Chết tiệt thật, cũng không biết của thằng cha nào nữa!
Ngô Quế Lan bực bội khẽ mắng một câu. Cô đương nhiên không định sinh cho cái tên chết giẫm nào đó một đứa con hoang. Với những người như cô một khi dính phải tình trạng này thì chẳng có gì phải nghĩ, chỉ có một cách giải quyết, đó là đến phòng khám tư để phá. Mà cô từ đầu đến giờ chưa từng có ý muốn giữ lại đứa bé này.
Sáng sớm hôm sau, Ngô Quế Lan tìm tới chỗ các chị em khác vẫn hay đến. Trời lạnh, phòng khám còn chưa mở cửa, cô đành đứng ngoài chờ bác sĩ tới. Khuôn mặt cô không trang điểm nhìn trẻ hơn rất nhiều, đôi mày thanh mảnh, mắt một mí, đuôi mắt hơi xếch, đôi môi tái nhợt, không quyến rũ động lòng người mà thanh tú thuần khiết, khi im lặng hệt như cô bé ngây thơ mới từ nông thôn lên thành phố. Thực ra tuổi cô cũng không nhiều, đến tháng Chạp năm nay mới tròn hai mươi hai, vậy mà đi vào con đường này cũng đã hơn hai năm.
Trời đột nhiên đổ tuyết, đầu tiên còn mỏng như bụi phấn, chỉ chốc lát sau đã nặng hạt dần, tầng tầng lớp lớp rơi xuống che mờ tầm mắt.
Ngô Quế Lan vẫn mặc chiếc áo khoác cũ, cả cổ và tay áo đều đã sờn, mái tóc thường để xõa được buộc cao lên, khăn quàng kín cổ. Bông tuyết nhẹ rơi trên người, trên tóc cô cũng không lập tức tan ra, mà chất thành những mảng dày. Cô cảm thấy bắt đầu tê lạnh, chỉ có thể co chân chạy tại chỗ cho ấm người, sau đó rút bàn tay lạnh như băng trong túi ra đưa lên miệng hà hơi.
Khi bắt đầu đi vào con đường này, cô chưa tròn hai mươi tuổi, mới từ trong tù ra, trên người không có một xu, còn thiếu một người đồng hương món tiền kha khá. Vừa lúc đó, bé Anh em gái cô lại trúng tuyển vào một trường Đại học tiếng tăm, học phí đối với gia đình cô mà nói quả là con số trên trời. Nỗi khổ do thất học cô nếm trải đủ rồi, không thể để những đứa em mình lại phải đi con đường cô và cha mẹ đã đi qua, vậy lên cô liền theo một người chị em quen biết trong tù làm nghề này. Người chị em đó một năm trước đã bỏ mạng vì hút thuốc phiện quá liều, từ đó, cô càng tự dặn lòng phải quý trọng mạng sống của mình.
Khốn kiếp, không biết bác sĩ chết ở đâu rồi, bây giờ còn chưa đến. Nhổ một bãi nước bọt xuống đất, cô xiêu vẹo rời khỏi phòng khám, đành để tối nay quay lại sau vậy. Nếu tiếp tục chờ thì chẳng cần đến lúc lên bàn tiểu phẫu, có khi cô đã bị đông lạnh chết rồi.
Chuyện cô ngồi tù, cho đến bây giờ vẫn dối mọi người trong nhà. Nhớ đến việc này, khóe miệng cô bất giác hiện lên nét cười nhàn nhạt. Bây giờ nghĩ lại, phải vào tù chính vì cô không có học, cũng chẳng có tiền. Lúc ấy mới mười sáu tuổi, cô vào nhà người ta làm bảo mẫu. Con bé con ở nông thôn ra thì đã biết gì, bị bà chủ dùng vài giọt nước mắt làm cho cô nổi máu anh hùng, đồng ý cùng bà ta đi bắt quả tang chồng ngoại tình. Ai ngờ quả tang này bắt được, mà bà chủ kia không hiểu sao lại hóa ra khúm núm trước mặt chồng, tìm đủ mọi cách giảng hòa, thậm chí còn biến cô làm công cụ lấy lòng ông ta. Vì không muốn ly hôn, người đàn bà đó đồng lõa giúp chồng bỏ thuốc rồi hãm hiếp cô, đem cô trói vào trong phòng, mặc cho gã kia đùa bỡn.
