn đúc ra. Điểm duy nhất khác nhaulà ánh mắt Lâm Tu Kiều dù qua một lớp kính vẫn sắc bén đến lạnh người, mà ánh mắtcủa chàng trai trước mặt này lại ngây thơ tinh khiết vô cùng. Là cùng một ngườiư?
Nhìn Ngô Quế Lan kinh ngạc há hốc miệng, anh ta kích động nắm lấy tay cô, vội vàng hỏi: “Cô biết tôi ư?”
Ngô Quế Lan cắn cắn môi, không dám khẳng định, “Anh tên gì?” E chỉ là người giống người, chứ cô không tài nào tin được một Lâm Tu Kiều đạo mạo, quần áo là lượt với kẻ lang thang không xu dính túi này lại có liên quan đến nhau.
“Tôi không nhớ nữa, cô biết tôi sao?” Chàng trai không chịu buông tay, tiếp tục truy vấn. Có lẽ cô có thể cho anh biết một chút gì đó trong những kí ức mà anh đã lãng quên.
Chơi trò mất trí nhớ? Ngô Quế Lan bĩu môi, tỏ vẻ khinh thường nhìn anh: “Anh từ đâu đến đây? Sao lại ra nông nỗi này?” Một người đàn ông tay có chân có, trẻ tuổi, sức khỏe dồi dào, để lâm vào cảnh này quả thật rất đáng xấu hổ.
Nhìn ra sự khinh miệt trong mắt cô, anh chột dạ cúi đầu, không dám hỏi tiếp, chỉ khe khẽ đáp: “Tôi không biết…Tôi không nhớ gì hết.”
Ngô Quế Lan lui về sau một bước, nghi ngờ trừng mắt nhìn mái tóc rối tung của anh, thầm nghĩ có phải anh ta định sống dựa vào mình hay không. Nhưng cho dù anh thực sự có ý đồ đó, cô cũng không phải lòng gang dạ thép đến độ giữa đêm đông rét căm căm này mà lỡ đuổi một người trên thân mặc độc một chiếc áo len mỏng manh như anh ra ngoài.
“Bây giờ anh định tính sao?” Không nói gì đến chuyện mất trí nhớ nữa, Ngô Quế Lan kéo chiếc ghế nhựa ngồi xuống, trực tiếp hỏi một câu rất thực tế. Cô không phải loại người thích ném tiền qua cửa sổ, càng không định nuôi một người đàn ông không rõ lai lịch.
“Tôi…” Người đàn ông chớp đôi mi dài len lén liếc nhanh Ngô Quế Lan, hai chữ “không biết” đằng sau phải nuốt vào bụng dưới ánh mắt cảnh cáo của cô, nhưng một lúc lâu sau, khi cô sắp hết kiên nhẫn, cuối cùng vẫn thốt ra: “Tôi không biết.” Anh hoàn toàn không biết gì về thế giới này, tất cả mọi thứ đối với anh chỉ là vô vọng.
Ngô Quế Lan giận quá hóa buồn cười, hồi lâu không nói lời nào.
Chàng trai bị ánh mắt vừa bực vừa chẳng biết làm sao của cô làm cho bất an, hai tay đặt trên gối bắt đầu đổ mồ hôi, anh ngượng ngùng lén lút lau lau vào ống quần.
Thấy anh căng thẳng như vậy, Ngô Quế Lan thở dài, tức giận cũng giảm đi hơn phân nửa, “Vậy anh biết làm gì?” Việc cần làm bây giờ không phải là tức giận, mà là tìm cách để thoát khỏi mối phiền toái lớn này.
Nghe vậy, đầu anh ta cúi càng thấp, giống như đứa trẻ con làm sai chuyện, không dám hó hé dù chỉ một tiếng.
Mà đáng ngạc nhiên là lần này Ngô Quế Lan không hề tức giận, chỉ cầm lấy tay anh, không để tâm đến những ánh mắt kinh ngạc của đối phương, bắt đầu cẩn thận quan sát.
Ngón tay thon dài, trắng nõn, móng tay cắt tỉa cẩn thận, lòng bàn tay mềm mại chứ không hề thô ráp, ngón giữa có vết chai của những người quen cầm bút. Đây rõ ràng không phải là bàn tay của người lao động chân tay bình thường.
Thư sinh – hạng người trăm việc không dùng được vào việc nào, Ngô Quế Lan thầm nghĩ, hừ lạnh một tiếng, buông tay anh ra, dựa vào lưng ghế.
