Cô…chỉ là muốn nắm giữ thứ hạnh phúc mong manh như bong bóng xà phòng này thôi.
Ngủđến nửa đêm, Ngô Quế Lan đột nhiên bừng tỉnh, bên tai loáng thoáng truyền đếntiếng trẻ con cười đùa. Trong lúc mơ mơ màng màng cô nghĩ, có lẽ sắp qua năm mới,lũ trẻ dường như cũng đi ngủ trễ hơn.
Mởmắt ra, bóng đêm bao quanh bốn phía, trong không khí váng vất mùi rác thải. Chodù đã cẩn thận đem những thứ nhặt được tránh xa khỏi nơi ăn ở, nhưng vẫn khôngthể nào ngăn được cái mùi này bay khắp nơi, bây giờ mùa đông còn đỡ, nếu là mùahè không biết sẽ khó chịu đến mức nào.
Nghĩđến đây, cô âm thầm thở dài, nghe nhịp thở bình an của Thành Công, trong lòngkhông rõ là ấm áp hay bất an. Nếu anh thật sự là một người tay trắng, hai ngườicùng nắm tay nhau đối mặt với cuộc sống khó khăn này cũng không có gì không tốt.Nhưng anh chẳng qua chỉ tạm thời quên đi quá khứ của mình, chung quy cũng sẽ cómột ngày nhớ lại, đến lúc đó…
Mộttiếng thét thê lương thảm thiết xé toạc màn đêm, đâm thẳng vào tai Ngô Quế Lan,làm cho tim cô đập sai một nhịp, lông tóc cũng dựng ngược lên.
“Cứumạng… cứu tôi với…” Tiếng kêu cứu như gần như xa, như có như không đứtquãng truyền đến trong bóng đêm, mơ hồ nghe ra là tiếng kêu của trẻ con.
NgôQuế Lan cứng người, cảm giác được Thành Công đang ôm mình hít thở đều đặn,không hề có dấu hiệu bị tiếng thét làm cho tỉnh giấc.
“Cứu…cứu… tôi…” Tiếng cầu cứu bi thương trong đêm tối lượn lờ, mỗi một tiếng nhưgõ vào tim Ngô Quế Lan.
Đúnglà xui xẻo! Cô rủa thầm một tiếng, lặng yên khoác thêm áo đứng dậy, cố gắng cẩnthận không làm Thành Công tỉnh giấc.
Lầnmò ra cửa trong bóng đêm, cô theo tiếng hét đi dọc tường bao ra phía sau nhà.Sương mù mờ mịt phủ kín trên lớp tuyết đọng dày, gió táp lạnh thấu xương, trờikhông tuyết không mưa, không khí thanh lãnh thấm vào lòng người.
Mấycây dương trụi lá sừng sững đứng lặng yên sau nhà, tiến về phía trước vài bướclà một cái hồ phả hơi lạnh buốt, rộng ước chừng nửa mẫu[1">, phíatrên mặt nước sương khói lượn lờ.
[1">Một mẫu bằng 3600 mét vuông.
Tiếngcầu cứu biến mất, Ngô Quế Lan cũng dừng lại, ánh mắt bình tĩnh lạnh lùng nhìnphía trước. Một lát sau, tiếng kêu cứu lại vang lên, vọng đến từ giữa hồ, nhìnkĩ mơ hồ có thể thấy dưới lớp sương mù dày đặc có một bóng đen đang giãy giụatrong hồ nước.
NgôQuế Lan bất động, chỉ trơ mắt đứng nhìn. Sau một hồi, bóng đen giãy giụa biến mất,mặt nước khôi phục sự yên tĩnh ban đầu.
Ômcơ thể lạnh cứng quay về phòng, Thành Công vẫn ngủ rất say, không hề phát hiệncô ra ngoài. Tiến vào trong chăn, cảm giác được sự lạnh lẽo trên người dần đượchơi ấm của Thành Công xoa dịu, cô mệt mỏi nhắm mắt lại.