Đáng tiếc, Ngô Quế Lan cô từ nhỏ đến giờ không phải là loại chịu để người ta bắt nạt mà không rửa thù trả hận. Một ngày nọ, cô dụ được gã đàn ông đó buông lỏng cảnh giác, cởi trói cho cô. Sau đó, cô dùng toàn bộ kinh nghiệm tích lũy được từ những lần đánh nhau trong trường học cho người đàn ông đó một trận đòn nhừ tử, trước khi đi không quên làm cho gã từ nay tuyệt đường con cháu, còn tặng thêm cho mụ vợ gã mấy vết sẹo dài trên mặt.
Làm vậy thực ra có phải ngồi tù không, cho đến giờ cô cũng không rõ lắm. Dù sao tù vào thì đã vào rồi, truy cứu xem có đáng hay không có ý nghĩa gì đâu? Chẳng qua cô mơ hồ cảm thấy trong vụ việc này mình đã thiệt rất nhiều. Một cô gái quê hai bàn tay trắng, ngơ ngơ ngác ngác cái gì cũng không biết, cái gì cũng không hiểu, liệu có ai ra tay giúp đỡ? Vì vậy cho đến bây giờ, cô không nghĩ ngợi gì thêm, cũng không oán trách.
Oán trách có ích gì! Cô đột nhiên bật cười. Nhớ đến ánh mắt oán hận của mụ đàn bà bị cô rạch mặt kia, cô cảm thấy cực kì buồn cười. Lẽ ra người phải oán hận là cô mới đúng!
Khẽ lắc đầu, cô đem tất cả những chuyện xưa năm cũ phủi ra khỏi tâm trí, phát hiện bản thân đã đi vào con đường phồn hoa nhất thành phố. Cho dù tuyết không ngừng rơi, người đi đường vẫn vô cùng nhộn nhịp. Ngay cạnh là một cửa hàng bán băng đĩa, bên trong đang bật một bài hát đang nổi. Cô vừa chậm rãi bước đi vừa lẩm nhẩm hát theo. Mỗi ngày đi trên đường đều nghe thấy, muốn không thuộc, cũng khó.
Cònhơn một tháng nữa sẽ qua năm mới, trong nhà phỏng chừng đang trông ngóng cô gửitiền về. Năm mới đến, không thể không mua cho các em bộ quần áo mới. Còn có chamẹ cô, quanh năm suốt tháng làm việc như trâu như ngựa, cũng không thể để ôngbà mấy năm liền chẳng có được một ngày nghỉ ngơi. Nghĩ đến đây, lòng Ngô QuếLan thắt lại. Hai tháng nay cô không kiếm được đồng nào, đừng nói gửi tiền vềnhà, ngay cả nuôi sống bản thân cũng là cả một vấn đề. Chẳng lẽ phải đến ngânhàng rút nốt số tiền tiết kiệm dự phòng?
Tàikhoản của cô còn thiếu năm trăm nữa mới đủ hai vạn, nghĩ ngược nghĩ xuôi, cuốicùng cô vẫn cắn răng trích ra bốn ngàn gửi về. Số tiền này là những khoản linhtinh vụn vặt mỗi tháng cô gom góp cóp nhặt dành dụm cho bản thân. Cô tính đểdành đủ năm vạn sẽ về huyện thuê một căn nhà nhỏ mở quán mì, không mơ đến làmgiàu, chỉ cần đủ nuôi sống cả gia đình là được, nhưng xem tình hình hiện tạikhông biết đến năm nào tháng nào mới tích cóp đủ. Giá cả lại ngày một leothang, đến lúc đó năm vạn chỉ sợ cũng không đủ để mở cửa hàng như cô muốn.