“Tôi không nuôi báo cô ai đâu.” Cô chậm rãi mở miệng, trong lòng cũng đã có quyết định. Nhìn thấy vẻ tổn thương trong mắt anh, cô nhếch khóe môi, lơ đãng nói: “Trước khi anh tìm được chỗ khác có thể ở lại đây, nhưng anh có chân có tay, phải nhanh chóng tìm được việc làm.” Trên người anh ta chẳng có cái gì, bắt anh ta đi chẳng khác nào bức đến đường cùng, Ngô Quế Lan cô không nhẫn tâm đến mức như vậy. Bản thân cũng đã từng đi vào ngõ cụt, nếu không có một hai người giúp đỡ, có lẽ cô đã không sống được nữa rồi.
Nghe thấy cô cho mình ở lại, đôi mắt anh ta ánh lên mừng rỡ, cũng không để ý đến những lời đằng sau, chỉ ngoan ngoãn gật mạnh đầu.
Ngô Quế Lan lúc này mới hơi mỉm cười, đứng dậy đi rửa mặt.
“Ngày mai anh tắm rửa một cái, sau đó ăn mặc cho chỉnh tề, như vậy mới mong kiếm được việc.” Vừa tẩy đi lớp trang điểm dày trên mặt, Ngô Quế Lan vừa nói với người đàn ông đang chằm chằm nhìn mình.
Thấy anh nghiêm túc nghe cô nói, tâm tình Ngô Quế Lan đột nhiên tốt hơn nhiều, cười bảo: “Tôi tên là Ngô Quế Lan, anh cứ gọi tôi là A Lan. Tôi nên gọi anh thế nào đây?”
Anh ta ngẩn ra, ánh mắt nhìn cô lại mờ mờ mịt mịt. Ngô Quế Lan vội hỏi: “Anh kiểm tra xem trên người có mang theo giấy tờ tùy thân nào không?” Thật sự cô không muốn nghe ba chữ “Tôi không biết” thêm một lần nào nữa.
Anh chàng nghe lời cô tìm khắp người một lần, kết quả cũng không có gì.
Thấy anh ta lắc đầu đầy vẻ chán nản, Ngô Quế Lan cuối cùng đã thực sự tin người này bị mất trí nhớ. “Bỏ đi, hy vọng anh sớm tìm được việc làm, trước hết tôi cứ gọi anh là Thành Công, mong sẽ gặp may mắn.” Lau mặt xong, cô thuận miệng đặt cho anh một cái tên.
Vì thế, tên của anh cứ như vậy được ấn định, anh cũng không cảm thấy có gì không ổn.
“Ở chỗ này tôi không có ghế sô pha, chỉ có giường, một giường một đệm.” Ngâm chân trong nước nóng, Ngô Quế Lan bắt đầu định ra yêu cầu cơ bản, “Tôi tạm thời có thể chia nửa giường đệm và chăn cho anh. Nhưng anh phải nhớ, đừng có động đến tôi, nếu không thì cút ra ngoài đường hít khí trời mà sống đi.” Cô nói nhẹ nhàng đơn giản, nhưng lại cực kì nghiêm túc. Cô tuy là gái đứng đường, nhưng không có nghĩa ai muốn động vào cũng được, còn phải xem cô có muốn hay không cái đã....
Tags:
Bình luận
Tên bạn:
Nội dung:





Bình luận facebook
Cùng chuyên mục
»Truyện ngắn: Hạt Cát và Bờ Vai. (2015-01-16)
»Anh là một phép tính sai số không định trước. (2015-01-16)
»đến lúc anh phải buông em thôi. (2015-01-16)
» Cô gái có đôi má tàn nhan. (2015-01-16)
»Ngốc ạ! Yêu em anh phải nói ra chứ. (2015-01-16)
1234...313233»
Bài viết ngẫu nhiên
» Cái chết của một con đĩ
» Phải chăng là duyên số ?
» Socola trái mùa - ZuzuLinh
» Vì anh... nghiện em rồi!
» Anh ngủ với em bao nhiêu lần thì cứ thế mà tính tiền !
1234...171819»
• Ứng Dụng-Nhà Mạng
Tags Cloud
08-bo-anh-girl-xinh-9x-khoe-dang-tao-bao-khong-the-roi-mat,08-tong-hop-teen-girl-viet-nam-cuc-dep-cung-bikini,08-ngam-nhung-hinh-anh-xinh-lung-linh-moi-nhat-cua-ngoc-trinh,08-ni-xiao-yao-hot-girl-hap-dan-tu-trung-quoc,08-chan-dai-9x-ha-noi-dep-den-nao-long-ngo-lan-anh,
1234...646566»
• LIÊN HỆ - HỖ TRỢ