Lúcnửa tỉnh nửa mê, cô hoảng hốt nhìn thấy một đứa bé ướt đẫm đứng bên giường,khuôn mặt tái xanh vì lạnh, ánh mắt oán hận trừng lên nhìn cô. Cô muốn mở mắt,lại nhận ra mí mắt rất nặng, dường như có thứ gì đó đè trên người, cả hít thởcũng trở nên khó khăn.
Bựcthật! Cô rủa thầm trong lòng, cố gắng làm cho bản thân bình tĩnh trở lại. Khôngđể ý đến ánh mắt làm cho người ta sợ hãi kia, cũng không để ý đến bản thân mìnhbây giờ không hít thở nổi, mà đem toàn bộ sức chú ý tập trung đến hai tay, từ tốnkiên trì làm thử vài động tác nhẹ nhàng.
Kinhnghiệm cho cô biết, giãy giụa hay sợ hãi cũng không có ích, ngoài việc phảibình tĩnh, không còn cách nào có thể thoát khỏi tình cảnh trước mắt.
Mắtcá chân đột nhiên căng thẳng, một cánh tay lạnh lẽo nắm lấy chân, kéo cô ra khỏigiường. Chỉ hoảng loạn trong chốc lát, cô rất nhanh lấy lại bình tĩnh, một mựccố gắng cử động tay.
Đượcrồi! Ngay lúc bàn tay kia bịt lấy mũi cô, ngón tay cô cuối cùng cũng cử động được,sau đó là cả cánh tay, rồi cả người được tự do.
Hôhấp khôi phục, cả người nhẹ bẫng, cô mở to mắt nhìn bốn phía vẫn tối đen, khônghề có gì cả. Không có ai bịt mũi cô, cũng không có ai nắm chân cô kéo đi.
Chỉlà nằm mơ, cô biết, sau đó chậm rãi thở phào một hơi.
Khócó một ngày tuyết không rơi, tuy nhiên băng trên mặt đất cũng chưa tan, vừa cứnglại vừa trơn, không cẩn thận sẽ ngã sấp xuống. Ngô Quế Lan có thai, vốn khôngnên đi ra ngoài, nhưng ngay cả ngày tuyết rơi dày cô cũng đi làm, cho nên ngàytạnh tuyết càng không thể nào bắt cô ngồi không một chỗ. Tuy nhiên, để đề phòngbất trắc, trước khi ra ngoài cô vẫn lấy vải vụn quấn kín giầy, đỡ lo bị trượt.
ĐưaThành Công đi cùng ra bãi rác ở ngoại ô, cùng những người nhặt rác khác chờ xerác đi vào, sau đó chạy đến tìm trong đó những phế liệu có thể tái chế. Lúc đầucô cũng không nghĩ tới vào tận đây kiếm, nhưng có lần nói chuyện với người nhặtrác khác mới biết nếu tìm ở đây sẽ được nhiều hơn một ít, đi theo chị ta một lầnlà cô đã thuộc đường.
Theolời người này nói, nếu chịu khó, nhặt ở đây một tháng có thể kiếm được năm, sáutrăm. Nếu tiết kiệm, ngoài việc sống qua ngày có lẽ còn thừa chút tiền để gửi vềnhà. Những người này cũng giống như cô, đều ở nông thôn đi ra, không có nghềnghiệp gì mới phải đi nhặt rác. Tuy rằng thu nhập không cao, nhưng so với việccả đời khổ cực quanh năm úp mặt vào mảnh ruộng cũng còn hơn rất nhiều.
ThấyThành Công, những người đó đều rất ngạc nhiên, thỉnh thoảng chạy đến chỗ haingười ngó nghiêng, cảm thán vài câu, đều nói rằng chưa từng thấy ai nhặt rác lạiđẹp trai như vậy. Thành Công thật thà chất phác, cũng không như người thườngcho công việc nhặt rác là đáng xấu hổ, chỉ nghiêm túc học Ngô Quế Lan và nhữngngười khác cố gắng tìm thêm nhiều phế liệu.