Đitừ bưu cục ra, Ngô Quế Lan nắm chặt biên lai gửi tiền trong tay, lòng lạnh lẽonhư tiết trời ngày đông. Bé Anh học Đại học danh tiếng, học phí và sinh hoạtphí đều rất cao. Nếu cô đổi sang một công việc đứng đắn khác, chắc chắn sẽkhông thể nào kham nổi, nhưng nay đến cả công việc đang làm cũng không ăn thuagì rồi. Nói ra cũng lạ, dường như chỉ một mình cô gặp phải vận đen, những ngườikhác cũng không có trục trặc gì, đa số vẫn hành nghề đều đều.
Đầutiên kiếm được món hời với con sâu rượu trên cầu vượt, rồi đến lời được của tênhọ Lâm kia mấy trăm, sau đó bắt đầu số con rệp. Lẽ nào ông trời đang phạt cô chặtchém người khác quá tay chăng? Nghĩ vậy, cả cô cũng thấy hoang đường đến nực cười.Nhưng khi bàn tay chạm đến chiếc sổ tiết kiệm đã rút đi vài con số trong túiáo, nụ cười của cô liền trở nên nặng nề, bất đắc dĩ thở dài, biết làm thế nào đểsống tiếp đây?
Haylà đi kiếm việc làm nhỉ? Dạo này nghe nói công việc thời vụ tương đối dễ kiếm,hơn nữa tiền lương cũng không thấp. Không bằng đi thử xem, còn hơn ngày nàocũng lông bông ở bên ngoài chẳng kiếm được một xu.
“Mẹkiếp… định ăn quỵt của ông à…” Tiếng quát mắng vọng đến làm Ngô Quế Lan chú ý.Cô theo tiếng nói nhìn lại, chỉ thấy bên ngoài một cửa hàng nhỏ đang bu kín nhữngngười, đang hả hê chỉ trỏ bình luận điều gì.
Côvốn không phải loại người tò mò ham vui, liền đi vòng qua đám đông, đến liếc mắtmột cái xem chuyện gì đang diễn ra cũng không thèm. Có điều, chưa đi được haibước, đám người bỗng dưng ầm ĩ lên, một người đột nhiên từ bên trong vọt ra,đâm thẳng vào cô.
Khôngcó mắt à! Không kịp tránh, cô bị mất đà loạng choạng, rủa thầm một tiếng, trợnmắt nhìn về phía tên đầu sỏ lỗ mãng kia. Không ngờ cô bắt gặp một đôi mắt rất đẹp,rất trong đầy áy náy đang nhìn lại. Lửa giận trong người cô như gặp phải một luồngnước suối trong veo, đột nhiên tắt ngấm.
Ngườinày sao trông quen thế nhỉ? Cô hoang mang nhìn gương mặt sây sát trước mặt, cẩnthận lục lọi trí nhớ.
“Xinlỗi…” Lời xin lỗi luống cuống bị một tiếng rên thay thế, chàng trai trước mặtcô bị một người cao lớn thô kệch đuổi theo phía sau đẩy ngã xuống đất, đấm đánhư mưa trút xuống người anh ta. “Này thì chạy, ông mày cho mày chạy!”
Sauđó còn có một người đàn bà tóc xoăn trang điểm rất đậm chạy theo, co chân đạpngười đàn ông đang cuộn mình tránh đòn dưới đất, miệng còn không ngừng văng ranhững câu chửi chua ngoa.
Chẳngliên quan đến cô… “Aiz! Chị à!” Ngô Quế Lan phát hiện hành vi của mình luônkhông chịu nghe theo lí trí, rõ ràng không muốn xen vào việc của người khácnhưng cái tay đã hùa theo cái miệng kéo người phụ nữ kia lại từ lúc nào chẳnghay.
Rõràng một bà cô già lại được gọi như gái hai mươi, người phụ nữ kia dù bực mìnhvì bị ngăn lại nhưng cũng không nổi cơn tại chỗ, chỉ trừng mắt nhìn Ngô Quế Lannói: “Cái gì?”
“Đừngđánh nữa, cẩn thận chết người!” Ngô Quế Lan chăm chú nhìn những nếp nhăn ở đuôimắt dùng cả một lớp phấn dày cũng không che được của đối phương, cười giả lảkhuyên nhủ. Trong lòng cô thầm nghĩ, nếu bọn họ chịu dừng tay, cô cũng không ngạitrích ra ít máu, giúp người nọ trả tiền cơm. Nhà hàng nhỏ như vậy hẳn đồ ăncũng không lấy gì làm đắt.
“Tránhra, liên quan gì đến cô. Loại người ăn không này đánh chết được tên nào hay tênđó.” Người phụ nữ gạt phắt tay Ngô Quế Lan ra, khinh bỉ nói rồi tiếp tục đánh.
NgôQuế Lan loạng choạng suýt ngã, tức giận nhìn tên nhà hàng, “Mì bò họ Lý”, lạiliếc đám người khoanh tay đứng nhìn bu quanh, không khỏi cười lạnh, song lập tứcđã thay bằng một nụ cười quyến rũ.
“A…Đây không phải là anh Lý sao?” Cô lắc mông đi đến bên kia, ôm lấy cánh tay ngườiđàn ông đang khí thế ngút trời, nũng nịu nói: “Vừa rồi em còn không nhận ra đấy!”
Tấtcả mọi người bị một câu này làm cho kinh ngạc, bao gồm cả người đàn ông kia.Ông ta ngừng tay đánh, kì quái nhìn cô gái vừa xuất hiện này, thấy cô còn trẻ,bề ngoài cũng không tệ, bèn không đẩy ra mà chỉ hỏi: “Cô là ai?”
“Aida, anh, nhanh như vậy đã quên người ta…” Ngô Quế Lan mặt dày cọ cọ vào thân dướiông ta, liếc nhìn lửa giận hừng hực trong mắt người phụ nữ bên cạnh, nụ cườicàng đượm, “Người ta là Lan Nhi ở tiệm massage Tinh Nguyệt đây, thì ra anh nóichờ anh ly hôn với cọp mẹ ở nhà sẽ chuyển về sống với em chỉ là dỗ ngon dỗ ngọtsao?” Nói đến đây, cô ra vẻ ai oán, đấm như mưa vào người đàn ông bên cạnh,nhưng ai nhìn cũng thấy là hờn dỗi.
“TinhNguyệt…” Người đàn ông hiển nhiên bị dọa, phản ứng trở nên trì độn, “Tôi chưathấy bao giờ…”
“LýĐại Tài!” Tiếng sư tử Hà Đông rống lên, làm người đàn ông giật mình tỉnh lại.
“Tú,nhất định cô ta nhận sai người, anh không biết cô ta.” Ông chồng hoảng loạn rúttay khỏi lòng Ngô Quế Lan, hấp tấp thanh minh.
“Anhthật là không có lương tâm, hai ngày trước còn qua đêm chỗ người ta, bây giờ lạimuốn phủi sạch sẽ à? Trên đời này làm gì có chuyện dễ dàng như vây.” Ngô QuếLan cười lạnh, lửa cháy đổ thêm dầu.
Ngườixung quanh nhìn thấy trò khôi hài như vậy đều cười cợt chỉ trỏ. Người phụ nữkia xưa nay hung hãn lấn chồng, làm sao có thể chịu nhục như vậy, không thèmnghe chồng giải thích, xông lên định cho Ngô Quế Lan một bạt tai. “Tao đánh chếtmày, con hồ li tinh không biết xấu hổ này!”
NgôQuế Lan cười khẩy, giơ tay một cái đã giữ được cổ tay người phụ nữ kia. Cô rấtkhỏe, bà ta sao có thể là đối thủ. “Muốn ăn vạ thì tìm chồng bà đi, đừng có đụngđến tôi.” Cô nghênh ngang hất bà ta về phía người đàn ông bên cạnh.
Lúcngã vào lòng người đàn ông kia, bà ta đem mọi tức giận trút lên chồng, điên cuồngcào cắn, “Đều tại anh… Đều tại anh… Đồ vô lương tâm!”...

Phone: 01657595739 