Kéomột túi rác to về nhà trời cũng đã tối, thắt lưng hai người đều mỏi nhừ vì đi bộ.Thứ nhất là bởi xe bus không cho những người nhặt rác lên xe, thứ hai là bởi cóthể đỡ được đồng nào hay đồng đấy, ngày nào cũng đi, sớm muộn gì cũng thànhquen.
Đirất lâu, trừ tay đang mang túi lộ ra bên ngoài, người không những không lạnh màngược lại còn đổ mồ hôi. Ngô Quế Lan nới lỏng khăn quàng, nhìn về phía ThànhCông, trong mắt không giấu được sự dịu dàng. Với cuộc sống bây giờ, thật ra, côcũng không có gì oán trách. Những người giống như cô có lẽ đều thế cả, phải, cốgắng giãy giụa để sinh tồn, không có thời gian suy nghĩ ông trời bất công haykhông, cũng không nực cười ngồi đó bi ai oán trách. Mà Thành Công, ngoài dự kiếncủa cô, thích nghi rất tốt.
“ALan, đưa cho anh.” Bắt gặp ánh mắt của cô, Thành Công không chút nghĩ ngợi vươnbàn tay còn rảnh ra đón lấy chiếc túi cô đang mang.
NgôQuế Lan lắc đầu, “Em không yếu ớt đến mức ấy.” Cô không định bắt anh làm đến kiệtsức.
Đằngtrước là Ngự Viên, nơi ở của những kẻ có tiền. Bảo vệ ở đây rất nghiêm, cấm ngặtkhông cho dân nhặt rác đi vào, bằng không cô nhất định sẽ vào xem, nhặt rác ởnơi đó chắc chắn sẽ được hơn ở bên ngoài rất nhiều.
Cườinhẹ, cô cũng không đưa mắt ngó nghiêng xem những biệt thự xa hoa phía trong, màchú ý nhìn những thùng rác ven đường, thấy bên trong rất sạch sẽ, chắc mới đượcvệ sinh không lâu trước đó.
TừNgự Viên còn phải đi bộ hơn hai mươi phút nữa mới đến nhà cô ở. Ngôi nhà ấy nằmlọt thỏm giữa Ngự Viên cùng một khu dân cư khác, cũng giống như cô vậy, vốnkhông thuộc về nơi này nhưng vẫn tồn tại một cách rất đương nhiên.
Thấybước chân của Thành Công chậm lại, Ngô Quế Lan chăm chú nhìn về phía anh: “Saovậy, anh mệt à? Có muốn nghỉ một lát không?” Anh không phải người làm công việcchân tay, cô cũng biết, đi theo cô làm việc này đối với anh rất thiệt thòi.
“Khôngsao.” Thành Công lắc đầu, rảo bước đuổi kịp cô. Vừa rồi, đột nhiên anh có cảmgiác đã từng đến nơi này, chỉ là vừa muốn nghĩ kĩ thì trong đầu lại trống rỗng,thậm chí cảm giác quen thuộc kia cũng biến mất tăm mất tích. Anh nghĩ, chắc làmình tưởng tượng.
Lúc này, một chiếc xe thể thao màu đỏ chạy ra cổng, hai người dừng lại nhường chiếc xe đi trước, nhưng chiếc xe đó chỉ chạy được khoảng năm mươi mét lại quay về.
“Kiều?” Cửa xe mở ra, một người đàn ông cao lớn phong độ bước xuống. Dưới ánh đèn, nhìn đường nét đẹp như tạc và đôi mắt màu xám nhạt kia đủ thấy trong máu anh ta phải có gen ngoại quốc. Mà lúc này, trên khuôn mặt anh tuấn đó không giấu nổi nét kinh ngạc, mừng rỡ cùng kích động.
Nhìn chàng trai sải bước lại gần, khoảnh khắc đó tim Ngô Quế Lan bỗng như ngừng lại, rồi đập loạn.
“Tên khốn cậu trốn ở đâu vậy? Tôi còn tưởng cậu bị con chuột nào tha xuống cống rồi chứ.” Người đàn ông đến gần Thành Công, vừa đùa vừa định vươn tay ôm lấy anh, nhưng cánh tay ấy nhanh chóng khựng lại trước khi chạm vào người Thành Công. Anh ta nhíu mày: “Cậu làm gì vậy? Sao để cả người lại bốc mùi kinh thế?”, nói rồi lập tức lui về hai bước, mặt mày nhăn nhó.
“Anh là ai?” Thành Công buông túi xuống đất, cũng không e ngại thái độ của người kia, trong lòng dâng lên một cảm giác kì lạ. Người đàn ông trước mặt này có lẽ biết quá khứ của anh.
Ngô Quế Lan lãnh đạm nhìn người đàn ông xa lạ, trong đầu nổi lên ý nghĩ muốn nện cho một đấm, đập nát vẻ ghê tởm trên mặt anh ta.
Anh ta giật mình há hốc miệng, quan sát Thành Công hồi lâu, sau đó cười phá lên: “Thiếu chút nữa bị cậu lừa rồi, ha ha… Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bộ dạng cậu thế này thật đúng là nhà quê… Nếu bị Tiểu Gia Gia nhìn thấy, ha ha…”
Lắc đầu, Thành Công cảm thấy không thể nào hiểu được người đàn ông trước mặt, vì vậy lại xách túi lên, kéo Ngô Quế Lan tiếp tục đi. Bọn họ vừa đói lại vừa mệt, làm sao có thời gian cùng tên kì quái này nói lăng nhăng.
Nhìn theo bóng hai người, anh chàng há hốc miệng, nghẹn cả họng, vẻ mặt không thể nào tin được.
“Kiều!” Anh ta gọi, chạy nhanh đến chắn trước mặt hai người, “Cậu còn muốn đùa đến bao giờ? Mọi người tìm cậu chỉ thiếu chút lật tung cả nước lên.” Lúc này đây, vẻ mặt anh ta rốt cuộc nghiêm túc lại, hiển nhiên là thấy được sự việc có chỗ không bình thường.
Thành Công cười cười, khóe mắt in bóng Ngô Quế Lan đang hoảng hốt đến cứng cả người: “Xin lỗi anh, tôi thật sự không biết anh. Chắc anh nhận sai người rồi.” Nói xong, anh nắm tay Ngô Quế Lan vòng qua người kia, đi tiếp.
Lần này, người kia không tiếp tục đuổi theo, nhưng đôi mắt màu xám nhạt vẫn chăm chú dõi theo hai người mang theo nét suy tư.
Tựa như dự cảm được điều gì đó, đêm hôm ấy, Ngô Quế Lan gần như tuyệt vọng lao vào Thành Công.
“A Lan, mệt chết mất.” Ôm chặt lấy Ngô Quế Lan rõ ràng mệt đến mức không mở nổi mắt vẫn cố khiêu khích mình, Thành Công đành phải chủ động nhận mình yếu thế, ngăn cản cách làm ấu trĩ để giải tỏa bất an của cô.
Rốt cuộc, Ngô Quế Lan dừng lại, “Thành Công… Thành Công…” Vùi đầu vào trong lòng anh, cô không ngừng gọi, sau đó nức nở khóc thành tiếng.
Thành Công sợ hãi, hoang mang bối rối vỗ về dỗ dành cô, “A Lan, đừng khóc, A Lan… dù thế nào anh cũng không đi.” Nguyên nhân hẳn là người đàn ông xuất hiện tối nay, hai người bọn họ không thể nào vờ như không có chuyện gì xảy ra được.
Ngô Quế Lan im bặt, một lát sau mới ngẩng đầu, mắt vẫn đỏ hoe, nhưng trên mặt đã không còn nước mắt: “Anh nghĩ đi đâu thế?” Cô cười lạnh nói, “Em chỉ oán ông trời, tại sao người ta có thể đi xe hơi ở nhà lầu, mà em lại phải đi nhặt rác? Chết tiệt, em không cam lòng!”...

Phone: 01657595739 